File "15.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN/_Nam_C/2013/Thuong-nien/CN XXIII TN C/15.htm
File size: 13.6 KiB (13928 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa-Nhật-XXIII-thường-niên-Năm-C</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Thập-giá-đời-thường; Môn-đệ-của-Chúa; Chọn-Chúa; Theo-Thầy; Trả-giá; Đòi-hỏi-của-tình-yêu; Xiềng-Xích; Vác-thập-giá-mình;"><style>
<!--
	.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
	{color:blue;
	text-decoration:underline;
	text-underline:single;
	text-decoration:none underline;
	text-line-through:none;
	vertical-align:baseline}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa-Nhật-XXIII-thường-niên-Năm-C">
<!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460">
	<font size="2" color="#FF0000">Chúa Nhật XXIII thường niên&nbsp; - Năm C</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
		TỐNG KHỨ TẤT CẢ</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
		<a name="_Toc270947583">
		<span lang="EN-US" style="font-size: 8pt; font-family: 'Times New Roman',serif; font-style:italic; font-weight:400">
		Suy niệm của William Barclay</span></a></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
		<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
		Trong khi Chúa Giêsu đi hướng về thành Giêrusalem, dân chúng đi theo 
		càng ngày càng đông và sự náo nhiệt phấn khởi càng tăng. Dân chúng tưởng 
		rằng Ngài sắp lập một nước vinh quang đầy quyền uy, họ mong được dự phần 
		trong vinh hiển ấy. Để đánh tan hiểu lầm, Chúa Giêsu quay lại phán bảo 
		họ những điều kiện chính yếu để làm môn đệ Ngài. Bằng cách rất sinh 
		động, Ngài bảo họ rằng theo Ngài không phải là để được quyền thế và vinh 
		quang của thế gian này, nhưng phải có lòng trung thành đến độ sẵn sàng 
		chịu khổ như sự thống khổ của kẻ bị treo trên cây thập giá. Chúng ta 
		không nên hiểu lời Chúa Giêsu theo một nghĩa đen lạnh lùng, thiếu óc 
		tưởng tượng. Ngôn ngữ Đông phương bao giờ cũng sinh động tới độ cao nhất 
		của trí khôn loài người. Khi Chúa Giêsu bảo chúng ta phải ghét những kẻ 
		gần gũi và thân thiết với mình là Ngài không có ý nói theo nghĩa đen. 
		Ngài chỉ muốn nói rằng tình không có tình yêu nào trên đời này có thể so 
		sánh với tình yêu mà chúng ta có đối với Ngài được. Có hai chân lý nổi 
		bật trong đoạn này:</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
		<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
		1. Có thể là người theo Chúa Giêsu mà vẫn không phải là đầy tớ của Ngài, 
		có thể là kẻ theo trại quân mà vẫn không phải lính của vua, có thể là kẻ 
		bám víu vào một đại sự mà vẫn không dấn thân gì cả. Có người nói với một 
		giáo sư về một chàng thanh niên rằng: “Anh ta nói với tôi rằng anh ta là 
		học trò của ông”. Vị giáo sư thẳng thắn trả lời: “Anh ta có thể đã ngồi 
		trong lớp học của tôi, nhưng không phải là một trong số học trò của 
		tôi”. Có sự khác biệt giữa một người trong lớp và thực sự làm học trò. 
		Thật rất đáng buồn cho Hội Thánh khi trong Hội Thánh có quá nhiều kẻ 
		theo Chúa cách xa xa và có quá ít người thực sự là môn đệ Chúa.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
		<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
		Những lời Chúa phán thật đáng ngạc nhiên, đến độ nghe chói tai nữa. Thế 
		nhưng nó chỉ có ý diễn tả một điều: tình yêu Chúa phải chiếm chỗ nhất 
		trong trái tim ta, và ta phải gỡ bỏ tất cả những gì cản trở tình yêu ấy. 
