File "12.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN/_Nam_C/2016/Mua-Thuong-Nien/Tuan V/12.htm
File size: 19.15 KiB (19605 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật V Mùa Thường Niên - Năm C</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật V Mùa Thường Niên - Năm C; Khiêm nhường: Đào tạo môn đệ; Kêu goi môn đệ; Cuộc phiêu lưu; Mẻ lưới; Mẻ cá lạ lùng; Ơn gọi;"><style>
<!--
	.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
	{color:blue;
	text-decoration:underline;
	text-underline:single;
	text-decoration:none underline;
	text-line-through:none;
	vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
	{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật V Mùa Thường Niên - Năm C"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body>
<table border="0" width="498" cellspacing="15" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr>
	<td width="466"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">
	Chúa Nhật V Mùa Thường Niên - Năm C</font></td></tr><tr>
		<td width="466" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
		DÂN CHÚNG CHEN LẤN ĐẾN GẦN NGƯỜI</td></tr><tr>
		<td width="466" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
		<a name="_Toc252649005">
		<span style="font-size: 8pt; font-style:italic; font-weight:400">Chú giải của 
		Noel Quesson</span></a></td></tr><tr>
		<td width="466" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Trang Tin Mừng này, như nhiều trang 
		khác, dưới vẻ bề ngoài hời hợt kể về một giai thoại của đời sống Đức 
		Giêsu thật ra là một trang về giáo hội học hay thần học về Giáo Hội.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
		<span style="font-size: 14.0pt">Một hôm, Đức Giêsu đang đứng ở bờ hồ 
		Ghen-nê-xa-rét, dân chúng chen lấn nhau đến gần Người để nghe lời Thiên 
		Chúa</span></i></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Trước tiên, tôi nhìn ngắm quang cảnh cụ 
		thể. Rồi tôi thử tưởng tượng. Đức Giêsu ở giữa một đám đông. Người nói. 
		Đám đông lắng nghe Người. Người không nói bất kỳ điều gì: Người nói Lời 
		Chúa. Nhà thần học Luca nói với chúng ta đó là vai trò đầu tiên của Giáo 
		Hội: việc rao giảng! Điều mà Giáo Hội cố gắng thực hiện chính.Đức Giêsu 
		đã bắt đầu điều đó. Sự rao giảng của Giáo Hội là sự kéo dài việc rao 
		giảng của Đức Giêsu và có cùng một nội dung.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Lạy Chúa, xin cho con lòng yêu mến Lời 
		Chúa, lòng khao khát được lắng nghe Lời Ngài.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
		<span style="font-size: 14.0pt">Người thấy hai chiếc thuyền đậu dọc bờ 
		hồ, còn những người đánh cá thì đã ra khỏi thuyền và đang giặt lưới. Đức 
		Giêsu xuống một chiếc thuyền, thuyền đó của ông Simon, và Người xin ông 
		chèo thuyền ra xa bờ một chút. Rồi Người ngồi xuống, và từ trên thuyền 
		Người giảng dạy đám đông</span></i></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Quang cảnh cụ thể và hiện thực. Nhưng 
		cũng là quang cảnh có tính tượng trưng sâu sắc. Chiếc thuyền tạo ra một 
		khoảng cách; giữa Đức Giêsu và đám đông, như thế nhấn mạnh vẻ uy nghi 
		nào đó của Đức Giêsu đang ngồi giảng dạy. Và &quot;thuyền đó là thuyền của 
		Simon &quot;tức Phêrô” Giữa đám đông các môn đệ, Luca thong thả nhận ra một 
		vài người sẽ trở thành &quot;nhóm mười hai mà Đức Giêsu gọi là các Tông Đồ.&quot; 
		(Lc 6,12)...và trong nhóm mười hai này, Luca còn nhận ra Simon là trọng 
		tâm của bài tường thuật và được gọi đích danh sáu lần trong trang Phúc 
		âm này. Vì thế, đây là cơ cấu chủ yếu của Giáo Hội mà Đức Giêsu mong 
		muốn.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Cơ cấu tổ chức của Giáo Hội có thể làm 
