File "32.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN/_Nam_C/2013/Mua-Chay-Phuc-Sinh/CN IV MC/32.htm
File size: 12.61 KiB (12908 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật IV Mùa Chay - Năm C</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật IV Mùa Chay - Năm C; suy niệm, tinmung.net, DongCong;"><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
-->
</style>
<!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460">
<font size="2" color="#FF0000">Chúa Nhật IV Mùa Chay - Năm C</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
MÙA HOÁN CẢI, MÙA TRỞ VÊ</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
<span style="font-size: 8pt; font-style: italic">Lm. Anthony Trung Thành</span></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">Có
một bà mẹ ngoại giáo đến gặp tôi và trình bày về hoàn cảnh của gia đình
bà rằng: Vợ chồng tôi sinh được một thằng con trai. Lúc nhỏ, nó rất
ngoan ngoãn, dễ thương. Chúng tôi nuôi dạy và cố gắng cho nó học hành tử
tế.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">Tốt
nghiệp đại học xong, nó lấy vợ. Nhưng hai đứa ở với nhau chẳng được bao
lâu thì chia tay. Từ đó, nó theo bạn bè xấu, sa vào các tệ nạn xã hội:
Nghiện ma tuý, cờ bạc, rượu chè, trai gái. Dịp tết vừa qua, nó đi uống
rượu về, đập nát các đồ dùng trong gia đình chúng tôi. Vợ chồng chúng
tôi khuyên bảo, nhưng nó chẳng nghe. Thậm chí, nó còn chửi lại, đòi đánh
cả vợ chồng chúng tôi. Chúng tôi rất thương nó, mong muốn nó hiểu được
tình thương của cha mẹ để biết trở về làm người lương thiện. Nhiều người
khuyên bàn chúng tôi nên báo với công an để đưa nó đi cai nghiện, nhưng
chúng tôi không dám làm vậy, vì thương nó. Không còn cách nào khác, tôi
đến đây xin Cha thương giúp cầu xin ơn trên phù hộ cho nó. </p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">Câu
chuyện trên đây phản ánh phần nào câu chuyện chúng ta vừa nghe trong bài
Tin Mừng hôm nay. Mặc dù Thánh Luca không kể lại khoảng thời gian từ lúc
sinh ra cho tới khi đứa con hoang đàng xin chia gia tài, nhưng kinh
nghiệm cuộc sống cho chúng ta biết: Đây là thời gian cực khổ nhất của
cha mẹ. Cha mẹ nào cũng mong muốn cho thời gian này qua đi mong chóng để
khi con cái trưởng thành mà nhờ vả. Đặc biệt khi cha mẹ về già, được nó
phụng dưỡng. Nhưng không ai biết trước chữ ngờ. Thay vì phụng dưỡng cha,
nó lại xin chia gia tài. Nó nhẫn tâm để mặc cha già lủi thủi một mình ở
nhà. Theo thói quen của người Do thái, muốn được chia gia tài phải chờ
đến lúc cha mẹ qua đời. Nếu xin chia gia tài khi cha mẹ còn sống thì
chẳng khác gì muốn cha mẹ chết đi. Dầu vậy, người cha vẫn sẵn sàng chấp
nhận chia gia tài cho nó. Nhận được gia tài từ người cha, nó trẩy đi
phương xa ăn chơi trác táng với bọn điếm. Hết tiền, hết bạc, nó phải
chăn heo và mong muốn ăn cả những thứ heo ăn mà không được. Khi thiếu
thốn đủ điều, nó mới nghĩ đến người cha. Nghĩ đến cha không phải vì
thương cha nhưng vì miếng ăn: “Biết bao nhiêu người làm công cho cha ta
được cơm dư gạo thừa, mà ta ở đây lại chết đói!” (Lc 15,17). Vì miếng ăn
nên nó mới quyết tâm trở về. </p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">Nếu
chúng ta là người cha trong câu chuyện trên đây, chúng ta có dễ dàng đón
nhận người con bất hiếu như thế hay không, hay chúng ta cũng cư xử giống
như người anh cả: Không thể chấp nhận một đứa con sau khi phung phí hết
tài sản với bọn điếm, nay trở về với hai bàn tay trắng. Nếu có chấp nhận
thì cũng phải dạy cho nó một bài học để đời. </p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
Nhưng suy nghĩ của chúng ta khác hẳn với những gì xảy ra trong câu
chuyện. Từ khi đứa con ra đi, người cha luôn trông ngóng đợi chờ và mong
muốn con trai của mình trở về. Vì vậy, khi trông thấy nó từ xa, Thánh
Luca diễn tả nỗi vui mừng của người cha bằng các cụm từ: Động lòng
thương, chạy, ôm choàng lấy cổ, hôn nó hồi lâu. Khi đã đưa nó vào nhà,
ông sai các đầy tớ: Mặc áo đẹp, đeo nhẫn, xỏ dầy…Cuối cùng, ông sai
người nhà mổ bê béo để ăn mừng. Như vậy, chúng ta thấy người cha đã tìm
mọi cách để phục hồi nhân phẩm và địa vị cho đứa con đã một thời đi
hoang. </p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">Thế
nhưng, hành động của người cha nhân từ bao nhiêu thì người con cả lại tỏ
thái độ khó chịu, ghen tỵ bấy nhiêu. Anh ta không chấp nhận thái độ của
cha mình đối xử khoan dung đối với đứa con thứ như vậy. Vì thế, “anh nổi
