File "16.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN/_Nam_C/2016/Mua-Thuong-Nien/Tuan II/16.htm
File size: 19.62 KiB (20094 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật II Mùa Thường Niên - Năm C</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật II Mùa Thường Niên - Năm C; Tiệc cưới; Họ hết rượu rồi; Vị khách mong manh; vị khách đầy quyền năng; Cana; Thiếu rươu; Vị khách; Chuyện bất ngờ; Mời Chúa vào nhà;"><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật II Mùa Thường Niên - Năm C"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body>
<table border="0" width="498" cellspacing="15" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr>
<td width="466"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">
Chúa Nhật II Mùa Thường Niên - Năm C</font></td></tr><tr>
<td width="466" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
MỘT DẤU CHỈ VỀ NGƯỜI</td></tr><tr>
<td width="466" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
<a name="_Toc250832764">
<span style="font-size: 8pt; font-style: italic; font-weight: 400">Chú giải của Noel Quesson</span></a></td></tr><tr>
<td width="466" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 0; margin-bottom: 12px">
Bài trình thuật tiệc cưới ở Cana được Gioan, một nhân chứng trực tiếp,
kể lại. Điều đó bảo đảm sử tính của câu chuyện. Nhưng Gioan, cũng như
các thánh sử khác trước hết không có ý định mô tả cho chúng ta một đám
cưới làng quê vào thời kỳ ấy. Sự kiện lịch sử ấy được suy gẫm lâu dài
trong năm, sáu mươi năm trở thành một cơ hội cho Gioan dạy giáo lý với
tư cách một nhà thần học. Chúng ta cũng thế, chúng ta phải cố vượt qua
tính chất giai thoại của câu chuyện bước vào cách giải thích “tượng
trưng" sâu xa: Sự kiện ấy là một “dấu chỉ”. Nó có một “ý nghĩ" ẩn giấu.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 0; margin-bottom: 12px">
<b><i>Ngày thứ ba, có tiệc cưới tại Cana miền Galilê.</i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 0; margin-bottom: 12px">
Khi Gioan viết những từ "ngày thứ ba" ấy thì trong ngôn ngữ của các Kitô
hữu tiên khởi, đó là một lối diễn tả gần như là thuật ngữ và lập tức gợi
lại "ngày vinh quang" của Đức Gỉêsu: Ngày sống lại (Mt 16,21 - 17,23 -
20,19; Lc 9,2-18 - 33-24, 7; Cv 10,40).</p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 0; margin-bottom: 12px">
<b><i>Trong tiệc cưới có thân mẫu Đức Giêsu. Đức Giêsu và các môn đệ
cũng được mời tham dự.</i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 0; margin-bottom: 12px">
Trong phần đầu Tin Mừng của mình, Gioan chỉ nhắc đến Đức Maria trong
trình thuật tiệc cưới ở Cana này và ở phần cuối Tin Mừng lúc Mẹ đứng
dưới chân thánh giá...mà không cho biết tên Maria của Mẹ, nhưng chỉ xác
định Mẹ trong mối quan hệ với Đức Giêsu... đó là "Mẹ Người "!</p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 0; margin-bottom: 12px">
<b><i>Khi thấy thiếu rượu, thân mẫu Đức Giêsu nói với Người: "Họ hết
rượu rồi." Đức Giêsu đáp: "Thưa bà, chuyện đó can gì đến bà và tôi? Giờ
của tôi chưa đến"</i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 0; margin-bottom: 12px">
Giờ của Đức Giêsu cũng là một cách diễn tả về cuộc khổ nạn (Ga 7,30 -
8,20 - 13,1 - 16,25 - 16,32). Đây là giờ độc nhất, một cách chính xác,
đó là giờ Người được vinh quang: "Lạy Cha, giờ đã đến! Xin Cha tôn vinh
con bên Cha, xin ban cho con vinh quang mà con vẫn được hưởng bên Cha
trước khi có thế gian" (Ga 17,l-5). Giờ vinh quang của Đức Giêsu diễn ra
trong ba giai đoạn: Đó là thập giá, Người được "nâng lên" về mặt thể xác
và một cách tưởng tượng... đó là sự sống lại, Người được "nâng lên" bên
hữu Chúa Cha... và đó là sự tuôn đổ của Thánh Linh cho các tín hữu...
