File "10.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN/_Nam_C/2013/Thuong-nien/CN XI TN C/10.htm
File size: 14.14 KiB (14475 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa-Nhật-XI-thường-niên-Năm-C</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa-Nhật-XI-thường-niên-Năm-C; Lòng-Chúa-thương-xót-Yêu-nhiều-tha-nhiều-tình-yêu-cứu-độ-kẻ-đột-nhậtp-khuyến-dụ-ta-sám-hối-ăn-năm;"><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa-Nhật-XI-thường-niên-Năm-C">
<!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body>
<table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460">
<font size="2" color="#FF0000">Chúa Nhật XI thường niên - Năm C</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
CHÚA GIÊSU THA THỨ...</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
<a name="_Toc358560674">
<span style="font-size: 8pt; font-style:italic; font-weight:400">Chú giải mục vụ
của Hugues Cousin</span></a></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<h1 style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-bottom: .0001pt">
</h1>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<b><span style="font-size: 14.0pt">CHÚA GIÊSU THA THỨ CHO NGƯỜI PHỤ NỮ
TỘI LỖI (7,36-50)</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Luca đưa vào đây một đoạn văn mà độ dài
nói lên được tầm quan trọng mà ông gán cho nó; đoạn này là của riêng
ông, dù không hoàn toàn không có những đoạn song song ở Mc 14,3 (và
Matthêu) và ở Gs 12,3. Một sự liên hệ kép nối liền nó với những gì được
nói ở trước (đặc biệt các câu 29-30 và 34 được minh hoạ khá dài ở đây):
đó là những người tội lỗi biết nhìn nhận Chúa Giêsu như ngôn sứ; việc
Ngài tiếp đón họ làm cho những người Pharisêu từ chối tính cách ngôn sứ
của Ngài.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Tuy nhiên, câu chuyện bắt đầu thật hay:
một người Pharisêu mời Chúa Giêsu đến nhà dùng một bữa tiệc mừng, trong
đó khách được mời nằm mà ăn. Một sự cố mở màn cho câu chuyện: một người
phụ nữ tội lỗi đi vào phòng ăn và đến nơi Chúa Giêsu đang nằm và thái độ
của cô ta quá suồng sã, đúng là gai mắt thật, mãi dâm có lẽ, dù sao cô
ta cũng là một người đàn bà bị ô uế. Bấy giờ Chúa Giêsu đang dùng bữa
tại nhà, cô nhận ra nơi Ngài –mà chân Ngài đã đẫm ướt vì nước mắt của cô
ta rồi- Đấng mang lại sự thứ tha và ơn cứu độ của Thiên Chúa cho những
người tội lỗi. Đó là ý nghĩa mà Chúa Giêsu –vị Ngôn Sứ sẽ đem đến tiếp
theo đó là cử chỉ của người phụ nữ này. Nhưng ông chủ biệt phái lại
không nhìn thấy xa được như thế, ông chỉ dừng lại ở ngoài mắt của những
đụng chạm này- tất cả đối với ông ta có vẻ khiêu khích quá. Kết luận lầm
lạc mà ông nghĩ trong thâm tâm dựa vào hai xác tín: một ngôn sứ phải có
khả năng hiểu thấu lý lịch của những kẻ mình tiếp xúc và ông phải giữ
khoảng cách giữa cái tinh sạch và cái ô uế (cc.36-39). Thái độ của vị
chủ nhà này rất đặc biệt: ông mời Chúa Giêsu vì những lần Ngài chữa lành
bệnh tật thể lý –có thể cả những lời giảng dạy của Ngài nữa- đón tiếp kẻ
tội lỗi và kẻ bị ruồng bỏ- không ăn khớp với tư tưởng mà ông ta có về
một sứ giả của Thiên Chúa.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Khi lên tiếng nói, Chúa Giêsu biểu lộ sự
hiểu biết có tính tiên tri của mình mà ông Simêon ngấm ngầm chối bỏ.
