File "26.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN/_Nam_C/2016/Mua-Thuong-Nien/Tuan II/26.htm
File size: 18.69 KiB (19135 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật II Mùa Thường Niên - Năm C</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật II Mùa Thường Niên - Năm C; Tiệc cưới; Họ hết rượu rồi; Vị khách mong manh; vị khách đầy quyền năng; Cana; Thiếu rươu; Vị khách; Chuyện bất ngờ; Mời Chúa vào nhà;"><style>
<!--
	.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
	{color:blue;
	text-decoration:underline;
	text-underline:single;
	text-decoration:none underline;
	text-line-through:none;
	vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
	{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật II Mùa Thường Niên - Năm C"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body>
<table border="0" width="498" cellspacing="15" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr>
	<td width="466"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">
	Chúa Nhật II Mùa Thường Niên - Năm C</font></td></tr><tr>
		<td width="466" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
		CANA</td></tr><tr>
		<td width="466" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
		SƯU TẦM</td></tr><tr>
		<td width="466" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 0; margin-bottom: 12px">
		Sở dĩ gọi Cana trong miền Galilê là để phân biệt với Cana miền 
		Coelo-Syria. Đây là một làng rất gần Nadaret. Thánh Hiêrônimô, người 
		từng ở Palestine bảo rằng, từ Nadaret ông có thể nhìn thấy Cana. Tại đó 
		đang có một đám cưới, Đức Maria được mời đến dự và giữ một vai trò đặc 
		biệt, chắc liên quan đến việc tổ chức nên bà đã tỏ ra lo lắng khi thấy 
		thiếu rượu. Bà cũng có đủ quyền để ra lệnh cho đầy tớ làm bất cứ điều gì 
		Chúa bảo.</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 0; margin-bottom: 12px">
		Tại xứ Palestine, lễ cưới là một cơ hội thật sự quan trọng. Theo luật Do 
		thái, lễ cưới của một trinh nữ phải tổ chức vào ngày thứ tư. Điều này 
		rất thú vị, vì nó cho chúng ta căn cứ để tính lui lại: nếu đám cưới nhằm 
		ngày thứ Tư, thì ngày Chúa Giêsu gặp Anrê và Gioan lần đầu tiên phải là 
		ngày sa-bát, và cả hai đều ở với Ngài trọn ngày đó. Tại Palestine tiệc 
		cưới kéo dài hơn một ngày, lễ cưới chính thức cử hành vào buổi xế chiều 
		sau khi dự tiệc. Sau buổi tiệc, đôi tân hôn được đưa về nhà mới. Bấy giờ 
		trời đã tối, họ được đưa đi qua các con đường làng, dưới ánh đuốc, có 
		lọng che đầu. Họ được đưa theo con đường càng dài càng tốt để có thể gặp 
		được nhiều người chúc mừng. Tại Palestine vợ chồng mới cưới không đi 
		hưởng tuần trăng mật. Họ ở tại nhà mở cửa suốt tuần để tiếp khách. Họ 
		đội vương miện và mặc y phục hôn lễ. Họ được đối xử như vị vua và hoàng 
		hậu, và lời nói của họ là luật. Nếu suốt đời người ta phải sống cơ cực 
		vất vả, thì được một tuần tiệc tùng, vui vẻ, quả thực là cơ hội vô cùng 
		đặc biệt trong đời người. Chúa Giêsu đã vui vẻ tham dự ngày hạnh phúc 
		ấy. Nhưng đã có trục trặc xảy ra.</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 0; margin-bottom: 12px">
		Trong đám tiệc của người Do thái, rất cần rượu. Các Rabi vẫn nói: “Không 
		rượu thì không vui”. Không phải vì mọi người nghiện rượu, nhưng bên Đông 
		phương món rượu thật quan trọng. Sự thật, đối với họ say rượu là một 
		điều xấu hổ, nên họ uống pha hai phần rượu và ba phần nước lã. Lúc nào 
		thiếu thức ăn, thức uống là có vấn đề, vì ở Đông phương tiếp khách là 
		một nhiệm vụ thiêng liêng; thiếu thức ăn, thức uống trong một tiệc cưới 
		là điều xấu hổ, nhục nhã cho cả cô dâu lẫn chú rể. Vì thế Đức Maria đã 
		báo cho Chúa Giêsu biết sự việc này. Mà Chúa Giêsu đã bày tỏ quyền năng 
		của Ngài để cứu gia đình mộc mạc này khỏi bị tổn thương nhục nhã. Ngài 
		đã hành động vì lòng ưu ái, tử tế, thông cảm với những người mộc mạc đơn 
		sơ.</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 0; margin-bottom: 12px">
		Câu chuyện đã được kể lại cách sống động nên rõ ràng phải là do người đã 
		chứng kiến tận mắt ghi lại, nhưng không phải là ghi lại ngay sau khi xảy 
		ra mà là bảy mươi năm sau, và cũng ghi lại tác dụng của phép lạ ấy: “Đức 
		Giêsu làm dấu lạ đầu tiên này tại Cana và bày tỏ vinh quang của Người.” 
