File "Dem-thanh.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN/_Nam_C/2013/_MuaGiangSinh/LeGiangSinh/Dem-thanh.htm
File size: 17.15 KiB (17565 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
ĐÊM THÁNH</title><base target="main"><meta name="keywords" content="Chúa Nhật III Mùa Vọng - Năm C;  suy niệm, tinmung.net, DongCong;"><style>
<!--
	.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
	{color:blue;
	text-decoration:underline;
	text-underline:single;
	text-decoration:none underline;
	text-line-through:none;
	vertical-align:baseline}
 li.MsoNormal
	{mso-style-parent:"";
	margin-bottom:.0001pt;
	font-size:12.0pt;
	font-family:"Times New Roman","serif";
	margin-left:0cm; margin-right:0cm; margin-top:0cm}
-->
</style>
<!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460">
	<font size="2" color="#FF0000">Lễ Giáng Sinh - Năm C</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
		ĐÊM THÁNH</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
	Karl Rahner</td></tr>
	<tr>
		<td width="474" style="text-align: justify">
		<font face="Times New Roman" style="font-size: 14pt">
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 30px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		Vì sao gọi lễ cử hành hôm nay là “Đêm Thánh”? Nói cho ngay, về lịch sử, 
		ta không có cơ sở nào để khẳng định rằng Hài Nhi Giêsu đã chào đời vào 
		ban đêm. Đành rằng chúng ta có bản trình thuật kể chuyện các mục đồng 
		canh giữ súc vật trong đêm tối và họ nghe sứ điệp từ trời báo tin về 
		cuộc sinh hạ của Đấng Cứu Thế, nhưng tự nó, bản trình thuật ấy cũng 
		không phải là bằng chứng cho phép ta kết luận rằng Đức Giêsu đã sinh ra 
		vào ban đêm. Thế nhưng, truyền thống Kitô giáo vẫn luôn cho rằng cuộc 
		chào đời hồng phúc này của Đấng Cứu Thế đã diễn ra trong một đêm tối. 
		Người Đức thậm chí hội nhập niềm xác tín ấy vào chính tên gọi của lễ 
		mừng: Weih-nacht (Đêm Thánh). Vì sao?</font></p>
		<p style="text-indent: 30px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Times New Roman" style="font-size: 14pt">* Đêm tối, đối với 
		con người, vẫn có hai khía cạnh. Nó mang một ý nghĩa kép, một ý nghĩa 
		“hàm hồ”- cũng như hầu hết mọi yếu tố khác trong cuộc đời này. Đêm tối 
		gợi lên một cái gì thâm u, huyền bí, là thời gian mà không ai có thể làm 
		việc- như Đức Giêsu nói đến trong Thánh Kinh. Đêm tối được cảm nhận gần 
		như là sự chết. Đêm tối là bất định, bất quyết và hiểm nguy. Đêm tối là 
		trùng khơi mịt mù. Vì thế, trong cảnh vực tôn giáo, đêm tối mang đầy ý 
		nghĩa biểu tượng. Trong Thánh Kinh, đêm tối tượng trưng cho thời gian 
		bất tín và tội lỗi, thời gian Chúa đến thăm và phán xét. Vì thế, Kitô 
		hữu phải là con cái của ban ngày, họ phải chiếu sáng như những vì sao 
		trong bóng đêm – để không bị bất ngờ bởi vị thẩm phán đến thình lình như 
		kẻ trộm giữa đêm khuya. Chúng ta phải tỉnh thức, chúng ta không được ngủ 
		say, chúng ta phải trỗi dậy và bước đi như thể đang bước đi giữa ánh 
		sáng ban ngày.</font></p>
		<p style="text-indent: 30px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Times New Roman" style="font-size: 14pt">* Nhưng trong cảm 
		nhận của con người, cũng được hàm chứa trong Thánh Kinh, đêm tối còn có 
		một khía cạnh khác nữa. Đêm tối là lúc thinh lặng và rút lấy sức mạnh. 