(Ga 3,14 - 8,28 - 12,32 - 17,11 - 17;13 - 17,39). Như thế, người thợ mộc
ở Nadarét được mời tham dự tiệc cưới trong một ngôi làng nhỏ lân cận,
cho chúng ta khám phá "hữu thể" sâu xa của Người, xuyên qua các lời nói
và cử chỉ: Vinh quang của Thiên Chúa ở trên Người. Người nói rằng "Giờ
của Người" chưa đến. Nhưng giờ ấy sẽ đến! Khi người ta mời ông Giêsu này
đến dự tiệc cưới thì họ đã mời chính Thiên Chúa Tạo Hóa của tình yêu!
Một mầu nhiệm ẩn giấu trong lòng của tình yêu đôi lứa.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 0; margin-bottom: 12px">
<b><i>Thân mẫu Người nói với gia nhân: "Người bảo gì, các anh cứ việc
làm theo."</i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 0; margin-bottom: 12px">
Bề ngoài kiểu nói ấy xem ra tầm thường. Vả lại, đó chính là một trích
dẫn từ Kinh Thành. “Toàn xứ Ai Cập bị đói và dân chúng kêu lên Pharaô
xin bánh ăn. Pharaô nói với mọi người Ai Cập: "Cứ đến với ông Giuse, ông
bảo gì, các ông hãy làm theo" (St 41,55). Vua Pharaô nhận biết Giuse có
sự khôn ngoan của Thần Khí Thiên Chúa nên đã nhún mình trước mặt Giuse
và đã chỉ cho những người nghèo khổ đói khát đến với Giuse như đến với
một người có thể lấp đầy sự khốn khổ của họ.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 0; margin-bottom: 12px">
Giờ đây, chính Đức Maria nhún mình trước con bà và chỉ định Người như
nhân vật chính: "Người bảo gì các anh cứ việc làm theo". Ở đó, đang
thiếu rượu... và có lẽ, nào ai biết được, "tình yêu' cũng thiếu... Cuộc
vượt qua là sự ra khỏi nước Ai Cập. Nhưng cũng là sự giải phóng khỏi sự
nô lệ của tội lỗi và sự chết: "Rượu thiếu tượng trưng cho mọi thiếu sót
sâu xa của chúng ta. Có rất nhiều hoàn cảnh của con người, ở đó chúng ta
"không thể còn làm được gì mọi sự đều thiếu sót, không còn giải pháp
trong hoàn cảnh của chúng ta lúc đó... Thế thì phải trông cậy vào một
người khác vào Đấng Hoàn Toàn Khác, Đấng duy nhất có thể cứu: “Người bảo
gì các bạn cứ việc làm theo".</p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 0; margin-bottom: 12px">
<b><i>Ở đó có đặt sáu chum đá dùng vào việc thanh tẩy theo thói tục
người Do Thái, mỗi chum chứa được khoảng tám mươi hoặc một trăm hai mươi
lít nước. Đức Giêsu bảo họ: "Các anh đổ đầy nước vào chum đi!" Và họ đổ
đầy tới miệng. Rồi Người nói với họ: "Bây giờ các anh múc và đem cho ông
quản tiệc." Họ liền đem cho ông. Khi người quản tiệc nếm thử nước đã hoá
thành rượu (mà không biết rượu từ đâu ra, còn gia nhân đã múc nước thì
biết)</i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 0; margin-bottom: 12px">
Không một chi tiết nào ở đây là bởi sự ngẫu nhiên.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 0; margin-bottom: 12px">
Chúng ta thử hiểu một nửa chữ thôi...</p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 0; margin-bottom: 12px">
"Sáu chum đá... Người xưa thường thích ý nghĩa tượng trưng của các con
số. Bảy là con số của sự hoàn hảo. Bảy kém một là hình ảnh của sự bất
toàn.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 0; margin-bottom: 12px">
“Dùng vào việc thanh tẩy theo thói tục người Do Thái nước dùng để tắm
rửa trong việc phụng tự. Những chum đá ấy là dấu chỉ một tình trạng lạc
hậu lỗi thời của các tập tục tôn giáo giờ đây đã bị vượt qua. Đức Giêsu
đến thay đổi, hoàn tất tôn giáo của người Do Thái. Nước trở thành rượu!</p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 0; margin-bottom: 12px">
"Họ đổ đầy tới miệng...". Dấu chỉ dư dật, phong phú, tràn đầy mọi ơn
lành của Đấng Mêsia mà Đức Giêsu khởi đầu trong "dấu chỉ" đầu tiên này,
quả thật là điên rồ và thái quá 600 lít rượu nho! Cả làng sẽ uống say