		cho chúng ta vui mừng hay khó chịu. Dọc dài theo lịch sử, các giáo hoàng 
		và các giám mục có thể đã đóng những vai trò trần tục theo hình ảnh các 
		ông hoàng của thế gian này, hỡi ôi! Nhưng về mặt thần học, chính Đức 
		Giêsu thiết lập cơ cấu tông truyền của Giáo Hội. Trong Giáo hội, các vị 
		có chức tránh trước tiên không phải là một thủ lĩnh, một bề trên trong 
		phẩm trật, một người chấp chính, mà là một người phục vụ đại diện cho 
		Đức Kitô, Đấng Phục vụ trong bí tích. Giáo sĩ là một dấu chỉ, một Bí 
		tích của Đức Giêsu Kitô. Giữa đám đông các môn đệ có linh mục là dấu chỉ 
		rằng chúng ta không chinh phục ân sủng và Lời Chúa, nhưng chúng ta tiếp 
		nhận Lời từ một Đấng khác. Thánh chức đại diện cho Đức Kitô quả là một 
		trách nhiệm đáng sợ. Ngày hôm nay, chẳng phải chúng ta có khuynh hướng 
		nguy hiểm là đánh giá thấp &quot;lời giảng dạy&quot; của Giáo Hội, là bác bỏ khỏi 
		Giáo Hội khía cạnh bí tích, mầu nhiệm, thiêng liêng đó sao? Để chỉ nhìn 
		thấy con người đang nói mà quên đi Đấng mà người ấy đại diện và biểu thị 
		một cách hiệu lực đó sao? Công đồng dám khẳng đinh: &quot;Chúa Kitô hằng hiện 
		diện trong Giáo Hội nhất là trong các hoạt động phụng vụ Người hiện diện 
		trong con người thừa tác viên. Người nói khi người ta đọc Thánh Kinh. Ai 
		rửa tội chính là Đức Kitô rửa. Phụng vụ đáng được xem là việc thực thi 
		chức vụ tư tế của chính Chúa Giêsu Kitô, trong đó công cuộc thánh hóa 
		được biểu tượng nhờ những dấu chỉ khả giác&quot; (S.C 7). Chúng ta có cầu 
		nguyện để các Giáo hoàng, các Giám mục, các linh mục đóng đúng vai trò 
		ấy hay không?</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Chiếc thuyền ấy của Simon, neo trong cái 
		vũng nhỏ ở Ca - phác-na-um; tôi thích tưởng tượng nó như một chiếc 
		thuyền cũ kỹ tồi tàn mà khắp mọi chỗ có những mảnh ván đóng đinh chong 
		vào để lấp kín những chỗ hư hại... một chiếc thuyền rất phàm nhân, rất 
		bình thường, rất nghèo hèn! Nhưng Đức Giêsu đã bước lên chiếc thuyền ấy 
		và từ đó Người nói! Ôi! Chiếc thuyền mẫu nhiệm, Giáo Hội của Người, và 
		Lạy Chúa, nó vừa rất con người và cũng rất thánh thiêng…</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
		<span style="font-size: 14.0pt">Giảng xong, Người bảo ông Simon: &quot;Chèo 
		ra chỗ nước sâu mà thả lưới bắt cá</span></i></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Bản dịch theo mặt chữ thì tốt hơn và nói 
		rằng: Ra chỗ nước sâu hay đúng hơn: &quot;Ra chỗ nước trên vực thẳm &quot;eis to 
		bathos&quot; &#39; tiếng Hy Lạp. Từ tiếng Bathos có nghĩa là vực thẳm, mà có từ 
		tiếng Pháp &quot;bathiscaphe&quot;: Chiếc tàu lặn của Cousteau để thám hiểm các 
		vực sâu dưới đáy biển. Đối với dân Sêmít, dân cư của các vùng đất khô 
		cằn, biển là nơi đáng ngại nhất, biểu tượng của các vực thẳm nội tâm, 
		nơi ở của các quái vật trong hỏa ngục (St 7,17; Tv 74,13-24,2; Gr 38,16; 
		Gn 2,2; Kh 9,l-3-20,3-13,1). Nghề biển là một nghề nguy hiểm. Oâi có 
		biết bao thủy thủ, thuyền trưởng “bị nuốt chửng, nhận chìm&quot; vào cái hàm 
		mở rộng của biển cả!</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Như thế, Đức Giêsu nói một cách tượng 
		trưng điều này: &quot;Con thuyền của Simon, Giáo Hội của Ta, hãy tiến vào nơi 
		hiểm nghèo của biển cả, vào nơi hiểm nghèo của thế gian, hãy rời bỏ sự 
		an toàn của bờ bến; hãy tiến lên trên vực thẳm&quot;. Lạy Chúa! Xin cho chúng 
		con biết mạo hiểm.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
		<span style="font-size: 14.0pt">Ông Simon đáp: &quot;Thưa Thầy, chúng tôi đã 
		vất vả suốt đêm mà không bắt được gì cả. Nhưng vâng lời Thầy, tôi sẽ thả 
		lưới.</span></i></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Sứ mạng của Giáo Hội hoàn toàn vượt quá 
