File "34.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN/_Nam_C/2013/Thuong-nien/CN XXV TN C/34.htm
File size: 14.17 KiB (14512 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa-Nhật-XXV-thường-niên-Năm-C</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Sử-dụng-tiền-bạc; Khôn-khéo; thờ-hai-chủ; Quản-lý-khôn-khéo; người-nghèo; Hai-chủ; tiền-của; Chữ T; khéo-léo"><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
span.st
{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa-Nhật-XXV-thường-niên-Năm-C">
<!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460">
<font size="2" color="#FF0000">Chúa Nhật XXV thường niên - Năm C</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
<b><span lang="EN-US" style="color: red">SỢ CHÚA CẮT VIỆN TRỢ</span></b></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
<i><span lang="EN-US" style="font-size: 8pt">PM. Cao Huy Hoàng,
20-9-2013</span></i></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;text-align:justify;text-indent:
36.0pt"><span lang="EN-US" style="font-size:14.0pt">Dự lễ Cung Hiến Thánh Đường
tại một Tân Giáo Xứ ở vùng núi xa xôi, tình cờ tôi gặp được một đôi vợ
chồng trẻ, dáng vẻ gầy còm khắc khổ nhưng nụ cười rất hồn nhiên và phấn
khởi. Tôi bắt đầu gợi chuyện</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;text-align:justify;text-indent:
36.0pt"><i><span lang="EN-US" style="font-size:14.0pt">- “Anh ở giáo xứ này chứ?”</span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;text-align:justify;text-indent:
36.0pt"><i><span lang="EN-US" style="font-size:14.0pt">- “Dạ, em ở đây từ nhỏ
đến giờ”</span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;text-align:justify;text-indent:
36.0pt"><i><span lang="EN-US" style="font-size:14.0pt">- “Ở đây anh làm nghề gì
để sống?”</span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;text-align:justify;text-indent:
36.0pt"><i><span lang="EN-US" style="font-size:14.0pt">- “Dạ, em làm thợ hồ nuôi
một vợ ba con”</span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;text-align:justify;text-indent:
36.0pt"><i><span lang="EN-US" style="font-size:14.0pt">- “Hôm nay, giáo xứ mình
có nhà thờ mới vui quá nhỉ”</span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;text-align:justify;text-indent:
36.0pt"><i><span lang="EN-US" style="font-size:14.0pt">- “Dạ, vui lắm chứ anh.
Ước ao bao năm rồi.”</span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;text-align:justify;text-indent:
36.0pt"><i><span lang="EN-US" style="font-size:14.0pt">- “Thời gian xây nhà thờ
có lâu không vậy anh?”</span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;text-align:justify;text-indent:
36.0pt"><i><span lang="EN-US" style="font-size:14.0pt">- “Dạ hơn một năm đó anh
à”</span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;text-align:justify;text-indent:
36.0pt"><i><span lang="EN-US" style="font-size:14.0pt">- “Bà con mình có đóng
góp công, của nhiều không?”</span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;text-align:justify;text-indent:
36.0pt"><i><span lang="EN-US" style="font-size:14.0pt">- “Dạ chút chút thôi anh,
bởi ai cũng nghèo khổ quá”</span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;text-align:justify;text-indent:
36.0pt"><i><span lang="EN-US" style="font-size:14.0pt">- “Thế hả? Anh làm thợ hồ
thì chắc góp công thợ hồ chứ gì?”</span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;text-align:justify;text-indent:
36.0pt"><i><span lang="EN-US" style="font-size:14.0pt">- “Thưa không. Em cũng
muốn góp công, nhưng ê-kíp thợ là của nhà thầu, đã đủ. Bà con giáo dân
chỉ phụ việc thôi. Bởi vậy em đành phải đóng góp cách khác”</span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;text-align:justify;text-indent:
36.0pt"><i><span lang="EN-US" style="font-size:14.0pt">- “Cách khác là thế nào?”</span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;text-align:justify;text-indent:
36.0pt"><i><span lang="EN-US" style="font-size:14.0pt">- “Vợ chồng em quyết định
trích một phần tư ngày công, và đóng từng ngày cho giáo xứ. Làm vậy, là
vì em không thể có đồng tiền lớn và đóng một lúc. Mà không đóng từng
ngày thì sợ mình tiêu hết, nhà có lắm chuyện phải tiêu. Chúng em đã cố
gắng đóng trọn một năm.”</span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;text-align:justify;text-indent:
36.0pt"><i><span lang="EN-US" style="font-size:14.0pt">- “Ồ, thế thì có thiệt
thòi cho kinh tế gia đình anh lắm không?”</span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;text-align:justify;text-indent:
36.0pt"><i><span lang="EN-US" style="font-size:14.0pt">- “Dạ cũng có, nhưng
không sao. Em tin là em sẽ được lại gấp trăm, và nhất là vì “Em sợ Chúa
cắt viện trợ lắm” anh à!”</span></i><span lang="EN-US" style="font-size:14.0pt"> </span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;text-align:justify;text-indent:
36.0pt"><span lang="EN-US" style="font-size:14.0pt">Tôi thật bất ngờ trước một
niềm tin và trước một nghĩa cử bởi niềm tin. Nếu tôi không lầm, thì công
thợ hồ ở đây vào khoảng 160.000 đồng một ngày. Một tuần có khả năng được
năm ngày công và một tháng hai mươi ngày công. Nhẩm tính, khoảng hơn 9
triệu là số tiền anh chị hy sinh đóng góp cho công trình nhà thờ, mà
đóng từng ngày như đóng hụi! Khoản tiền ấy có thể là rất nhỏ đối với một
số người, nhưng thiết tưởng, lại là rất lớn đối với anh. Không chỉ lớn
về số tiền, mà còn lớn về cách đóng góp: hy sinh từng ngày.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;text-align:justify;text-indent:
36.0pt"><span lang="EN-US" style="font-size:14.0pt">Khó kiếm được một tâm hồn
quảng đại với Chúa như vậy. Quảng đại vì tin Chúa rất công minh sẽ đền
bù gấp trăm, hay quảng đại vì cảm nghiệm được tất cả những gì mình có
đều là do bởi ơn Chúa, thì suy tư ấy vẫn chứng tỏ là suy tư chính đáng
và thánh thiện của một tín hữu hồn nhiên, thánh thiện, đơn sơ, phó thác.
</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;text-align:justify;text-indent:
36.0pt"><span lang="EN-US" style="font-size:14.0pt">Cách nào đó, có thể hiểu
rằng người tín hữu ấy đã vượt lên trên sự ràng buộc của đồng tiền như
người ta vẫn nói: “đồng tiền nối liền khúc ruột”, vượt lên trên sự bất
nhất có thể giữa vợ chồng con cái, vượt lên trên sự khoe khoang tự phụ
thường có của người giàu có hơn khi đóng góp. Tôi không dám phủ nhận sự
đóng góp quý giá của những nhà hảo tâm, của những đại gia, của những
người giàu có ở khắp mọi nơi cho công trình nhà Chúa, nhưng câu chuyện
trên đây cũng đáng để cho đời một ý nghĩa khá là thú vị, một bài học
đáng nhớ: <b><i>người quản lý trung tín của Thiên Chúa, biết sử dụng
đồng tiền của Thiên Chúa ban cho để làm vinh danh Chúa.</i></b></span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;text-align:justify;text-indent:
36.0pt"><span lang="EN-US" style="font-size:14.0pt">Câu nói của anh ấy: <b><i>
“Em sợ Chúa cắt viện trợ lắm”</i></b> như một bài học giáo lý về <b><i>
“Ơn Chúa” </i></b>được giải thích cách khôi hài nhưng dễ hiểu và đầy
niềm tin.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;text-align:justify;text-indent:
36.0pt"><span lang="EN-US" style="font-size:14.0pt">Người sử dụng ơn Chúa ban
như trí hiểu, lý tưởng, tài năng, sức lực, vật lực và cả thời gian, tiền
bạc là để sẻ chia cho cuộc đời, để làm lợi cho Thiên Chúa. Người ấy mới