sưa!</p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 0; margin-bottom: 12px">
“Rượu”... Một biểu tượng xưa của Kinh Thánh (Tl 9,13; Thánh Vịnh
104,15.v...) Trái nho là một sản phẩm rất được ưa chuộng của đất đai: nó
làm cho lan tỏa niềm vui và sự sảng khoái, nó làm cho phấn khởi lòng
người". Các thời đại của Đấng Mêsia được loan báo bằng các hình ảnh bữa
tiệc ở đó rượu chảy thừa mứa: "Đức Chúa sẽ mở tiệc cho mọi dân tộc, một
bữa tiệc với thịt béo và rượu nồng"(Isaia 25,6; A - mốt 9,14.; Ôsê
2,16-15,5; Giôen 4,18; Giê-rê-mi-a 3 1., 12; Diễm ca 2,4 v.v...)</p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 0; margin-bottom: 12px">
Vả lại chúng ta chớ bao giờ quên rằng Gioan viết Tin Mừng của Người
khoảng năm mươi hoặc sáu mười năm sau biến cố Cana, vào một thời kỳ mà
cộng đoàn Kitô hữu đã hội họp từ nhiều năm rối để dùng bữa ở đó một thứ
"rượu'” mầu nhiệm được róc ra. Làm thế nào mà bữa ăn đầu tiên này của
Đức Giêsu ở Cana lại không nhắc họ nhớ đến bữa ăn cuối cùng khi Đức Kitô
đã biến rượu thành máu của Người... trong sự chờ đợi bữa tiệc quyết định
mà Đức Giêsu đã loan báo: "Từ nay Thầy không còn uống thứ rượu nho này
cho tới ngày Thầy sẽ uống rượu mới trong Vương quốc của Cha Thầy”.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 0; margin-bottom: 12px">
Phúc thay cho những người được mời đến bàn tiệc của Thiên Chúa.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 0; margin-bottom: 12px">
Mỗi lần bạn uống được rượu ngon, bạn hãy nghĩ về Thiên Chúa đã dùng rượu
làm một "dấu chỉ" về Người. Thiên Chúa muốn mềm vui. Thiên Chúa không
muốn chúng ta thiếu niềm vui, thiếu tình yêu, mỗi thánh lễ là một dấu
chỉ về Người, một bí tích. Mỗi thánh lễ là máu của Đức Giêsu, dấu chỉ
của tình yêu Người.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 0; margin-bottom: 12px">
<b><i>Ông mới gọi tân lang lại và nói: "Ai ai cũng thết rượu ngon trước,
và khi khách đã ngà ngà mới đãi rượu xoàng hơn. Còn anh, anh lại giữ
rượu ngon mãi cho đến bây giờ”.</i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 0; margin-bottom: 12px">
Sự lầm lẫn này có ý nghĩa biết bao: Khi lẫn lộn tân lang với Đức Giêsu,
người quản tiệc đã lầm! Trong một vài dòng của Tin Mừng, Gioan Thánh sử
sẽ nói rõ ràng rằng "tân lang" đích thực, chính là Đức Giêsu (Ga 3,29).</p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 0; margin-bottom: 12px">
Chúng ta thấy ở đây điểm then chốt đem lại lời giải thích chủ yếu cho
dấu chỉ Cana...". Đây là rượu của tiệc cưới mới, đây là chén của Giao
ước mới trong máu ta". Những lời ấy chúng ta biết rõ thường lướt quá
nhanh trong trí óc đã quen thuộc của chúng ta. Thánh lễ, mầu nhiệm của
tình yêu!</p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 0; margin-bottom: 12px">
Một truyền thống lâu dài và khả kính của Cựu ước đã giới thiệu Thiên
Chúa như tân lang của nhân loại. Isaia trong bài đọc một của chúa nhật
này vừa nói với chúng ta "sự ngỏ lời tình yêu” nóng bỏng như một đam mê
của người si tình: "Người ta sẽ không còn gọi em "cô gái bị bỏ rơi"
nhưng người ta sẽ gọi em là "cô gái được yêu thích", người ta sẽ gọi xứ
sở của em là "Tân nương của Ta"... Như một thanh niên cưới một thiếu nữ
làm vợ, Đấng đã xây dựng em, sẽ cưới em làm vợ. Như người vợ trẻ là niềm
vui của chồng mình cũng thế, em sẽ là niềm vui của Thiên Chúa em" (Isaia
62,1-5; ô8ê 2?21; êdêkien 16,8). Toàn bộ Tân ước đã lấy lại hình ảnh vợ
chồng ấy (2 Cr 11,2; Ep 5,25; Kh 21,2 - 22,17 v.v...).</p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 0; margin-bottom: 12px">
Vả lại như bạn đã nhận thấy, ở tiệc cưới Cana, cô dâu không được kể ra.
