File "motsucanthietsuutam.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN/_Nam_C/2010/Mua Thuong Nien/ChuaNhat XVI/motsucanthietsuutam.htm
File size: 8.81 KiB (9019 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>Chúa Nhật XVI thường niên - Năm C</title><base target="main"><meta name="keywords" content="Chúa Nhật XVI thường niên - Năm C;  suy niệm, tin mừng, DongCong, "><style>
<!--
	.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
-->
</style>
<!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="10" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000">Chúa Nhật XVI thường niên - Năm C</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">MỘT SỰ CẦN THIÊT</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">Sưu tầm</td></tr><tr><td width="474" style="text-align: justify; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none"><p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Nhìn vào cuộc sống, chúng ta phân biệt hai loại cần thiết, đó là cần thiết tương đối và cần thiết tuyệt đối. Vậy thế nào là cần thiết tương đối và thế nào là cần thiết tuyệt đối?</span></p><p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Cứ chung mà nói, ai trong chúng ta cũng cần đến tiền bạc cũng như cơm ăn áo mặc. Vì thiếu nó, chúng ta không thể sống và nếu có sống, thì cũng sống trong cảnh cùng cực túng thiếu, sống không ra người. Bời đó, ai cũng chịu khó bươm chải, chạy ngược chạy xuôi, làm lụng vất vả, đổ mồ hôi xôi nước mắt để tìm tiền kiếm bạc. Cơm áo gạo tiền là nỗi lo lắng số một của chúng ta. Và trong bất kỳ phạm vi nào, thì vấn đề đầu tiên bao giờ cũng phải là vấn đề tiền đâu.</span></p><p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Một khi tiền bạc đã rủng rỉnh, người ta lại mơ ước đến quyền hành và thế lực, nhờ đó mà lên mặt với đời và để lại trong thời gian một chút danh giá, một chút tiếng tăm.</span></p><p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Đô đốc Byrd là một nhà thám hiểm Nam cực, vì không có đủ tiền, ông đã cho đăng báo và hứa rằng nếu ai giúp đỡ ông về phương diện tiền bạc, thì khi tìm thấy sông hoặc núi, ông sẽ lấy tên người ấy mà đặt cho. Tức thì nhiều người giàu có đã mang tiền đến giúp vì họ muốn cho tên tuổi của mình được tồn tại mãi với thời gian.</span></p><p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Một trường hợp khác, đó là Carnégie, ông vua thép ở Mỹ. Trong việc làm ăn, đã xảy ra một sự cạnh tranh giữa ông và Pullman, nhiều lúc đã đi tới chỗ va chạm và xích mích, thiệt hại cho cả đôi bên. Ngày kia, Carnégie đến giặp Pullman và nói:</span></p><p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">- Tôi nghĩ cả hai chúng ta đều điên khùng. Vậy tôi xin đề nghị với ông, thay vì cạnh tranh, chúng ta hãy hợp tác với nhau.</span></p><p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Nói rồi, Carnégie kể ra những lợi ích to lớn do sự hợp tác đem lại. Cuối cùng Pullman chỉ hỏi một câu:</span></p><p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">- Vậy ông tính đặt tên cho công ty là gì?</span></p><p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">- Công ty Pullman chứ sao nữa.</span></p><p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Nghe vậy, Pullman đã mỉm cười, bắt tay và mời Carnégie ở lại dùng cơm tối.</span></p><p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Xem đó, chúng ta thấy đô đốc Byrd và Carnégie đã đánh trúng vào yếu điểm của nhiều người, đó là lòng ham mê danh vọng.</span></p><p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Thế nhưng, tiền bạc và danh vọng có thực sự là điều cần thiết tuyệt đối hay không? Chắc chắn là không. Vì khi phải đối đầu với cái chết, chúng ta sẽ chẳng mang theo được một chút gì sang thế giới bên kia:</span></p><p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">- Vua Ngô ba mươi sáu tấn vàng,</span></p><p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">&nbsp;Chết xuống âm phủ, chẳng mang được gì.</span></p><p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Với chúng ta thì khác, sự cần thiết tuyệt đối chính là phần rỗi linh hồn như lời Chúa đã phán:</span></p><p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">- Được lời lãi cả thế gian mà mất linh hồn thì nào có ích lợi chi.</span></p><p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Tự đời đời, Chúa chẳng cần đến chúng ta. Nếu không có vũ trụ và loài người, thì Chúa vẫn là Chúa. Ngài hoàn toàn đầy đủ và hạnh phúc. Sở dĩ Chúa dựng nên chúng ta là để chúng ta được chia sẻ phần hạnh phúc với Ngài.</span></p><p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Bởi vậy, nhiệm vụ của chúng ta là phải nhận biết và thờ phượng Ngài, hầu nhờ đó đạt được phần rỗi cho linh hồn.</span></p><p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Đúng thế, chúng ta được sinh ra bên ngoài là nhờ cha mẹ. Nhưng không cha mẹ nào dám xác quyết rằng tất cả đều do mình trao ban. Những sự vật rất tầm thường như khí trời, cơm gạo, rau cỏ để cho chúng ta được sống là do ai, nếu không phải là do bởi chính Thiên Chúa.</span></p><p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Vì thế, sự cần thiết tuyệt đối đó là nhận biết và thờ phượng Thiên Chúa. Nếu thiếu sót trong phạm vi này, chúng ta đã thiếu sót một chuyện rất quan trọng. Vì chỉ có vấn đề này mới thực sự là cần thiết.</span></p><p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Cavalière là một nữ tài tử nổi tiếng và gặp nhiều may mắn. Thế nhưng, theo lời cô, giữa những lời khen tặng cô vẫn cảm thấy trống vắng, khiến cho nhiều lần cô muốn đi tìm cái chết. Tự đáy lòng, cô luôn nghe như có tiếng nói:</span></p><p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">-Hỡi Cavalière, có phải mi được sinh ra là để bám lấy những cái phù du giả tạo đó hay sao?</span></p><p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Một hôm, người ta không thấy bóng dáng cô ở Paris, kinh thành ánh sáng nữa. Cô đi tới một miền núi, sống âm thầm và cầu nguyện trong một nhà dòng. Hai năm trước khi qua đời, Robert de Pierre, một nhà báo, tìm đến nơi cô đang ở. Thấy cuộc sống quá lặng lẽ và quạnh hưu, nên đã nói:</span></p><p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">- Sống như thế này thì có chi là sung sướng.</span></p><p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Nhưng cô đã trả lời:</span></p><p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">- Sung sướng lắm chứ. Sung sướng gấp ngàn lần ở Paris. Vì nhờ đó, tôi được sống gần Chúa, được sống trong Chúa và được sống với Chúa. Đó chính là niềm hạnh phúc tuyệt vời của tôi.</span></p><p class="MsoNormal"><span style="font-family: Arial,sans-serif">Hãy nhận biết và thờ phượng Chúa, nhờ đó đạt tới cuộc sống vĩnh cửu, đó là sự cần thiết tuyệt đối mà mỗi người chúng ta phải chọn lựa, phải thực hiện giữa cuộc đời đầy huyên náo và bon chen.</span></p>&nbsp;</td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center"><a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a></td></tr></table><p style="text-align: center">&nbsp;</p></body></html>

PHP File Manager