File "07.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN/_Nam_C/2013/Thuong-nien/CN XXIV TN C/07.htm
File size: 16.51 KiB (16906 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa-Nhật-XXIV-thường-niên-Năm-C</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Lòng-Chúa-xót-thương; Người-Cha; Niềm-vui-san-sẻ; Cây-táo; Miếng-vài-trằng; Quan-trọng; Lạc-mất; Tha-thứ; Thương-xót; thương-người; Nhân-hậu;"><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
span.st
{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa-Nhật-XXIV-thường-niên-Năm-C">
<!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460">
<font size="2" color="#FF0000">Chúa Nhật XXIV thường niên - Năm C</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
<b><span lang="EN-US">HÃY CHIA VUI VỚI CHÚA</span></b></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
<b>
<span lang="EN-US" style="font-size: 8pt; letter-spacing: .4pt; font-style: italic">
PM. CAO HUY HOÀNG, 11.9.2013</span></b></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="yiv1601960601" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-align:justify;text-indent:36.0pt">
<span lang="EN-US" style="font-size:14.0pt">Khi nói đến “Con chiên lạc”,
có thể bạn, tôi, chúng ta nghĩ ngay đến một số thành phần không mấy tốt
đẹp, không mấy đàng hoàng trong Hội Thánh. Có người nghĩ ngay đến những
người rối vợ, rối chồng công khai, hoặc nghĩ đến ả giang hồ ở cuối xóm,
tên du thử du thực lang thang chè chén tối ngày ở đầu phố. Người khác
lại nghĩ đến cụ già đôi ba vợ kia đã đến lúc sắp hết hơi rồi mà chưa
chịu xưng tội rước lễ, hoặc nghĩ đến bao người nay ăn nên làm ra rồi,
khá giả rồi, ở nhà thoải mái, bỗng trở nên cao ngạo, ươn lười, nguội
lạnh với Nhà Thờ Nhà Thánh…</span></p>
<p class="yiv1601960601" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-align:justify;text-indent:36.0pt">
<span lang="EN-US" style="font-size:14.0pt">Nghĩ như thế là do bởi lòng
kiêu ngạo xúi giục tự nhận mình là thánh thiện hơn bao nhiêu người khác
và gắn cho mình con mắt, cõi lòng đầy thành kiến xấu xa về tha nhân.</span></p>
<p class="yiv1601960601" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-align:justify;text-indent:36.0pt">
<span lang="EN-US" style="font-size:14.0pt">Nghĩ như thế, thì thiết
tưởng chính mình là… con chiên lạc trước tiên. Lạc mà không biết mình
lạc. Còn lầm lạc hơn nữa, khi tỏ ra bất bình với một số người nhiệt
thành trong Hội Thánh Chúa, mặc lấy tấm lòng nhân hậu của Chúa, luôn
nghiêng về phía những người đau khổ, tội lỗi, thấp kém. </span></p>
<p class="yiv1601960601" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-align:justify;text-indent:36.0pt">
<span lang="EN-US" style="font-size:14.0pt">Nghĩ như thế thì có khác gì
người Pharisêu đã từng suy nghĩ và lẩm bẩm về việc Chúa Giêsu làm
<span style="letter-spacing:
.4pt">trong Tin Mừng hôm nay</span>: <b><i><span style="color:maroon">“<span style="letter-spacing:.4pt">Ông
này đón tiếp phường tội lỗi và ăn uống với chúng”</span></span></i><span style="color:maroon;letter-spacing:.4pt">.</span></b></span></p>
<p class="yiv1601960601" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-align:justify;text-indent:36.0pt">
<span lang="EN-US" style="font-size:14.0pt;letter-spacing:.4pt">Cả hai
dụ ngôn “Con chiên lạc” và “Đồng bạc bị đánh mất” được Chúa nói cho cả
hai đối tượng: người Pharisêu và người thu thuế, kẻ tội lỗi.</span></p>
<p class="yiv1601960601" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-align:justify;text-indent:36.0pt">
<span lang="EN-US" style="font-size:14.0pt;letter-spacing:.4pt">Đối với
người Pharisêu, hai dụ ngôn ấy là một lời cảnh tỉnh trực diện để họ phải
nhận ra rằng chính họ mới là “con chiên lạc”, là “đồng bạc bị đánh mất”.
Lạc vì họ đang sống kiêu căng, sống thiếu tình khoan dung, yêu thương;
lạc vì họ không muốn hiểu đường lối của Chúa, vì không muốn mặc lấy tình
thương của Chúa trong con tim mình… Bài học dành cho người Pharisêu là
đừng lầm tưởng mình đạo đức, nếu không mặc lấy đức khiêm cung và lòng
nhân hậu mà đối xử với tha nhân. Họ cần có cái nhìn mới mẻ hơn đối với
người tội lỗi, cái nhìn của Thiên Chúa, cái nhìn của lòng thương xót
xoáy vào sâu thẳm hơn, để cảm thông hơn vì bao nỗi bất hạnh, không phải
cái nhìn nông cạn bề ngoài để rồi sinh ra ganh tỵ, xét đoán… </span></p>
<p class="yiv1601960601" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-align:justify;text-indent:36.0pt">
<span lang="EN-US" style="font-size:14.0pt;letter-spacing:.4pt">Còn đối
với người tội lỗi, cả hai dụ ngôn là Lời rất vui mừng cho họ, vì:</span></p>
<p class="yiv1601960601" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-align:justify;text-indent:36.0pt">
<span lang="EN-US" style="font-size:14.0pt;letter-spacing:.4pt">- Lời
mặc khải cho họ biết một Thiên Chúa vô cùng khiêm cung, và yêu thương.
