File "Mang-co-va-vinh-quang-thien-quoc.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN/_Nam_C/2013/LeGiangSinh/LeDem/Mang-co-va-vinh-quang-thien-quoc.htm
File size: 33.44 KiB (34246 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
MÁNG CỎ VÀ VINH QUANG THIÊN QUỐC</title><base target="main"><meta name="keywords" content="Chúa Nhật III Mùa Vọng - Năm C; suy niệm, tinmung.net, DongCong;"><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
-->
</style>
<!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460">
<font size="2" color="#FF0000">Lễ Giáng Sinh (Lễ đêm) - Năm C</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
MÁNG CỎ VÀ VINH QUANG THIÊN QUỐC</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
Lm PX Vũ Phan Long, ofm</td></tr>
<tr>
<td width="474" style="text-align: justify">
<p class="MsoNormal" style="text-align: center; text-indent: 30px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0" align="center">
<b><span style="font-size: 14pt; font-family: Times New Roman">(Luca
2,1-20 – <i>Giáng Sinh đêm và rạng đông</i>)</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 30px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<b><span style="font-size: 14pt; font-family: Times New Roman"> 1.- Ngữ
cảnh</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 30px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 14pt; font-family: Times New Roman">Trong ch.
1–2 của <i>TM</i> <i>Lc</i>, tức phần mở của <i>TM</i> này, Đức Giêsu và
Gioan Tẩy Giả được đặt song song thành hai cánh: </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 30px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 14pt; font-family: Times New Roman">1) Cánh các
cuộc loan báo (1,5-56): </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 30px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 14pt; font-family: Times New Roman">a) Loan báo
về Gioan (1,5-25); </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 30px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 14pt; font-family: Times New Roman">b) Loan báo
về Đức Giêsu (1,26-38);</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 30px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 14pt; font-family: Times New Roman">2) Cánh các
cuộc chào đời (1,58– 2,52): </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 30px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 14pt; font-family: Times New Roman">a) Gioan
sinh ra (1,58-80); </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 30px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 14pt; font-family: Times New Roman">b) Đức Giêsu
sinh ra (2,1-52).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 30px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 14pt; font-family: Times New Roman">Bản văn
2,1-20 là phần đầu trong khối bản văn nói đền việc Đức Giêsu chào đời.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 30px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<b><span style="font-size: 14pt; font-family: Times New Roman"> 2.- Bố
cục</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 30px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 14pt; font-family: Times New Roman"> Bản
văn có thể chia thành ba phần:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 30px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 14pt; font-family: Times New Roman"> 1)
Hoàn cảnh chào đời của Đức Giêsu (2,1-5);</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 30px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 14pt; font-family: Times New Roman"> 2)
Cuộc chào đời (2,6-7);</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 30px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 14pt; font-family: Times New Roman"> 3) Mạc
khải về hài nhi và phản ứng lại với mạc khải (2,8-20): </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 30px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 14pt; font-family: Times New Roman">a) Mạc khải
về hài nhi sơ sinh cho các mục đồng (cc. 8-14)</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 30px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 14pt; font-family: Times New Roman">b) Phản ứng
lại mạc khải (cc. 14-20). </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 30px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 14pt; font-family: Times New Roman">[4) Đức
Giêsu chịu phép cắt bì (2,21)]. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 30px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<b><span style="font-size: 14pt; font-family: Times New Roman">3.- Vài
điểm chú giải</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 30px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><span style="font-size: 14pt; font-family: Times New Roman">- Xêda
Âugúttô</span></i><span style="font-size: 14pt; font-family: Times New Roman">
(1): Gaiô Ốttaviô sinh ngày 2/9/63 trước CG; khi Giuliô Xêda bị ám sát
vào tháng 3/44 thì ông đang ở bên Tây-ban-nha. Nhờ sự hỗ trợ của ông
chú, ông được coi là người thừa kế chính, rồi vào năm 43, ông được nhận
là con nuôi của Giuliô Xêda, với tên là Gaiô Giuliô Xêda Ốttavianô. Từ
ngày 27/11/43 tr CG, Rôma được cai trị bởi một<i> </i>tam đầu chế là
Ốttavianô, Máccô Antôniô và M. Lêpiđô. Vào ngày 1/1/43, Xêda được nhìn
nhận là thần, nên Ốttavianô trở thành <i>divi filius</i> (con thần). Chế
độ tam đầu chấm dứt vào năm 36, và Ốttavianô đã đánh bại Clêôpatra và
Máccô Antôniô tại <st1:place w:st="on">Actium</st1:place> năm 31. Năm
30, ông được nhìn nhận là chúa tể Ai-cập và cũng được coi là hoàng đế.
