File "22.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN/_Nam_C/2013/Mua-Chay-Phuc-Sinh/CN IV MC/22.htm
File size: 13.63 KiB (13961 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật IV Mùa Chay - Năm C</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật IV Mùa Chay - Năm C; suy niệm, tinmung.net, DongCong;"><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
-->
</style>
<!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460">
<font size="2" color="#FF0000">Chúa Nhật IV Mùa Chay - Năm C</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
NGƯỜI CON TRAI ĐI HOANG</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
SƯU TẦM</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Dụ ngôn “Người con trai đi hoang” này
thật quý báu, chỉ được một mình Luca ghi lại, vì nó đặc biệt phù hợp với
mục đích và tinh thần của sách Tin Mừng này. Không phải là không có lý
do khi người ta gọi truyện này là truyện ngắn vĩ đại nhất thế giới, vì
trong đó thể hiện tất cả những gì như văn chương hoa mỹ, nhân tính sâu
đậm, cảm tình rộng lớn, bức tranh toàn bích về ân điển và tình yêu của
Thiên Chúa.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Theo luật của người Do Thái, người cho
không được tự do phân chia tài sản mình tuỳ ý thích, đứa con cả đương
nhiên được hai phần ba, đứa con thứ một phần ba (Đnl 21,1). Không phải
là việc lạ khi một ông cha phân chia gia tài ngay khi còn sống nếu ông
ta muốn được nghỉ ngơi khỏi hoạt động kinh doanh. Nhưng có một sự vô tâm
tráo trở nơi đứa con thứ khi nó đề xuất việc chia gia tài này. Thực ra
nói đã nói “cha hãy cho tôi ngay bây giờ phần gia tài mà trước sau gì
tôi cũng được lãnh khi cha chết, và hãy để tôi ra khỏi nơi này”. Người
cha không tranh luận gì, ông hiểu rằng nếu con ông cần được một bài học
thì nó phải có một bài học đắt giá, và ông đã cho nó như ý nó xin. Tức
khắc đứa con lấy phần riêng của nó và bỏ nhà ra đi…</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Hắn nhanh chóng tiêu xài hết tiền và kết
thúc bằng việc chăn heo, một công việc cấm kỵ đối với người Do Thái vì
luật pháp nói: “Đáng nguyền rủa kẻ nào chăn heo”. Và Chúa Giêsu cho nhân
loại tội lỗi một lời khen lớn nhất chưa từng có: “Khi nó trở về với
chính mình (tỉnh ngộ). Chúa Giêsu tin là bao lâu con người còn xa cách
và chống nghịch Thiên Chúa, thì con người không thực sự là con người.
Con người chỉ thực sự là chính mình khi con người đang đi con đường về
nhà. Có một điều kỳ diệu nơi Chúa Giêsu là Ngài không tin rằng con người
hư hỏng hoàn toàn. Ngài không bao giờ tin rằng ai đó có thể tôn vinh
Thiên Chúa bằng cách phỉ báng con người. Ngài tin rằng con người không
bao giờ được thực sự là mình cho đến khi nào con người trở về nhà với
Thiên Chúa. Cho nên đứa con đã nhất định trở về nhà và xin cha nhận lại
mình không phải để làm con, nhưng làm một tên nô lệ mạt hạng trong nhà,
một tên đầy tớ ở thuê, một tên lao động công nhật trong nhà cha. Theo
một nghĩa thì người nô lệ là một phần tử của gia đình, nhưng tên đầy tớ
ở thuê thì có thể bị đuổi sau khi chủ báo trước một ngày vì nó không
thuộc về gia đình chút nào. Vậy khi đứa con đã về nhà, cha chàng không
để chàng kịp mở miệng xin làm đầy tớ. Ông đã lên tiếng trước. Chiếc áo
dài tượng trưng cho việc được tôn trọng, chiếc nhẫn tượng trưng cho
quyền bính, vì nếu ai cho kẻ khác chiếc nhẫn ấn tín của mình thì cũng
như uỷ quyền cho người đó thay thế mình; đôi giày là dấu hiệu làm con
khác với nô lệ vì con cái trong gia đình mới mang giày, còn nô lệ thì
không. Và một yến tiệc được bày ra để mọi người ăn mừng đứa con đi hoang
trở về nhà.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Chúng ta dừng lại đây để thử nhìn xem
chân lý trong dụ ngôn này:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">1. Một hình ảnh đầy đủ về tính chất và
hậu quả của tội lỗi.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Tội lỗi thường do sự lựa chọn tự ý và do
lòng muốn hưởng lạc của con người. Kết quả là tội nhân thấy ảo ảnh của
nó: nỗi khổ, ách nô lệ, niềm thất vọng; về phương diện hậu quả ta không
thể thêm gì vào cái cảnh người con trai ở xứ xa, sau khi tiêu xài nhẵn
túi, nạn đói kém đến, chàng ta bán thân đi giữ heo, phải ăn cả những món
khó nuốt dùng cho heo ăn mà cũng chẳng được no.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">2. Nhưng dụ ngôn này phải gọi là dụ ngôn
Người Cha Nhân Lành mới đúng, vì nó cho ta biết vê tình yêu của người
cha hơn là về tội của người con.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Người cha hẳn đã mỏi mắt trông chờ đứa
con trở về nhà, vì ông trông thấy con từ đàng xa. Khi con gặp cha thì
cha liền tha thứ cho con và không một lời trách móc. Có nhiều cách tha
thứ, có sự tha thứ được ban cho như một ân huệ, và tệ hơn nữa là khi một
kẻ nào đó được tha thứ nhưng bao giờ cũng kèm theo một dấu hiệu, một lời
nói, một ngăm đe rằng tội kẻ ấy vẫn còn giữ đó. Một lần kia, Lincoln
được hỏi ông sẽ đối xứ thế nào với quân phiến loạn miền Nam, khi họ thua
trận và trở lại liên hiệp với Hoa Kỳ. Người hỏi câu ấy nghĩ rằng ông sẽ
báo thù họ ghê gớm, nhưng Lincoln trả lời: “Tôi sẽ đối xử với họ như
chưa bao giờ họ ly khai với chúng ta”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">“Khi được yêu bằng thứ tình yêu này, thì
kẻ là đối tượng của lòng nhân từ sẽ không cảm thấy bị hạ nhục, nhưng như
thể được tìm thấy lại và “thêm giá trị”. Trước hết người cha tỏ bày cho
đứa con niềm vui của ông vì nó đã được “tìm thấy lại” và “sống lại”.