giận và quyết định không vào nhà”(x. Lc 15,28). Anh nói: "Cha coi, đã
bao năm con hầu hạ cha, không hề trái lệnh cha một điều nào, mà không
bao giờ cha cho riêng con một con bê nhỏ để ăn mừng với chúng bạn. Còn
thằng con của cha kia, sau khi phung phí hết tài sản của cha với bọn
đàng điếm, nay trở về thì cha lại sai làm thịt bê béo ăn mừng nó"(Lc
15,29-30). </p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
Người cha trong câu chuyện trên đây là hình ảnh của Thiên Chúa nhân hậu,
Ngài luôn luôn yêu thương con cái, không quản ngại gì, không so đo tính
toán, không cậu nệ, không sợ người ta trách móc. </p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
Người con thứ là hình ảnh của những người thu thuế, tội lỗi đến nghe lời
Chúa Giêsu rao giảng và quyết tâm ăn năn thống hối trở về làm người
lương thiện. </p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
Người con cả là hình ảnh của những người biệt phái, luật sĩ luôn tự cho
mình là đạo đức, thánh thiện, không chịu hiểu về tình thương của Chúa
Giêsu, thậm chí khi thấy Ngài quan tâm đến người tội lỗi và thấy họ ăn
uống với Chúa thì ghen tức, lên án cả chính Chúa nữa. </p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">Xét
mình lại, có khi chúng ta thấy dáng dấp của chúng ta trong hình ảnh của
người con thứ. Chúng ta được sống trong vòng tay yêu thương của Thiên
Chúa qua Cha mẹ, Giáo xứ, Giáo Hội, nhưng chúng ta vẫn cố tình “đi
hoang” khi chúng ta bỏ cầu nguyện, đọc kinh, xem lễ…Đặc biệt, nhiều khi
chúng ta cả lòng phạm tội trọng mất lòng Chúa. Cũng có khi chúng ta thấy
dáng dấp của chúng ta nơi người con cả. Đó là khi chúng ta có thái độ
kiêu ngạo, ích kỷ không muốn cho người anh em của chúng ta trở về để
hưởng tình thương của Thiên Chúa. </p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">Mùa
chay là mùa hoán cải, mùa trở về. Chúng ta hãy mạnh dạn đứng dậy và
quyết tâm trở về với Chúa. Một người cha phải quyết tâm từ bỏ một cuộc
sống bê tha trong rượu chè, bài bạc, trác táng để trở về với mái ấm gia
đình. Một người mẹ phải từ bỏ những thói hư tật xấu để chu toàn nhiệm vụ
làm mẹ, làm vợ. Những cặp vợ chồng cơm không lành, canh không ngọt, đang
sống bên bờ của đổ vỡ, biết suy nghĩ lại, để sống trọn vẹn ý nghĩa vợ
chồng. Những người con hoang đàng biết thống hối trở về cùng cha. Những
gia đình luôn lục đục vì những giận hờn nhỏ nhen biết dẹp bỏ tự ái, vượt
qua những sóng gió để đưa gia đình đến hạnh phúc. Đó chính là những hình
thức thống hối ăn năn, giao hòa để trở về với Thiên Chúa. Khi thực sự có
lòng thống hối ăn năn quyết tâm trở về thì dầu “Tội có đỏ như son cũng
sẽ nên trắng như tuyết, có thẫm tựa vải điều cũng nên trắng như bông”
(x. Is 1, 18). </p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">Một
nhà truyền giáo trong vùng Thái Bình Dương có kể lại sự kiện như sau:
Ngày nọ có một người đàn bà bước vào lều của ngài với đôi bàn tay nắm
chặt cát ướt. Bà hỏi ngài: Cha có biết cái gì trong tay con không ? </p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">Vị
linh mục đáp: Hình như chị đang cầm cát trong tay thì phải ? </p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
Người đàn bà lại hỏi tiếp: Cha có biết tại sao con mang cát ấy đến đây
không ? </p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">Nhà
truyền giáo lắc đầu. Người đàn bà liền giải thích: Thưa cha, đây là tội
lỗi của con, tội của con nhiều như cát biển, làm sao con có thể được tha
thứ ? </p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">Lúc
bấy giờ vị linh mục mới an ủi: Có phải chị lấy cát từ bờ biển không, vậy
chị hãy quay trở lại bờ biển và giống như các em bé vẫn thường làm, chị
hãy xây lên một núi cát, rồi chị ngồi đó và ngắm những đợt sóng biển,
sóng biển sẽ vỗ vào bờ và cuốn đi ngọn núi cát của chị. Ơn tha thứ của
Chúa cũng giống như thế, lòng nhân từ của Ngài bao la như đại dương, chị
hãy thành tâm thống hối và Chúa sẽ tha thứ cho chị. </p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">Lạy
Chúa, xin cho mỗi chúng con đừng bỏ đi hoang như người con thứ, đừng
kiêu ngạo, ích kỷ như người con cả. Xin cho chúng con luôn tin tưởng nơi
lòng thương xót của Chúa để biết đứng dậy trở về mỗi khi sa ngã. Xin cho
chúng con có lòng nhân hậu tha thứ như tấm lòng của Chúa. Amen.</td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/suyniemINDEX.htmy"><img border="0" src="../../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center"> </p>