Nhưng danh hiệu <i>imperator</i> (hoàng đế) chỉ được phê chuẩn vào năm
29. Chỉ vào ngày 16/1/27, thì Nghị viện Rôma mới trao tặng ông danh hiệu
Augúttô, tức nhìn nhận vị trí tối cao của ông trên đất nước cộng hòa vừa
được khôi phục. Ông qua đời năm 14 sau CG. Con rể là Tibêriô lên ngôi,
cai trị từ năm 14-37 (x. 3,1).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 30px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><span style="font-size: 14pt; font-family: Times New Roman">- khắp cả
thiên hạ</span></i><span style="font-size: 14pt; font-family: Times New Roman">
(1): Đây là lối nói thậm xưng để chỉ đế quốc. Trong thực tế, không có sử
gia nào ghi lại là có một<i> </i>cuộc kiểm tra dân số ở mức độ này vào
thời Hêrôđê Cả (37-4 tr CG).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 30px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><span style="font-size: 14pt; font-family: Times New Roman">- lên
thành Bêlem</span></i><span style="font-size: 14pt; font-family: Times New Roman">
(4): Vì Bêlem cao hơn mặt biển khoảng 800m, nói “đi lên Bêlem” từ phía
bắc Galilê là có thể hiểu được, Nadarét cao hơn mặt biển khoảng 560m.
Đường đi từ Nadarét đến Bêlem dài khoảng 120 cs.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 30px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><span style="font-size: 14pt; font-family: Times New Roman">- thành
vua Đavít </span></i>
<span style="font-size: 14pt; font-family: Times New Roman">(4): Cựu Ước
nói Đavít “là con một người Épratha ở Bêlem thuộc Giuđa” (<i>1 Sm</i>
17,12) và là con của “Giesê, người Bêlem” (<i>1 Sm</i> 17,58). Bêlem (x.
<i>Tl</i> 17,7-9; 19,1-2; <i>R </i>1,1-2; <i>1 Sm</i> 17,12) là một phố
nhỏ khoảng 5 cs về phía tây nam của Giêrusalem; <i>Ga</i> 7,42 gọi là
một<i> </i>làng, <i>kômê</i>.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 30px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><span style="font-size: 14pt; font-family: Times New Roman">- người
đã đính hôn/thành hôn với ông là bà Maria</span></i><span style="font-size: 14pt; font-family: Times New Roman">
(5): Bằng vài từ ngữ rất chính xác, <i>Lc</i> mô tả tình cảnh của Đức
Maria: bà là vợ trinh khiết của Giuse. Bà đang mang thai, và các độc giả
biết tại sao rồi. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 30px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><span style="font-size: 14pt; font-family: Times New Roman">- con
trai đầu lòng</span></i><span style="font-size: 14pt; font-family: Times New Roman">
(7): <i>Prôtotokos</i>, “con trai đầu lòng”, không nhất thiết hàm ý “con
đầu lòng” của nhiều con. Điều tác giả muốn nói ở đây là không có người
con nào của Đức Maria đến trước Đức Giêsu. <i>Lc</i> đã nêu bật sự trinh
khiết của Đức Maria (1,27.34), ngài sẽ tỏ ra rất dè dặt khi đề cập đến
truyền thống các anh em của Đức Giêsu (ngài chỉ nhắc đến ở 8,19-20; <i>
Cv</i> 1,14 và tránh nói đến ở 4,22; <i>Cv</i> 12,17; 15,13; 21,18). Ta
biết có những bản văn Do-thái nói đến một<i> </i>phụ nữ đã chết khi sinh
đứa con “đầu lòng” (xem tấm bia mộ của bà Arsinoê, năm 5 tr CG, tại
Leontopolis bên Ai-cập). Ghi nhận như thế, <i>Lc</i> không nhắm đến
quyền trưởng nam để hưởng gia tài thiên sai cho bằng phẩm chất người
hiến thánh (x. 2,23; <i>Xh</i> 13,2; 34,19).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 30px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><span style="font-size: 14pt; font-family: Times New Roman">- lấy tã
bọc con</span></i><span style="font-size: 14pt; font-family: Times New Roman">
