File "14.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN/_Nam_C/2013/Thuong-nien/CN XXVII TN C/14.htm
File size: 22.35 KiB (22887 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa-Nhật-XXVII-thường-niên-Năm-C</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Đức-tin; Làm-điều-phải-làm; Hãy-bật-rễ; Nhận-và-cho; Phép-lạ-của-long-tin; Phục-vụ; Khiêm-nhường-và-tin-tưởng; niềm-tin;"><style>
<!--
	.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
	{color:blue;
	text-decoration:underline;
	text-underline:single;
	text-decoration:none underline;
	text-line-through:none;
	vertical-align:baseline}
span.st
	{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa-Nhật-XXVII-thường-niên-Năm-C">
<!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460">
	<font size="2" color="#FF0000">Chúa Nhật XXVII thường niên&nbsp; - Năm C</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
		ĐẦY TỚ VÔ DỤNG</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
		<a name="_Toc273190243">
		<span lang="FR" style="font-size: 8pt; font-style:italic">Chú giải của Noel Quesson</span></a></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
		<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt"><b><i>
		<span lang="FR" style="font-size: 14.0pt">Các Tông Đồ thưa với Chúa 
		Giêsu rằng</span></i></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt">
		<span lang="FR" style="font-size: 14.0pt">Thánh Luca vẫn luôn tả lại 
		“cuộc hành trình cao cả và sau cùng” lên Giêrusalem của Đức Giêsu. Ơ 
		đây, Luca dùng một công thức trịnh trọng để dẫn nhập vào câu chuyện sắp 
		kể.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt">
		<span lang="FR" style="font-size: 14.0pt">Sau khi đã nói với những người 
		Pharisêu (Lc 16,1-31) kế đó với các môn đệ (Lc 17,14), Đức Giêsu nói với 
		các “Tông đồ”. Trong các Tin Mừng khác, danh hiệu này chỉ dành cho nhóm 
		Mười Hai và chỉ nói một lần. Còn Luca dùng sáu lần trong Tin Mừng của 
		ngài và hai mươi tám lần trong sách Công vụ Tông đồ. Dưới ngòi bút của 
		ngài, chỉ Nhóm Mười Hai mới có quyền có danh hiệu ấy: Họ là chứng nhân 
		chính thức của Tin Mừng của Đấng Phục sinh cho đến tận cùng trái đất. 
		“Apostoloi” trong tiếng Hy Lạp có nghĩa là “những người được sai đi”.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt">
		<span lang="FR" style="font-size: 14.0pt">Trong đời sống hằng ngày, tông 
		đồ là một vai trò nặng nề trách nhiệm: Không ai có thể tự ban cho mình 
		chức vụ đó. Trong Giáo Hội tiên khởi, người ta không thể không ý thức về 
		đặc quyền không thể chuyển giao và không thể tuyền lại được đặt trên 
		Nhóm Mười Hai: Tính chất chính thống của “sứ vụ” và của việc “sai đi” do 
		đích thân Đức Giêsu ban cho. Chính Người đã chọn họ và đã sai họ đi. Họ 
		là các “chứng nhân” của Người. Họ dã nghe lời Người giảng dạy. Họ có thể 
		nói lại: Những lời ấy đến trực tiếp từ Người. Họ có những cử chỉ của 
		Người. Họ có thể lặp lại những cử chỉ ấy. Vẫn luôn là những cử chỉ của 
		Người. Nhất là họ thấy Người sống động sau khi đã sống lại: Họ không thể 
		không cao rao điều đó cho đến tận cùng trời cuối đất.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt">
		<span lang="FR" style="font-size: 14.0pt">Theo một ý nghĩa loại suy, 
		Giáo Hội ngày nay yêu cầu mọi Kitô hữu trở thành các “tông đồ”. Nhưng 
		những yêu sách của tính chất chính thống còn mãi trong sự súc tích của 
		chúng: Tôi cũng thế, tôi được đích thân Đức Giêsu sai đi... để trở thành 
		chứng nhân của Người, của tư tưởng, lời nói, cử chỉ, sự cứu chuộc và 
		tình yêu của Người. </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt"><b><i>
		<span lang="FR" style="font-size: 14.0pt">Các Tông Đồ thưa với Chúa 
		Giêsu rằng: “Thưa Thầy, xin thêm lòng tin cho chúng con”</span></i></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt">
		<span lang="FR" style="font-size: 14.0pt">Danh xưng “Chúa” chỉ xuất hiện 
