File "21.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN/_Nam_C/2013/Mua-Chay-Phuc-Sinh/CN MMCKT/21.htm
File size: 26.59 KiB (27231 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật Lễ Chúa Ba Ngôi - Năm C</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="yêu; Toàn bộ sự thật; Chúa Ba Ngôi; Mầu nhiệm Đức tin; Tình yêu hiệp nhất; Ba Ngôi huyền nhiệm"><style>
<!--
	.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
	{color:blue;
	text-decoration:underline;
	text-underline:single;
	text-decoration:none underline;
	text-line-through:none;
	vertical-align:baseline}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật Lễ Chúa Ba Ngôi - Năm C; Mầu nhiệm tình yêu; Toàn bộ sự thật; Chúa Ba Ngôi; Mầu nhiệm Đức tin; Tình yêu hiệp nhất; Ba Ngôi huyền nhiệm">
<!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460">
	<font size="2" color="#FF0000">Chúa Nhật Lễ Mình và Máu Chúa Kitô - Năm C</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
		BÀN TIỆC HUYNH ĐỆ</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
		SƯU TẦM</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Lễ nào không phải là lễ Mình Máu Thánh 
		Chúa Giêsu hay sao, mà phụng vụ còn phải đặt ra ngày lễ hôm nay? Đó là 
		vấn đề đã được tranh luận sôi nổi ở cuối thế kỷ XIII và đầu thế kỷ XIV 
		trước khi lễ kính trọng thể Mình Máu Thánh Chúa Giêsu được phổ biến ở 
		mọi nơi. Trước đó, tức là trong hơn 10 thế kỷ đầu của Kitô giáo, Hội 
		Thánh vẫn cử hành thánh lễ tạ ơn, nhưng không nghĩ tới việc đặt ra một 
		ngày lễ đặc biệt để tôn thờ Chúa Giêsu ngự nơi Thánh Thể. Hội Thánh coi 
		Thánh Thể là lương thực hàng ngày nên không để ý quan sát, mà chỉ quan 
		tâm lãnh nhận. Sang đến cuối thế kỷ XII, vì có người đặt vấn đề sự hiện 
		diện của Chúa nơi Thánh Thể, Hội Thánh mới thấy việc chiêm ngưỡng và suy 
		nghĩ về bí tích này là cần thiết. Lễ Mình Máu Thánh Chúa Giêsu được đặt 
		ra để nói lên niềm tin vào việc Chúa ngự nơi Thánh Thể. Và niềm tin này 
		đòi hỏi việc tôn thờ xứng đáng, biểu hiện trong thái độ chầu Mình Thánh 
		và kiệu Mình Thánh. Đó còn là những việc mà chúng ta muốn làm hôm nay 
		cùng với việc dự lễ và rước lễ để nói lên lòng tin yêu của chúng ta đối 
		với bí tích Thánh Thể.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Nhưng cho dù chính đáng, những cách thức 
		biểu lộ niềm tin này vẫn không cần thiết bằng việc kết hợp với Chúa 
		Giêsu Thánh Thể mà Hội Thánh vẫn quan tâm ngay từ đầu. Và những bài đọc 
		Kinh Thánh hôm nay muốn giúp chúng ta làm công việc này.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt"><b>
		<i><span style="font-size: 14.0pt">1. Bánh rượu trong tay Melkisedek.</span></i></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Bài sách Khởi Nguyên đưa chúng ta về một 
		thời đại xa xưa, thời của tổ phụ Abraham. Hôm ấy vị tổ phụ đi giao chiến 
		để cứu anh em mình là gia đình ông Lót. Abraham đã toàn thắng. Trên 
		đường về có vua ở Sôđôma ra đón để chúc mừng và tỏ tình thân thiện. Lại 
		có vua ở Salem là Melkisedek cũng ra gặp gỡ.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Tác giả sách Khởi Nguyên chỉ dùng có ba 
		câu để thuật lại câu truyện. Nhưng đây là ba câu đã có ảnh hưởng lớn 
		trong truyền thống của Kinh Thánh. Hết mọi từ ngữ đều có ý nghĩa. 
