File "09.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN/_Nam_C/2013/Thuong-nien/CN XV TN C/09.htm
File size: 17.75 KiB (18176 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa-Nhật-XV-thường-niên-Năm-C</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Tội-thờ-ơ; Yêu-rồi-làm; Hãy-yêu-thương; Anh-em-tôi; Người-thân-cận; Làm-như-vậy; Samaria-tốt-lành; Yêu-tha-nhân; tình-yêu-hạnh-phúc"><style>
<!--
	.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
	{color:blue;
	text-decoration:underline;
	text-underline:single;
	text-decoration:none underline;
	text-line-through:none;
	vertical-align:baseline}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa-Nhật-XV-thường-niên-Năm-C">
<!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460">
	<font size="2" color="#FF0000">Chúa Nhật XV thường niên&nbsp; - Năm C</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
		GIỚI LUẬT YÊU THƯƠNG</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
		<h1 style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; text-align:right">
		<a name="_Toc361119308">
		<span style="font-size: 8pt; font-style:italic; font-weight:400">R. Gutzwiller</span></a></h1>
		</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
		<b><span style="font-size: 14.0pt">1. GIỚI LUẬT</span></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Như Đức Giêsu lên đường đi Giêrusalem, 
		người ta cũng lên đường tiến về Giêrusalem trên trời. Vấn đề đặt ra ở 
		đây là làm thế nào biết được con đường dẫn đến nơi đó và điều cốt yếu để 
		đạt đích hệ tại điều gì.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Câu hỏi của luật sĩ nói lên 2 chủ đề ấy: 
		‘Lậy Thầy, tôi phải làm gì để được sống đời đời?’. Câu trả lời quá rõ. 
		Đức Giêsu để cho luật sĩ tự rút từ sách luật ra câu trả lời: đó là một 
		mệnh lệnh kép về lòng yêu mến Thiên Chúa và tha nhân.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
		<b><span style="font-size: 14.0pt">+ Kính mến Thiên Chúa </span></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Thiên Chúa là cùng đích. Yêu mến Thiên 
		Chúa là con đường. Đây là tâm điểm của Cựu ước và Tân ước, của Lề Luật 
		và Phúc âm, và xét từ bên ngoài, của ngoại giáo và Kitô giáo, qua môi 
		miệng những đại biểu tốt nhất, đều đồng tâm nhất trí như vậy.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Yêu thương là mầu nhiệm thâm sâu nhất 
		của nền đạo đức tự nhiên và của nền luân lý được đặt lên trên nền tảng 
		siêu nhiên. Vì cả 10 giới luật không là gì khác hơn là nhiều phạm vi 
		hoạt động của cùng một giới luật yêu thương. Các nhân đức chỉ là những 
		nhánh phát sinh từ thân cây ấy thôi. Lời cầu nguyện một đàng phát xuất 
		từ tình yêu, đàng khác lại cầu xin tình yêu. Phụng vụ chẳng qua chỉ là 
		thờ kính Thiên Chúa, phát sinh do tinh thần hy sinh và đạo đức, đồng 
		thời cũng là ân huệ Thiên Chúa ban cho con người trong tình yêu thương 
		hợp nhất hay nói cách khác là ‘thông hiệp, hiệp lễ’.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Chính giáo luật cũng nói đến sự liên hệ 
		căn bản với tình yêu. Vì luật là mệnh lệnh của tình yêu, là thân thể mà 
		tình yêu sẽ gán cho một tâm hồn. Bởi vậy, tình yêu là nguyên lý thành 
		lập, là sức mạnh sáng tạo, là thành tố cốt yếu của lòng kính tin, hợp 
		nhất và đơn nhất hoá mọi điều.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
		<b><span style="font-size: 14.0pt">+ Yêu thương tha nhân</span></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Nhưng con người không phải là lữ khách 
		độc hành, một mình lên đường đi về với Chúa. Như suốt lịch sử thế giới 
		cho thấy, cuộc đời, theo kế hoạch của Thiên Chúa là một bước đi của các 