Không kỳ lạ sao! Chúng ta không gặp một đám cưới bình thường. Nếu Đức
Giêsu là Tân Lang thật sư tân nương thật sự là người "phụ nữ" mà Người
đã gọi bằng một từ ngữ mang tính tượng trưng sâu sắc: 'Thưa Bà!". Tân
nương của Thiên Chúa, chính là Israel chờ đợi "giao ước mới" khi thừa
nhận mình không.,còn rượu nữa. Israel ấy, dân tộc được Thiên Chúa cưới
trong giao ước mới, rồi đây sẽ là Giáo Hội. Và Đức Maria đại diện cho cả
hai: bà là "con gái của Israel" và khuôn mặt của Giáo Hội". Như thế, Tân
nương không được nói tên trong tiệc cưới đó chính là chúng ta: Thiên
Chúa yêu thương bạn... Thiên Chúa đã cưới nhân loại trong Đức Giêsu
Kitô... trong khi vui cũng như trong lúc buồn!</p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 0; margin-bottom: 12px">
Chúng ta sống trong một thời đại mà khủng hoảng của tình yêu vợ chồng
trở nên bi đát: Tình yêu dường như bị mất phương hướng, người ta ca tụng
sự kết hôn tự do, người ta sống chung mà không muốn làm lễ cưới, không
muốn mở tiệc mừng tình yêu, không muốn nhận trách nhiệm đối với người
khác, đối với con cái sẽ được sinh ra... Biết bao cặp vợ chồng mau chóng
lìa tan, lúc mới bắt đầu cũng vui vẻ đấy, nhưng rồi trở nên nhạt nhẽo,
tầm thường như nước ốc! Nhưng trong bối cảnh ấy, những cặp vợ chồng vững
chắc nhất cũng không tránh khỏi nhận xét bi đát: Họ không còn rượu
nữa!". Chính tình yêu đang thiếu thốn. Chỉ Đức Giêsu mới có thể ban lại
tình yêu cho chúng ta. Hãy hiệp thông vào chén của Đức Giêsu, uống rượu
của Người, chính là uống nơi suối nguồn yêu thương, đã hiến dâng tất cả
và yêu thương cho đến cùng" (Ga 13,1).</p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 0; margin-bottom: 12px">
Trong nhiều thế kỷ, các nhà thần học băn khoăn tìm hiểu cuộc sống nào
cao cả hơn, cuộc sống "hôn nhân" hay cuộc sống "độc thân". Tuy nhiên
chúng ta chớ nên quên ngôn ngữ của Kinh Thánh nói về một Thiên Chúa -
Tình Quân. Chúng ta hãy để cho sự dịu dàng của Thiên Chúa tràn ngập
chúng ta. Nếu bạn đã kết hôn, vợ chồng bạn là "dấu chỉ", nghĩa là "bí
tích", "sự biểu lộ" của Tình Yêu Thiên Chúa. Nếu bạn sống độc thân.
không phải bạn "không có tình yêu”, bạn cũng đã được cưới bởi một tình
yêu cao cả nhất phải có! Nhưng bạn sống đời sống hôn nhân, hoặc đời sống
độc thân của bạn như thế nào? Vấn đề ở đây không phải là sự thiết lập bí
tích hôn nhân trong Tin Mừng. Nhưng đối với những ai hiểu được "dấu chỉ"
của tiệc cưới Cana, điều đó chẳng cần thiết hay sao?</p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 0; margin-bottom: 12px">
<b><i>Đức Giêsu đã làm dấu lạ đầu tiên này tại Cana miền Galilê và bày
tỏ vinh quang của Người. Các môn đệ đã tin vào Người.</i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 0; margin-bottom: 12px">
Bên ngoài tính giai thoại, ở đây chính Gioan thánh sử cho chúng ta lời
giải thích về câu chuyện của ngài: Đức Giêsu bày tỏ căn tính của
Người... các môn đệ đã bắt đầu bước vào đức tin... "Ngôi Lời đã trở nên
người phàm và cư ngụ giữa chúng ta. Chúng tôi đã được nhìn thấy vinh
quang của Người, vinh quang mà Chúa Cha ban cho Người".(Ga 1,14).</td></tr><tr>
<td width="466" height="56"><p style="text-align: center">
<a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://tinmung.net/">
<img src="../../Mua-Vong-Giang-Sinh/Tuan%20I%20MV/LOGOtinmung.gif" width="80" height="48"></a> <a style="text-decoration: none" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/suyniemINDEX3.htm"><img alt="" src="../../Mua-Vong-Giang-Sinh/Tuan%20I%20MV/LOGOtinmung2.gif" width="85" height="50"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center">
</p>