File "07.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2018/MV-GS B/CN IV MV/07.htm
File size: 13.97 KiB (14308 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật IV Mùa Vọng - Năm B</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật IV Mùa Vọng - Năm B; Khiêm nhường; Mừng vui lên; Đức Trinh Nữ Maria; Truyền tin; Ngôi đền vàng; Quyền năng Chúa; Xin vâng; Kiệt tác;"><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật IV Mùa Vọng - Năm B"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">
Chúa Nhật IV Mùa Vọng - Năm B</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
THIÊN CHÚA TÌM CHO MÌNH MỘT NGÔI NHÀ</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
<span style="font-size: 8pt; font-style:italic">Suy niệm của Lm. G. Nguyễn Cao Luật</span></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Tin Mừng cho người biết khiêm tốn</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Ai ai cũng mong đón nhận một tin mừng:
một thanh niên thành đạt trong cuộc thi hay đám cưới của một người bạn
thân... Một đứa trẻ sắp ra đời cũng là một tin mừng -có lẽ là tin mừng
lớn lao nhất, đúng nghĩa nhất- bởi vì trước hết, đó là một sự sống mới
phát sinh từ tình yêu. Tuy vậy, một tin mừng không có nghĩa là không có
lo âu, không có nghĩa là không có những thắc mắc về tương lai.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Biến cố truyền tin cho Đức Maria đúng là
một tin mừng, một Tin Mừng đích thực. Với biến cố này, Đức Maria sẽ sinh
hạ một người con, nhưng cũng là sinh hạ Con Người, Con Thiên Chúa, đổng
thời cũng là sinh hạ một thế giới mới. Nơi người con này, sự chết sẽ
vĩnh viễn bị tiêu diệt. Trước lời loan báo như thế, thái độ đáp trả của
Đức Maria diễn ra theo ba giai đoạn: trước tiên, khi nghe lời chào của
sứ thần, Mẹ hoảng sợ; sau đó, rất cụ thể và với tất cả ý ngay lành, Mẹ
lo lắng vì "làm sao có chuyện ấy được"; cuối cùng, sau khi nghe lời giải
thích của sứ thần, Mẹ thanh thản nhường chỗ cho Lời của Thiên Chúa, sẵn
sàng chấp nhận làm Nữ Tỳ khiêm tốn của Thiên Chúa. Trong khi chấp nhận
làm Nữ Tỳ khiêm tốn của Thiên Chúa, Đức Maria cũng tràn đầy vui mừng bởi
vì Mẹ nhận biết rằng Thiên Chúa yêu mến Mẹ. Mẹ rất hãnh diện khi biết
rằng mình là con cái Thiên Chúa, được Người tuyển chọn để thi hành một
việc rất cao cả.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Quả thế, Đức Maria được mời gọi cộng tác
vào việc hạ sinh Đức Giêsu. Đó là việc phục vụ tuyệt vời nhất, nhưng
đồng thời cũng là công việc đau thương nhất của tất cả mọi người phụ nữ.
Còn gì cao quý và hạnh phúc cho người mẹ hơn là việc hạ sinh một người
con, một sinh vật hình thành từ chính máu thịt của mình. Nhưng cũng có
gì đau thương hơn đối với người mẹ trong việc sinh con, không phải chỉ
là những đau đớn thể lý, nhưng là thái độ không chiếm hữu người con, để
cho người con ấy hành động như một con người, và tự mình sống đời của
mình. Không ít người phụ nữ cảm thấy khó có thể chấp nhận được tình
trạng đau thương này.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Riêng với Đức Maria, khi chấp nhận cưu
mang Đức Giêsu, Mẹ cũng đã chấp nhận việc Đức Giêsu thoát khỏi đôi tay
của mình. Toàn bộ cuộc đời của Mẹ, từ sau biến cố này, luôn là một sự
dấn thân, một cuộc phiêu lưu thực thụ trong việc từ bỏ mình, để cho
chính người con mình đã sinh ra luôn hướng về việc thi hành thánh ý của
Thiên Chúa (x. Lc 2,48-49). Bởi vì Mẹ biết rằng, người con Mẹ đã cưu
mang trong cung lòng trinh khiết của mình là do Thiên Chúa và thuộc về
Thiên Chúa. Có thể nói được rằng, trong cuộc đời của Đức Maria, vai trò
làm mẹ, dù là Mẹ Thiên Chúa, vẫn có tầm quan trọng thứ yếu. Điều quan
trọng hơn hết, chính là lắng nghe và thi hành thánh ý của Thiên Chúa.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Ngôi nhà chính là một thái độ</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Điều đáng lưu ý trong trình thuật truyền
tin, đó là Đức Maria đã không bao giờ dám mơ tưởng mình sẽ nhận được một
hồng ân lớn lao; nhưng khi được đề nghị, Mẹ đã ưng thuận.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Nơi Đức Maria, niềm hy vọng của quân
vương Đa-vít được thành tựu. Ông từng ước mong xây dựng cho Thiên Chúa
một ngôi nhà, nhưng ông đã không được diễm phúc ấy. Đức Maria quả là
ngôi nhà mà vua Đa-vít hằng mơ ước, bởi vì Thiên Chúa đã đích thân đến
xây dựng nơi ở của Người giữa nhân loại. Chính Thiên Chúa xây dựng cho
mình chứ không phải ai khác. Ngôi nhà ấy là một con người sống động,
thật khiêm tốn chứ không phải là căn nhà uy nghiêm được xây bằng gỗ đá.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Đức Giêsu chính là Đền Thờ của Thiên