		Chúa làm phép lạ này bày tỏ vinh quang của Người. Chúng ta cố gắng tìm 
		biết các nguyên tắc bày tỏ tỏ vinh quang này.</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 0; margin-bottom: 12px">
		- Bước đường cùng khiến người ta quay về với Chúa, cung cấp dịp tiện cho 
		Người hành động, ân huệ của Chúa được ban cho ai thành khẩn kêu cầu 
		Ngài. Dầu có người chê cầu nguyện là mê tín, hay bình thường thì chẳng 
		bao giờ cầu nguyện, nhưng một khi đã lâm vào cảnh khốn cùng, chẳng ai 
		không ngước mắt lên trời mà kêu cầu.</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 0; margin-bottom: 12px">
		- Đức Maria là người thân trong gia đình này, được mới tới dự tiệc cưới, 
		khi thấy rượu đã hết, biết ngay chủ nhà sẽ rất bối rối, sẽ bị bẽ mặt, và 
		các thực khách sẽ mất vui. Không kể đến địa vị làm mẹ, đến với Đức Giêsu 
		mà cầu khẩn: “Họ hết rượu rồi.” Làm mẹ, mà hạ mình cầu cứu con, không 
		phải dễ lắm đâu. Đàng khác chưa biết ý Chúa ra sao, đường đột đưa ra một 
		lời cầu như vậy mà không thăm dò trước có khi rước lấy tai họa. Thế 
		nhưng đến nước này, nếu không kêu cầu Chúa thì còn biết trông cậy vào ai 
		nữa!</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 0; margin-bottom: 12px">
		Lời cầu nguyện của Đức Maria bị thôi thúc vì hoàn cảnh mà Mẹ đảm trách 
		lấy, là kiểu mẫu cho những lời cầu bầu của chúng ta.</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 0; margin-bottom: 12px">
		Vì chúng ta thấy lời cầu của Đức Maria là lời cầu “Ý Cha thực hiện” vì 
		Ngài chỉ nói: “Họ hết rượu rồi” chứ không thêm gì vào nữa! Một lời cầu 
		nguyện tốt nhất là “trình lên Chúa các nhu cầu của mình” rồi để Ngài làm 
		theo ý Ngài. Đức Maria đã làm như thế; còn phần chúng ta, ngoài việc 
		trình nhu cầu lên Chúa, thường hay bày thêm cách này cách kia, đôi khi 
		còn đòi Chúa phải làm theo ý của mình. Đức Maria không ép Chúa, Ngài để 
		Chúa tự do địnhh liệu. Trong Tin Mừng, chúng ta thấy có người đã làm 
		theo gương Đức Maria, khi Ladarô đau nặng, hai chị em Matta và Maria sai 
		người đi thưa Chúa “người Thày yêu đau nặng.”</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 0; margin-bottom: 12px">
		- Lời cầu nguyện của Đức Maria là lời cầu nguyện hạ mình: đây là lời cầu 
		xin của bà mẹ đối với con. Nếu còn giữ thể diện thì không dễ gì một bà 
		mẹ sẵn lòng hạ mình kêu cầu con; đã thế lại còn nhận được một lời đáp 
		ứng dường như cứng cỏi của Chúa Giêsu: “Thứa bà, chuyện đó can gì đến bà 
		và con, giờ của con chưa đến.” Thế nhưng, Đức Maria đã từ bỏ mình trước 
		rồi, chỉ nghĩ đến tình hình khẩn cấp chứ không nghĩ đến thể diện cá 
		nhân. Lời câu xin không kể đến thể diện mình quả là phép mầu để Chúa 
		được vinh hiển. Chẳng những tại đây, do lời cầu của Đức Maria mà Chúa 
		được vinh hiển, mà khắp nơi qua Kinh Thánh đều thấy Chúa làm phép lạ là 
		do có người kêu cầu.</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 0; margin-bottom: 12px">
		- Này, có một người phong đến gần Ngài thưa: “Lạy Chúa, nếu Chúa ưng, 
		xin cho con được lành mạnh. Chúa giơ tay sờ đến anh phá: Ta muốn, anh 
		được lành sạch. Tức thì người phong được sạch.”</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 0; margin-bottom: 12px">
		- Khi Chúa vào Caphanaum, có một sĩ quan đến thưa Ngài: “Con gái tôi đau 
