File "Ba-Maria-voi-va-len-duong.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN/_Nam_C/2013/MV4C/Ba-Maria-voi-va-len-duong.htm
File size: 19.42 KiB (19883 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
BÀ MARIA VỘI VÃ LÊN ĐƯỜNG</title><base target="main"><meta name="keywords" content="Chúa Nhật III Mùa Vọng - Năm C; suy niệm, tinmung.net, DongCong;"><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
-->
</style>
<!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000">Chúa Nhật
IV Mùa Vọng - Năm C</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
BÀ MARIA VỘI VÃ LÊN ĐƯỜNG</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
Chú giải của Noel Quesson</td></tr>
<tr>
<td width="474" style="text-align: justify">
<font face="Times New Roman">
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 30px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<b><i><span style="font-size: 14.0pt; line-height: 110%">Hồi ấy</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 30px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 110%">Trong Mùa Vọng này,
với Tin Mừng của Luca, chúng ta đã đi ngược dòng thời gian. Vào Chúa
nhật thứ I Mùa Vọng, ông đã yêu cầu chúng ta "ngẩng đầu lên" trước Đức
Kitô vinh quang đang "hiện đến" trên đám mây trời: Đức Kitô Phục sinh
hôm nay cũng là Đức Kitô ngày "cánh chung". Chúa nhật II và III Mùa
Vọng, Luca đã cho chúng ta quay lại 2000 năm về trước, vào thời rao
giảng của Gioan Tẩy giả, chuẩn bị cho tác vụ công khai của Đức Giêsu
Kitô Nadarét. Chúa nhật thứ IV này, chúng ta lời đi ngược lên 30 năm
nữa, tới thời mà Đức Giêsu mới chỉ là một phôi thai trong lòng một trinh
nữ, Đức Maria và chúng ta cũng ở trong thời gian.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 30px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 110%">Còn vài ngày nữa là
tới lễ Giáng sinh. Những ngày này, đường phố của chúng ta nhộn nhịp tưng
bừng đón lễ, những cửa hàng đua nhau quảng cáo. Trong những ngày tích
cực chuẩn bị lễ hội cuối năm này, chúng ta có dành một thời gian thanh
thản nội tâm, để cùng suy niệm với Đức Maria, đang chờ đợi người con của
mình ra đời không?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 30px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<b><i><span style="font-size: 14.0pt; line-height: 110%">Bà Maria vội vã
lên đường, đến miền núi, vào một thành thuộc chi tộc Giuđa</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 30px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 110%">Tên của Mẹ trong
tiếng Hipri là Myriam, chắc chắn có nghĩa là "Công Chúa” hay "Bà lớn".</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 30px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 110%">Đoạn văn nói cho ta
hay, "Bà hấp tấp chỗi dậy", có thể nói ngay sau khi Thiên Thần báo tin.
Sự phản ứng nhanh nhẹn này là một dấu chỉ. Đó là Lời Chúa đã thúc đẩy Bà
lên đường. "Êlisabét, người họ hàng với Bà, tuy già rồi, mà cũng đang
cưu mang một người con trai... và nay đã có thai được sáu tháng". Maria
lên đường ngay tức khắc. Chúng ta hình dung ra Bà trong dáng vẻ đầy
nhiệt tình và trẻ trung. Thái độ vội vã đó là dấu chỉ đức tin của Bà. Bà
phải đi bộ 150km, không có xe hơi tàu hỏa gì cả! Bà đi về Giêrusalem.
Air Kharim là một địa danh ở ngoại ô phía Tây của thành phố, cách 6km.