		dân tộc đến cùng Thiên Chúa, một đoàn lũ hợp nhau trở về nơi định cư của 
		mình. Đó là lý do tại sao một tu sĩ không nên rút lui vào nơi thanh vắng 
		một mình. Sống cốt yếu là sống cộng đoàn. Thế nên, tình yêu chân thực 
		đối với Thiên Chúa phải thực sự triển nở nơi tình yêu đồng loại.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Những thái độ sẵn lòng đối với Thiên 
		Chúa mà ta có thể sánh như cái đà ‘hàng dọc’ sẽ triển khai thành ‘hàng 
		ngang’ đối với đồng loại. Tôn giáo xét tự nền tảng vốn có tính xã hội, 
		nó không phải là khu vực của một cá nhân mà ở đó có thể quan tâm đến anh 
		em mình hay là không cũng được. Ngay cả một thày tu trong căn phòng nhỏ 
		bé của tu viện, một ẩn sĩ trong sa mạc, tự bản chất vẫn hiện diện một 
		cách ‘xã hội’ trong lời cầu nguyện và thành tâm sám hối.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Không ai có thể và được phép tách biệt 
		khỏi cộng đoàn. Như tình yêu đối với Thiên Chúa nhất thiết phải sinh ra 
		tình yêu đối với đồng loại, thì tình yêu đối với đồng loại cũng vậy phải 
		do từ tình yêu chân thành đối với Thiên Chúa. Người ta có thể coi đó (và 
		thực đã có như vậy) như một tình bằng hữu, một chủ nghĩa nhân đạo, nhưng 
		tình yêu ấy không trợ giúp anh em dựa trên nền tảng chính yếu: cùng nhau 
		bước tiến trên đường về với Chúa. Và vấn đề là ở chỗ đó.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Vậy, sau khi đề cập đến tình yêu kép đôi 
		này, Đức Giêsu nhấn mạnh đến điểm căn bản sâu xa này: ‘hãy làm thế và 
		ông sẽ được sống’. Nói cách khác: ‘anh đã đi đúng đường, đã tiến tới gần 
		đích, ‘là sống trong Chúa’.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
		<b><span style="font-size: 14.0pt">2. DỤ NGÔN</span></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Luật sĩ muốn biện bạch. Xét cho cùng, 
		ông chẳng thực tâm trong khi đặt vấn nạn mà cũng chẳng có tinh thần tìm 
		tòi cho bằng ông muốn ‘thử’ Đức Giêsu. Thua cuộc rồi, ông cố tránh né 
		yêu sách gắt gao và hỏi thêm để che đậy sự thất bại và dùng mọi mánh 
		khoé để Chúa phải lúng túng.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Dẫu thế, Đức Giêsu vẫn giải đáp cho vấn 
		nạn ông nêu ra. Ngài đưa ra một thí dụ, thí dụ về một con đường. Một 
		người đi từ Giêrusalem xuống Giêricô bị lũ cướp bóc lột và bị đánh đập 
		dở sống dở chết. Ai trên đường đi về với Chúa ắt có thể cũng chịu chung 
		một số phận như thế. Thực ra qua bao thế kỷ, cho thấy con người luôn gặp 
		phải như thế trong suốt cả hành trình lịch sử của mình. Satan đã cướp 
		phá nhân loại này, cướp mất đời sống siêu nhiên phong phú của nhân loại 
		khi còn ở trong vườn Diệu quang xưa kia, khiến nhân loại phải chịu cảnh 
		dở sống dở chết như bây giờ.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Những khả năng hiểu biết về mặt tôn giáo, 
		hành động theo luân lý, đã bị giảm thiểu thật đáng kể. Những khả năng ấy 
		không chết đi, mất đi mà là bị tổn thương trầm trọng. Có những người 
		cũng bước qua con đường ấy và được coi là những người luôn có tình mến 
		Chúa: các tư tế và Lêvi chẳng phải là những người luôn luôn phụng sự 
		Thiên Chúa đó sao?</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Họ từ đền thờ ra đi và vẫn khoác trên 
		mình những dáng vẻ hoa mỹ và oai vệ của lễ nghi. Họ bước qua mà cứ phớt 
		tỉnh chẳng màng chi đến những người không may gặp nạn và họ lại còn đấm 
		ngực tự mãn cho rằng thái độ dửng dưng ấy bằng lòng mến yêu Thiên Chúa 
		của họ. Vị tư tế tự nhủ rằng mình hiện diện chỉ để phục vụ Thiên Chúa 
		chứ không để phục vụ nhân loại. Còn Lêvi lại tự nghĩ rằng mình phải cẩn 
		thủ sự thuần khiết của bậc Lêvi, nhân danh tình yêu đối với Thiên Chúa, 