		gần chết, xin Thày đến đặt tay trên nó, để được sống.” Chúa bèn đứng dậy 
		đi theo ông.”</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 0; margin-bottom: 12px">
		- Phêrô hòng chìm xuống nước la lên: “Thầy ơi cứu con với, tức thì Chúa 
		giơ tay ra cứu ông.”</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 0; margin-bottom: 12px">
		- Hai người mù thưa: “Lạy Chúa, xin cho mắt chúng tôi được sáng. Chúa 
		động lòng thương, liền sờ đến mắt và hai người thấy được”</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 0; margin-bottom: 12px">
		Có thể trưng nhiều hơn, nhưng cũng đủ để thấy Chúa thường hay mượn cớ 
		người ta cầu nguyện để ban ơn, để tỏ bày vinh hiển của Ngài. Nguyện lời 
		cầu của chúng ta cũng giống thế.</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 0; margin-bottom: 12px">
		Thấy nhà chủ hết rượu Đức Maria trình lên Chúa nhu cầu, thì nhận được 
		một lời đáp ứng không mấy tích cực: “Chuyện đó can chi đến bà và con, 
		giờ của con chưa đến.” Làm thân bà mẹ mà phải hạ mình xin con đã là khó, 
		nay lại nhận được một câu trả lời như thế, rất dễ nản lòng, mất hết cậy 
		trông. Đức Maria không thế, Ngài vẫn bình tĩnh bảo những người giúp việc 
		Đức Giêsu bảo gì cứ làm theo đó. Tại sao Đức Maria biết Chúa sẽ ra lệnh 
		cho các kẻ giúp việc? Đó chỉ do bà tin. Bà chẳng vì cảm xúc mà nghi ngờ 
		điều mình xin, nhưng lấy đức tin mà nắm lấy lời hứa của việc cầu nguyện: 
		“Cứ xin thì được.” Chính vì đức tin mà Maria dặn bảo các người giúp việc 
		phải tuân theo lệnh Chúa.</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 0; margin-bottom: 12px">
		Trình bày nhu cầu xong, phải tin vào lời hứa của Chúa mà chắc chắn mình 
		được nhận lời. Thiếu đức tin thì không bao giờ thấy vinh hiển của Chúa. 
		Các vĩ nhân trong lịch sử thánh đều là những anh hùng đức tin: bởi đức 
		tin, nước Biển Đỏ rẽ đôi, bởi đức tin có thể qua sông Giođan, bởi đức 
		tin có thể đánh lui toán quân của ngoại bang, bởi đức tin có thể khiến 
		thành Giêricô sụp đổ, khiến người mù được sáng, què được đi, kẻ phong 
		được sạch, người chết rồi cũng được sống lại. Có việc nào không bởi đức 
		tin mà tỏ bày vinh quang của Chúa đâu. Thế nên, Chúa từng phán với Matta 
		rằng: “Ta đã chẳng nói với con rằng nếu con tin con sẽ xem thấy vinh 
		quang của Thiên Chúa.” Giả như lúc này Đức Maria không dặn bảo những 
		người giúp việc sẵn sàng làm theo lệnh Chúa thì Chúa cũng chẳng bảo họ 
		làm gì nữa, mà dầu có bảo họ cũng chẳng nghe theo. Thế thì đã không có 
		phép lạ nước hóa ra rượu… nhưng vì đức tin của Đức Maria quá lớn, nên 
		phép lạ đã xảy ra.</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 0; margin-bottom: 12px">
		Sở dĩ chúng ta không được thấy vinh hiển Chúa trong đời sống, không phải 
		vì chúng ta không cầu xin, nhưng vì cầu xin trong sự không tin. Hãy bắt 
		chước Đức Maria, nghĩa là phải lấy đức tin mà nhận điều mình cầu xin dầu 
		hoàn cảnh là thập phần khó khăn, cảm giác thập phần lạt lẽo, nhưng phải 
		làm xong điều gì phải làm như Đức Maria đã từng làm thì Chúa sẽ phải giữ 
		lời Ngài đã hứa mà ban ơn cho ta để tỏ vinh quang Ngài.</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 0; margin-bottom: 12px">
		Với lòng đầy tin tưởng, Đức Maria nói gì: “Người bảo gì cứ làm theo đó.” 
