File "14.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN/_Nam_C/2013/Mua-Chay-Phuc-Sinh/CN PS I/14.htm
File size: 18.83 KiB (19277 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật Phục Sinh - Năm C</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật Phục Sinh - Năm C; suy niệm, tinmung.net, DongCong;"><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
-->
</style>
<!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460">
<font size="2" color="#FF0000">Chúa Nhật Phục Sinh - Năm C</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
XÁC NHẬN LÒNG TIN</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
<h1 style="text-indent: 36.0pt; margin-bottom: .0001pt; text-align:right">
<a name="_Toc352013796">
<span style="font-size: 8pt; font-style:italic; font-weight:400">McCarthy</span></a></h1>
</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt"><b>
<span style="font-size: 14.0pt">Suy Niệm 1.</span></b><span style="font-size: 14.0pt">
<b>BƯỚC NHẢY VỌT CỦA LÒNG TIN</b></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Đôi khi, chúng ta <a name="VNS0006">ghen
tị</a> với các Tông đồ và các môn đệ đầu tiên. Chúng ta cho rằng họ có
lợi thế hơn tất cả các Kitô hữu sau này, bởi vì họ thực sự nhìn thấy Đức
Giêsu, đôi bàn tay của họ đã được đụng chạm vào Người. Do đó, lòng tin
thật dễ dàng đối với họ. Và chúng ta cho rằng cũng thật dễ dàng đối với
chúng ta, nếu giống như các Tông đồ, chỉ cần cá nhân chúng ta có thể
được gặp gỡ Đức Giêsu, hoặc giống như các môn đệ đầu tiên, chúng ta được
nhìn thấy những phép lạ mà Người đã thực hiện cho chúng ta.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Vâng, các môn đệ đầu tiên có lợi thế
được tận mắt nhìn thấy Đức Giêsu. Nhưng phải chăng điều đó tạo ra bất cứ
sự dễ dàng nào hơn cho lòng tin của họ? Khi nhìn vào Đức Giêsu, họ có
thể nhìn thấy gì? Họ không thể nhìn thấy và không thể nhìn thấy được
Thiên Chúa, bởi vì không ai ngay lập tức có thể nhìn thấy và nhận biết
Thiên Chúa được. Nơi Đức Giêsu, họ chỉ nhìn thấy một con người có bên
ngoài hình giống như họ.nhưng khởi đi từ đó, để tin tưởng được rằng
Người chính là Con Thiên Chúa, đòi hỏi một động tác vĩ đại của lòng tin.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Điều này giải thích cho sự kiện rằng có
nhiều người đã từng được nghe Đức Giêsu nói và được nhìn thấy Người hành
động, mà vẫn không hề có lòng tin nơi Người. Ngay cả chính bản thân các
Tông đồ, đã từng được ở với Người ngay từ đầu, mà vẫn tỏ ra chậm tin.
Được nhìn thấy không nhất thiết là tin tưởng.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Cú sốc do cuộc thương khó và cái chết
trên thánh giá của Người gây ra, quả thật là quá lớn lao, đến nỗi làm
cho các Tông đồ chậm tin tưởng vào nguồn tin tức về Sự Sống Lại. Khi Đức
Giêsu hiện ra với họ vào buổi tối ngày Phục Sinh. Người đã khiển trách
họ vì sự không tin tưởng và sự cứng lòng của họ, bởi vì họ đã không chịu
tin lời những người đã được nhìn thấy Người, sau khi Người sống lại (Mc
16,14).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Tất cả những điều này để lại cho cái gì
cho chúng ta? Chúng ta không thể nhìn thấy Đức Giêsu theo cách thức mà
các Tông đồ đã nhìn thấy Người. Chúng ta không thể hiện diện trong căn
phòng nơi diễn ra các sự kiện của Tuần Thánh, khi Đức Giêsu ghé vào.