(7): Câu này cho thấy Đức Maria chăm sóc con như bất cứ người phụ nữ nào
ở Paléttina (x. <i>Kn</i> 7,4; <i>Ed</i> 16,4), chứ không muốn nói đến
sự nghèo túng hay cuộc chào đời thấp hèn của Đấng Mêsia. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 30px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><span style="font-size: 14pt; font-family: Times New Roman">- máng cỏ</span></i><span style="font-size: 14pt; font-family: Times New Roman">
(7): Có thể Maria đã sinh con tại một<i> </i>cái chái sau quán trọ vì ở
đấy có chỗ cho lừa qua đêm và có máng đựng cỏ cho lừa ăn đêm. Cũng có
thể đây là một<i> </i>cái ràn. Bản văn <i>Lc</i> không nói tới một<i>
</i>con vật nào. Sau này truyền thống đã dựa theo <i>Is</i> 1,3 mà đưa
vào. Còn sinh trong một<i> </i>cái “hang”? Truyền thống lấy từ <i>Prot.
Jas.</i> 18,1; có trong Giustinô, <i>Dial</i>. 78 và Origiênê, <i>Contra
Celsum</i> 1,51). Thánh Phanxicô Assisi (1182-1226) đã tận dụng và phổ
biến truyền thống này khi lập ra máng cỏ tại Greccio năm 1223.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 30px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><span style="font-size: 14pt; font-family: Times New Roman">- không
tìm được chỗ trong nhà trọ </span></i>
<span style="font-size: 14pt; font-family: Times New Roman">(7): dịch
sát “không có chỗ cho ông bà trong nhà trọ”. Hẳn là Maria và Giuse đã đi
tìm chỗ trú qua đêm nơi một<i> </i>cái lán, chung quanh có vách và chỉ
có một<i> </i>lối ra vào. Dường như giọng văn có chút chua xót.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 30px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><span style="font-size: 14pt; font-family: Times New Roman">- những
người chăn chiên </span></i>
<span style="font-size: 14pt; font-family: Times New Roman">(8): Phải
chăng nhắc đến họ vì họ có liên hệ với Đavít, xưa kia chăn chiên tại
Bêlem (<i>1 Sm</i> 16,11; 17,15; <i>2 Sm</i> 7,8)? Không chắc. Điều rõ
hơn, đó là những người chăn chiên là những người nghèo. Các kinh sư rất
nghiêm khắc với người chăn chiên bởi vì do nghề này, họ xa cách với hội
đường và không giữ luật lệ. Họ bị cấm vào Đền Thờ, không được làm chứng
tại tòa án; họ bị coi như là bọn gian dối và trộm cắp. Đây lại chính là
những kẻ “bé mọn” mà Thiên Chúa vui lòng mạc khải mầu nhiệm Người cho
(x. <i>Lc</i> 10,21).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 30px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><span style="font-size: 14pt; font-family: Times New Roman">- sứ thần
Chúa</span></i><span style="font-size: 14pt; font-family: Times New Roman">
(9): Đây là một<i> </i>nhân vật huyền bí trong <i>Cựu Ước</i> (<i>St</i>
16; <i>Tl</i> 13; <i>Xh</i> 3,2–4,17; <i>Tl</i> 6,11-24). Nhưng lần này
sứ thần Chúa tỏ mình ra với một<i> </i>vẻ siêu việt chưa từng có: chung
quanh các mục đồng, vinh quang Chúa chói lòa, đây là vinh quang đã cho
Ít-ra-en thấy sự hiện diện của Đức Chúa (<span style="text-transform: uppercase">Yhwh)</span>
trong Xuất hành (<i>Xh</i> 16,10…) và vào dịp cung hiến Đền thờ (1 V
8,11). Cũng giống như trong Cựu Ước, điều được loan báo bởi “sứ thần
Chúa” sau đó lại được gán cho “Chúa” (x. c. 15). Và cuộc thần hiển
thường có kèm theo lời mời tin tưởng (c. 10; x. <i>St</i> 15,1; 21,17;
<i>Tl</i> 6,23…).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 30px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><span style="font-size: 14pt; font-family: Times New Roman">- Hôm nay</span></i><span style="font-size: 14pt; font-family: Times New Roman">
(11): Lần đầu tiên trạng từ <i>sêmeron</i>, “hôm nay”, xuất hiện (x.
