File "09.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN/_Nam_C/2013/Mua-Chay-Phuc-Sinh/CN IV MC/09.htm
File size: 21.33 KiB (21843 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật IV Mùa Chay&nbsp; - Năm C</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật IV Mùa Chay  - Năm C;  suy niệm, tinmung.net, DongCong;"><style>
<!--
	.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
	{color:blue;
	text-decoration:underline;
	text-underline:single;
	text-decoration:none underline;
	text-line-through:none;
	vertical-align:baseline}
-->
</style>
<!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460">
	<font size="2" color="#FF0000">Chúa Nhật IV Mùa Chay&nbsp; - Năm C</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
		<b>
		DỤ NGÔN NGƯỜI CHA NHÂN HẬU</b></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
		<a name="_Toc255674194"><span style="font-size: 8pt; font-style:italic">Chú giải của 
		Fiches Dominicales</span></a></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">CÂU TRẢ LỜI CHO NHỮNG NGƯỜI PHARISÊU VÀ 
		CÁC KINH SƯ</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt"><b>
		<span style="font-size: 14.0pt">VÀI ĐIỂM CHÚ GIẢI:</span></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt"><b>
		<i><span style="font-size: 14.0pt">1. Một dụ ngôn nhắm vào đám đông bị 
		xúc phạm.</span></i></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Tình hình ngày càng trở nên căng thẳng 
		từ khi Đức Giêsu “lên Giêrusalem&quot;. Qua dụ ngôn cánh cửa đã đóng lại, Đức 
		Giêsu tuyên bố: thuộc về dân Do Thái, không có nghĩa là tự động được dự 
		tiệc cứu rỗi. Người kết luận: &quot;Anh em sẽ khóc lóc nghiến răng khi thấy 
		Ápraham, Ixaác và Giacóp cùng tất cả các ngôn sứ được trong Nước Chúa, 
		còn mình lại bị đuổi ra ngoài. Bấy giờ, thiên hạ sẽ từ đông tây nam bắc 
		đến dự tiệc trong Nước Thiên Chúa&quot; (13,28-30). Những người Pharisêu và 
		các kinh sư suýt nghẹt thở mà chết khi ngay trong ngôi nhà của một vị 
		thủ lãnh Pharisêu đã mời người, Đức Giêsu không những chỉ chữa một người 
		bệnh thuỷ thủng ngày Sabát, mà còn kể cho họ nghe dụ ngôn tiệc cưới: 
		những khách được mời đã từ chối, thế là chủ tiệc cho mời &quot;những người 
		nghèo khó, què quặt, đui mù&quot; gom nhặt &quot;ngoài công trường, trên phố xá, 
		đường đi, lối ngõ&quot; (14,l5-24). Và rồi, họ cảm thấy như bị xúc phạm, khi 
		Chúa Giêsu hành động theo những gì đã nói, Người: &quot;Tiếp đón những người 
		tội lỗi&quot;. Điều này còn tệ hại hơn nữa, vì theo phong tục Đông phương, ý 
		nghĩa biểu tượng của việc nhận biết và đón tiếp qua bữa ăn có tầm quan 
		trọng đặc biệt -Người &quot;ăn uống với họ!&quot; Bởi vậy, những người Pharisêu và 
		các kinh sư &quot;kêu trách Người&quot; như ngày xưa, khi vượt qua sa mạc, tổ tiên 
		họ đã kêu trách Chúa.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Chương 15 có giá trị thực sự là nhờ ba 
		dụ ngôn Đức Giêsu kể cố ý nhắm vào các kinh sư và những người Pharisêu 
		vì họ tự cho mình là công chính, mà khinh khi những người tội lỗi, và 
		những người bị loại trừ.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Ba dụ ngôn này, được ngắt nhịp bằng một 
		điệp khúc, ca ngợi tình thương Thiên Chúa được tỏ bày nơi Đức Giêsu; 
		tình thương ấy dành cho những người không được thương yêu và không đáng 
		yêu; những người, một cách gián tiếp, lên án sự nghiệt ngã và nghiêm 
		khắc mà nhưng kẻ tự phụ là công chính dành cho họ: dụ ngôn con chiên lạc 
		&quot;mất rồi lại tìm thấy&quot;, dụ ngôn đồng bạc &quot;mất rồi lại tìm thấy&quot;, dụ ngôn 
		cậu con thứ &quot;mất rồi lai tìm thấy&quot;.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Chỉ dụ ngôn thứ ba này được đọc trong 
		Chúa nhật thứ 4 Mùa Chay năm C này. Dụ ngôn gồm hai cảnh liên kết với 
		nhau. Cảnh thứ nhất: vai diễn là người con thứ. Cảnh thứ hai: vai diễn 
		là người con cả; trong cả hai cảnh ấy, người cha đóng vai quan trọng có 
		tính quyết định.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt"><b>