Chúng ta không thể được xỏ tay vào những vết thương của Đức Giêsu. Chúng
ta không thể được nhìn vào khuôn mặt của Người và nói “Lạy Chúa, lạy
Thiên Chúa của con”. Chúng ta phải sống bằng lòng tin, chứ không phải
bằng sự nhìn thấy. Tuy nhiên, nếu tin tưởng nơi Đức Giêsu, thì chúng ta
phải nhìn thấy Người bằng một cách nào đó. Nhưng bằng cách nào để những
người như chúng ta có thể nhìn thấy Đức Giêsu? Chúng ta phải làm gì, để
có được lòng tin?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Chúng ta là những môn đệ gián tiếp. Mà
vì là những môn đệ gián tiếp, nên mọi sự đều khó khăn hơn theo cách thức
nào đó, nhưng lại dễ dàng hơn theo cách khác. Mọi sự đều khó khăn hơn,
bởi vì 20 thế kỷ đã trôi qua, kể từ khi Đức Giêsu bước đi trên trái đất
này. Nhiều lớp bụi đã phủ lên, ánh sáng đã bị phai mờ. Nhưng về khía
cạnh tích cực, khái niệm rằng Con Thiên Chúa bước đi trên trái đất đã
trở nên “tự nhiên” theo thời gian, và vì thế, theo cách thức nào đó, đã
lại trở nên dễ dàng hơn để tin. Nhưng đến khi mãn thời, thì về cơ bản,
tất cả các môn đệ đều như nhau –tất cả đều phải làm một cú nhảy của lòng
tin. Chúng ta trở nên những người môn đệ thông qua lòng tin.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Các bạn bè của Đức Giêsu đã được nhìn
thấy và nghe tiếng Người nói, chỉ một thời gian ngắn sau ngày Phục Sinh,
nhưng cuộc sống của họ đã được hoàn toàn thay đổi. Và bằng cách chia sẻ
lòng tin của họ, cuộc sống của chúng ta cũng sẽ được thay đổi. Chúng ta
sẽ có khả năng bước đi trong niềm hy vọng, bởi vì chúng ta biết rằng
lòng tốt sẽ chiến thắng sự dữ, và sự sống sẽ chiến thắng cái chết, bởi
vì Đức Giêsu đã sống lại.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt"><b>
<span style="font-size: 14.0pt">Suy Niệm 2. VIẾNG MỘ</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Vào buổi sáng Phục Sinh, các phụ nữ đi
ra ngôi mộ, nơi chôn cất Đức Giêsu. Họ phải thực hiện một công việc u
buồn –hoàn tật việc ướp xác Đức Giêsu. Nhưng đó không phải là lý do duy
nhất để họ đi ra mộ. Họ muốn được gần gũi với Đấng đã đem lại thoả mãn
cho cuộc sống của họ, và cái chết của Người đã nhận chìm họ vào một nỗi
u buồn không thể nào khuây khoả được.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Bản thân chúng ta cũng thường làm điều
tương tự như vậy. Khi một người thân yêu nào đó của chúng ta qua đời,
chúng ta nhận thấy thật khó chấp nhận được là người đó đã vĩnh viễn rời
xa khỏi chúng ta. Chúng ta cảm thấy có nhu cầu duy trì mối quan hệ với
người chết. Một trong những cách thức để chúng ta đáp ứng được nhu cầu
này, đó là đi viếng mộ. Tuy nhiên, thay vì làm dịu đi nỗi đau của sự mất
mát, thì điều này lại có thể làm cho nỗi đau đó càng gia tăng thêm. Điều
này thậm chí có khuynh hướng làm cho kẻ chết lại càng đúng là kẻ chết
hơn, bởi vì không có nơi nào làm cho chúng ta tin chắc chắn rằng người
thân yêu của chúng ta đã bị chết, cho bằng ở ngay tại mộ.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Trong buổi sáng ngày Phục Sinh đầu tiên
đó, nếu mọi việc cứ diễn tiến như lòng mong muốn, thì các phụ nữ sẽ ướp
xác Đức Giêsu, đóng cửa mộ lại, và hơn bao giờ hết, họ càng thêm tin
tưởng rằng sự kiện xảy ra trong ngày Thứ Sáu không phải là một cơn ác
mộng, mà là một thực tại khủng khiếp. Nhưng mọi việc lại không diễn ra
như dự định.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Tại mộ, họ đã gặp hai thiên thần, hai vị
đó đã nói với họ “Tại sao các bà lại đi tìm người sống giữa kẻ chết?