		không để mất nó khi rờ tới một người có thể chết trong tay mình.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Hai thứ người này tưởng rằng mình yêu 
		Thiên Chúa mà không cần yêu đồng loại. Và những ai cư xử không dựa trên 
		xã hội đang khi vẫn phát huy những việc đạo đức, những nghi tiết những 
		việc phụng thờ, là những người đã muốn tách hẳn tôn giáo khỏi thế tục, 
		muốn hoàn tất thái độ chẳng có chút gì là đạo đức, như các tư tế và Lêvi 
		bỏ qua không màng tới nhân loại đang lâm cảnh đau thương.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Một lữ khách thứ ba xuất hiện, đó là một 
		người ngoại, người xứ Samaria, người này hẳn là phải đi một đoạn đường 
		dài và xa hơn những người kia; có thể là một thương gia, luôn bôn tẩu 
		ngược xuôi. Con người đó hẳn là rất xa lạ với nạn nhân kia, khác quốc 
		tịch, khác cả tôn giáo. Xét mối tương quan nào đi nữa, bên ngoài hay bên 
		trong, dân sự hay tôn giáo, hắn cũng là một kẻ xa lạ hoàn toàn.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Nhưng chợt thấy một người bị lâm nạn nửa 
		sống nửa chết như thế, hắn tiến lại gần ngay. Qua cử chỉ ấy, hắn trở nên 
		một người rất thân cận của nạn nhân. Chính hắn đích thân mang nạn nhân 
		đến quán trọ và vì gấp rút qua hắn đành ra đi; để lại số bạc cần thiết 
		và hứa sẽ trả số còn lại khi trở về. Như thế hắn vẫn tiếp tục quan tâm 
		đến nạn nhân xấu số và trong tâm hồn không thể quên người ấy được, trong 
		khi mong mỏi sớm về gặp lại.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Một người khá xa lạ lại nên người gần 
		gũi, thấy tha nhân lâm nạn, hắn nên bạn thân ngay. Và đó không phải đơn 
		giản là một thứ bác ái cảm tình, màu mè, nhưng thật là một hành vi ra 
		tay trợ giúp. Ta có thể nhận ra tính tốt của hắn qua các chi tiết sau:</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">‘Lại gần, băng bó thương tích, xức dầu 
		và rượu, đoạn vực người ấy lên lừa của mình mà đưa về quán trọ săn sóc. 
		Hôm sau, lấy ra hai quan tiền ông trao cho chủ quán mà bảo: ông hãy săn 
		sóc người ấy, và phải tiêu pha gì thêm thì khi trở về tôi sẽ trả cho ông’.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Người Samaria được đưa ra làm tiêu biểu 
		ấy chính là Đức Kitô. Nhân loại đang cơn hấp hối, Ngài không bỏ rơi mà 
		còn từ trời cao xuống thế, cất bước lên đường, ân cần săn sóc nhân loại, 
		cúi xuống, đổ tràn dầu và rượu các nhiệm tích trên những vết thương do 
		tội lỗi gây nên. Ngài đã dẫn đưa nhân loại vào Giáo Hội là quán trọ 
		trong cuộc hành trình qua bao thế hệ, Ngài đã uỷ thác cho Giáo Hội việc 
		ân cần chăm sóc chữa trị nhân loại; Ngài đã trả bằng giá máu Ngài và còn 
		hứa thanh toán số còn lại trong ngày sau hết, tức là ngày Ngài Quang Lâm: 
		khi ấy mọi thụ tạo được lành lặn toàn vẹn sẽ tiến về cùng đích của cuộc 
		hành trình.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Để kết thúc dụ ngôn, Ngài khuyên bảo: 
		‘Hãy đi và làm như thế và ông sẽ được sống’.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Như thế, con đường lại được đặt thành 
		vấn đề. Vì từ lúc này, con người biết: mình phải đi con đường nào và 
		phải bước đi trên con đường ấy bằng tinh thần nào; điều chi sẽ xảy đến 
		cho mình và người lữ khách sẽ nhìn rõ bổn phận nào phải thi hành đây. 
		Bởi đó, câu chuyện này phải là một dấu định hướng thực sự.</span></td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center">&nbsp;&nbsp; <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;<a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/suyniemINDEX.htmy"><img border="0" src="../../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;</td></tr></table><p style="text-align: center">&nbsp;</p>

PHP File Manager