		Thánh Grêgoriô Cả giải thích câu “khó nghe” này, ngài viết: “Ở đời này 
		hãy yêu tất cả, kể cả kẻ thù, nhưng ta phải ghét những ai ngăn cản ta 
		trên bước đường dẫn tới Chúa, dầu đó là người thân. Như vậy ta phải yêu 
		người lân cận, phải có lòng bác ái đối với tất cả, với kẻ gần và người 
		xa, nhưng không được vì yêu họ mà ta xa tình yêu Chúa”. Dứt khoát là 
		phải giữ bậc thang giá trị trong tình yêu: Chúa trên hết.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
		<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
		Thật ra những lời này cũng chỉ là lặp lại yêu sách mà Đức Giêsu đã đặt 
		trong toàn bộ giáo huấn của Ngài (x. Lc 6,27-35). Đây quả là lời đanh 
		thép. Dầu động từ ghét hay khinh thì cũng không diễn tả đúng được ý của 
		Chúa, nhưng dầu sao những lời của Chúa cũng rất mạnh, và không thể giản 
		lược vào “ít yêu hơn” như có người muốn để cho nó nhẹ đi. Lời rất khủng 
		khiếp không phải vì nó được diễn tả trong thể phủ định, nhưng vì Đấng 
		nói ra cũng là Đấng từng yêu tha nhân như chính mình và là người hiến 
		mạng vì loài ngừơ. Lời Ngài chỉ phải hiểu đơn giản rằng đối với Chúa 
		không có thái độ nửa vời. Người ta có thể diễn dịch lời Chúa bằng yêu 
		hơn, yêu nhiều, hay đừng yêu bằng, một tình yêu vị kỷ cũng đừng yêu nửa 
		vời: chúng ta phải yêu bằng chính tình yêu của Thiên Chúa” (Escriva). 
		Chính Công Đồng Vaticanô II cũng dạy các tín hữu: “Phải chuyên lo làm 
		đẹp lòng Thiên Chúa hơn đẹp lòng người ta, luôn sẵn lòng bỏ mọi sự vì 
		Chúa Kitô và chịu bách hại vì sự công chính”. (TĐ 4) và trong hiến chế 
		Mục vụ Công Đồng dạy: “Chịu đau khổ cho chúng ta, không những Ngài nêu 
		gương để chúng ta theo vết chân Người, nhưng Người còn mở đường mới để 
		nếu chúng ta theo thì sự sống và cái chết sẽ được thánh hóa và có một ý 
		nghĩa mới” (MV 22). Đường của người Kitô hữu đi là theo chân Đức Kitô, 
		là nên giống Ngài. Không có con đường nào khác để theo Ngài ngoài con 
		đường gúp Ngài vác thập giá. Kinh nghiệm cho hay rằng đau khổ luôn có 
		sẵn và bất hạnh cũng kèm theo nếu thiếu một phản ứng với tinh thần đạo 
		Kitô. Thập giá đâu phải là tấn bi kịch, thập giá là phương pháp sư phạm 
		Chúa dùng để thánh hóa ta qua đau khổ, để liên kết ta vào Chúa Kitô và 
		để ta được xứng đáng với vinh quang. Thế nên Đấng Đáng Kính Escriva đã 
		reo lên: “Chúc tụng đau khổ! Đáng yêu thay đau khổ! Thánh thay đau đớn!”</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
		<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
		2. Phải tính cái giá phải trả khi theo Chúa. Không muốn làm nản lòng 
		những kẻ theo Ngài, nhưng Ngài bảo họ phải tính toán trước cho kỹ. Ngài 
		minh giải điều đó bằng hai hình ảnh về người xây tháp và vị vua lâm 
		chiến. Cái tháp mà người định xây đó có lẽ là cái tháp của vườn nho. Các 
		vườn nho thường có những tháp để từ trên đó có thể trông coi cà vườn kẻo 
		trộm phá mất mùa nho. Xây tháp mà bể đổ thì thật đáng xấu hổ. Hay là ông 
		vua điên khùng nào kéo quân ra trận mà không tính toán trước, đo lường 
		số quân của mình với lực lượng của đối phương. Chúa Giêsu có ý nói rằng 
		chẳng thà đừng bước vào đời sống tín hữu hơn là bước vào rồi thất bại. 