		một lần trong Matthêu và Maccô để chỉ Đức Giêsu khi còn sống. Luca dùng 
		danh xưng ấy mười chín lần trong Tin Mừng ngài. Nhưng từ này không được 
		sử dụng bởi tình cờ: Ngài luôn luôn muốn chỉ đến vinh quang của Đấng 
		Phục sinh.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt">
		<span lang="FR" style="font-size: 14.0pt">Hơn nữa, lời cầu xin của các 
		tông đồ cũng không tầm thường. Đây là lần duy nhất mà người ta thấy bạn 
		hữu của Đức Giêsu nói với Người một lời “cầu xin”, “như thể” Người là 
		Thiên Chúa. Bằng một sự tham dự trước, họ cầu xin Đức Kitô trong vinh 
		quang Tin Mừng, với Đấng mà sau này họ đã khám phá sự đồng nhất mầu 
		nhiệm với Đức Chúa. Chúng ta chớ quên rằng Đức Giêsu đi lên Giêrusalem, 
		sự kết thúc đến gần. </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt">
		<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt">“Lạy Chúa, xin thêm lòng 
		tin cho chúng con”. </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt">
		<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt">Trở thành tông đồ, không 
		đơn giản là một quyết định của con người.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt">
		<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt">Trở thành chứng nhân của sự 
		sống lại trước tiên không do bởi một sự hiển nhiên duy lý áp đặt như khi 
		người ta đơn giản thừa nhận một sự kiện lịch sử bắt buộc. </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt">
		<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt">Chỉ có đức tin mới mở ra 
		cho những thực tại thánh thiêng ấy và do đó siêu nhiên, bên trên mọi thứ 
		duy lý của khoa học. Và đức tin là một “ơn của nhiên Chúa” “Lạy Chúa, 
		xin thêm lòng tin cho chúng con!”</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt">
		<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt">Vậy thì ai, nếu không phải 
		là chính Thiên Chúa đã có thể biến đổi các tông đồ sau sự bỏ trốn và 
		chối bỏ thảm hại của họ?</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt">
		<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt">Vậy thì ai nếu không phải 
		là Thiên Chúa, đã làm họ trở thành những “chứng nhân can đảm” đến độ 
		chịu tử đạo? Không, đức tin không phải là một điều hiển nhiên, một điều 
		chinh phục được, một sự căng thẳng của trí tuệ và ý chí con người. Đức 
		tin là sự đón nhận khiêm tốn một ân huệ, một ân sủng. Điều đó không có 
		nghĩa con người không làm gì cả: “đón nhận” là một hành động tích cực 
		cao độ của con người. Bạn không phải là ánh sáng. Nhưng nếu bạn khép cửa 
		lại thì mặt trời muốn vào nhà bạn để chiếu sáng sẽ không bao giờ có thể 
		vào được. Đức tin là một mặt trời. Một “ơn” luôn luôn được ban tặng cho 
		tất cả mọi người. Nhưng phải mở cõi lòng mình ra. “Ơn của Thiên Chúa”, 
		sáng kiến không mất tiền và siêu nhiên nên đức tin phải được “cầu xin”: 
		Lời cầu nguyện là cánh cửa sổ của đức tin; phải được mở ra để đón nhận 
		ơn Thiên Chúa. “Lạy Chúa, xin cho con đức tin. Lạy Chúa, xin thêm đức 
		tin cho chúng con...”</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt"><b><i>
		<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt">Chúa đáp: “Nếu anh em có 
		lòng tin lớn bằng hạt cải, thì dù anh em có bảo cây dâu này: ‘Hãy bật rễ 
		lên, xuống dưới biển kia mà mọc’, nó cũng sẽ vâng lời anh em</span></i></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt">
		<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt">Một hình ảnh khó quên theo 
		đúng kiểu mẫu Palestine, và rất đạt trong văn phong dùng nghịch lý của 
		Đức Giêsu. Hạt cải là loài “nhỏ nhất trong các loại hạt” (Mc 4,31). Còn 
		cây dâu là cây rất khó bật rễ, theo các câu nói của những giáo trưởng Do 
		Thái. Dĩ nhiên, Đức Giêsu ở đây không khuyên người ta cầu xin những phép 
		lạ giật gân: Người không bao giờ dời cây dâu xuống biển; và nhiều lần, 
		Người đã từ chối các “dấu chỉ” kỳ diệu mà người ta yêu cầu Người. Nhưng 