là người quản lý trung tín. Hơn nữa đức tin cho phép chúng ta hiểu rằng
khi đã cho đi, làm cho cạn đi, cho vơi đi thì mới có lý do để được Thiên
Chúa rót lại cho đầy. Giả sử, người ấy không có đức tin và cũng không
làm cho vơi đi những gì mình có, cho Thiên Chúa, cho Giáo Hội, thì nỗi
lo sợ “Chúa cắt viện trợ” quả thật là có thể xảy ra </span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;text-align:justify;text-indent:
36.0pt"><span lang="EN-US" style="font-size:14.0pt">Lời Chúa hôm nay trong trang
Tin Mừng minh chứng rõ điều đó trong trường hợp của người quản lý bất
trung. Ông phung phí của cải, tài sản của Thiên Chúa đã giao cho ông
quản lý. Phung phí vì ông tưởng của cải ấy, tài sản ấy là của ông. Phung
phí là không biết quản lý, sử dụng không đúng mục đích tốt cho Chúa cho
đời, lại sử dụng vào việc xấu xa tội lỗi. Ông không làm lợi gì cho
Thiên Chúa và cho cả chính ông. Vì thế, quyết định cuối cùng của Thiên
Chúa là cách chức, là cắt viện trợ. Ông sẽ còn tay trắng mà ra đi. Chúa
cắt viện trợ! Mất ơn Chúa!</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;text-align:justify;text-indent:
36.0pt"><span lang="EN-US" style="font-size:14.0pt">Thiết tưởng, anh chị thợ hồ
kia có thể là ít học chuyện đời, chuyện đạo, lại ở một giáo xứ nhà quê
xa xôi, nhưng anh chị đã sống xứng đáng là “người quản lý trung tín của
Thiên Chúa”. Anh tin tưởng vào ông chủ sẽ tiếp tục viện trợ cho anh, ban
phát cho anh khi anh sử dụng chính sức lực, chính đồng tiền mồ hôi nước
mắt của anh mà mua lấy niềm vui bình an, mua lấy hạnh phúc gia đình.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;text-align:justify;text-indent:
36.0pt"><span lang="EN-US" style="font-size:14.0pt">Hiểu rất đơn sơ, nôm nà rằng
“sợ Chúa cắt viện trợ” có thể còn mang tính tiêu cực, nhưng thực chất,
việc làm của anh và cả chị nữa đã là rất tích cực với chức vụ quản lý
của anh, chị. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;text-align:justify;text-indent:
36.0pt"><span lang="EN-US" style="font-size:14.0pt">Qua câu chuyện anh chị thợ
hồ và dưới ánh sáng Lời Chúa hôm nay, hy vọng chúng ta có cơ hội để suy
tư về cách sử dụng những gì Chúa ban cho chúng ta: sự sống, tự do, thời
gian, sức khỏe, nhà cửa, tiền bạc…. có sinh lợi gì cho Thiên Chúa, cho
sự sống đời sau của chúng ta không. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;text-align:justify;text-indent:
36.0pt"><span lang="EN-US" style="font-size:14.0pt">Chúng ta đã phung phí sức
khỏe vào những chuyện vô bổ: rượu chè, hút chích, ăn uống, chơi bời quá
độ, tự đày đọa bằng những nỗi buồn chán, thất vọng… mà Chúa vẫn chưa cắt
viện trợ.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;text-align:justify;text-indent:
36.0pt"><span lang="EN-US" style="font-size:14.0pt">Chúng ta đã lạm dụng tự do
để dùng tài năng, sắc đẹp, tiền bạc, phương tiện… để sử dụng vào những
việc lỗi lề luật của Chúa.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;text-align:justify;text-indent:
36.0pt"><span lang="EN-US" style="font-size:14.0pt">……….</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;text-align:justify;text-indent:
36.0pt"><span lang="EN-US" style="font-size:14.0pt">Chúng ta là những quản lý
bất trung. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;text-align:justify;text-indent:
36.0pt"><span lang="EN-US" style="font-size:14.0pt">Lạy Chúa, xin cho chúng con
quản lý cách chân chính những gì Chúa trao ban cho, để sinh ích lợi cho phần rỗi của
chúng con và mọi người. A men</span></td></tr><tr><td width="474" height="53"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/suyniemINDEX.htmy"><img border="0" src="../../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center"> </p>