		Đó là lúc chỉ còn mình với mình, sẵn sàng đợi chờ và cho phép mọi sự 
		triển nở, lớn lên. Chính vào lúc nửa đêm mà người ta nghe tiếng kêu: 
		“Kìa chàng rể đến!”. Đêm tối trong Thánh Kinh còn là thời gian của những 
		giấc mơ hướng vọng trời cao. Đêm tối là thời gian thoát ly khỏi những 
		ràng buộc của nhịp sống ban ngày, nên đó là thời gian cầu nguyện – vì 
		thế, Đức Giêsu đã trải qua những đêm trắng cầu nguyện cùng Cha. Đêm tối 
		được nhìn nhận như công trình của Thiên Chúa – và tác giả Thánh vịnh có 
		thể thốt lên: “Ngày là của Chúa, đêm cũng là của Chúa…” (Tv 74,16). 
		Daniel (3,71) kêu gọi đến bóng đêm chúc tụng Thiên Chúa – và theo tác 
		giả Thánh vịnh, “đêm này kể lại với đêm kia” sứ điệp về vinh quang Thiên 
		Chúa (19,3), cũng như trời xanh mênh mông nhắc cho ta về sự vĩ đại của 
		Ngài.</font></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 30px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<font face="Times New Roman" style="font-size: 14pt">Tại sao chúng ta có 
		thể cảm nhận về đêm tối theo những chiều hướng khác nhau như thế? Chúng 
		ta kinh nghiệm đêm tối như một sự bắt đầu, như một cái gì đó vẫn còn bất 
		định, nhưng cái đến sau đêm tối thì hết sức rõ ràng: đó là một bình minh 
		rực rỡ! Tuy nhiên, sự bắt đầu và những khả năng ẩn chứa trong sự bắt đầu 
		ấy thường rất bấp bênh – như một lời hứa nghe thật hay nhưng chưa được 
		thực hiện, như một triển vọng to lớn nhưng chưa hiện thực, như một kế 
		hoạch tuyệt vời nhưng chưa được triển khai…. Tất cả đều còn đó ý nghĩa 
		hàm hồ: vừa đầy hứa hẹn lại vừa đầy đe doạ, dự phóng sẵn đó rồi mà mục 
		tiêu còn quá xa xôi và không chắc sẽ có ngày hoàn tất…. Nhưng nếu có một 
		đêm tối mà cái khởi điểm vô định lại mang sẵn trong mình nó sự chắc chắn 
		hoàn thành, nếu có một đêm tối mang sẵn trong mình nó mối bảo đảm khải 
		thắng, nếu có một đêm tối mở ra lời hứa song đồng thời cũng là lời hứa 
		được lấp đầy… thì đêm ấy hẳn phải là Đêm Thánh. Đêm! Vì chỉ mới khởi đầu 
		thôi. Đêm Thánh! Vì đây là một khởi đầu hồng phúc và tất thắng. Với một 
		đêm như thế, chúng ta phải thốt lên: Ôi, Đêm Thiêng! Đêm Thánh! Như bài 
		ca nào đó đã trở thành bất hủ: “Đêm Thánh vô cùng. Giây phút tưng 
		bừng…”.</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 30px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		&nbsp;Không phải tình cờ mà vào thế kỷ thứ tư, lễ này được đặt vào đúng thời 
		điểm mà thiên nhiên – cách riêng mặt trời – bắt đầu lại chu kỳ của nó. 
		Thời ấy, người ta gán sự bắt đầu của “Mặt Trời Công Chính” (danh hiệu 
		của Đấng Cứu Độ chúng ta theo sấm ngôn) cho ngày natalis solis invicti 
		của dân ngoại, tức lễ mừng sinh nhật “thần mặt trời bất khuất”.</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 30px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		&nbsp;Một gán ghép vô cùng chính xác! Vì đây là phút giờ thánh thiêng. Đức 
		tin cho các Kitô hữu biết rằng: Đây là sự khởi đầu. Thiên Chúa, từ ánh 
		sáng chói lọi ‘khủng khiếp’ của Ngài, đã đến với chúng ta – thật lặng 
		lẽ, thật êm dịu. Ngài đó, Thiên Chúa đó, đã âm thầm bước vào cõi dương 
		trần khốn khổ của chúng ta. Ngài đã làm người, và Ngài bắt đầu một kiếp 
		người y như chúng ta: rất bé nhỏ, rất mong manh, yếu ớt, bất lực. Ngài 
		là tương lai vô cùng thăm thẳm mà chúng ta không bao giờ có thể tự mình 
		vươn tới được – bởi vì, trên con đường gập ghềnh của cuộc sống mình, ta 
		càng sấn đến, chân trời ấy càng lùi xa. Nhưng chính Ngài đã đến với ta, 
