File "32.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN2/2018/MV-GS B/CN I MUAVONG_B/32.htm
File size: 15.3 KiB (15666 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật I Mùa Vong - Năm B</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật I Mùa Vong - Năm B; Tỉnh thức và cầu nguyên; Người giữ cửa; Bảo toàn sinh mạng; vi hành; Đức con hư không; Sự mê ngủ; Những đầy tớ; tỉnh thức và cầu nguyện;"><style>
<!--
	.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
	{color:blue;
	text-decoration:underline;
	text-underline:single;
	text-decoration:none underline;
	text-line-through:none;
	vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
	{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật I Mùa Vong - Năm B"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">
	Chúa Nhật I Mùa Vọng - Năm B</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
		HÃY TỈNH THỨA</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 6.0pt; background: white">
		<span style="font-size: 8pt; color: windowtext; font-style: italic">Lm Nguyễn Hồng Giáo</span></p>
		</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 6.0pt; background: white">
		<span style="color: windowtext">Chúng ta bắt đầu một năm Phụng vụ mới. 
		Đầu mỗi năm mới, khi chúng ta mừng Tết Nguyên Đán, chúng ta lại hướng 
		nhìn về phía trước, nhìn về tương lai với niềm hy vọng là năm mới sẽ đem 
		lại cho chúng ta những điều tốt lành hơn. Thì đầu năm Phụng vụ mới cũng 
		vậy, Giáo Hội mời chúng ta hãy hướng nhìn về ngày Chúa chúng ta là Đức 
		Giêsu Kitô sẽ đến trong vinh quang để vĩnh viễn thiết lập Trời Mới Đất 
		Mới cho loài người chúng ta.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 6.0pt; background: white">
		<span style="color: windowtext">Có điều đặc biệt là: thường thường trong 
		những ngày đầu năm, chúng ta cố gắng quên đi cuộc sống hiện tại với bao 
		nhiêu khó khăn thử thách và trách nhiêm nặng nề, thì hôm nay trong ngày 
		đầu năm Phụng vụ, trong lúc gợi lại trước mắt chúng ta quang cảnh tươi 
		sáng về ngày Chúa quang lâm, Giáo Hội lại không muốn để cho chúng ta cứ 
		tha hồ mà sống trong mơ ước xa xôi, nhưng trái lại Giáo Hội đưa chúng ta 
		về với cuộc sống và trách nhiệm hiện tại của mình và nhắc lại lời căn 
		dặên của Chúa Giêsu: Hãy Tỉnh Thức!</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 6.0pt; background: white">
		<span style="color: windowtext">Bài Phúc Âm khai mạc năm Phụng vụ mới 
		này (Mc13, 33-37) chỉ vỏn vẹn có 5 câu mà đã có tới 4 lần dùng mấy tiếng 
		&quot;phải tỉnh thức&quot;. Mở đầu là lời kêu gọi &quot;Anh em phải coi chừng, phải 
		tỉnh thức!&quot; Kết thúc cũng là lời kêu gọi tương tự: &quot;Thầy nói với anh em 
		đây và với mọi người là phải tỉnh thức!&quot; Giữa hai lời kêu gọi đó, là một 
		dụ ngôn ngắn kể rằng: Người kia sắp đi xa, ông để nhà lại cho đầy tớ 
		trông coi, chỉ định cho mỗi người một việc và dạy phải tỉnh thức, vì 
		không biết chủ về lúc nào. Sẽ không may mắn cho người đầy tớ nào, khi 
		chủ bất thần trở về, bắt gặp còn đang ngủ mê.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 6.0pt; background: white">
		<span style="color: windowtext">Ngôi nhà mà ông chủ giao cho tôi tớ, 
		chính là thế giới mà Đức Kitô giao cho loài người chúng ta chịu trách 
		nhiệm. Chúng ta có bổn phận phải quản lý nó, cũng như chúng ta chịu 
		trách nhiệm về chính cuộc đời mình và phải quản lý nó hợp với ý muốn của 
		Thiên Chúa, theo lề luật bác ái yêu thương. Rồi ngày kia Chúa sẽ xuất 
		hiện tỏ tường với chúng ta và Người sẽ xét xử chúng ta theo cách thức 
		chúng ta hoàn thành trách nhiệm của mình như thế nào?</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 6.0pt; background: white">