		Melkisedek, nếu chiết tự thì có nghĩa là Vua Công Chính. Và Salem không 
		những là tên được đồng hóa với Giêrusalem mà còn gợi lên tư tưởng Hòa 
		Bình. Chắc chắn câu truyện kể ở đây đã thành danh tiếng vì nó đã xảy ra 
		tại Giêrusalem, ở ngay thời của tổ phụ dân Chúa. Người ta truyền tụng nó 
		để đề cao Giêrusalem, và để nói lên rằng: thủ đô của dân Chúa đã được vị 
		tổ phụ của dân tộc đặt chân đến.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Hơn nữa, ở đây, nơi đô thị ‘Hòa Bình’ 
		này, vị tổ phụ đã gặp một nhân vật ‘mầu nhiệm’. Ông không phải chỉ là 
		vua, mà còn mang danh hiệu là ‘ông vua công chính’. Về sau người ta đã 
		cố gắng tìm hiểu lai lịch của ông, nhưng mọi nỗ lực chỉ đi đến một kết 
		luận: ông như không cha không mẹ; ông đột nhiên xuất hiện rồi lại biến 
		mất tăm hơi. Ông là con người mầu nhiệm, y như thái độ của ông trong câu 
		truyện này.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Ông ra đón Abraham, nhưng khác hẳn với 
		vua Sôđôma đã ra gặp vị tổ phụ. Vì mặc dù là Vua Salem, ông đã không 
		nghênh đón ‘người đại thắng khải hoàn’ theo cung cách triều đình, nhưng 
		với tác phong là tư tế; vì theo tục lệ đông phương thời ấy, hoàng đế 
		cũng là tư tế. Ông mang bánh và rượu ra. Ông làm một cử chỉ tôn giáo. 
		Ông chúc lành cho Abraham và ông ca tụng Chúa Tối Cao. Ông dùng chính vị 
		Chúa của mình là Đấng Tối Cao dựng nên trời đất để chúc phúc. Ông làm 
		cho Abraham như phải cúi đầu và dâng cho ông thập phân về hết mọi sự.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Có lẽ hàng tư tế Do Thái đã thích câu 
		truyện này và muốn lợi dụng tối đa. Họ nhắc đi nhắc lại để cho con cái 
		Israel phải quý việc nộp thập phân huê lợi cho hàng tư tế, vì chính vị 
		tổ phụ đã làm như thế!</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Nhưng phần lớn truyền thống Cựu Ước lại 
		chú ý đến vai trò tư tế của Melkisedek và vị Chúa Tối Cao mà ông tôn 
		thờ. Ngài là Đấng dựng nên trời đất, nên Ngài cũng là chính Giavê, Chúa 
		của dân Israel. Ngài đã phó địch thù trong tay Abraham, và như vậy Ngài 
		là Chúa toàn năng của tất cả mọi người, cả khi người ta không biết Ngài. 
		Tất cả những tư cách này khiến con cái Israel –cũng như tổ phụ Abraham 
		thấy ngay Ngài cũng là Thiên Chúa của họ và Giêrusalem thật là nơi thánh 
		địa, vì từ đầu vẫn là đô thị của Thiên Chúa.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Điều này cũng nói lên quan niệm của Cựu 
		Ước không coi tôn giáo tự nhiên, tôn thờ Đấng dựng nên trời đất, như tôn 
		giáo của các dân ngoại. Ngoại giáo là tà giáo, chứ tôn giáo tự nhiên thờ 
		Đấng Tối Cao là chính giáo ở thời chưa được mạc khải, nên vẫn đáng trọng.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Tuy nhiên Cựu Ước chưa chú trọng đến 
		bánh rượu ở trên tay Melkisêdek như phụng vụ muốn cho chúng ta phải làm 
		trong ngày hôm nay. Những của lễ kia, nằm trên tay vị tư tế mầu nhiệm 
		của tôn giáo tôn thờ Đấng Tối Cao là hình ảnh báo trước bánh rượu sẽ 
		được đôi tay của vị tư tế đạo mới dâng lên sau này. Thiên Chúa, Đấng 