4,21; 5,26; 12.28; 13,32.33; 19,5.9; 22,34.61; 23,43. Từ này được dùng
12 lần trong <i>Lc</i>, 8 lần trong <i>Mt</i>). Từ này báo trước thời
cánh chung đã được khai mạc.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 30px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><span style="font-size: 14pt; font-family: Times New Roman">- bình an
dưới thế cho loài người Chúa thương</span></i><span style="font-size: 14pt; font-family: Times New Roman">
(14): <i>Eudokia</i> là “ý muốn”, và cụm từ <i>anthrôpoi</i> <i>eudokias</i>
có nghĩa là “những người được Thiên Chúa chiếu cố đến/sủng ái”. </span>
</p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 30px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<b><span style="font-size: 14pt; font-family: Times New Roman">4.- Ý
nghĩa của bản văn</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 30px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 14pt; font-family: Times New Roman">Biến cố được
kể ra ở đây có những nét tương phản nổi bật. Về cuộc chào đời của Đức
Giêsu, bản văn nói đến bằng những câu ngắn ngủi và đơn giản, khiến độc
giả hiểu là tự nó, cuộc chào đời này không có gì đặc biệt; nó được đặt
vào trong dòng lưu chuyển quen thuộc của thế giới. Chỉ nhờ thiên sứ của
Thiên Chúa, hiện ra trong ánh hào quang chói lọi của thiên quốc, chuyện
vừa xảy ra mới được loan báo cho các mục đồng. Đấng Cứu độ trần gian đã
đến thế giới trong những hoàn cảnh tầm thường. Nét tương phản này thúc
đẩy độc giả suy nghĩ sâu xa hơn. Biến cố này đưa người ta đến chỗ ca
ngợi Thiên Chúa.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 30px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 14pt; font-family: Times New Roman"> </span><i><span style="font-size: 14pt; font-family: Times New Roman">*
Hoàn cảnh chào đời của Đức Giêsu (1-5)</span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 30px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 14pt; font-family: Times New Roman">Thế giới vẫn
đang đi theo dòng lưu chuyển bình thường của nó. Ngay ở đầu, hoàng đế
Âugúttô được nêu tên; ông là vị chúa tể thống trị thế giới Địa Trung Hải
lúc đó, trong đó có Paléttina. Ông đã bắt người ta chúc mừng ông như là
ông hoàng thái bình, vị cứu tinh của các cuộc khởi nghĩa và các cuộc nội
chiến, cũng như đảm bảo cho có trật tự và sự thoải mái. Ở đây ông được
giới thiệu danh tánh và một<i> </i>công việc tiêu biểu của một vị quân
vương: ông cho kiểm tra dân số, hẳn là để có thể thu thuế cho thật cao.
Việc nhắc đến hoàng đế Xêda Âugúttô hẳn là một<i> </i>có một vai trò
lịch sử, nhưng cũng còn có một<i> </i>vai trò biểu tượng nữa: hoàng đế
Rôma thần thánh (Âugúttô) tương phản với Đấng Kitô Đức Chúa (c. 11);
Xêda Âugúttô điều hành và Đấng Mêsia phải quy phục. Nhưng quyền chúa tể
của Xêda ngoại giáo trên Hài Nhi Mêsia chỉ là tạm thời. Quyền chúa tể
này sẽ bị vượt qua khi Đức Giêsu được tôn vinh sau Phục Sinh (<i>Lc</i>
24,36; x. <i>Cv</i> 2,36). Điều này, ngay lúc này các thiên thần đã công
bố: Người là Đấng Cứu thế duy nhất, Đức Chúa duy nhất (c. 11), Đấng duy
nhất có thể ban hòa bình cho loài người (c. 14).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 30px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 14pt; font-family: Times New Roman">Maria và
Giuse quy phục cuộc kiểm tra dân số này. Chính việc kê khai tên tuổi đã
khiến hai ông bà đi về thành Bêlem. Tác giả <i>Lc</i> nhấn mạnh rằng
thành Bêlem là thành nguyên quán của vua Đavít và Giuse thuộc về nhà và
gia tộc vua Đavít. Như thế chúng ta có một<i> </i>quy chiếu về lời hứa
và niềm chờ mong Đấng Mêsia, có liên hệ với Bêlem và gia tộc vua Đavít
(x. <i>Mk</i> 5,1). Maria đang mang thai do sự can thiệp của Thánh Thần.