		<span style="color: windowtext">Chúng ta phải sống cuộc sống hiện tại 
		trong sự tỉnh thức, nghĩa là không quên ngày Chúa đến (đến trong ngày 
		tận cùng của thế giới và đến trong ngày cuối cùng của đời ta), và# vì 
		hướng về Đức Kitô như thế mà tích cực dùng thời gian hiện tại để chuẩn 
		bị cho tương lai vĩnh cữu của mình. Trong bài dụ ngôn này--cũng như 
		trong dụ ngôn những nén bạc mà ông chủ giao cho các tôi tớ trước khi đi 
		xa--chúng ta đều thấy nhấn mạnh tới trách nhiệm và tính chủ động của con 
		người trong việc xây dựng Nước Trời và xây dựng hạnh phúc của mình.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 6.0pt; background: white">
		<span style="color: windowtext">Chúa Giêsu đã đến. Rồi Người đã ẩn mình 
		đi khỏi con mắt xác thịt của loài người. Đến ngày Quang Lâm, Người sẽ 
		lại xuất hiện tỏ tường trước mặt muôn dân. Trong thời gian Người giấu 
		mình đi, chúng ta nhiều khi kêu trách Người sao như muốn bỏ mặc chúng 
		ta. Nhưng sở dĩ Chúa ẩn mình đi như thế là Người tôn trọng chúng ta, vì 
		muốn cho chúng ta nên người trưởng thành, biết sử dụng tự do, tính sáng 
		tạo và thi thố tinh thần trách nhiệm. Làm sao con cái có thể lớn khôn 
		khi cha mẹ cứ bám sát vào nó, lo lắng cho nó từng ly, từng tí? Dĩ nhiên 
		là Chúa vẫn hiện diện và lo lắng cho chúng ta, nhưng có thể nói cách kín 
		đáo, tế nhị, không bao giờ dành mất tự do và trách nhiệm của ta.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 6.0pt; background: white">
		<span style="color: windowtext">Nếu chúng ta theo Chúa chỉ cốt để tìm an 
		ủi hoặc tìm sự an toàn trước cuộc đời đầy đau khổ, thì chúng ta không 
		làm đẹp lòng Chúa và làm cớ cho người ta phê bình tôn giáo là ru ngủ. 
		Cũng vậy, nếu chúng ta theo Chúa, để rồi lẫn trốn các trách nhiệm đối 
		với xã hội, đối với anh chị em đồng loại, tức là chúng ta làm cớ cho 
		người ta phê bình tôn giáo kìm hãm con người trong vòng ấu trĩ.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 6.0pt; background: white">
		<span style="color: windowtext">Có ba quan niệm sống có thể tạo ra một 
		thái độ tiêu cực trước cuộc đời. Một là cho rằng chết là hết, không còn 
		gì tồn tại: nếu quả thực mọi sự sẽ chấm dứt với cái chết nếu số phận 
		người tốt, người xấu đều sẽ như nhau sau khi chết, thì người ta sẽ có lý 
		mà lập luận rằng: Ta hãy ăn uống, vui chơi, hãy hưởng thụ giây phút hiện 
		tại vì chết rồi sẽ chẳng còn gì!</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 6.0pt; background: white">
		<span style="color: windowtext">Hai là tin vào thuyết định mệnh, nghĩa 
		là tin rằng mọi sự đã được an bài sẵn và số phận của mỗi người đã được 
		thần thánh định đoạt. Nếu thế thì con người chẳng cần và chẳng có thể 
		làm gì nữa, mọi cố gắng đều vô ích. Ba là tin vào thuyết luân hồi (cuộc 
		sống là một vòng luân chuyển, hết kiếp này qua kiếp khác), nếu kiếp này 
		ta chưa đạt tới hạnh phúc thì ta sẽ chờ kiếp sau, khi ta được đầu thai 
		lại. Dĩ nhiên thuyết luân hồi không đương nhiên dẫn tới tiêu cực, nhưng 
		dù sao cũng không dành cho cuộc sống hiện tại một giá trị và tầm quan 
		trọng quyết định đối với số phận mỗi người.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 6.0pt; background: white">
		<span style="color: windowtext">Khác với ba quan niệm trên, Kitô giáo 
		dạy rằng Thiên Chúa thực sự giao cho ta chịu trách nhiệm về thế giới này 
		và về sự thành công của cuộc đời chúng ta. Thời gian hiện tại là thời 
		gian quyết định đối với số phận đời đời của chúng ta. Mỗi giây phút qua 
		đi là không bao giờ trở lại. Thời giờ Chúa cho ta sống ở trần gian là vô 
		cùng quý báu, đây là lúc chúng ta gieo mầm mống cho đời sống vĩnh cữu. 