		dựng nên trời đất, ngay từ buổi đầu của lịch sử dân Chúa, đã tỏ ra muốn 
		dùng bánh rượu làm lễ vật. Những của lễ này nằm trên tay Melkisêdek nói 
		lên lòng tôn thờ tự nhiên, chuẩn bị cho việc tôn thờ hoàn chỉnh sau này.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Do đó ngày nay trong Thánh lễ, chúng ta 
		dâng lên Chúa bánh rượu ‘là hoa mầu ruộng đất và lao công vất vả của con 
		người’ để trở nên Mình và Máu Chúa Kitô. Thánh lễ của chúng ta kiện toàn 
		lễ dâng của Melkisêdek. Bánh rượu trên tay vị tư tế này đang chờ được vị 
		thượng tế đạo mới thánh hóa. Và như vậy, Thánh lễ của chúng ta đã bắt 
		nguồn từ xa xưa và kiện toàn mọi lễ dâng từ thời Abel qua Melkisêdek và 
		cho tới nay. Chúng ta không dâng lễ ở ngoài lịch sử, nhưng dâng tất cả 
		lịch sử làm của lễ khi nhận lấy bánh rượu đã được dâng từ thời 
		Melkisêdek để trở nên bánh nuôi sống và của uống thiêng liêng cho chúng 
		ta.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Và Melkisêdek là hình ảnh báo trước về 
		Chúa Kitô và các tư tế của Người, trong đó có cả chúng ta. Do đó, mỗi 
		khi dâng lễ, chúng ta lại nhớ tới vị tư tế xa xưa này. Mỗi khi cầm bánh 
		rượu, chúng ta như nắm lấy tất cả thiên nhiên và lịch sử. Chúng ta muốn 
		tất cả trở thành lương thực nuôi dưỡng chúng ta sau khi đã biến đổi nên 
		Mình và Máu Chúa Giêsu. Chính Người với lễ hy sinh của Người nối kết và 
		hoàn chỉnh mọi lễ dâng của các thế hệ xa xưa cũng như của những thế hệ 
		sau này. Chúng ta hãy nhìn Người trong hành vi tế lễ.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt"><b>
		<i><span style="font-size: 14.0pt">2. Bánh rượu trong tay Chúa Giêsu.</span></i></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Chắc chắn, khi còn ở trần gian và sống 
		với các môn đệ, Đức Giêsu đã nhiều lần cầm lấy bánh rượu. Nhưng có thể 
		nói, môn đệ đã quên hết mọi lần khác để chỉ nhớ lại một lần, lần xảy ra 
		trong bữa ăn tối sau hết trước khi Ngài ra đi chịu chết.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Lần ấy Người đã cầm lấy bánh rượu một 
		cách khác thường, không thể quên được, đến nỗi mỗi khi nhắc lại đã có 
		lần nào Người cầm bánh rượu, là môn đệ lại nhớ đến lần này và lấy cử chỉ, 
		thái độ của Người trong lần này để mô tả mọi lần khác. Chính vì vậy mà 
		hôm nay chúng ta xem bài thư Phaolô trước nói đến lần Đức Giêsu cầm lấy 
		bánh rượu ở bàn Tiệc ly. Rồi chúng ta mới nói đến bài Tin Mừng kể việc 
		Đức Giêsu cầm lấy bánh để chia trong một dịp khác.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Việc này xảy ra trước bữa Tiệc ly; nhưng 
		như đã nói, môn đệ Chúa đã kể lại việc này theo ‘khuôn mẫu’ của việc 
		Người cầm lấy bánh rượu ở trong bữa ăn cuối cùng. Thành ra, chính bài 
		thư Phaolô sẽ giúp chúng ta hiểu bài Tin Mừng, mặc dù câu truyện kể ở 
		đây đã xảy ra trước, nhưng đã được viết lại sau và theo kinh nghiệm bàn 
		Tiệc ly.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Thánh Phaolô viết đoạn thư này vào 
		khoảng năm 57, căn cứ vào truyền thống chân thật, đây là điều người đã 
		nhận được nơi Chúa, tức là bắt nguồn từ Chúa để truyền lại cho tín hữu. 