Lòng thương xót, khoan dung, nhân hậu của Ngài luôn luôn lớn hơn tội
lỗi, thân phận của họ.</span></p>
<p class="yiv1601960601" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-align:justify;text-indent:36.0pt">
<span lang="EN-US" style="font-size:14.0pt;letter-spacing:.4pt">- Lời
xóa tan nỗi ám ảnh bị khinh bỉ, phân biệt, có khi còn bị trừng phạt dã
man cho đến chết vì luật xua đuổi khỏi cộng đồng, luật ném đá…</span></p>
<p class="yiv1601960601" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-align:justify;text-indent:36.0pt">
<span lang="EN-US" style="font-size:14.0pt;letter-spacing:.4pt">- Lời
khơi dậy cho họ một niềm hy vọng, mở ra cho họ một con đường sống và
nhất là tái lập cho họ một tương quan quí giá đối với Thiên Chúa, tái
lập cho họ một nhân vị xứng đáng là con cái Thiên Chúa.</span></p>
<p class="yiv1601960601" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-align:justify;text-indent:36.0pt">
<span lang="EN-US" style="font-size:14.0pt;letter-spacing:.4pt">- Và
cũng qua hai dụ ngôn, cả người Pharisêu và người tội lỗi có thể nhận ra
một điều kỳ diệu là Thiên Chúa luôn đi bước trước đối với những tội
nhân.</span></p>
<p class="yiv1601960601" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-align:justify;text-indent:36.0pt">
<span lang="EN-US" style="font-size:14.0pt;letter-spacing:.4pt">Đề cập
đến bước trước, tôi nhớ câu chuyện về Đức Tin đơn sơ của cụ Biên ở phía
sau nhà tôi. Cụ luôn là người khôi hài vui vẻ. Đến lúc gần chết cũng còn
vui vẻ. Năm 1979, trong cơn hấp hối, khi nghe một anh Legio giữ kẻ liệt
cầm sách mục lục đọc kinh cho cụ, đọc sai chỗ nào, cụ đập nhẹ bàn tay,
bảo: <i>“Đọc lại, đọc lại, đọc sai làm sao Chúa hiểu”.</i> Đêm cuối
cùng, cụ chỉ cho mọi người biết là cụ đang chết từ dưới chân lên đến
giữa lưng rồi. Rồi cụ nói: <i>“Còn nói được mấy câu nữa thôi, cho tôi
nói với Chúa. Chúa đã lỡ bước xuống đời rồi, thì còn ngại ngần gì mà
không bước tới đây đưa con về với Chúa. Chúa ơi, con tin”.</i> Rạng sáng
hôm ấy, cụ đã về với Chúa.</span></p>
<p class="yiv1601960601" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-align:justify;text-indent:36.0pt">
<i><span lang="EN-US" style="font-size:14.0pt;letter-spacing:.4pt">“Chúa
đã lỡ bước xuống, thì còn ngại ngần gì mà không bước tới”.</span></i><span lang="EN-US" style="font-size:14.0pt;letter-spacing:.4pt">
Câu nói đơn sơ mà cho thấy cả một xác tín. Hôm nay, nghe lại dụ ngôn
“Con chiên lạc”, mới ngộ ra là không chỉ Chúa chẳng ngần ngại gì mà
không bước tới, mà còn dám bước trước, và bước kiên trì nữa:<i> <b>
<span style="color:maroon">“Người nào trong các ông có một trăm con
chiên mà bị mất một con, lại không để chín mươi chín con kia ngoài đồng
hoang, để đi tìm cho kỳ được con chiên bị mất ?”</span></b></i></span></p>
<p class="yiv1601960601" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-align:justify;text-indent:36.0pt">
<span lang="EN-US" style="font-size:14.0pt;letter-spacing:.4pt">Vâng đó
là một bước trước, và kiên trì:<b><i> “Đi tìm cho kỳ được” </i></b>Quả
là kỳ diệu ! Nếu trước đây chưa ai dám tiếp xúc với những người thu thuế
tội lỗi, vì sợ nhơ bẩn con người, thanh danh của mình, thì Chúa Giêsu đã
bước một bước trước đến với họ. </span></p>
<p class="yiv1601960601" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-align:justify;text-indent:36.0pt">
<span lang="EN-US" style="font-size:14.0pt;letter-spacing:.4pt">Hai dụ
ngôn hôm nay còn vén màn một chi tiết độc đáo của tình thương Thiên
Chúa, đó chính Người đích thân đi tìm con chiên lạc, gọi đích danh, tha
thứ vô điều kiện, âu yếm ẵm trong vòng tay, vui mừng vác chiên lên vai,