Ngài bắt đầu kể một dụ ngôn dường như chẳng ăn nhập gì với tình thế này
(cc.40-43). Nó không đưa ra một tri thức nào, nhưng trước tiên nó đưa ra
một khoảng cách mà Simêon chỉ có thể đồng ý với người mà ông ta vừa chỉ
trích trong thâm tâm ông. Câu chuyện này bao hàm một yếu tố đến từ cái
bình thường: sẽ thật lạ lùng khi một chủ nợ xoá bỏ những món nợ không
thể thanh toán nổi (năm trăm quan tiền bằng tám tháng lương của một công
nhân). “Ông thương tình tha cho cả hai” chi tiết không bình thường này
cho thấy chuyện thường ngày đó nhắc ta nghĩ đến một thực tại sâu sắc
hơn: mối tương quan giữa Thiên Chúa và con người. Bởi đó, tình yêu của
các con nợ là biết ơn đối với kẻ tha nợ cho mình. Đó là bài học mà Chúa
Giêsu rút ra từ vấn nạn được nêu lên với Simon (và với độc giả) và nó
mời gọi một lời đáp không có gì bất ngờ. Như vẻ do dự (tôi thiết nghĩ…)
của ông cho thấy, Simon đoán được Chúa Giêsu sẽ đưa mình đi tới đâu;
nhưng ông bị kẹt trong câu chuyện dụ ngôn và không thể trả lời cách khác
được. Ngược với kết luận sai lầm mà ông có trong đầu, lần này ông đã
công khai phán đoán đúng.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">“Ông thấy người phụ nữ này chứ?”. Vừa
được sự đồng tình của người Pharisêu, Chúa Giêsu chuyển chú ý về đối
tượng của cuộc tranh cãi và đưa ra việc áp dụng dụ ngôn (cc. 44-47).
Ngài đối chiếu cách hành xử của Simon tuy đúng nhưng thiếu sự niềm nở
hiếu khách với ba cử chỉ của người phụ nữ vô danh rất quan tâm đến đôi
chân Chúa Giêsu (được lặp lại mỗi lần); càng rõ hơn nữa về dầu thơm,
Chúa Giêsu phân biệt việc xức dầu trên đầu mà Simon đã không làm cho
Ngài với việc người phụ nữ đổ dầu trên chân Ngài. Điều đó làm ta nghĩ
tới thái độ khiêm tốn của người phụ nữ đứng bên chân Chúa Giêsu (c. 38);
đó là cử chỉ chính yếu đã khiến cho xảy ra ba hành vi được miêu tả ở
đây. Trong mạch văn, kết luận mà Chúa Giêsu rút ra (c.47) chỉ muốn nói
lên một điều: thái độ của người phụ nữ là hậu quả của tình yêu Thiên
Chúa mà chị đã lãnh nhận. Tội lỗi đầy tràn của chị đã được Thiên Chúa
tha hết, điều đó thể hiện rõ ràng qua thái độ của chị. Tình yêu là lời
đáp của con người khi được Chúa tha nợ và tha tội. Như những người thu
thuế – một dạng tội nhân công khai khác (x. 7,29), người phụ nữ này đã
nhìn nhận rằng Thiên Chúa công chính và đã đón nhận tha thứ của Người.