		Do đó, đây là sự kiện chân thật. Chỉ có uy tín chân thật này mới có thể 
		làm cho giáo dân Côrintô suy nghĩ và sửa mình.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Họ vẫn hội họp nhau để cử hành ‘bữa tiệc 
		của Chúa’. Nhưng Phaolô thấy chẳng có vẻ gì là ‘của Chúa’ cả. Gần giống 
		các bữa tiệc tôn giáo của dân ngoại rồi. Bởi vì ai đến ăn, cũng mang 
		phần riêng của nhà mình tới. Người có nhiều thì ngồi chung với nhau ăn 
		nhậu một cách tham lam và khinh bỉ những người khác. Những người này 
		nghèo hơn, mang theo phần ít, ngồi ăn một cách buồn bã. Người ta chỉ 
		mượn ‘Nhà của Chúa’ để mang đồ ăn của ‘nhà mình’ tới. Người ta lợi dụng 
		buổi lễ tôn giáo để ăn uống chứ không cử hành ‘bữa ăn tối’ của Chúa nữa.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Thế nên để sửa dạy giáo dân của Ngài, 
		Phaolô nhắc lại thế nào là ‘bữa ăn’ đích thực của Chúa. Người làm cho họ 
		nhớ giáo huấn chân truyền. Và sự thật ấy thế này: trong đêm bị nộp, Chúa 
		Giêsu đã cầm lấy bánh và tạ ơn xong, Người đã bẻ ra và nói: “Này là Mình 
		Ta… vì các ngươi…”. Cũng vậy về Chén, sau khi dùng bữa tối xong, Ngài 
		nói: “Chén này là Giao Ước Mới trong Máu Ta, các ngươi hãy làm sự này 
		mỗi khi uống mà nhớ đến Ta”.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Chỉ trong mấy câu vắn tắt, Phaolô đã 
		thuật lại tất cả sự thật. Người nói rõ việc ấy xảy ra trong đêm Đức 
		Giêsu bị nộp. Thế nên việc ban bánh rượu này cho môn đệ gắn liền với 
		cuộc khổ nạn của Người. Và ‘Bữa Ăn Của Chúa’ luôn luôn mang sắc thái của 
		bữa Tiệc ly.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Đó cũng là bữa ăn Vượt Qua của người Do 
		Thái, nhắc lại việc Chúa cứu dân ra khỏi Ai Cập và tin tưởng cầu xin 
		cùng chờ đợi Chúa còn tiếp tục giải cứu nữa trong tương lai cho đến khi 
		có giao ước mới và vĩnh cửu như lời các ngôn sứ của Chúa từng loan báo. 
		Và trong bữa ăn này, việc giết một con chiên để lấy máu bôi lên cửa là 
		việc cốt yếu. Thế mà khi chia bánh rượu cho môn đệ, Đức Giêsu lại tuyên 
		bố: đây là Mình Ngài bị nộp và đây là chén Máu Ngài sẽ đổ ra. Người còn 
		gọi đó là chén giao ước mới. Do đó, rõ ràng Người đã tự coi, tự hiến 
		mình nên Chiên Vượt Qua để mang đến ơn cứu độ mà các ngôn sứ từng loan 
		báo.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Các môn đệ không lầm. Họ thấy rõ với các 
		cử chỉ của Chúa Giêsu đã khai trương thời đại mới. Người đã thay thế bữa 
		ăn Vượt qua của người Do Thái bằng bữa ăn của Người hôm nay. Có thể họ 
		chưa hiểu rõ những lời về Mình và Máu, vì phải đợi đến ngày hôm sau khi 
		thấy Mình Ngài bị nộp và Máu Ngài chảy ra họ mới biết hết ý nghĩa. Nhưng 
		họ đã cảm thấy chắc chắn Chúa Giêsu muốn dùng các cử chỉ của Người hôm 
		nay để ký kết giao ước mới, chấm dứt đạo cũ và nghi lễ cũ. Từ nay bước 
		sang thời đại cứu độ và nếp sống mới. Và nghi lễ mới cũng đã được thiết 
		lập, vì Đức Giêsu đã bảo: ‘Phải làm sự này mà nhớ đến Người’. Tức là mỗi 
		khi nhớ đến Ngài, nhớ đến để hiệp thông với Ngài trong hành vi cứu độ để 
		được Giao Ước mới, phải làm việc Ngài vừa làm, tức là phải cầm lấy bánh 
		rượu mà làm như Ngài.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Thế mà giáo dân Côrintô đâu có làm như 
		thế! Thánh Phaolô phải bảo họ ‘mỗi lần anh em ăn bánh và uống chén ấy, 
		anh em loan báo sự chết của Chúa… anh em làm bất xứng, thì sẽ mắc tội 
		đối với Mình và Máu Chúa.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Những lời này tuyên bố rõ ràng có sự 
		hiện diện của Chúa nơi Thánh Thể. Bánh rượu đã trở nên Mình Máu Thánh 
		Chúa. Nếu ngày lễ hôm nay có ý nói lên niềm tin Chúa hiện diện nơi Bánh 
		Thánh, Rượu Thánh, thì những lời thánh Phaolô vừa nói đã đạt yêu cầu. 