		<i><span style="font-size: 14.0pt">2. Trong dụ ngôn ấy, người con thứ đã 
		“mất rồi lại tìm thấy”.</span></i></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Khuôn mặt của người con thứ được diễn tả 
		hơi cường điệu trong cảnh thứ nhất của dụ ngôn tuyệt diệu này. Không đợi 
		tới khi người cha qua đời, anh đòi chia gia tài ngay. Rồi ra đi để sống 
		tự do. Mau chóng khánh kiệt vì cuộc sống phóng đãng. Anh phải làm công 
		cho một người ngoại giáo ở đất khách quê người, và miễn cưỡng phải &quot;chăn 
		heo&quot; cho chủ - đối với một người Do Thái, đây là công việc hèn hạ - vì 
		heo là một con vật dơ nhớp đối với Do thái giáo. Bị dằn vặt bởi ý nghĩ: 
		ở nhà cha thì đồ ăn dư thừa, người làm công ăn không hết, thế mà ở đây 
		anh đói khát, chỉ mong được &quot;tống đầy bụng những thứ heo ăn&quot; mà không 
		được.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Vừa đói khát, thiếu thốn vừa ân hận, một 
		ngày kia, anh quyết định trở về. Anh phác hoạ trong đầu những lời thống 
		thiết nhất để xoa dịu cơn giận của người cha: &quot;Thưa cha, con đã lỗi phạm 
		đón trời và đến cha, con thật không xứng đáng được gọi là con cha nữa. 
		Hãy coi con như một người làm công trong nhà thôi&quot;.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Nhưng, chưa kịp thốt lên một lời, người 
		cha đã giang rộng vòng tay xiết chặt lấy anh. Cho tới bây giờ, anh chưa 
		một lần nghi ngờ tình yêu vô bờ bến của cha anh. Con tim anh rộn ràng 
		những nhịp đập thổn thức. Không phải đứa làm thuê? Con ta chứ! Hãy mặc 
		áo đẹp ngày đại lễ. Đeo nhẫn vào tay, biểu hiệu quyền uy. Xỏ giầy vào 
		chân, biểu hiệu người tự do. Hãy ngồi vào bàn tiệc. Mọii thành phần gia 
		đình đang quây quần bên bàn ăn cùng chia sẻ niềm vui của người cha.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt"><b>
		<i><span style="font-size: 14.0pt">3. Còn người anh trong tâm trạng giận 
		dữ</span></i></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Người anh &quot;từ ngoài đồng&quot; về đến nhà thì 
		cuộc vui đang diễn tiến. Nghe trong nhà có nhạc vui, anh hỏi xem có 
		chuyện gì? Hiểu ra, tâm trạng anh chuyển từ ngạc nhiên sang &quot;giận dữ&quot;. 
		Lại có thể cư xử như vậy với thằng con hư đốn ư? Như phản ánh thái độ 
		của các kinh sư và những người Pharisêu luôn chỉ nghĩ đến phụng sự Chúa 
		không sai một lời, nên, anh cằn nhằn với cha mình: &quot;Đã bao năm con phụng 
		dưỡng cha, không bao giờ bất tuân hay trái lệnh, mà chẳng bao giờ cha 
		cho con một con dê để vui với bạn bè&quot;. Để ở lại nhà cha, anh đã cư xử 
		thật không khác một người làm công, cần mẫn, nhưng vô tình, xa lạ. Anh 
		không thể hiểu được ngôn ngữ của Giao ước mà cha anh nói với anh: &quot;Con 
		ơi! Con luôn ở bên cha, mọi sự của cha là của con mà&quot;. Anh chỉ nói bằng 
		ngôn ngữ của quyền lợi và nghĩa vụ, của mệnh lệnh và phần thưởng. Như 
		các kinh sư và những người Pharisêu đối với tội nhân, anh cũng giữ 
		khoảng cách với đứa em mới trở về mà mọi người đang ăn mừng. &quot;Còn thằng 
		con của cha đó, sau khi đã nuốt hết của cải của cha với bọn điếm, nay 
		trở về, thì cha lại giết bê béo để ăn mừng&quot;.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt"><b>
		<i><span style="font-size: 14.0pt">4. Lòng quảng đại phi thường của 
		người cha</span></i></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Nếu phải coi chừng để đừng quên người 
		con cả, thì chúng ta càng không được quên chân dung người cha mà từ đầu 
		đến cuối dụ ngôn luôn là một nhân vật trung tâm, một người cha mà tình 
		yêu luôn thôi thúc ông hướng về các con. Ông không chỉ ngồi chờ. Phải 
		&quot;chạy ra&quot; coi, và ông phải chạy ra đến hai lần.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Ông chạy ra. hấp tấp, một thái độ đặc 
		biệt đối với người Đông phương. Ôm lấy cổ đứa con hoang đàng. Hôn nó tới 
		tấp Nâng nó lên, ngắt quãng những lời nó định nói, đưa nó vào nhà. Nhà 
		của nó mà. &quot;Mau lên!&quot; ông nói với các đầy tớ không chần chừ một giây. 