Người không còn ở đây nữa, nhưng Người đã sống lại rồi”. Sứ điệp Phục
Sinh lần đầu tiên được gửi đến cho những nữ môn đệ có lòng tin này: Đức
Giêsu không chết, Người đang sống. Như vậy, họ không được phí phạm thì
giờ trong việc tìm kiếm Người tại chốn mồ mả.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Tất cả chúng ta thường cảm thấy đau buồn
khi ở trong nghĩa trang, vì tại đó, tất cả mọi sự đều nói lên cái chết.
Tuy nhiên, chính tại một nơi như vậy, mà lần đầu tiên sự sống lại đã
được loan báo. Thật là phù hợp khi tại nơi đây, một nơi dường như cái
chết thống trị, mà tin vui về sự sống lại của Đức Giêsu lần đầu tiên đã
được công bố.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Thông qua tiếng nói của Phụng vụ, cũng
sứ điệp đó đem đến cho chúng ta: Đừng tìm kiếm người thân yêu của bạn
tại mộ. Người chết không còn ở đó nữa. Đức Giêsu đã chế ngự cái chết,
không phải chỉ cho bản thân Người, nhưng cho tất cả chúng ta. Người là
Đấng đầu tiên sống lại từ cõi chết, chúng ta sẽ được đi theo Người. Vậy
đối với người Kitô hữu, theo ý nghĩa cuối cùng của sự huỷ diệt, không có
điều gì giống như cái chết. Những người thân yêu đã qua đời của chúng ta
không phải là người chết nữa, họ vẫn còn sống, thậm chí họ còn được sống
một cuộc sống thực sự và đẹp đẽ hơn cả chúng ta. Họ không ở cách xa
chúng ta. Những người nào được chết trong ơn nghĩa Chúa, họ không ở cách
xa chúng ta hơn so với Thiên Chúa, mà Thiên Chúa thì rất gần gũi với
chúng ta.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Chúng ta hãy tiếp tục cầu nguyện cho
những người thân yêu đã qua đời của chúng ta, trong trường hợp họ vẫn
còn cần đến sự giúp đỡ của chúng ta. Và chúng ta hãy tiếp tục đi viếng
nghĩa trang, nếu điều này giúp cho ký ức về họ được sống động. Nhưng
chúng ta đừng tìm kiếm họ tại đó. Và nếu nỗi buồn vẫn cứ đeo đẳng trong
tâm hồn chúng ta, thì nhờ sự kiện đã xảy ra vào buổi sáng ngày Phục Sinh,
nỗi buồn của chúng ta sẽ được hoà lẫn với một niềm hy vọng âm thầm.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt"><b>
<span style="font-size: 14.0pt">NHỮNG CÂU CHUYỆN KHÁC</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">1. Viktor Frankl đã trải qua 3 năm tại
Auschwitz. Anh vẫn còn sống sót, mặc dù vợ và gia đình của anh đều đã
chết. Anh kể lại rằng vào một ngày kia, liên sau khi được phóng thích
khỏi trại giam, anh đã đi bộ xuyên suốt vùng đồng quê, hướng về khu phố
chợ, cách trại giam vài dặm đường.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Cánh đồng cỏ trổ đầy hoa. Những con chim
chiền chiện hót vang trong khi bay vào bầu trời. Suốt nhiều dặm khắp
chung quanh đó, anh không nhìn thấy một người nào, không có gì cả, ngoại
trừ mặt đất và bầu trời bao la, tiếng hót của những con chim chiền chiện,
và sự thoáng đãng của không gian. Anh dừng chân lại, nhìn ra chung quanh
mình, rồi ngước mắt nhìn lên bầu trời trong xanh. Thế rồi anh quỳ gối
xuống cám ơn Thiên Chúa, vì đã được phóng thích. Trong khi cầu nguyện,