		đã đến ở giữa ta – vì nếu chẳng vậy, ta sẽ không bao giờ có thể đến được 
		với Ngài.</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 30px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		&nbsp;Ngài đồng hành với chúng ta trên con đường chúng ta đi về với Ngài – 
		nhờ đó, con đường chúng ta đi chắc chắn có một đích điểm hồng phúc. Kỳ 
		thực, đích điểm ấy đã hoá nên khởi điểm của chúng ta rồi. Thiên Chúa đã 
		ở bên ta. Lời ân phúc vĩnh cửu của Ngài đã ở giữa chúng ta. Lời ấy gieo 
		bước hành trình với ta, cảm nghiệm niềm vui nỗi buồn của ta, sống cuộc 
		sống và chết cái chết của ta. Ngài đã cứu chuộc ta, bằng con đường san 
		sẻ chính số phận của ta. Ngài lấy khởi điểm của ta làm khởi điểm của 
		Ngài. Ngài bước đi trên con đường định mệnh của ta và – qua đó – mở định 
		mệnh ấy ra tới tầm vô hạn của Thiên Chúa. Và bởi vì Ngài dứt khoát chấp 
		nhận chúng ta, bởi vì Ngôi Lời Thiên Chúa sẽ không bao giờ ngừng là 
		người, nên khởi điểm này – của ta và của Ngài – là khởi điểm của những 
		lời hứa không thể xóa nhoà, và sự bắt đầu lặng lẽ của Ngài trong đêm tối 
		ấy đã làm cho nó trở thành Đêm Thánh Thiêng!</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 30px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		&nbsp;Cử hành Giáng Sinh là cử hành mầu nhiệm Đêm Thánh ấy. Con tim chúng ta 
		phải lắng đọng, thanh thoát, và phải mở rộng ra như quả tim của một trẻ 
		thơ chưa hề biết khép lại trước bất cứ khả tính nào của hiện hữu mình, 
		nhưng hoàn toàn sẵn sàng đón nhận tất cả…</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 30px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		&nbsp;Chúng ta phải dám ôm lấy sự yên lặng thâm u này vào tận đáy hồn mình 
		bằng cách không chạy trốn vào công việc làm ăn, vào những cuộc chè chén 
		hay những câu chuyện gẫu lê thê mà ta dùng để tránh né chính mình và 
		tránh né mầu nhiệm phủ xuống trên mình (bởi vì – do lạ lẫm – chúng ta 
		đâm ra hoảng sợ trước mầu nhiệm của tình yêu vô hạn ấy). Đêm Thánh là 
		đêm mà cả cuộc sống của chúng ta cũng trở thành thánh thiêng; chúng ta 
		không được phép xúc phạm đến Đêm Thánh bằng những cuộc vui quá đỗi trần 
		tục. Tính cách chân tình, giản dị, hồn nhiên – vốn hoàn toàn phù hợp với 
		Lễ này – cũng phải giữ cho được sự trong suốt trước mầu nhiệm khôn tả, 
		mầu nhiệm làm cho người ta thân tình sâu xa với nhau và trao cho họ lời 
		hứa xuân xanh mãi mãi.</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 30px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		&nbsp;Lễ Giáng Sinh phải được cử hành như nó đáng được cử hành, nếu không, nó 
		sẽ tha hoá thành một lễ hội thuần tuý trần tục. Trong thinh lặng của Đêm 
		Thánh cô tịch này và trong lòng dạt dào cảm mến, chúng ta chấp nhận rút 
		vào trong đáy lòng mình tất cả những con người, những sự vật, những loay 
		hoay căng thẳng vốn thường dễ che khuất không cho ta nhìn cái vô cùng – 
		chỉ khi ấy chúng ta mới có thể cử hành Lễ Giáng Sinh đúng nghĩa. Đôi 
		khi, ít nhất là trong một khoảnh khắc ngắn ngủi nào đó, người ta dập tắt 
		những ánh sáng trần tục vốn che khuất không cho phép mình nhìn thấy sao 
		trời, và người ta đặt mình trước sự hiện diện kỳ diệu khôn tả của Thiên 
		Chúa, sự hiện diện “lên lời” bằng chính cái thinh lặng của nó, và ta chỉ 
		có thể ‘nghe’ được nếu biết lắng nghe. Chúng ta hãy cảm nhận như khi một 
		mình bước đi dưới bầu trời đêm đông đầy sao; Chúng ta vẫn nghe bịn rịn 