Ngày nay đó là khu đại học y khoa Giêrusalem với bệnh viện lớn là
Hadassah.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 30px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 110%">Nhưng đó không đơn
thuần là một sự di chuyển địa dư. Đó cũng là một dấu chỉ. Cuộc hành
trình này sẽ mở đầu cho hàng loạt những cuộc hành trình chứa đầy trong
các trình thuật của Luca, một cách tượng trưng. Đường đi là nơi mạc khải
và thi hành sứ vụ. Lời Chúa đã từ trời xuống Nadarét. Nay Lời Chúa đi từ
Nadarét đến Giêrusalem, mở đầu cho biến cố quan trọng "lên thành
Giêrusalem" để kết thúc cuộc đời của Đức Giêsu. Và từ Giêrusalem Lời
Chúa sẽ mở ra tới Samaria và đến tận cùng trái đất... đến cả tâm hồn
tôi, nếu tôi biết lặng nghe Lời. Sự vội vã của Đức tin là một sự vội vã
"thừa sai". Luca là đệ tử của Thánh Phaolô, vị tông đồ đã đi dọc các con
đường của đế quốc cùng với Luca (CVTĐ).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 30px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<b><i><span style="font-size: 14.0pt; line-height: 110%">Bà vào nhà ông
Dacaria và chào hỏi bà Êlisabét</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 30px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 110%">Bước đường của Lời
Chúa trước tiên ở giai đoạn thân mật nhất, và trong khung cảnh sống tự
nhiên nhất: "ở nhà"... "giữa những bà con", ở đây là giữa hai chị em bà
con. Đức tin luôn được thông truyền như thế!</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 30px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 110%">Ông Dacaria bị câm,
vì ông đã không chịu tin (Lc 1,20 - 1,64). Đây lại là một dấu chỉ có ý
nghĩa. Ông Dacaria đáng thương, sẽ không thể nói một tiếng nào với hai
bà trong thời gian gặp gỡ suốt 3 tháng (Lc l,56) chỉ có các bà nói
chuyện với nhau. Chính các bà là những người đầu tiên có đức tin.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 30px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 110%">Lời chào của Maria
là: "Shalom" có nghĩa là bình an, trong ngôn ngữ của bà. Chào? Dacaria
và Êlisabét sáu tháng trước vẫn còn là một đôi vợ chồng già buồn bã.
Buồn vì không có con (Lc l,7). Bà Maria đã biết điều đó. Bà đến để chúc
mừng người chị bà con và chia sẻ niềm vui với bà.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 30px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<b><i><span style="font-size: 14.0pt; line-height: 110%">Bà Êlisabét vừa
nghe tiếng bà Maria chào, thì đứa con trong bụng nhảy lên.</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 30px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 110%">"Đứa con nhảy lên
trong bụng". Đó là những từ cụ thể? Phaolô nói rằng, Luca là một y sĩ
(Cl 4, 14). Chúng ta hiểu vì thế mà Luca đã lưu ý đến chi tiết này. Bất
cứ phụ nữ nào đã làm mẹ, cũng đều nhớ đến giây phút khó quên đó giây
phút mà hài nhi ra dấu hiệu đầu tiên về sự hiện diện của mình bằng cách
cựa quậy. Có phải đó là biến cố tầm thường? Là hình ảnh văn chương ngây
ngô? Là thứ tình cảm lỗi thời? Không, đối với Luca, đó là một quả quyết
thần học, một "dấu chỉ" nữa? cũng như hai anh em sinh đôi Êsau và Giacóp
đã nhảy múa trong bụng bà Rêbécca trước kia là vô sinh (St 25,22). Thiên
Chúa đi trước con người, trong những ý định của Người: "ngay từ trong
lòng mẹ", ngôn sứ Giêrêmia đã biết rằng "Chúa biết mình" (Gr l,5). Cách
nói này phải chăng là hạnh phúc?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 30px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 110%">Gioan Tẩy Giả bắt đầu
vai trò của mình là ngôn sứ và nhân chứng cho Đức Giêsu Kitô! Chính ông
báo trước cho mẹ ông biến cố vĩ đại đang sắp đến. Tại sao chúng ta lại
cứ muốn hợp lý hóa mầu nhiệm? Đấy là một hiện tượng sinh học thông