Ân ban vô song của Thiên Chúa cũng không tránh cho Đức Maria khỏi những
bất trắc của chuyến đi đường, xa gia đình dòng họ. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 30px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><span style="font-size: 14pt; font-family: Times New Roman">* Cuộc
chào đời (6-7)</span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 30px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 14pt; font-family: Times New Roman">Ngay trong
các thực tại tự nhiên và trong các tương quan giữa con người với nhau,
thế giới vẫn đi theo dòng lưu chuyển của nó. Khi đến lúc sinh con, Maria
đã sinh con trai. Bà phải quy phục tính tất yếu tự nhiên này. Bà không
thể chọn thời gian cho mình, cũng không thể chờ đợi một<i> </i>hoàn cảnh
tốt đẹp hơn. Cũng vì thế, chính bà phải bọc con trong các cái tã và đặt
con nằm trong máng cỏ. Đức Giêsu đã khởi sự cuộc hành trình trần thế
trong một<i> </i>cái máng cỏ. Mẹ Người và chính Người đã không tìm được
những con đường đã được nện cho bằng phẳng và những nơi trú ngụ đăng ký
trước. Các ngài là những người nghèo, các ngài không có cao vọng gì; các
ngài phải đi tìm và tìm ra chỗ của các ngài: các ngài bằng lòng với các
sự vật của trần gian. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 30px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><span style="font-size: 14pt; font-family: Times New Roman">* Mạc
khải và phản ứng (8-20) </span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 30px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 14pt; font-family: Times New Roman">Ngược lại
với tình cảnh này, ta thấy có ánh sáng huy hoàng của trời cao và vị sứ
thần của Thiên Chúa xuất hiện. Vị này loan báo cho các mục đồng biết
chuyện gì đã xảy ra trong đêm, trong những hoàn cảnh tưởng là thông
thường. Họ đang run rẩy khiếp sợ, nhưng một<i> </i>niềm vui lớn lao được
loan báo cho họ. Sứ thần của Thiên Chúa luôn luôn là sứ thần của niềm
vui (x. 1,14.28). Các mục đồng và toàn dân có lý để vui mừng: Đấng Cứu
thế, Đức Kitô, Đức Chúa, đã sinh ra cho họ. Người là Đấng Mêsia được
trông đợi từ bao đời, Đức Vua muôn đời của <st1:country-region w:st="on"><st1:place w:st="on">
Israel</st1:place></st1:country-region>, do Thiên Chúa ban. Người là Đức
Chúa, nghĩa là Người có trong tay mọi quyền bính và sức mạnh. Chỉ có
niềm vui mới tương ứng với sứ điệp đến từ Thiên Chúa như thế. Nhưng dấu
chỉ lại thuộc về hoàn cảnh hiện tại: Đức Chúa nằm đó, một<i> </i>em bé
được quấn tã, nằm trong một<i> </i>máng cỏ, trong nơi trú ngụ của bò
lừa. Dấu chỉ là các mục đồng sẽ tìm được một em bé bình thường, với đặc
điểm duy nhất là em sinh ra vì người nghèo.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 30px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 14pt; font-family: Times New Roman">Câu đáp đầu
tiên cho sứ điệp ấy đến từ cơ binh các thiên thần, các ngài ca hát ngợi
khen Thiên Chúa. Các diễn tả ý nghĩa của cuộc chào đời đối với Thiên
Chúa và đối với loài người. Thiên Chúa được tôn vinh bởi cuộc chào đời
này: Người đã tôn vinh chính mình, Người đã làm cho người ta biết Người
trong thần tính, trong tình yêu và trong lòng từ bi thương xót của
Người. Biến cố Đấng Cứu thế đến phải được đón nhận như là một<i> </i>
sáng kiến của tình yêu và lòng từ bi thương xót của Thiên Chúa. Cùng với
Đấng Cứu thế, loài người cũng được ban cho có hòa bình và ơn cứu độ trọn
vẹn. Đây là hoà bình được đặt nền tảng trên sự vui lòng của Thiên Chúa,
trên sự hạ cố nhân ái của Người. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 30px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 14pt; font-family: Times New Roman">Các mục đồng