		Phải ghi chặt vào lòng câu nói đó. Vì đó là việc buộc phải làm về phương 
		diện loài người. Nếu ta không chịu vâng phục mà làm theo, vinh quang của 
		Chúa có thể bị cản trở vì bất tuân của loài người. Các bạn có tin Thiên 
		Chúa rẽ đôi nước Biển Đỏ không? Tin chứ, nhưng nếu bất tuân mà không giơ 
		cây gậy lên thì nước Hằng Hải đâu có phân đôi tả hữu; các bạn có tin 
		nước Giođan nhưng chảy không? Tin chứ, nhưng nếu vì bất tuân mà không 
		đặt chân vào dòng sông thì nước không dồn lại thành đống. Bạn có tin 
		Chúa có thể làm sụp đổ tường thành Giêricô không? Tin chứ, nhưng nếu 
		không nghe lời Chúa mà đi vòng quanh thành đủ bảy ngày, thì tường thành 
		không tự nhiên đổ xuống đâu. Người teo tay phải vâng lời Chúa mà giơ tay 
		ra, mới được lành; người phong phải vâng lời Chúa đem thân đến cho thấy 
		tư tế khám nghiệm mới được sạch phong; người mù phải vâng lời Chúa đi 
		xuống ao Silôê mà rửa mới xem thấy được. Trong Kinh Thánh có rất nhiều 
		bằng chứng cho thấy rằng sự vâng phục là điều kiện buộc phải có để Chúa 
		bày tỏ vinh quang của Ngài.</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 0; margin-bottom: 12px">
		Trong tiệc cưới, các gia nhân đang bận rộn, vậy mà Chúa bảo họ phải đổ 
		đầy nước vào sáu cái chum đá, thế mà họ vâng lệnh “đổ đầy tới miệng”. 
		Rồi tiếp theo lệnh thứ hai: “Bây giờ hãy múc đưa cho người quản tiệc. Họ 
		liền đem cho ông.” Chữ ‘liền’ ở đây rất ý nghĩa, đây chính là thái độ tỏ 
		rõ vinh quang Chúa. Có gì buộc mà họ phải vâng lời Ngài, Ngài đâu có 
		phải là chủ của họ, họ đang bận rộn, gặp lúc thiếu rượu lại còn quýnh 
		lên; lại nữa lời bảo của Chúa chẳng hợp lẽ chút nào: đổ nước vào chum đá 
		đã là phiền hà, lại còn múc đem cho người quản tiệc để làm gì? Bảo làm 
		thế, để làm gì trong tình thế khó khăn này? Thế nhưng gia nhân đã vâng 
		theo không hề phản kháng càu nhàu, Chúa bảo làm gì họ làm thế. Họ đem 
		lại cho Chúa cơ hội hoàn toàn tự do để bày tỏ quyền năng là biến nước 
		thành rượu. Nếu người ta không chịu vâng phục mà đổ nước vào rồi lại múc 
		nước ra, hay tuy là vâng theo, nhưng không trọn vẹn, chỉ để lưng chừng, 
		thì thế nào cũng giảm bớt hay làm bế tắc vinh hiển của Chúa. Thế mới 
		biết vâng lời không cần lý do mới khó làm sao! Nhưng vâng phục không cần 
		lý do quả thực là điều kiện duy nhất của những ai giúp việc Chúa!</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 0; margin-bottom: 12px">
		Đến với Chúa, chúng ta chỉ có sự cầu xin thì không đủ, cần phải có đức 
		tin nữa; chỉ có đức tin cũng chưa đủ, còn phải có sự vâng phục nữa. Chắc 
		có nhiều người nói mình đã có đức tin rồi, nhưng thử hỏi thật lòng mình 
		đã có vâng phục hoàn toàn chưa. Chúa bảo bạn làm điều gì cứ làm ngay 
		điều đó, đừng nhìn xen hoàn cảnh, đừng đòi lý do, “cứ làm theo đi” một 
		người đi theo Chúa, quả có nhiều bài phải học, mà bài khó học hơn hết là 
		vâng phục, có thể nói rằng hễ ai tiến bộ trong sự vâng phục là có tiến 
		bộ trong đời thuộc linh. Vâng phục là đem chủ quyền của mình mà nhường 
		cho Chúa, để Chúa cai trị, khi nào người môn đệ hoàn toàn vâng phục 
		Chúa, Chúa mới hoàn toàn làm chủ người môn đệ. Phải biết chắc rằng bạn 
		có vâng phục Chúa, Chúa mới vâng phục bạn (nghe lời bạn cầu xin).</td></tr><tr>
		<td width="466" height="56"><p style="text-align: center">&nbsp;&nbsp; 
		<a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://tinmung.net/"> 
		<img src="../../Mua-Vong-Giang-Sinh/Tuan%20I%20MV/LOGOtinmung.gif" width="80" height="48"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;<a style="text-decoration: none" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/suyniemINDEX3.htm"><img alt="" src="../../Mua-Vong-Giang-Sinh/Tuan%20I%20MV/LOGOtinmung2.gif" width="85" height="50"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;</td></tr></table><p style="text-align: center">
&nbsp;</p>

PHP File Manager