		Nhưng mục đích của thánh Phaolô không phải chỉ muốn nói đến sự hiện diện 
		của Chúa nơi Thánh Thể; Người muốn rằng người ta phải hiệp thông với 
		Chúa, có tâm tình của Chúa để cử hành tiệc Bánh Rượu.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Đây là bữa ăn Vượt qua. Người ta phải ôn 
		lại và ôm lấy tất cả lịch sử từ trước cho đến nay với tâm tình tạ ơn, 
		nhưng cũng với ‘ý thức xót xa vì bao nhiêu khiếm khuyết để ước mong được 
		cứu độ nhờ giao ước mới. Người ta sẽ cầm lấy bánh và chén rượu. Và lúc 
		ấy theo lời Chúa Giêsu đã nói, người ta nhớ đến Người, nhớ đến cuộc Tử 
		Nạn hồng phúc của Người. Người ta tham dự, thông phần lễ hy sinh Người 
		đã dâng để được vượt qua, sống lại, hướng về ngày vinh quang Người trở 
		lại.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Bánh rượu trên tay Chúa, vì thế, không 
		còn phải chỉ là bánh rượu như trên tay Melkisêdek nữa. Nếu trên tay vị 
		tư tế mầu nhiệm này, bánh rượu tượng trưng cho thiên nhiên, thì trên tay 
		Chúa Giêsu, bánh rượu mang thêm ý nghĩa lịch sử và giao ước cũ. Đó không 
		phải chỉ là hoa mầu ruộng đất, nhưng còn là lao công vất vả của con 
		người. Thiên nhiên và con người đều phải trở nên tạo vật mới, nhờ mầu 
		nhiệm Chúa Giêsu nơi bí tích bánh rượu mà chúng ta còn tiếp tục dâng 
		trên bàn thờ.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt"><b>
		<i><span style="font-size: 14.0pt">3. Bánh rượu trên tay chúng ta.</span></i></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Dĩ nhiên khi dâng bánh rượu, chúng ta 
		phải có những tâm tình như trên vừa nói; vì lời thánh Phaolô nói với tín 
		hữu ở Côrintô cũng là để cho chúng ta. Nhưng mục đích cuối cùng của 
		Phaolô không phải chỉ muốn nhắc cho chúng ta nhớ ‘Bữa Ăn Của Chúa’, mà 
		còn khuyên chúng ta vì tính chất của bữa ăn như vậy, nên phải cử hành 
		tiệc Thánh Thể mà gia tăng bác ái. Bữa ăn của Chúa phải là bữa ăn huynh 
		đệ.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Ở đây chúng ta hãy nhớ bài Tin Mừng 
		Luca. Chúng ta đã nói cử chỉ cầm bánh rượu của Đức Giêsu nơi bàn Tiệc ly 
		đặc sắc quá khiến mỗi khi nhắc lại những lần khác mà Đức Giêsu cầm lấy 
		bánh rượu, các môn đệ lại nhớ đến các cử chỉ của Người ở bàn Tiệc ly và 
		dùng chúng làm khuôn mẫu để diễn tả. Điều này rõ ràng trong bài Tin Mừng 
		hôm nay. Thánh Luca kể hôm ấy Chúa muốn thết đãi những người đi theo 
		Chúa vào nơi hiu quạnh. Người cho họ ngả mình xuống thành từng cỗ, mỗi 
		cỗ độ năm mươi… Rồi Người cầm lấy bánh và hai con cá. Người ngẩng mặt 
		lên trời và chúc tụng trên bánh và cá, đoạn bẻ ra và ban cho môn đệ để 
		họ thết đãi dân chúng.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Chúng ta bảo bữa ăn này báo trước bàn 
		Tiệc ly và nhất là bàn tiệc Thánh Thể trong Hội Thánh; hay chúng ta phải 
		nói các bữa ăn Thánh Thể và bàn Tiệc ly đã cung cấp cho thánh Luca mọi 
		yếu tố để thuật lại một câu truyện xảy ra trước? Dĩ nhiên câu truyện này 
		cũng có ý báo trước những việc xảy ra sau… nhưng chính những sự kiện xảy 
		ra sau đã đem ý nghĩa đến cho câu truyện xảy ra trước và cung cấp cho nó 
		những tài liệu để diễn tả.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Chúng ta không cần nói thêm điều ấy nữa. 