một câu nói chợt nảy đến trong anh, diễn tả được cảm giác mà anh đang có:
“Tôi đã kêu cầu Thiên Chúa từ nơi nhà tù chật hẹp của tôi, và Người đã
đáp lại trong sự tự do của không gian”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Anh không thể nói được là mình đã quỳ
gối tại đó trong bao lâu, miệng cứ lập đi lập lại câu nói này. Nhưng sau
này, anh kể “Trong ngày hôm đó và ngay tại thời điểm đó, cuộc sống mới
của tôi bắt đầu. Tôi tiến triển từng bước một, cho đến khi một lần nữa,
tôi được trở thành một con người”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Chúng ta không thể tách biệt niềm vui mà
Frankl đã cảm nhận được ngày hôm đó, trong một cánh đồng phủ đầy hoa,
với nỗi đau khổ mà anh đã trải qua trong trại giam. Trên thực tế, niềm
vui này sẽ không có ý nghĩa, nếu trước đó, không xảy ra nỗi đau khổ.
Tương tự như vậy, chúng ta không thể tách biệt sự sống lại của Đức Giêsu
với cuộc thương khó và cái chết của Người. Không thể tách biệt vinh
quang của Người với nỗi đau đớn của Người. Mặc dù một cách chậm chạp,
nhưng các Kitô hữu tiên khởi đã thấu hiểu rằng cuộc thương khó và cái
chết <a name="VNS0007">của</a> Đức Giêsu chính là cách thế để Người đi
vào trong vinh quang của Người. Chúng ta không thể có được ngày Chúa
Nhật Phục Sinh, mà không có ngày Thứ Sáu Tuần Thánh. Nhưng khi đang trải
qua ngày Thứ Sáu Tuần Thánh, thì chúng ta nên nhớ đến ngày Chúa Nhật
Phục Sinh.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">2. Sáng ngày Chúa Nhật Phục Sinh, khi
các nữ môn đệ lên đường đi ra viếng mộ Đức Giêsu, thì họ rất thắc mắc
rằng: Ai đã lăn tảng đá lớn đặt ở lối đi vào mộ?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Có một người đàn ông đã cãi nhau với cha
của mình, hậu quả là suốt mấy năm trời, anh ta không hề nói chuyện với
ông cụ, mặc dù hai cha con chỉ sống cách xa nhau vài dặm đường. Anh ta
là người con trai duy nhất; mẹ của anh đã rời bỏ gia đình. Vì thế hiện
nay, ông cụ sống cô đơn một mình. Thế giới của ông càng ngày càng nhỏ bé
và tối tăm hơn, với từng ngày trôi qua. Ông cụ chưa chết đi, nhưng về
mặt ý nghĩa, thì ông cụ đã như ở trong mồ rồi.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Chúng ta kinh ngạc về năng quyền mà Đức
Giêsu có, để cho kẻ chết sống lại, quả thật đúng là như thế. Chẳng hạn,
người con trai trong câu chuyện trên có thể lăn tảng đá ra khỏi ngôi mộ
của người cha. Bằng một lời nói hoặc một cử chỉ, anh ta có thể giải
thoát ông cụ khỏi ngôi mộ của nỗi cô đơn và tuyệt vọng của ông. Và bằng
cách giúp đỡ người cha, anh ta cũng sẽ giúp đỡ được chính bản thân mình.
Đây là một trong những cách đền bù đáng quý của cuộc sống, mà chúng ta
không thể làm phấn chấn tinh thần cho người khác, nếu chúng ta không
biết cũng tự gây phấn khởi cho chính bản thân mình.</span></td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/suyniemINDEX.htmy"><img border="0" src="../../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center"> </p>