		nhớ nhung hơi ấm của người thân và của tất cả những gì quen thuộc dưới 
		mái nhà mình, nhưng phía trên đầu chúng ta là bầu trời, và trong sự yên 
		ắng ấy của màn đêm (sự yên ắng mà vào những lúc khác có thể làm cho 
		chúng ta kinh sợ), chúng ta bắt gặp sự hiện diện lặng lẽ của mầu nhiệm 
		vô cùng: mầu nhiệm hiện hữu của mình, mầu nhiệm vừa đầy ắp tình yêu cứu 
		độ vừa lớn lao khôn dò.</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 30px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		&nbsp;Giáng Sinh là Đêm Thánh! Cái tương lai vô cùng đã đi vào trong thời 
		gian của chúng ta rồi. Ánh sáng chói loà của nó vẫn còn tràn ngập chúng 
		ta. Và ta nghĩ chắc hẳn Chúa đã ra đời vào một đêm tối! Dù gì đi nữa thì 
		đó cũng là đêm, một đêm hồng phúc, một đêm ngập tràn hơi ấm và ánh sáng, 
		một đêm rất tuyệt diệu và rất thực – bởi không gì chắc chắn bằng ngày 
		vĩnh cửu mà đêm này cưu mang trong mình nó. Tuy nhiên, đêm này chỉ là 
		Đêm Thanh, Đêm Thánh cho chúng ta nếu chúng ta đón nhận sự yên lặng 
		thánh của đêm này vào trong trái tim mình, nếu trái tim chúng ta thức 
		tỉnh.</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 30px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		&nbsp;Sự yên lặng và cô tịch ấy nào quá gay go! Cái khó, nếu có, là cái khó 
		chung của mọi điều cao cả: nó vừa thật đơn giản vừa rất lớn lao! Không 
		khó, vì dĩ nhiên cái cô tịch vốn nằm sẵn trong ta. Trong trái tim ta vốn 
		có một vùng sâu kín của riêng mình, một vùng mà không ai có thể dò dẫm 
		tới ngoại trừ Thiên Chúa. Nơi sâu thẳm ấy thực có đó. Vấn đề là chúng ta 
		ngu ngơ sợ hãi và tránh né nó – ta sợ, vì không ai và không gì quen 
		thuộc trên đời này có thể đi theo mình nếu mình bước chân vào vùng đất 
		ấy! Nào, đừng sợ nữa, hãy lặng lẽ bước vào và đóng cửa lại phía sau 
		mình. Hãy lắng nghe giai điệu vô ngôn vang lên trong yên ắng của màn đêm 
		cô tịch.</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 30px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		&nbsp;Ở đó, linh hồn ta tấu lên với Thiên Chúa khúc ca trầm lắng nhất và nồng 
		nàn nhất. Và ta tin chắc rằng Ngài đang nghe mình rất rõ. Vì khúc ca ấy 
		không còn phải kiếm tìm đến một Thiên Chúa trên trùng khơi thăm thẳm 
		chẳng thể nào dò tới được. Chúa đã giáng sinh rồi, Ngôi Lời đã trở thành 
		xác phàm, nên Ngài đang ở ngay đây – và lời nói thầm thì nhất trong đáy 
		lòng ta, lời nói tỏ tình, sẽ được Ngài lắng nghe rất rõ. Và những ai đã 
		bước vào trong cõi cô tịch của lòng mình như thế, ngay cả dù tối tăm 
		thăm thẳm, nhất định sẽ nghe được tiếng thầm thì yêu thương của Ngài. 
		Nào, đừng sợ đêm tối nữa, và hãy lắng hồn xuống. Nếu không, chúng ta sẽ 
		chẳng nghe gì. Vì tiếng nói cuối cùng chỉ cất lên trong sự yên lặng của 
		đêm tối – đêm tối đời ta – qua sự xuất hiện hồng phúc của Ngôi Lời. Ngài 
		đã đến rồi đây.</p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 30px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<i>Đêm Thánh vô cùng…</i></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 30px; margin-top: 3px; margin-bottom: 0">
		<i>Giây phút tưng bừng…</i></font></td>
	</tr>
	<tr><td width="474"><p style="text-align: center">&nbsp;&nbsp; <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;<a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/suyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;</td></tr></table><p style="text-align: center">&nbsp;</p>

PHP File Manager