		Mỗi người thỉnh thoảng nên tự hỏi mình sử dụng thời giờ như thế nào?</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 6.0pt; background: white">
		<span style="color: windowtext">Người kitô hữu sống cuộc đời hiện tại 
		một cách rất nghiêm chỉnh, họ cố gắng làm phận sự ở đời một cách hết sức 
		tích cực vì biết rằng đó là Thánh ý của Chúa và vì biết rằng hạnh phúc 
		đời đời của mình đang được chuẩn bị ngay bây giờ. Đồng thời người kitô 
		hữu luôn luôn hướng về Đức Kitô sẽ đến kiện toàn công cuộc cứu độ, họ 
		biết rằng thế gian này, tuy là rất tốt đẹp, nhưng không phải là quê 
		hương vĩnh cữu của mình. Họ sống cuộc đời trần gian cách hết sức nghiêm 
		chỉnh như thể là sẽ mãi mãi ở đây (vì đó là Thánh ý của Chúa); đồng thời 
		họ sẵn sàng rời bỏ mọi sự bất cứ lúc nào Chúa đến gọi họ ra đi.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 6.0pt; background: white">
		<span style="color: windowtext">Người kitô hữu giống như người học trò 
		tốt ở trong ký túc xá. Suốt tuần anh ta học hành rất chăm chỉ, anh ta 
		không làm biếng, không ngồi đó mà mơ mộng viễn vông, nhưng cuối tuần khi 
		cha mẹ đến đón về nhà, thì anh ta càng vui sướng# Việc trông chờ ngày 
		nghỉ cuối tuần trong gia đình không làm cho anh ta sao nhãng việc học 
		hành, trái lại tăng thêm nghị lực cho anh ta.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 6.0pt; background: white">
		<span style="color: windowtext">Thời gian Mùa Vọng là thời gian Giáo Hội 
		đặt chúng ta lại trong thái độ hy vọng, mong chờ và tỉnh thức. Người 
		tỉnh thức là người luôn cố gắng và hăng say, họ thực thi những gì là 
		chân thật, ngay chính và đáng quý chuộng, với tất cả nhiệt huyết, nổ lực 
		cần cù và không trì hoãn. Đây là thời gian Giáo Hội muốn chúng ta sống 
		hướng về ngày giờ Đức Kitô đến một cách ý thức hơn.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 6.0pt; background: white">
		<span style="color: windowtext">Khi chúng ta làm việc mà biết hướng về 
		Đức Kitô thì chắc chắn có một cái gì đó thay đổi trong thái độ và cách 
		thức làm việc của ta. Khi chúng ta đau khổ màbiết hướng về Đức Kitô thì 
		sẽ có cái gì đó thay đổi. Khi chúng ta chiến đấu mà biết hướng về Đức 
		Kitô thì cũng sẽ có cái gì đó thay đổi. Ngay cả khi ta vui chơi, giải 
		trí cũng thế. Và trong mọi sự, mọi hoàn cảnh chúng ta đều có sự bình an.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 6.0pt; background: white">
		<i><span style="color: windowtext">Người ta kể chuyện rằng ngày kia 
		Thánh Lu-y Gonzaga còn chơi với bạn bè, thình lình cha bề trên đến tập 
		họp tất cả lại và hỏi thử: &quot;Giả sử như chúng con đang chơi mà Chúa đến 
		báo cho chúng con biết chúng con chỉ còn sống 5-10 phút nữa thôi, thì 
		chúng con sẽ làm gì?&quot;. Bấy giờ mọi người bổng trở nên căng thẳng. Người 
		thứ nhất trả lời: &quot; Con sẽ đi gặp cha linh hướng&quot; Người thứ hai nói:&quot;Con 
		sẽ vào nhà thờ cầu nguyện trước Nhà Tạm&quot;. Riêng Lu-y vẫn bình thản trả 
		lời:&quot; Thưa cha, con sẽ tiếp tục chơi&quot;</span></i><span style="color: windowtext">.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 6.0pt; background: white">
		<span style="color: windowtext">Đó là câu trả lời của một đấng thánh và 
		đáng lý mỗi người kitô hữu đều phải có thể trả lời như thế. Chơi đùa, 
		giải trí cũng làm đẹp lòng Chúa nếu đó là việc phải làm theo nhu cầu 
		đúng đắn hoặc theo bổn phận. Vậy không phải chỉ bằng đọc kinh, cầu 
		nguyện, mà bằng cả yêu thương, đau khổ, lao động, nghỉ ngơi, giải trí, 
		nghĩa là bằng cả cuộc đời mà chúng ta đón chờ Chúa và chuẩn bị cho hạnh 
		phúc đời đời của chúng ta.</span></td></tr><tr>
		<td width="474" height="56"><p style="text-align: center">&nbsp;&nbsp; <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;<a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/SuyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;</td></tr></table><p style="text-align: center">
&nbsp;</p>

PHP File Manager