Chúa. Người đã đến trong cung lòng Đức Maria. Về phần mình, Đức Maria
chưa bao giờ nghĩ đến một điều như thế, và cũng chẳng bao giờ tìm cách
xây dựng bằng nỗ lực của mình.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Như thế, một bên, chương trình của vua
Đa-vít vẫn còn nằm trong ý tưởng, trong ước mơ, (mơ hồ về cả mục đích:
mong muốn tôn vinh Thiên Chúa, điều ấy có; nhưng đồng thời cũng là khát
vọng muốn tôn phong vương quyền của mình, muốn chiếm hữu Thiên Chúa. Một
bên, Đức Maria chỉ có một ước mơ duy nhất là dâng hiến cuộc sống của
mình cho Thiên Chúa (lời khấn trinh khiết là một dấu chỉ), và không tìm
cách chiếm hữu Thiên Chúa, thì Thiên Chúa đã thực hiện những điều kỳ
diệu: Người đã đến xây dựng ngôi nhà cho mình.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Quả thế, tính cách cao cả nhất trong con
người Đức Maria, tính cách làm cho Mẹ trở thành phần tử ưu việt của
Ít-ra-en, tính cách làm cho Mẹ trở nên thánh thiện tuyệt vời, đó là Mẹ
hoàn toàn thanh thản và sẵn sàng. Thái độ này đã được khởi đầu với lời
khấn trinh khiết và ý muốn duy trì nếp sống này mãi mãi, cả khi nghe lời
loan báo của sứ thần. Thế nhưng, cũng chính thái độ này làm bật lên
tiếng kêu: "Này tôi là Nữ Tỳ của Thiên Chúa". Đức Maria đã từ bỏ một
điều tốt đẹp để nhận lấy điều tốt đẹp hơn; đã từ bỏ ý định cao cả của
mình để đón nhận điều cao cả nhất là chính Thiên Chúa, là hoàn toàn phục
vụ Lời.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Tuy nhiên, Đức Maria chỉ là điểm để
Thiên Chúa đi qua. Mẹ hạ sinh Đấng Cứu Thế; nhưng bởi vì là Mẹ Đức
Giêsu, nên Mẹ phải để Người ra đi. Người Con của Mẹ không phải là của
riêng Mẹ. Người là Thiên Chúa và sống cho Thiên Chúa. Toàn bộ phần kế
tiếp của Tin Mừng Lu-ca sẽ nhấn mạnh chi tiết này. Đặc ân của Mẹ, chính
là thái độ từ bỏ, để cho Người Con thực hiện chương trình của Thiên
Chúa, và Mẹ đã đi theo Người Con ấy đến tận cái chết trên thập giá.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Thiên Chúa vẫn đang tìm một ngôi nhà</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Đọc đi đọc lại bản văn này, hẳn chúng ta
sẽ cảm thấy bị thối thúc đặt mình vào vai trò của Đức Maria và suy tưởng
những điều chúng ta phải làm.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Một em bé gái đã đặt câu hỏi với người
nói cho em về Đức Maria: Tại sao lại là Mẹ mà không phải là tôi? Người
kể chuyện đã đặt câu hỏi khác với em: Tại sao lại là tôi chứ không phải
ai khác?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Mỗi chúng ta có thể nói như thế được
không? Có thể được, bởi vì chúng ta biết rằng, mỗi lần Đức Ki-tô thâm
nhập vào cuộc đời chúng ta, thì đó là một cuộc truyền tin mới, một lễ
No-en mới. Và chúng ta hiểu rằng, đó là một hồng ân, một hồng ân đặc
biệt Thiên Chúa trao tặng cho chúng ta.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Bởi vì, như Con Thiên Chúa đã làm người
trong cung lòng Đức Maria, Người cũng muốn đến cư ngụ trong mỗi chúng
ta, Người vẫn mong muốn bắt đầu lại nơi mỗi người cuộc phiêu lưu trong
cái chết và phục sinh.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Theo nhãn giới này, câu trả lời của Đức
Maria quả là một gương mẫu cho sự đáp ứng của con người trước Thiên
Chúa, và qua đó, cũng cho thấy khoảng cách giữa chúng ta với gương mẫu
này.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Trước lời chào của sứ thần, Đức Maria đã
bối rối. Còn chúng ta, chúng ta lại thường điếc, không nghe thấy.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Khi nghe loan báo Tin Mừng, Đức Maria
nói "Làm sao...". Còn chúng ta, chúng ta đặt câu hỏi "tại sao?"</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Và khi Đức Maria thưa "Xin vâng", thì
chúng ta lại tranh luận về những từ ngữ trong bản giao ước với Thiên
Chúa.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Lời thưa "Xin vâng" của Đức Maria hoàn
toàn chìm sâu trong tình yêu và tin tưởng. Tương lai sẽ ra sao, không
cần biết! Thiên Chúa là Đấng tín trung, thế là đủ! Còn chúng ta, chúng
ta lại chẳng mau mắn nắm lấy trong tay này điều chúng ta vừa cố gắng bỏ
ở tay kia đó sao? Cuối cùng, truyền tin cho Đức Maria thì cũng là truyền
tin cho cả nhân loại, cho con người trọn vẹn. Đức Maria đã đón nhận Tin
Mừng, và Tin Mừng đã không tránh cho Mẹ những đớn đau, những vất vả. Còn
chúng ta, chúng ta đón nhận như thế nào? Có phải Đức Giêsu luôn là Tin
Mừng cho chúng ta không? Người vẫn đang đến và đang cần một ngôi nhà.</span></td></tr><tr>
<td width="474" height="56"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/SuyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center">
</p>