File "18.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN/_Nam_C/2013/Thuong-nien/CN XXIV TN C/18.htm
File size: 9.17 KiB (9385 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa-Nhật-XXIV-thường-niên-Năm-C</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Lòng-Chúa-xót-thương; Người-Cha; Niềm-vui-san-sẻ; Cây-táo; Miếng-vài-trằng; Quan-trọng; Lạc-mất; Tha-thứ; Thương-xót; thương-người; Nhân-hậu;"><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
span.st
{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa-Nhật-XXIV-thường-niên-Năm-C">
<!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460">
<font size="2" color="#FF0000">Chúa Nhật XXIV thường niên - Năm C</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
NGƯỜI CHA SẼ LÀM BÁT CỨ <br>
ĐIỀU GÌ CHO CHÚNG TA</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
<span lang="EN-US" style="font-size: 8pt; font-style:italic">Charles E. Miller</span></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt">
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt">Khi những người cha người
mẹ yêu con cái của mình họ sẵn lòng làm bất cứ điều gì cho chúng. Tuy
nhiên đã xảy ra là những đứa con ít khi nhận biết tình yêu sâu nặng của
cha mẹ dành cho chúng. Cả hai người con trong dụ ngôn hôm nay của Chúa
Giêsu đã không hiểu được tình yêu của cha mình. Cũng không thể hiểu được
sự dâng hiến của ông dành cho chúng, như là những người con của ông
không hề thay đổi, không hề có vấn đề gì. Người cha không thể nào tưởng
tượng có gì đổi khác trong mối liên hệ với những người con của mình.
</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt">
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt">Đầu tiên, tôi nghĩ về người
con thứ, người con mà chúng ta hay nhắc tới là người con hoang đàng,
người con phung phá hết tất cả tài sản của mình. Khi anh nhận ra sự điên
rồ của mình, anh đã sửa soạn một bài diễn văn nhỏ để nói với cha của
mình. Trong những lời anh đã soạn sẵn đó, anh cũng nhận ra rằng anh
không còn xứng đáng để được gọi là con, và anh mong cha coi anh như một
người làm công thôi.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt">
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt">Khi anh trở về nhà và nói
lên những lời đã soạn sẵn của mình, nhưng người cha không hề để ý đến
điều ấy. Người cha đã ôm choàng lấy người con, hôn lấy hôn để và gọi gia
nhân làm tiệc mừng. Ông ta nhấn mạnh: “Hãy xỏ giày vào chân cậu”, một
dấu hiệu anh trở về với gia đình như một thành phần của gia đình chứ
không phải là một tôi tớ, bởi vì chỉ những phần tử của gia đình mới mang
giày trong nhà. (Một bài hát thiêng liêng cổ đã hát: ‘Tất cả những con
cái của Thiên Chúa đều được mang giày’).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt">
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt">Người con lớn mà chúng ta
cũng không hề có cảm tình. Anh ta không hề rời xa nhà, anh vẫn tiếp tục
chu toàn công việc bổn phận với người cha. Anh đã từ chối vào dự tiệc
mừng đứa em của mình và lý do anh đưa ra để biện minh cho sự từ chối của
mình tiết lộ rằng, anh ta đã quá thất bại trong mối tương quan của anh
với cha của mình. Anh ta minh chứng: “Bao nhiêu năm con đã làm việc hầu
hạ cha như nô lệ, mà cha không hề cho con một con dê nhỏ để con ăn mừng
với chúng bạn”. Người ch của anh đã trở thành một chủ nô, một người chủ
keo kiệt bủn xỉn, đứa con đã nghĩ rằng nó như nô lệ, vì anh ta chỉ trông
đợi một phần thưởng, anh ta đã không phục vụ người cha của mình với tình
yêu. Nhưng người cha đã đáp lại: “Con luôn luôn ở với cha, mọi sự của
cha là của con”. Thật sự điều này đã biểu lộ được cảm xúc của người cha,
thật ra ông ta đã đáp lại sự giận dữ của con trai bằng một sự dịu dàng.
Ông ta không hề khuyên nhủ con mình, ông chỉ nhìn con và nói hai từ:
“Con ơi”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt">
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt">Người Cha trong dụ ngôn là
một người đáng để ý. Khi người con thứ quyết định trở về nhà thì ông đã
nồng nhiệt chạy ra tiếp đón nó: “Khi người con cả từ chối vào dự tiệc,
người cha cũng chạy ra nói anh ta và nài xin anh ta vào”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt">
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt">Điểm đáng chú ý hơn, Thiên
Chúa là Cha của chúng ta. Để bắt đầu hiểu và nhận biết Thiên Chúa, chúng
ta phải nhớ chúng ta là ai. Chúng ta là con cái của Thiên Chúa, là những
con trai, con gái yêu dấu của Người. Thiên Chúa sẽ không bao giờ thay
đổi tình yêu mà Người luôn luôn qua tâm đến chúng ta ngay cả khi chúng
ta từ bỏ Ngài. Không có vấn đề chúng ta điên rồ thế nào trong cách sống,
không có vấn đề chúng ta xa rời tình yêu của Thiên Chúa thế nào. Thiên
Chúa vươn đến chúng ta bằng ân sủng của Người.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-indent:36.0pt">
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt">Mỗi ngày Chúa Nhật, Thiên
Chúa mời gọi chúng ta đến nhà của Ngài, nhà thờ. Thiên Chúa luôn luôn là
Cha của chúng ta. Nhà của Người là ngôi nhà gia đình của chúng ta. Nơi
đây Ngài mời gọi chúng ta cử hành nghi thức gia đình, một bữa ăn thánh
thiện mà tại đó Người Con thần linh của Ngài nói với chúng ta bằng những
lời trong Thánh Kinh, nuôi dưỡng chúng ta bằng Thánh Thể. Chúng ta được
kêu gọi tới bữa ăn này như là một bữa tiệc vui mừng và một biến cố hạnh
phúc của chúng ta, bởi vì chúng ta nhận biết rằng chúng ta đã chết một
lần trong tội lỗi, nhưng Chúa Giêsu bằng cái chết đã phục hồi cho chúng
ta sự sống. Chúng ta đã trở nên thành phần của gia đình Thiên Chúa,
những con cái yêu dấu của Người và Thiên Chúa sẽ không bao giờ thay đổi
mối quan hệ đó. Thiên Chúa đã yêu thương chúng ta và Ngài đã trình bày
rằng Ngài sẵn sàng làm bất cứ điều gì cho chúng ta. Chúng ta có thể điên
rồ hoặc là quên lãng được Thiên Chúa là Cha chúng ta và chúng ta là con
cái của Người sao?</span></p>
</td></tr><tr><td width="474" height="53"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/suyniemINDEX.htmy"><img border="0" src="../../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center"> </p>