		bằng hình ảnh này, Người mạnh mẽ nói với chúng ta rằng đức tin mở chúng 
		ta cho điều bất khả, cho Thiên Chúa. </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt">
		<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt">Một đức tin nhỏ nhất còn 
		mạnh hơn mọi cộng việc của con Người bởi vì sự tham gia vào chính sức 
		mạnh của Thiên Chúa là một việc lớn lao. Thật vậy, sau khi Chúa sống 
		lại, hiệu quả đức tin của các Tông đồ không cân xứng với khả năng nghèo 
		nàn của con người họ. Vốn là những người không có ảnh hưởng, quyền lực, 
		phương tiện tài chính, tổ chức, báo chí, truyền hình, tóm lại không gì 
		cả... thế mà họ đã thay đổi dòng lịch sử. Ngày nay, bởi sự kiện lịch sử 
		này và bởi lời của Đức Giêsu, chúng ta được mời gọi từ bỏ các phương 
		tiện của quyền lực, không trông cậy vào các phương pháp về phương tiện 
		tông đồ tinh xảo nhất và được chương trình hóa tốt nhất... để chỉ dựa 
		vào đức tin và mở lòng ra với đức tin bằng lời cầu nguyện. </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt">
		<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt">“Các bạn hãy nhìn xem: Một 
		trinh nữ sinh con, một người được sinh ra từ Thiên Chúa; thiên đàng ở 
		giữa chúng ta; chỉ còn một dân tộc... Chỉ cần một chút đức tin và các 
		bạn sẽ thấy cây mọc trong biển, những người ăn mày trở thành những ông 
		vua, những kẻ có quyền thế bị lật đổ, người ta chia sẻ các kho tàng... 
		Các bạn hãy nhìn: nước biến thành rượu và rươụ trở thành máu, bánh hóa 
		ra nhiều và dân chúng không còn đói nữa... chỉ cần một chút đức tin và 
		các bạn sẽ thấy cây mọc trong biển, các sa mạc đầy hoa, người ta gặt lúa 
		vào mùa đông và kho lẫm đầy tràn...”. Chỉ cần một chút đức tin, nhỏ như 
		một hạt cải để thấy những người chán nản lấy lại niềm hy vọng, những 
		người tội lỗi đứng dậy, những con đường không lối thoát được mở ra, 
		chiến tranh chấm dứt, tình yêu được tái sinh... vâng, cây mọc trong 
		biển, núi dời chỗ. Những ngọn núi của sự sợ hãi, ích kỷ và đê tiện. Thế 
		giới đang khủng hoảng! Giáo Hội đang khủng hoảng? Chỉ cần một chút Đức 
		tin... Gia đình đang khủng hoảng! Học đường đang khủng hoảng. Kinh tế 
		đang khủng hoảng? Sự chết chiến thắng, thập giá trống rỗng và trần trụi, 
		nhưng mộ Người trống rỗng, mở ra và Người đứng đó, bên kia biển! Và “cây 
		cối nhảy múa vui mừng” (Thánh Vịnh 95). </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt"><b><i>
		<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt">Ai trong anh em có người 
		đầy tớ đi cày hay đi chăn chiên, mà khi nó ở ngoài đồng về, lại bảo nó: 
		‘Mau vào ăn cơm đi’, chứ không bảo: ‘Hãy dọn cơm cho ta ăn, thắt lưng 
		hầu bàn cho ta ăn uống xong đã, rồi anh hãy ăn uống sau</span></i></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt">
		<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt">Trước tiên chúng ta cứ để 
		cho mình công phẫn vì sự nghiêm khắc đó. Dĩ nhiên hoàn cảnh của nô lệ ở 
		Palestine vào thời Đức Giêsu ít khắc nghiệt hơn ở trong thế giới La Hy 
		vào thời của Thánh Luca nơi mà một hoàn cảnh lệ thuộc của những nô lệ 
		thật bi đát đến nỗi chúng ta khó mà tưởng tượng tình hình đó lại phổ 
		biến như thế. Người nô lệ là “vật sở hữu” của ông chủ mà ông chủ không 
		phải trả lương, cũng không biết ơn.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt">
		<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt">Cần phải nói thêm rằng 
		chúng ta không có quyền dựa vào những lời nào đó của Đức Giêsu để biện 
		minh cho những thái độ chống đối lại xã hội ngày hôm nay. Những đoạn Tin 
		Mừng biện hộ cho tình yêu thương, sự chia sẻ, sự tôn trọng người khác có 
		quá đủ.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt"><b><i>
		<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt">Chẳng lẽ ông chủ lại biết 
		ơn đầy tớ vì nó đã làm theo lệnh truyền sao?</span></i></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt">
		<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt">Lạy Chúa, phải đấy. Phải 