		Ngài chỉ muốn người ta trước khi bước vào cuộc sống ấy đã phải sẵn sàng 
		từ bỏ mọi sự là điều kiện đòi hỏi trong khi phục vụ.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
		<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
		Qua những hình ảnh minh họa này, Chúa cho chúng ta thấy nếu con người 
		khôn ngoan cần phải tiên liệu các rủi ro đi kèm theo với bất cứ công 
		việc nào, thì người Kitô hữu còn có lý do hơn để mà tự tình và quảng đại 
		ôm lấy thập giá, vì nếu không thế sẽ không theo Chúa Kitô được: “Người 
		này bắt đầu mà lại không hoàn thành nổi”. Lời phẩm bình không ai muốn 
		nghe, mà nếu bạn muốn bạn sẽ không bao giờ là đối tượng, vì bạn có đủ 
		mọi phương tiện để hoàn thành việc nên thánh: “ơn dư dật của Chúa và ý 
		chí của bạn” (Escriva).</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
		<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
		Nếu trước đó Chúa có nói tới việc ghét cha mẹ và đến hiến mạng sống, thì 
		giờ đây cũng vẫn đòi hỏi cao độ ấy với sự từ bỏ của cải vật chất. Câu 
		này là phải được áp dụng cho cả hai dụ ngôn nêu trên. Cũng như một vua 
		nhất định giao chiến dầu biết tình hình ít quân là thiếu khôn ngoan, 
		cũng thế một người đến theo Chúa mà lại không từ bỏ của cải là điên 
		khùng. Từ bỏ của cải ở đây phải thực tiễn và cụ thể: tấm lòng phải cởi 
		bỏ mọi trói buộc của cải trần gian mới có thể bước theo Chúa như Chúa 
		nói sau này một người không thể vừa thờ Chúa vừa thờ tiền bạc (Lc 
		16,13). Không thiếu trường hợp Chúa đòi hỏi một số người sống đời nghèo 
		khó tuyệt đối và tự nguyện; còn đối với tất cả, Chúa mong muốn một sự từ 
		bỏ thực sự và quảng đại trong sử dụng. Nếu người Kitô hữu còn phải sẵn 
		sàng từ bỏ đến cả mạng sống, còn nói chi đến việc từ bỏ của cải: “Nếu 
		bạn là người của Chúa. Phải khinh chê của cải một cách cố chấp cũng như 
		người thế gian ngoan cố trong việc tìm kiếm nó” (Escriva).</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
		<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
		Ngoài ra vì tâm hồn muốn được đầy tràn Chúa, trước hết cần phải tống khứ 
		ra ngoài tất cả những gì cản trở: giáo lý Con Thiên Chúa đến trần gian 
		dạy là phải khinh chê tất cả các tạo vật, để thích ứng ta tiếp nhận Thần 
		Thiên Chúa. Bao lâu tâm hồn ta không từ bỏ được các tạo vật, thì không 
		thể nào đón nhận được Thần Linh Ngài và không thể biến đổi ta trong 
		Ngài” (Gioan thánh giá, Montre du Cormel). Nhưng nếu có ai sợ hãi trước 
		tất cả những đòi hỏi ấy thì nên nhớ rằng mình không phải chiến đấu cô 
		đơn đâu, Đấng đã kêu gọi chúng ta vào con đường hẹp, sẽ đi cùng chúng ta 
		trên con đường đó, và Ngài sẽ ở cùng cuối đường để đón tiếp chúng ta.</span></p>
		</td></tr><tr><td width="474" height="53"><p style="text-align: center">&nbsp;&nbsp; <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;<a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/suyniemINDEX.htmy"><img border="0" src="../../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;</td></tr></table><p style="text-align: center">&nbsp;</p>

PHP File Manager