mở tiệc tưng bừng. Thiên Chúa mời mọi người đến chia vui vì <b><i>“trên
trời cũng thế, ai nấy sẽ vui mừng vì một người tội lỗi ăn năn sám hối,
hơn là vì chín mươi chín người công chính không cần phải sám hối ăn
năn”.</i></b></span></p>
<p class="yiv1601960601" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-align:justify;text-indent:36.0pt">
<span lang="EN-US" style="font-size:14.0pt;letter-spacing:.4pt">Người ta
mở tiệc ăn mừng những dịp cưới hỏi, tân gia, sinh nhật, thi đỗ, thoát
nạn… Trong đời tôi, lại được tham dự một bữa tiệc lạ thường. Chuyện là
thế này: <i>Giáo Xứ tôi có một người tên là T. được rửa tội năm 1972 tại
Thủ Đức khi anh lập gia đình với chị N. Anh kể với các anh chị Legio,
anh đã giữ đạo sốt sắng hơn 7 năm. Đến năm 1979, anh sa đà đủ món ăn
chơi trên trần gian này. Chị N. bỏ anh đi. Anh càng lún sâu vào con
đường tội lỗi. Bỏ lễ, bỏ các Bí Tích. Năm 1996, anh em Legio thăm và
khuyên bảo anh xưng tội, anh nói: “Nhiều quá, làm sao xưng cho hết !
Chúa không thể tha một lúc nhiều như vậy đâu !” Sau hơn 3 năm, cha sở và
các anh chị Legio kiên trì cầu nguyện cho anh, năm 1999, anh quyết định
đi xưng tội. Cha sở FX. Lê Quang Diễn đã yêu thương lắng nghe anh nói
chuyện tòa ngoài với ngài hết một buổi sáng và thêm nửa buổi chiều.
Chiều hôm đó, anh xưng tội. Ngày hôm sau, anh mở tiệc mừng. Có khoảng 3
bàn tiệc. Anh nói mấy câu trước khi vào tiệc: “Con cảm ơn cha, cảm ơn
mọi người, xin CHIA VUI VỚI CON, và xin CHIA VUI VỚI CHÚA”. Từ đó, anh
đổi mới hoàn toàn, thật sốt sắng với Chúa và dễ thương với mọi người.
Anh đã qua đời năm 2008. Linh hồn Phaolô.</i></span></p>
<p class="yiv1601960601" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-align:justify;text-indent:36.0pt">
<span lang="EN-US" style="font-size:14.0pt;letter-spacing:.4pt">Mọi
người bất ngờ về câu nói của anh: “<i>xin CHIA VUI VỚI CON, và xin CHIA
VUI VỚI CHÚA”. </i>Thiết tưởng, anh không chỉ cảm nghiệm được niềm vui
của mình là được trở về, mà với Đức Tin, anh còn dám cảm nghiệm được
“niềm vui của Chúa’, của Chúa Chiên, người đã bỏ chín mươi chín con
chiên tốt lành kia trong ràn, mà đi tìm anh, con chiên lạc. </span></p>
<p class="yiv1601960601" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-align:justify;text-indent:36.0pt">
<span lang="EN-US" style="font-size:14.0pt;letter-spacing:.4pt">Cảm
nghiệm được niềm vui của Chúa phải là người đang sống thông hiệp mật
thiết với Chúa lắm, như hai người tình đang kết hợp toàn tâm toàn ý với
nhau, và dĩ nhiên, niềm vui không của riêng chỉ một người. Suy tư ấy có
thể là suy tư cách rất con người, rất chủ quan thôi. Nhưng rõ ràng, thử
hỏi ai trong chúng ta, những người vỗ ngực xưng tên mình là đạo đức, đã
có bao giờ có được cái cảm nghiệm “chia vui với Chúa” cách trọn vẹn, nếu
không đặt trọn niềm tin vào lòng thương xót của Chúa, nếu không mặc lấy
tình thương xót ấy mà xót thương bao kẻ tội lỗi, khốn cùng.</span></p>
<p class="yiv1601960601" style="margin-top:12.0pt;margin-right:0cm;margin-bottom:
0cm;margin-left:0cm;margin-bottom:.0001pt;text-align:justify;text-indent:36.0pt">
<b><i>
<span lang="EN-US" style="font-size:14.0pt;color:navy;letter-spacing:.4pt">
Lạy Chúa Giêsu, xin ban cho chúng con Đức Tin vào lòng thương xót của
Chúa để biết mình là con chiên lạc được Chúa tìm về, và mặc lấy tình
thương ấy mà cộng tác với Chúa, chia vui với Chúa khi có người anh em
tìm được hạnh phúc được Chúa thứ tha. Amen</span></i></b></td></tr><tr><td width="474" height="53"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/suyniemINDEX.htmy"><img border="0" src="../../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center"> </p>