File "12.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN/_Nam_C/2013/Mua-Chay-Phuc-Sinh/Le-La/12.htm
File size: 9.11 KiB (9333 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật Lễ Lá - Năm C</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật Lễ Lá - Năm C; suy niệm, tinmung.net, DongCong;"><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
-->
</style>
<!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460">
<font size="2" color="#FF0000">Chúa Nhật Lễ Lá - Năm C</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
CHIẾN THẮNG CỦA TÌNH YÊU</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
<h1 style="text-indent: 36.0pt; margin-bottom: .0001pt; text-align:right">
<a name="_Toc256947869">
<span style="font-size: 8pt; font-style:italic; font-weight:400">McCarthy</span></a></h1>
</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<b><span style="font-size: 14.0pt">Suy Niệm 1. NỖI ĐAU CỦA ĐỨC GIÊSU VÀ
CỦA CHÚNG TA</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Một buổi tối, một người đi làm bằng xe
tháng ở Luân Đôn vội vã trở về nhà. Khi nhìn thấy Vương Cung Thánh Đường
Wesminter, tự nhiên anh ta được lôi kéo đi vào trong đó. Anh không thể
giải thích được nguyên nhân tại sao, bởi vì anh đã bỏ đạo từ lâu. Vừa
bước vào toà nhà, anh hoảng hốt khi nhận thấy cây thánh giá treo từ trên
mái vòm. Anh sửng sốt khi nhìn vào người đàn ông ở trên thánh giá, bị
tra tấn, bỏ rơi, và đã chết. Anh đã từng nhìn thấy những bức hình khủng
khiếp của những người đàn ông, phụ nữ, và trẻ em bị giết chết ở Bosnia,
họ cũng đã bị bỏ rơi. Ở những nơi khác, anh đã được xem bức hình của
những người dân bị đói lả, hốc hác, với từng đàn ruồi bò trên mặt họ,
với những đôi mắt nhìn trừng trừng, không còn chờ đợi sự giúp đỡ nào nữa,
mà chỉ còn chờ đợi cái chết.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Người đàn ông này ngồi xuống và nhìn
chằm chằm vào cây thánh giá trong một lúc. Dần dần, ý nghĩa nội tại của
cây thánh giá đã tự mặc khải cho anh ta. Qua nhân vật bị tra tấn và đã
chết trên cây thánh giá, anh bắt đầu nhận ra được sự chịu đựng nỗi đau
đớn về tâm lý và thể lý của một bà mẹ đang than khóc cái chết của những
đứa con trai bà ở Bosnia, của một đứa trẻ đang đói lả ở Châu Phi, của
những ông bố bà mẹ đau khổ vì đứa con thân yêu của họ bị chết vì tai nạn.
Dường như tất cả nỗi đau của nhân loại đều tập họp ở đây, và đã được
người đàn ông trên cây thánh giá biến thành của mình.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Thế rồi anh ta nhìn ra xung quanh, và
thấy những người đàn ông và phụ nữ đang im lặng cầu nguyện. Dường như họ
chứa đựng một điều bí mật quý giá nào đó. Trong Vương Cung Thánh Đường
này, họ cảm thấy thoải mái với chính mình như ở trong nhà. Thế rồi anh
nhìn thấy một bà cụ già tiến lại gần một cây thánh giá được đặt gần gian
cung thánh. Lúc hôn xong những vết thương của Đức Kitô, bà cụ quay trở
ra, sau khi đã được khích lệ và an ủi nhờ tình yêu vĩ đại đó.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Trong lúc quan sát, dường như tâm trí và
cõi lòng của anh được nâng lên cao, để đưa vào một thực tại khác. Lần
đầu tiên trong cuộc đời, anh biết cầu nguyện. Cây thánh giá không nói
nhiều về cái chết, cho bằng ca ngợi tình yêu thương, sự sống và niềm hy
vọng. Cây thánh giá của sự khủng khiếp đã trở thành cây thánh giá của
niềm hy vọng, thân thể bị tra tấn trở thành thân thể của sự sống mới,
những vết thương rộng toang hoác trở thành nguồn gốc của ơn tha thứ,
chữa lành và hoà giải. Cuối cùng, khi anh rời khỏi ngôi thánh đường, và
hoà mình vào dòng xe cộ đang lưu thông buổi tối, anh cảm thấy được bình
an với chính mình và với thế giới.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Cuộc Thương Khó của Đức Giêsu không phải
là một vở kịch, mà có thật, và được Người tự do chọn lựa. Người đã phải
chịu đựng nỗi đau bị các bạn hữu của mình bỏ rơi. Người đã phải chịu
đựng nỗi đau bị Giuđa –một người trong số họ phản bội. Người đã phải
chịu đựng nỗi sợ hãi và cơn hấp hối trong vườn cây dầu, và Người không
hề được một ai nâng đỡ trong suốt cơn hấp hối của Người.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Người là đối tượng của một hàng rào gồm
những lời tố cáo gian ác. Người đã phải chịu đựng những lời xỉ vả, những
trận đòn, khạc nhổ, chế nhạo, những trận đòn roi, mạo gai và những cây
đinh xuyên thấu da thịt. Người đã phải chịu đựng nỗi ô nhục vì bị kết án
đến chết, giống như một tên tội phạm. Khi sắp chết, Người vẫn còn phải
chịu đựng thêm những lời chế nhạo, xỉ vả, và giễu cợt. Ai có thể thăm dò
được hết chiều sâu của những điều mà Người đã phải chịu đựng?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Chúng ta có thể tìm được sự bình an,
bằng cách liên kết nỗi đau khổ của Đức Giêsu. Không có nỗi cô đơn, đói
khát, bị áp bức, khai thác, tra tấn, tù tội, bạo lực hoặc đe doạ nào mà
Đức Giêsu đã không phải chịu đựng. Bởi vì Thiên Chúa đã trở thành
Emmanuen, Thiên Chúa ở cùng chúng ta, trong và thông qua Đức Giêsu, nên
không một người nào có thể phải hoàn toàn bị cô độc trong nỗi đau khổ
của mình.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Cuộc Thương Khó của Đức Giêsu đem lại
lòng can đảm, sức mạnh và niềm hy vọng cho tất cả những người đau khổ.
Điều này có nghĩa là chúng ta không còn cô độc nữa.</span></td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/suyniemINDEX.htmy"><img border="0" src="../../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center"> </p>