		biết ơn. Chúa cũng biết vậy mà: Nhưng Chúa có ý đinh nói với chúng con 
		một chân lý rất quan trọng và để nói với chúng con điều ấy, Chúa dùng 
		những hình ảnh nghịch lý hầu như khó bênh vực được theo những chuẩn mực 
		của con người như chúng con. </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt"><b><i>
		<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt">Đối với anh em cũng vậy: 
		khi đã làm tất cả những gì theo lệnh phải làm</span></i></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt">
		<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt">Lạy Chúa, Chúa muốn nói về 
		điểm này. Vấn đề không phải là một bài học về các quan hệ xã hội! mà là 
		một bài học về các quan hệ giữa chúng ta với Thiên Chúa: Đức Giêsu là 
		con người hướng về Thiên Chúa hoàn toàn và triệt để Người phá bỏ những 
		thói tự phụ nực cười của chúng ta. Người đặt mọi vật trở về vị trí chân 
		thật của chúng ta. Lừa phỉnh mình làm gì cho vô ích. Thiên Chúa là tất 
		cả. Tôi không là gì cả trước mặt Người. </span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt">
		<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt">Hơn bao giờ hết, ngày hôm 
		nay chúng ta phải lắng nghe sự thật hiển nhiên đó. Thiên Chúa là “ông 
		chủ”! Hình ảnh này khắc khổ nhưng chân chính và chúng ta không nên đặt 
		nó đối lập với nhiều hình ảnh khác qua đó Đức Giêsu nói về Thiên Chúa 
		như một “người cha”, một “người chồng”, kể cả một “người phục vụ”: “Chủ 
		nhà sẽ làm gì? Thầy bảo thật anh em: chủ sẽ thắt lưng, đưa họ vào bàn ăn 
		và đến bên từng người mà phục vụ “ (Lc 12,37). Chúng ta phải chấp nhận 
		những mâu thuẫn bên ngoài đó.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt">
		<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt">Vâng, lạy Chúa, con chấp 
		nhận đặt mình trước mặt Chúa như một người đầy tớ hoàn toàn nhỏ bé, chăm 
		lo thực hiện với lòng trung tín tất cả những gì mà Chúa đã truyền cho 
		con. Như Đức Maria, như biết bao vị thánh sẵn sàng để “phục vụ”. Thánh 
		nữ Jeanne d’Arc đã nói: “Phải phục vụ Thiên Chúa trước tiên”. Đức Maria 
		đã nói: “Tôi đây là nữ tỳ của Chúa”.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt"><b><i>
		<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt">Hãy nói: chúng tôi là những 
		đầy tớ vô dụng, chúng tôi đã chỉ làm việc bổn phận đấy thôi</span></i></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt">
		<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt">Trước khi yêu cầu chúng ta, 
		Đức Giêsu đã sống điều đó: Đức Giêsu Kitô vốn dĩ là Thiên Chúa mà không 
		nghĩ phải nhất quyết duy trì địa vị ngang hàng với Thiên Chúa nhưng mặc 
		lấy thân nô lệ vâng lời cho đến nỗi bằng lòng chịu chết” (Pl. 2,6).</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt">
		<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt">Những người Pharisêu sau 
		cùng đã tưởng rằng họ đáng hưởng thiên đàng bới những công phúc của họ: 
		Có qua có lại mà. Vả lại Thiên Chúa là Đấng Hoàn Toàn Khác, Đấng không 
		tính công để trả lại cho chúng ta, Đấng mà không một ai có thể sai 
		khiến. Tự phụ rằng mình có một quyền năng đủ là ma thuật hay không là ở 
		trước mặt một “thần tượng” chứ không phải trước mặt Thiên Chúa.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt">
		<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt">Thái độ chân thật duy nhất 
		trước Thiên Chúa là tuyệt đối không đòi tính công, là hoàn toàn vô tư. 
		Trở thành người đầy tớ theo cách của Đức Giêsu không phải là nhục nhã: 
		Phục vụ, chính là thống trị!</span></p>
		</td></tr><tr><td width="474" height="53"><p style="text-align: center">&nbsp;&nbsp; <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;<a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/suyniemINDEX.htmy"><img border="0" src="../../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;</td></tr></table>

PHP File Manager