thường chăng? Phải, nhưng cũng là mầu nhiệm thần linh về sự hiện diện
của Thiên Chúa, Đấng luôn luôn "đi trước" chúng ta.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 30px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<b><i><span style="font-size: 14.0pt; line-height: 110%">Và bà được đầy
tràn Thánh Thần</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 30px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 110%">Đối với Luca, những
trình thuật về thời thơ ấu của Đức Giêsu đã là một sự báo trước thời
gian Phục sinh. Đó là Lễ Hiện Xuống cách tượng trưng, nhưng là một lễ
Hiện xuống bên trong, không rực rỡ bên ngoài. Sau này Luca sẽ nói rằng,
chính vùng Thần Khí Thiên Chúa đó sẽ "đổ xuống trên mọi xác thịt" (Cv
2,17-21 - Ge 3,l-5).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 30px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 110%">Chúng ta thấy rằng,
Luca giúp chúng ta đọc lại biến cố Giáng sinh của Đức Giêsu theo ánh
sáng của sự khai sinh Giáo Hội! Tuy nhiên, như thế không có nghĩa là
những sự kiện trên là 'không có thực: Luca đã nhận biết những sự kiện đó
từ các giới tham dự nghi thức thanh tẩy và họ hàng của Mẹ Maria, Đấng đã
"ghi nhớ mọi kỷ niệm ấy trong lòng" (Lc 1,66 - 2,19-51).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 30px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<b><i><span style="font-size: 14.0pt; line-height: 110%">Liền kêu lớn
tiếng và nói rằng</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 30px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 110%">Từ Hy Lạp Luca dùng ở
đây (anéphonèsén) trong toàn bộ Kinh thánh chỉ thấy xuất hiện trong đoạn
này mà thôi, còn trong sách Sử biên niên (1 Sb 15,21 - 16,4.5.42 2 Sb
5;13) từ này chỉ được dùng nhằm diễn tả những câu "tung hô phụng vụ” để
chào mừng khám giao ước. Chúng ta có thể dịch là: "Bà Êlisabét đã lớn
tiếng hát lên bài thánh ca này".</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 30px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<b><i><span style="font-size: 14.0pt; line-height: 110%">Em được chúc
phúc hơn mọi người phụ nữ, và người con em đang cưu mang cũng được chúc
phúc.</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 30px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 110%">Đa số các Kitô hữu
đọc kinh Kính Mừng không biết rằng lời kinh của họ được trích từ đoạn
Tin mừng này. Những từ này đã vượt qua nhiều thế kỷ trên mỗi tổ tiên của
chúng ta, chúng ta sẽ để những từ này rơi vào lãng quên chăng? Chúng ta
có thường đọc kinh Kính Mừng không? Có lần chuỗi Mân Côi? Những từ này
cũng là một trích dẫn Kinh Thánh được dùng hai lần khác, đối với hai phụ
nữ khác là Gia - en và Giuđitha (Tl 5,24 - Gđt 13,18). Hai phụ nữ đã cứu
dân tộc họ vào những ngày nguy khốn nhất. Câu trích dẫn này có phải là
ngẫu nhiên không?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 30px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 110%">“Em được chúc phúc
hơn mọi người phụ nữ": đây là một lời khen tặng của một phụ nữ đối với
một phụ nữ khác: Luca lấy làm sung sướng nhấn mạnh về một trong những đề
tài của ông trong Tin Mừng. Bí mật đầu tiên về Thiên Chúa không được
giao phó cho người nam. Ngày nay có những phong trào đấu tranh để giải
phóng phụ nữ. Có một số người cho rằng những phong trào đó là nhập
nhằng. Nhìn dưới khía cạnh tích cực, những phong trào đó là một dấu chỉ
thời đại, một dấu chỉ của Thiên Chúa. Mới đây một phong trào phụ nữ tự
cho mình có nhiệm vụ “dám sống như phái nữ… dám nói Đức Giêsu Kitô thuộc
phái nữ”. Điều này đã bắt đầu trong Tin Mừng thánh Luca. Trước cả các
thánh Tông Đồ vào ngày lễ Ngũ tuần (30 năm trước). Bà Êlisabét đã được