		những sứ mạng của con người: Người môn đệ chân chính lắng nghe &quot;lời&quot; 
		Chúa dù lời đòi hỏi người ấy những điều xem ra phi lý.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
		<span style="font-size: 14.0pt">Họ đã làm như vậy, và bắt được rất nhiều 
		cá, đến nỗi hầu như rách cả lưới. Họ làm hiệu cho các bạn chài trên 
		chiếc thuyền kia đến giúp. Những người này tới, và họ đã đổ lên được hai 
		thuyền đầy cá, đến gần chìm</span></i></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Luca nhấn mạnh đến tính chất phi thường 
		của việc đánh cá siêu phàm ấy: Lưới rách, một sự giúp đỡ cần thiết, 
		người ta đổ cá đầy &quot;hai&quot; thuyền, thuyền sắp chìm!</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Giáo Hội chỉ có thể thành công nhờ tin 
		vào Lời của Đức Giêsu. Thế thì Simon tư tế phải nhớ lại thôi! Trên mảnh 
		đất chuyên môn của mình Simon tưởng mình có khả năng, nhưng Đức Giêsu đã 
		đánh trúng ông, đã chỉ cho ông những giới hạn của mình: Vì thế, ông 
		không là gì cả nếu không có Người. “Chúng tôi đã vất vả mà không bắt 
		được gì cả!&quot; Chúng ta cũng thế, trong chiếc thuyền của chúng ta, chúng 
		ta thường phải nhường chỗ cho một Đấng Khác, để thả lưới ở nơi mà chúng 
		ta không tự mình làm được.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Đó là ý nghĩa mẫu nhiệm của sự thất bại: 
		giai đoạn đau khổ và khiêm hạ để chúng ta từ bỏ chính mình và đem lại 
		cho chúng ta cơ hội giải phóng mình khỏi những ảo tưởng vẫn làm cho 
		chúng ta tin tưởng vào giá trị của mình. Như thế, có chẳng lúc, chúng ta 
		được mời gọi phải thực hiện một bước liều của đức tin: để hoàn thành các 
		bổn phận nghề nghiệp của chúng ta, để yêu thương chồng mình để chấp nhận 
		một đứa con, để chịu đựng một thử thách... hay hoàn toàn đơn giản, để 
		chịu đựng một ngày của cuộc sống khô cằn trong đó chúng ta vất vả mà 
		không thu hoạch được gì. Chúng ta phải tiến lên trên vực thẳm&quot;, phải 
		liều mình với một cử chỉ điên rồ mà Đức Giêsu đòi hỏi chúng ta! Hỡi Giáo 
		Hội! Tại sao bạn còn nghi ngại?</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
		<span style="font-size: 14.0pt">Thấy vậy, ông Simon Phê-rô sấp mặt dưới 
		chân Đức Giêsu và nói: &quot;Lạy Chúa, xin tránh xa con, vì con là kẻ tội 
		lỗi!&quot; Quả vậy, thấy mẻ cá vừa bắt được, ông Simon và tất cả những người 
		có mặt ở đó với ông đều kinh ngạc</span></i></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Ở đây Luca đùng trước biệt danh &quot;Phêrô&quot; 
		mà sau này Đức Giêsu sẽ đặt cho ông Simon (Lc 6,14). Cũng vậy, Luca dùng 
		trước danh hiệu &quot;Chúa&quot; (&quot;Kurios&quot; trong tiếng Hy Lạp) sẽ là danh hiệu của 
		Chúa phục sinh trong vinh quang (Lc 24,3 - 24,34).</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Trước sự hiện diện của Thiên Chúa, con 
		người luôn cảm thấy một sự run sợ lạ lùng, đây là nền tảng hầu như phổ 
		biến của tình cảm tôn giáo trong mọi tôn giáo trên thế giới. “Khốn cho 
		tôi, tôi là một con người có đôi môi ô uế&quot;. Isaia đã nói (6, 1) khi nghe 
		thấy các thiên sứ kêu lên: “Thánh! Thánh! Thánh! Lạy Chúa là Thiên Chúa 
		hoàn vũ&quot; Chúng ta còn nhớ những người dân ở Nadarét xin Thiên Chúa làm 
		những phép lạ! Còn người môn đệ chân chính lại sợ hãi trước phép lạ và 
		cầu khẩn Thiên Chúa tránh xa mình. Xin Chúa trách xa con, Phêrô khẩn 
		khoản nài xin. Con là kẻ tội lỗi. Sau này khi nghe tiếng gà gáy, ông sẽ 
		còn khám phá một cách sâu xa hơn tình trạng tội lỗi của mình! à thì ra 
		người ta không thờ phụng nhân cách trong Giáo Hội, cũng không tôn thờ 
		giáo hoàng. Con người mà Đức Giêsu đã yêu cầu đại diện Người tức vị giáo 
		hoàng đầu tiên là một &quot;con người tội lỗi&quot;. Trước đó, Phêrô là trưởng 