		Phải mặc cho cậu chiếc áo đẹp nhất đúng với cậu, xỏ nhẫn vào ngón tay 
		cậu, mang giầy vào chân cậu. Giết bê béo. Dọn tiệc ăn mừng. &quot;Mau lên!&quot; 
		vì một niềm vui đang trào ngập lòng ông: &quot;Con ta đây đã chết nay sống 
		lại đã mất nay lại tìm thấy”.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Ông lại chạy ra để nài người anh vào 
		nhà, để người anh nhìn nhận đứa em mà anh ta đã miệt thị, để dự tiệc 
		chung vui với mọi người.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Đây đúng là một dụ ngôn có tầm vóc thần 
		học. Dụ ngôn của ân huệ Chúa ban tặng con người. Dụ ngôn về tình yêu 
		nhưng không Cha ban cho mọi người, dầu tội lỗi mấy đi nữa. Cha muốn họ 
		tham dự niềm vui, muốn mời họ khám phá ra: anh huynh đệ chân chính. Làm 
		sao không nhìn ra qua dụ ngôn này, Đức Giêsu muốn trao cho chúng ta bí 
		mật trong cách cư xử và đời sống của Người? Người là Người Con được Cha 
		sai đến loan báo sự hoà giải cho các tội nhân. Đó là những người mà Đức 
		Giêsu khắc hoạ hình ảnh nơi người em và đó cũng là những người được mời 
		gọi nhận ra chính mình nơi hình, ảnh của người anh!</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt"><b>
		<i><span style="font-size: 14.0pt">5. Một dụ ngôn đặt chúng ta trong 
		tình trạng người anh.</span></i></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Thật ra, dụ ngôn còn để ngỏ đó. Người 
		anh cả có thuận theo lời khuyên dụ của cha anh không? Anh có bằng lòng 
		vào chung vui không? Anh có ưng thuận chung bàn với người em đã trở nên 
		&quot;dơ&quot; không? Hay anh vẫn giận dữ. Tường thuật của Tin Mừng không trả lời. 
		Có lẽ mục đích của Tin Mừng là để chúng ta tự phác hoạ cách chúng ta sẽ 
		đối xử với anh em mình.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Huguses Cousin kết luận: &quot;Thính giả là 
		độc giả hãy đặt mình vào vị trí của người anh: chính tôi sẽ ưng thuận 
		lời thỉnh cầu của người cha hay không. Thuận thì không dễ đâu, có khi 
		khổ nữa. Dụ ngôn cho thật sự đáp ứng ý cha không tự đến cách dễ dãi. kết 
		thúc của dụ ngôn đặt chúng ta vào vị thế người anh. Phụng vụ Mùa Chay 
		như chẳng hoan hỉ đặt chúng ta vào vị thế này mà trái lại, như muốn 
		chúng ta thấy mình trong tâm trạng người em. Thánh Luca thì chắc chắn 
		nhấn mạnh hơn đến thái độ người anh. Dẫu sao, qua suốt câu chuyện, chúng 
		ta vẫn thấy nổi bật lên tình yêu là lòng cảm thương của người cha đối 
		với từng người. Chính nhờ tình thương này mà tội nhân hối cải, là chúng 
		ta vui vì họ trở về dù đôi khi rất khó mà vui được&quot;.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt"><b>
		<span style="font-size: 14.0pt">BÀI ĐỌC THÊM:</span></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt"><b>
		<i><span style="font-size: 14.0pt">1. Cả hai người con của dụ ngôn cùng 
		hiện hữu trong ta</span></i></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Niềm vui Phục sinh đã gần. Chúng ta có 
		ưng thuận chia sẻ niềm vui của người cha và đón nhận lời mời gọi dự lễ?</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Như dân Israel vào đất Hứa, chúng ta 
		cũng phải sống kinh nghiệm vượt qua, đó là cuộc vượt qua của sự hoà 
		giải, cuộc vượt qua này sẽ tái tạo chúng ta trong một hiện hữu mới.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Dụ ngôn về người cha và hai người con 
		vẫn để ngỏ! không ai xác định được câu chuyện sẽ kết thúc thế nào.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Chúng ta hãy nhập vai. Cả hai người con 
		cùng hiện diện trong ta. Chúng ta có thể nhận ra mình trong những ảo 
		tưởng của họ. Cả hai cùng hiểu lầm về bản chất của mối tương quan giữa 
		họ với cha và không biết tình yêu của cha mình. Hãy theo sát những toan 
		tính của người con khi trở về. Anh đã sống lại nhờ người cha hân hoan 
		loan báo sự tha thứ. Nhưng chúng ta cũng là người anh, xơ cứng trong 
		kiêu căng vì đã trung thành với cha. Anh sẽ cải mở là chọn một chỗ ngồi 
		trong bàn tiệc tập thể vì những kẻ mời đến, những kẻ từ xa trở về. Còn 
		đối với chúng ta, ai sẽ là &quot;những người khác&quot; mà cộng đoàn chúng ta phải 
		mở rộng cửa đón tiếp?</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Nhận biết anh em là điều kiện để Cha 
		nhận biết ta. Hoà giải với anh em là cửa ngõ để hoà giải với Thiên Chúa. 