đi theo sự hướng dẫn của dấu chỉ; họ thấy hài nhi và truyền đạt lại sứ
điệp. Tất cả những ai nghe biết đều ngạc nhiên. Sự kinh ngạc là một<i>
</i>khởi đầu tốt. Nhưng nếu chỉ dừng lại với sự kinh ngạc, người ta
không đi xa được. Đến đây phản ứng của Đức Maria được nêu bật. Bà ghi
nhớ và suy niệm mọi sự trong lòng: đây là một<i> </i>sự suy niệm kéo
dài, bởi vì những gì bà thấy thì chưa rõ ràng; bà cần phải cố gắng tìm
hiểu. Còn các mục đồng thì vừa đi về vừa ca ngợi Thiên Chúa về tất cả
những gì đã xảy ra. </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 30px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 14pt; font-family: Times New Roman">[<i>* Đức
Giêsu chịu phép cắt bì (21)</i></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 30px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 14pt; font-family: Times New Roman">Ở c. 21, tác
giả tường thuật việc cắt bì và đặt tên cho Đức Giêsu. Như Gioan, Đức
Giêsu được ghi dấu giao ước (x. <i>St</i> 17,11) và tháp nhập vào dân
tộc Ít-ra-en (x. <i>Gs</i> 5,2-9). Người được đặt cho cái tên mà sứ thần
đã đặt là Giêsu: tác giả nhấn mạnh trên việc đặt tên hơn là trên việc
cắt bì].</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 30px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<i><span style="font-size: 14pt; font-family: Times New Roman">+ Kết
luận</span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 30px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 14pt; font-family: Times New Roman">Những gì vừa
được kể không phải là chuyện trao đổi qua lại trong cách xử thế của loài
người với nhau, cũng không phải là sự cảm động trước một<i> </i>trẻ sơ
sinh, không có một<i> </i>cái nôi cho xứng hợp. Ở đây, chúng ta được
loan báo về hành động từ bi thương xót của Thiên Chúa: Đấng Cứu thế đã
giáng sinh, Đức Chúa đã đang hiện diện. Thiên Chúa đã vĩnh viễn nắm lấy
hoàn cảnh của chúng ta trong tay. Đấng Cứu thế đã đi vào cuộc sống nghèo
hèn của chúng ta, nhận lấy thân phận chúng ta, trong tư cách là một<i>
</i>hài nhi được quấn tã. Người đã ở bên cạnh chúng ta và cùng đi với
chúng ta. Hẳn là chúng ta sẽ phải liện tục tự hỏi: Ơn cứu độ này là loại
cứu độ nào đây? Nhưng lòng chúng ta đã chan hòa niềm vui vì biết rằng
Đức Chúa đã có mặt.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 30px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<b><span style="font-size: 14pt; font-family: Times New Roman">5.- Gợi ý
suy niệm</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 30px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 14pt; font-family: Times New Roman">1. Thiên
Chúa dùng những nguyên nhân phụ thuộc, có vẻ tình cờ, để thực hiện các
chương trình của Ngài. Một cuộc kiểm tra dân số lại làm cho các sấm ngôn
được thực hiện: Đấng Mêsia chào đời tại Bêlem. Chúa quan phòng luôn có
trong tay toàn thời gian, các nơi chốn và các con người cũng như các
biến cố. Chúa quan phòng tiên liệu mọi sự, nhưng không phải lúc nào cũng
theo như nguyện ước của chúng ta.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 30px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 14pt; font-family: Times New Roman">2. Trái tim
của chúng ta đôi khi cũng bề bộn, ngổn ngang, như một<i> </i>cái hàng
quán Bêlem dịp ấy. Vì thế, chúng ta không đón được Đức Kitô khi Người
đến viếng thăm mà ban ơn cứu độ. Trái tim chúng ta đã chật cứng với
những khoái lạc, với các toan tính cho công việc làm ăn, với mối lo toan
quá đáng cho miếng cơm mang áo, hay có khi chỉ là sự vô tâm lãnh đạm.