		nhóm&quot;, ông tin tưởng vào kiến thức và kinh nghiệm của mình. Nhưng cuộc 
		gặp gỡ với Đức Kitô đã cho ông thấy sự nhỏ bé của ông. Đức Giêsu chuẩn 
		bị ông trở thành thủ lãnh tối cao của Giáo Hội Người bằng cách làm cho 
		ông ý thức sự vô nghĩa của mình. Thánh Gioan khi kể lại sự đánh cá mầu 
		nhiệm đã đặt nó sau sự Phục Sinh (21,1,19) và câu chuyện chấm dứt bằng 
		việc nhắc đến Phêrô đã ba lần chối Chúa, và bằng sự tín nhiệm của Đức 
		Giêsu đem lại cho người tội lỗi ấy một sứ mệnh!</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
		<span style="font-size: 14.0pt">Cả hai người con ông Dê-bê-đê, là 
		Gia-cô-bê và Gio-an, bạn chài với ông Simon, cũng kinh ngạc như vậy</span></i></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Ở đây trong quá trình câu chuyện, Luca 
		kể lại cho chúng ta tên những người khác như để làm nổi bật Phêrô trước 
		đó.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Và các người bạn ấy của Phêrô được kể ra 
		để nói rằng họ chia sẻ niềm kinh ngạc lạ lùng của Phêrô là cũng là những 
		người sẽ có đặc ân đáng sợ là bộ ba chứng kiến (Phêrô, Giacôbê và Gioan) 
		sự sống lại của một bé gái (Lc 8,51), sự biến hình trên núi (Lc 9,28), 
		sự hấp hối trong vườn cây dầu (Mt 26,37).</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Ngày nay, sự sợ hãi mà điều thánh thiêng 
		gây ra dường như biến mất. Nhưng đó không phải là sự biến mất. Đó là một 
		sự di chuyển: Khi người ta mất đi sự kính sợ Thiên Chúa, thì người ta bị 
		mọi thứ hốt hoảng và sợ hãi xâm chiếm: nguy cơ nguyên tử, sự mất quân 
		bình đủ loại sự mỏng dòn mới về tâm lý, sự lo lắng trước tương lai.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
		<span style="font-size: 14.0pt">Bấy giờ Đức Giêsu bảo ông Simon: Đừng sợ</span></i></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Đó là lời an ủi mà trong Kinh Thánh các 
		thiên sứ luôn luôn nói với những con người sững sờ vì sự hiện diện thánh 
		thiêng (Lc 1,13-30 - 2,10). Đó cũng là lời mà Đức Giêsu sẽ luôn luôn nói 
		sau khi Người sống lại (Mt 28,10; Kh 1,17).</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
		<span style="font-size: 14.0pt">Từ nay anh sẽ là người thu phục người 
		ta.</span></i></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Theo hình ảnh tượng trưng của biển cả 
		được khai triển bên trên, vấn đề là &quot;cứu sống những con người khỏi vực 
		thẳm quỷ quái&quot;: Đó là vai trò của Giáo Hội. Nhân loại là mồi ngon của 
		những sức mạnh đáng sợ muốn nuốt trửng nhân loại. Bạn&quot;hãy là &quot;kẻ đánh 
		lưới người&quot;, bạn hãy cứu họ!</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
		<span style="font-size: 14.0pt">Thế là họ đưa thuyền vào bờ, rồi bỏ hết 
		mọi sự mà theo Người</span></i></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
		<span style="font-size: 14.0pt">Phép lạ thật sự không phải là đánh cá 
		ngoài khơi xa mà là đánh cá trong các tâm hồn; họ đã chọn lựa sự liều 
		lĩnh ấy của Đức tin để theo Đức Giêsu và bỏ hết mọi sự.</span></p>
		</td></tr><tr>
		<td width="466" height="56"><p style="text-align: center">&nbsp;&nbsp; 
		<a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://tinmung.net/"> 
		<img src="../../Mua-Vong-Giang-Sinh/Tuan%20I%20MV/LOGOtinmung.gif" width="80" height="48"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;<a style="text-decoration: none" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/suyniemINDEX3.htm"><img alt="" src="../../Mua-Vong-Giang-Sinh/Tuan%20I%20MV/LOGOtinmung2.gif" width="85" height="50"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;</td></tr></table><p style="text-align: center">
&nbsp;</p>

PHP File Manager