Trái lại, ông Pharisêu vẫn ở trong chiều hướng của các bạn đồng nghiệp
(x. 7,30), ông đã khước từ ý định của Thiên Chúa về ông. Nhưng ai biết
được? Bài học tên sẽ mang lại kết quả và ông Pharisêu, sau khi ăn tiệc
này, sẽ được biến đổi chăng?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Lần đầu tiên Chúa Giêsu nói với người
phụ nữ (cc.48-50) và tuyên bố với chị Thiên Chúa đã tha thứ cho chị và
từ nay chị được hưởng ơn tha thứ đó. Khi những khách mời khác phản ứng
như các Kinh sư và Pharisêu trong dịp người bại liệt được ơn tha tội
(5,20-21), thì Chúa Giêsu lại cho thấy rõ tiến trình của ơn cứu độ. Tình
yêu mà người phụ nữ đã bày tỏ đối với Ngài, chứng tỏ rằng chị ta hoàn
toàn tin tưởng vào Thiên Chúa và vào vị sứ giả của Ngài; hình ảnh mà chị
có về Thiên Chúa là đúng, trong khi ông Pharisêu lại có ý niệm sai lạc
về Ngài. Đức tin của người phụ nữ đã là điểm khởi hành của một tiến
trình hoán cải, đức tin ấy là nguyên nhân ơn cứu độ của chị.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<b><span style="font-size: 14.0pt">NHỮNG PHỤ NỮ ĐI THEO CHÚA GIÊSU
(8,1-3)</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Với tư cách một văn sĩ Hy Lạp có tài,
Luca thay đổi thể loại văn; đây là một tóm lược về cuộc hành trình
truyền giáo mà Chúa Giêsu không ngừng thực hiện ở Galilê: Có hai nhóm
người là nhân chứng cho những hành động và quyền năng và những giáo huấn
của Chúa Giêsu và sẽ sát cánh với nhau làm bảo chứng cho những điều ấy
(x.23,49). Trước hết là nhóm Mười Hai, mà chỉ được nói rõ là ở với Người
– phải đợi đến 9,1 họ mới cộng tác vào sứ vụ của Chúa Giêsu.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Rồi tới nhóm các phụ nữ được triển khai
rộng hơn. Không có chỗ nào Luca mô tả một cách chi tiết những việc trừ
quỷ và chữa lành mà các bà được hưởng và duờng như, về phía các bà,
những việc đó đóng một vai trò tương tự như việc kêu gọi các ông
(5,10-11; 27-28); người ta nhắc đến ba tên trong số các bà như đã làm
đối với nhóm Mười Hai (6,12-16). Bù lại, các bà này sẽ lại xuất hiện ở
hàng đầu trong những thời điểm then chốt, lúc Chúa Giêsu chết trên thập
giá và lúc chôn cất Người (23,49-55), rồi ở ngôi mộ trống ở đó đặc biệt
có mặt bà Maria Magđala và bà Gioanna; người ta cũng sẽ gặp các bà này
với nhóm Mười Hai và mấy người khác trong phòng lầu trên trước lễ Ngũ
tuần (Cv 1,14). Ở đây các bà này sống Chúa Giêsu và nhóm Mười Hai, đặc
biệt lấy của cải mình mà giúp đỡ –Luca cũng sẽ dùng cùng một động từ
trong Cv 6,2 khi nói nhóm Bảy (phó tế); trong số các bà, có một người
trước đây bệnh hoạn nhiều hơn cả (bảy quỷ x. 11,26), Maria gọi là
Magđala (một làng gần hồ Gênêsaret); một bà thuộc xã hội thượng lưu,
Gioanna, đã từ bỏ chồng và triều đình Hêrôđê (x.5,11), một chi tiết làm
ta có thể hiểu được việc can thiệp của vua Hêrôđê ở 9,7-9.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; line-height: normal; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Các phụ nữ chiếm một chỗ quan trọng
trong Luca và Công vụ. Tác giả không nêu ra tính cách bất tiện vì sự có
mặt của các bà khi họ đi theo Chúa Giêsu và nhóm các ông. Chúa Giêsu tỏ
ra tự do một cách làm ta phải kinh ngạc khi đem các bà theo trong nhóm
đệ tử lưu động của Người. Như thế, trong Tin Mừng của ông, không một đối
thủ nào trách cứ Chúa Giêsu về điểm này, trong khi việc Ngài dám tiếp
với những người tội lỗi và ăn uống với họ đã bị chỉ trích nhiều lần.</span></td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/suyniemINDEX.htmy"><img border="0" src="../../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center"> </p>