"đầy ơn Thánh Thần". Ở đây trong bản văn Hy Lạp có dùng cùng một từ như
trên. Ta có thể dịch là "quả trong lòng bà được chúc phúc”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 30px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<b><i><span style="font-size: 14.0pt; line-height: 110%">Bởi đâu tôi
được Thân Mẫu Chúa tôi đến với tôi thế này?.</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 30px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 110%">Ở đây Luca lại trích
dẫn một câu Kinh Thánh (2 Sm 6,9) nói về Vua Đavit, đã không tin rằng
hòm bia giao ước lại có thể đến nhà ông. Khám giao ước đó là nơi hiện
diện của Thiên Chúa. Từ đó về sau Đức Giêsu sẽ nói (Ga 2,19) rằng Thiên
Chúa quyết định không cư ngụ trong những "đồ vật" phượng tự nữa, những
căn nhà bằng đá, nhưng hiện diện trong thân thể "sống động" của Đức
Kitô. Bạn đang tìm một Đấng Cứu chuộc, hãy mở mắt ra mà nhìn ngắm: Thai
nhi nhỏ bé và mảnh mai này, đang hiện diện trong bụng Mẹ người... "Có
phải chính Người là Con Thiên Chúa, đầy ân sủng và chân lý không " (Ga
l,14). Mầu nhiệm của Thiên Chúa còn đang giấu ẩn. Đó cũng là mầu nhiệm
Thánh Thể.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 30px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<b><i><span style="font-size: 14.0pt; line-height: 110%">Vì này đây, tai
tôi vừa nghe tiếng em chào, thì đứa con trong bụng đã nhảy lên vui sướng</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 30px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 110%">Nếu dịch từng chữ
theo bản văn Hy Lạp thì sẽ là: "Khi lời chào mừng của em vừa đến tai
tôi, thai nhi trong bụng tôi đã nhảy lên vì vui mừng (Cùng một từ
"Koilia" thế mà ba dịch giả lại dịch ba cách khác nhau!).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 30px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 110%">Từ "giật mình" hay
"nhảy lên", gợi cho ta nhớ tới một vũ điệu bước khiêu vũ của Vua Đavit
trước khám giao ước (2 Sm 6,15-16). Từ “vui mừng" ("agalhasis") chỉ được
dùng trong những Thánh Vịnh (90 lần!) và không bao giờ được dùng trong
ngôn ngữ cổ điển Hy Lạp. Đó là sự vui mừng trước sự hiện diện của Thiên
Chúa. Sự vui mừng của Chúa ban cho, không giống như những lạc thú trên
đời. Đó là chủ đề vui mừng mà Thánh Thần ban cho, chủ đề điển hình của
Thánh Lu ca “các người sẽ nhảy nhót như những chú bê bé nhỏ thoát ra
khỏi chuồng" như ngôn sứ đã nói như thế (Mt 3,10). Còn chúng ta những
người Kitô hữu thì sao?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 30px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<b><i><span style="font-size: 14.0pt; line-height: 110%">Em thật có
phúc, vì đã tin rằng Chúa sẽ thực hiện những gì Người đã nói với em.</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 30px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 110%">Rõ ràng, toàn thể
trình thuật này chìm đắm trong đức tin và chỉ có thể giải thích theo đức
tin. Đức Maria đã được gọi là "có phúc", vì Bà có đức tin: Bà đã tin.
Đức Giêsu sẽ nói lại về “mối phúc" này, mối phúc hàng đầu. Khi nghe
người ta ca tụng mẹ mình, Đức Giêsu nói ngay: "Nhưng đúng hơn: Phúc thay
kẻ lắng nghe và tuân giữ Lời Chúa" (Lc 11,28).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 30px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 14.0pt; line-height: 110%">Mối phúc này có thể
dành cho chúng ta. Trong đời sống, tôi có dùng thời giờ cho việc suy
niệm Lời Chúa không? Giờ đây tôi bắt đầu kinh "Magnificat anima mea
Dominum" "Linh hồn tôi ngợi khen Đức Chúa, thần trí tôi hớn hở vui mừng
vì Thiên Chúa Đấng cứu độ tôi".</span></font></td>
</tr>
<tr><td width="474"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/suyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center"> </p>