		Đó là chân lý trong Thánh lễ tạ ơn (eucharistie) mà chúng ta cử hành.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt"><b>
		<i><span style="font-size: 14.0pt">2. Tha thứ: từ ngữ đúng nhất của đức 
		tin Kitô giáo.</span></i></b></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">(H. Denis, trong “100 từ ngữ diễn tả đức 
		tin”, DDB, trg 17- 18).</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Trong các từ ngữ chỉ đức tin Kitô giáo, 
		thì chắc chắn tha thứ là ưu việt hơn cả. Không phải tình cờ mà nó nằm 
		trong kinh Lạy Cha.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Con chiên lạc, người con đi hoang, người 
		phụ nữ ngoại tình. Dakêu trên cây sung, người bại liệt được ròng xuống 
		từ trên mái nhà. Đức Giêsu đã gặp tất cả nhưng người này. Họ là những 
		người tội lỗi, lầm lạc, hư mất. Nhưng, Thiên Chúa tha thứ cho họ trong 
		Đức Giêsu mà không cần một điều kiện tiên quyết nào. Người không đòi hỏi 
		gì. Đức Giêsu không bảo: &quot;Làm cái này rồi tôi tha thứ cho&quot;. Không? Người 
		tha thứ rồi mới nói: &quot;Hãy về và đừng phạm tội nữa&quot;.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Người ta có thể chất vấn: tại sao tha 
		thứ lại là một điều thần thiêng như vậy? Tại sao tha thứ lại đưa người 
		ta đến gần Thiên Chúa thế?</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Câu trả lời có lẽ nằm trong chính từ 
		ngữ: tha thứ vì tha thứ là một ân huệ ở trên cao, siêu việt.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Ơn huệ thứ nhất ta được là hiện hữu của 
		ta như một tạo vật. May mắn là chúng ta vẫn là vậy. Nhưng cách cư xử, 
		phong tục, lỗi lầm của chúng la có thể phá huỷ ơn huệ đầu tiên này nơi 
		ta, làm chúng ta bị &quot;tha hoá&quot;</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Chính lúc đó ơn tha thứ đến, một loại ơn 
		tái tạo. Chúng ta đã chết mà nay sống lại. Chúng ta không còn phải chịu 
		đựng lẫn nhau nửa, chúng ta lại chấp nhận lẫn nhau và lại thương yêu 
		nhau. Đó là một cuộc tái sinh, một sự Phục Sinh, một bước đi vào đời 
		sống mới.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Như vậy thật là tốt đẹp khi chúng ta 
		được tha thứ. Tuy nhiên, thẳng thắn mà nói, liệu chính chúng ta có thể 
		tha thứ được không? Tha thứ đây không phải là quên, cũng không phải là 
		chối bỏ những xác tín của chúng ta, mà là tìm đến với kẻ xúc phạm ta. Và 
		không cần để mất một chút gì về chân lý, hoặc về lương tri phân biệt tốt 
		xấu, để nói với kẻ phạm lỗi: bạn là anh, là chị tôi.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-top: 12.0pt">
		<span style="font-size: 14.0pt">Và có thể thêm một lời phi thường này: 
		chính bạn hãy tha cho tôi, vì bạn đã không xúc phạm đến tôi nếu trước đó 
		tôi đã không xúc phạm đến bạn.</span></td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center">&nbsp;&nbsp; <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;<a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/suyniemINDEX.htmy"><img border="0" src="../../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;</td></tr></table><p style="text-align: center">&nbsp;</p>

PHP File Manager