Đức Kitô đến như một<i> </i>kẻ quấy rối, và chúng ta không thích. </span>
</p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 30px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 14pt; font-family: Times New Roman">3. Những
người đầu tiên được mời đi tôn kính Hài Nhi trong máng cỏ là các mục
đồng, những kẻ bị người đương thời khinh bỉ, do họ sống dễ dãi. Ngày hôm
nay, tất cả chúng ta cũng đang được mời tiến đến bên máng cỏ cùng với
những người nghèo hèn ấy, bất kể chúng ta thế nào, nhiều công trạng hay
nhiều tội lỗi. Đức Giêsu đã đến cho tất cả mọi người, và đặc biệt cho
những người nghèo nhất và những người nhỏ bế nhất. Loài người xác tín
rằng sự dữ chỉ có thể bị tiêu diệt bởi tiền bạc, bởi sự lừa dối hay bởi
tham nhũng. Tin Mừng của lễ Giáng Sinh đêm nay cho chúng ta thấy một vì
Thiên Chúa chọn sự nghèo khó và yếu đuối, và dạy chúng ta loại trừ một
kiểu suy nghĩ đựa trên quyền lực hoặc tiền bạc.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 30px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 14pt; font-family: Times New Roman">4. Đức Maria
không thụ động chấp nhận tất cả những gì xảy ra; bà tìm hiểu. Bà không
tức khắc cung cấp lời giải thích biến cố, nhưng đào sâu biến cố cách
kiên nhẫn và không áp đảo, ép buộc. Có một<i> </i>thứ bất bạo động
thiêng liêng và tôn giáo, biết tránh việc lược đồ hóa ép uổng, và để cho
các sự việc cứ như thế và chờ đợi được hiểu biết hơn. Bà phải cố gắng
tiếp mà tìm hiểu.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 30px; margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-size: 14pt; font-family: Times New Roman">5. Thánh
Amêđê (1108-1159), là đan sĩ Xitô và cũng là giám mục, đã nói trong một<i>
</i>bài giảng về Đức Maria: «Mẹ thấy là Con Thiên Chúa đã được trao cho
Mẹ; Mẹ vui mừng khi thấy ơn cứu độ thế giới được ký thác cho mình. Mẹ
nghe Thiên Chúa nói tận đáy lòng Mẹ: ‘Ta đã chọn con giữa tất cả những
gì Ta đã tạo thành; Ta đã chúc phúc cho con giữa mọi người phụ nữ; Ta đã
trao Con Ta vào tay con; Ta đã ký thác Con Một của Ta cho con. Đừng ngại
cho bú mớm Đấng mà con đã sinh ra, hoặc nuôi dưỡng Đấng mà con đã cho
chào đời. Con hãy biết rằng Người không chỉ là Thiên Chúa, mà còn là con
của con. Người là Con của Ta và là con của con, Con của Ta do thần tính,
con của con do nhân tính Người đã nhận lấy nơi con’. Đức Maria đã đáp
lại lời mời gọi này với biết bao tâm tình tha thiết và nhiệt thành, với
biết bao khiêm nhường và tôn kính, với biết bao tình yêu và tận tụy.
Loài người không biết được điều này, nhưng Thiên Chúa biết, vì Người dò
thấu tận tâm can (<i>Tv</i> 7,10)… Phúc thay Đấng đã được giao cho nhiệm
vụ nuôi dưỡng Đấng che chở và nuôi nấng mọi sự, bồng bế Đấng nâng đỡ vũ
trụ» (<i>Bài giảng thứ 4 về Đức Maria</i>; Pain Cîteaux alt.; x. SC 72,
tr. 129t).</span></td>
</tr>
<tr><td width="474"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/suyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center"> </p>