Niềm vui này cho thấy rằng một sự thiện vẫn được giữ gìn nguyên vẹn: một
đứa con, dù đi hoang, vẫn thực sự là con của cha nó. Hơn nữa niềm vui
này là dấu chỉ của một sự thiện đã tìm thấy lại, trong trường hợp của
đứa con hoang đàng, đây là việc trở lại với sự thật của chính nó”. (ĐTC
Gioan Phaolô II, DM6).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Nhưng câu truyện đến đây vẫn chưa chấm
dứt. Người anh cả bước về và anh thực sự buồn rầu vì em của anh đã trở
về. Người anh cả đại diện cho các đạo sĩ Do Thái tự kiêu, tự mãn, họ thà
xem thấy tội nhân bị tiêu diệt hơn là được cứu. Có mấy điều nổi bật nơi
người anh cả.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">1. Tất cả thái độ của anh chứng tỏ rằng
bao nhiêu năm anh vâng lời cha chẳng qua chỉ là bổn phận buồn rầu, chứ
không phải là công việc của tình yêu.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">2. Thái độ của anh là thái độ thiếu hẳn
sự cảm thông. Anh nói về người em nhưng không dùng tiếng “em tôi” mà
dùng chữ “thằng con của cha”. Chàng là thứ người tự tôn, sẵn sàng đạp kẻ
nào đã ngã xuống rãnh bùn hôi thối càng ngã sâu hơn nữa.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">3. Tâm địa của chàng rất dơ bẩn. Câu
truyện không nói tới gái điếm cho đến khi chính miệng chàng nói ra. Hẳn
chàng đã nghi ngờ, tố cáo em chàng về thứ tội chính chàng rất muốn làm.
Dụ ngôn này trình bày khuôn mặt người anh cả từ chối dự tiệc. Anh ta
trách em và những lầm lạc của nó, và trách cha mình về việc đón tiếp mà
ông dành cho nó. Đây là một dấu chỉ cho thấy anh ta không hiểu lòng tốt
của cha. Bao lâu người anh này còn quá tự tín vào bản thân và những công
trạng của mình, ganh ghét và khinh bỉ, đầy chua xót và giận dữ, không
hoán cải và giao hoà với cha và với em mình, thì bữa tiệc chưa thể hoàn
toàn là bữa tiệc liên hoan mừng cuộc gặp gỡ và tái ngộ.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Sự mô tả chính xác tâm trạng của đứa con
hoang đàng giúp ta hiểu một cách đúng đắn thế nào là lòng nhân từ của
Thiên Chúa. Không thể nghi ngờ được rằng, trong hình ảnh đơn sơ và sâu
sắc này, gương mặt của người cha gia đình mạc khải cho chúng ta Thiên
Chúa như là Cha. Lối ứng xử của người cha trong dụ ngôn, cách hành động
của ông biểu lộ thái độ nội tâm ông. Người cha của đứa con đi hoang luôn
trung thành với phụ tính của ông, trung thành với tình yêu lai láng mà
ông vẫn có đối với con ông. Sự trung thành của người cha đối với chính
bản thân mình được diễn tả đặc biệt, khi nhìn thấy đứa con trở về ông
chạy ra ôm cổ hôn lấy hôn để. Tuy nhiên lý do của niềm xúc động này phải
được tiến triển sâu xa hơn nữa: người cha ý thức rằng sự thiện cảm lo âu
đã được cứu, đó là tính người của con ông. Mặc dù nó đã phung phí tài
sản, nhưng tính người của nó vẫn còn nguyên vẹn. Hơn nữa, nó như được
tìm thấy lại: “Chúng ta phải ăn mừng và hoan hỉ vì em con đây đã chết
nay sống lại đã mất mà nay lại tìm thấy” (DM 6)</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Ở đây một lần nữa, chúng ta lại gặp một
chân lý kỳ diệu là ăn năn, xưng tội với Thiên Chúa dễ hơn xưng tội với
loài người. Thiên Chúa đoán xét nhân từ hơn những người ngoan đạo, tình
yêu của Thiên Chúa rộng lớn hơn tình yêu của loài người, Chúa có thể tha
thứ khi loài người không muốn tha thứ. Đứng trước một tình yêu như vậy,
chúng ta không thể không trân trọng kinh ngạc, ngợi khen và yêu mến Ngài
hơn.</span></td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/suyniemINDEX.htmy"><img border="0" src="../../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center"> </p>