		Nhưng vì thánh Luca đã nhìn vào bàn tiệc Thánh Thể trong Hội Thánh để 
		thuật câu truyện đã xảy ra nơi sa mạc, thì chúng ta hãy xem ngoài các 
		yếu tố báo trước bàn Tiệc ly và tiệc Thánh Thể, thánh Luca còn muốn chú 
		trọng đến điểm nào nữa? Dường như tác giả đã chú ý đến vai trò của các 
		Tông Đồ. Lúc đầu họ muốn giải tán dân vì thấy bất lực cung cấp lương 
		thực cho dân. Nhưng được Chúa gợi ý cho dân ăn, họ nhiệt tình muốn đóng 
		góp tất cả và sẵn sàng làm thêm. Chúa bảo họ tổ chức cho dân ngả mình 
		xuống thành từng cỗ. Ngài trao bánh cá cho họ phân phát… cuối cùng còn 
		thu được 12 giỏ mảnh vụn, đúng số 12 Tông Đồ.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Những điều ấy há không đáng suy nghĩ sao? 
		Trong bàn tiệc Thánh Thể, Chúa muốn chúng ta phải biết nghĩ đến nhu cầu 
		của anh em. Có thể chúng ta bất lực, nhưng Chúa sẽ giúp. Mình Máu Người 
		còn trao cho chúng ta để chia sẻ, huống nữa là của ăn vật chất và tài 
		năng tự nhiên mà Chúa đã đặt trong tay mỗi người. Chúng ta không phải 
		chia sẻ những của ấy sao? Chúng ta sợ mất mát thiệt thòi sao, khi thấy 
		cuối cùng còn thu lại được 12 giỏ vụn?</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Chắc chắn Hội Thánh ban đầu đã hiểu rằng 
		bàn ăn của Chúa cũng phải là bàn tiệc huynh đệ, nên khi cử hành mầu 
		nhiệm Thánh Thể, Hội Thánh cũng tổ chức việc chia sẻ nâng đỡ vật chất. 
		Giáo dân Côrintô đã quên phương diện này, nên thánh Phaolô đã phải nhắc 
		lại. Lời thánh Phaolô hôm nay cũng chất vấn chúng ta: chúng ta sốt sắng 
		tôn thờ Thánh Thể, nhưng có biết chia sẻ với nhau một cách thực tế không, 
		để không một ai phải thiếu thốn quá đang khi những người khác thì no đầy?</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Thế nên hôm nay chúng ta phải suy nghĩ 
		về cả ba bài đọc, để khi long trọng tôn thờ Chúa trong Thánh Thể, chúng 
		ta ý thức thêm về nhiệm vụ bác ái, để mỗi lần cử hành bàn tiệc của Chúa 
		chúng ta lại nghĩ đến bàn ăn của anh em. Nơi bàn tiệc thánh được Chúa 
		nuôi thì sự sống mới chúng ta nhận được phải đưa chúng ta đến với anh em 
		và chia sẻ số phận với anh em để khi trở lại dâng lễ, chúng ta có bánh 
		rượu là hoa mầu ruộng đất và lao công của con người dâng lên để trở 
		thành bánh nuôi sống và của uống thiêng liêng cho tất cả chúng ta.</span></td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center">&nbsp;&nbsp; <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;<a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/suyniemINDEX.htmy"><img border="0" src="../../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;</td></tr></table><p style="text-align: center">&nbsp;</p>

PHP File Manager