File "06.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN/_Nam_B/2018/Mua-Vong+GS/CN I MUAVONG_B/06.htm
File size: 16.37 KiB (16763 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật I Mùa Vong - Năm B</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật I Mùa Vong - Năm B; Tỉnh thức và cầu nguyên; Người giữ cửa; Bảo toàn sinh mạng; vi hành; Đức con hư không; Sự mê ngủ; Những đầy tớ; tỉnh thức và cầu nguyện;"><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật I Mùa Vong - Năm B"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">
Chúa Nhật I Mùa Vọng - Năm B</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
CHỜ VÀ ĐỢI</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
<span style="font-size: 8pt; font-style: italic; color: windowtext">Anmai, CSsR</span></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 6.0pt; background: white">
<span style="color: windowtext">Tâm trạng mong đợi, chờ mong, trông chờ
nó diễn tả nỗi lòng của con người hồi hộp, nao nức mong điều gì đó quý
báu, điều gì đó mang đến cho con người niềm vui, bình an, hạnh phúc.
Chắc có lẽ ai ai trong chúng ta cũng mang trong mình ít nhiều sự mong
đợi, lòng ngóng chờ niềm vui, niềm hạnh phúc đến với mình. Nhìn những
đứa con, đứa cháu trông đợi cha mẹ chúng đi làm về hay nhất là đợi mẹ
cháu đi chợ về chúng ta thấy hay làm sao đó!</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 6.0pt; background: white">
<span style="color: windowtext">Chúng biết rằng mẹ của chúng thương
chúng nên hễ đi chợ về là không ít thì nhiều chúng cũng sẽ được bọc xôi,
gói chè! Vì thế, hễ mẹ chúng đi chợ là y như rằng chúng cứ chờ, cứ đợi.
Nhiều khi chúng ra tận ngoài ngõ để chờ niềm vui từ những gói chè tự tay
mẹ chúng mang về cho chúng.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 6.0pt; background: white">
<span style="color: windowtext">Tương tự thế, nhìn những đứa trẻ đi học
mẫu giáo, dù là vui với các cô, các bạn. Ở với các cô, chơi chung với
các bạn đồng lứa vui lắm chứ! Nào là được ăn chung, chơi chung, đùa
chung nhưng hình như chúng vẫn chưa thoả mãn với tất cả những gì mà cô
mà bạn mang lại. Vì sao? Vì tất cả những thứ ấy vẫn không mang lại cho
chúng niềm vui, niềm bình an đích thực. Chúng biết rằng thời gian ở với
cô, với bạn hay là chơi với cô với bạn chẳng hạnh phúc bằng được ở với
cha với mẹ nên rằng cha mẹ chúng là nhất trên đời.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 6.0pt; background: white">
<span style="color: windowtext">Ở nhà có các cháu nhỏ chúng ta sẽ thấy
hình ảnh của chúng buồn cười lắm. Sáng thức dậy là ráng nằm nướng trên
giường chưa muốn dậy. Phần lười biếng, phần buồn ngủ nhưng phần lớn
chính là không muốn xa ba xa mẹ là nguồn vui, nguồn hạnh phúc của chúng.
Chúng phải làm mình làm mẩy để được ở nhà với cha và với mẹ.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 6.0pt; background: white">
<span style="color: windowtext">Rồi thử một buổi chiều nào đó, chúng ta
đến các trường mầm non chúng ta nhìn hình ảnh những đứa trẻ đang đứng
ngóng đợi cha mẹ chúng dễ thương làm sao đó. Dẫu chưa biết lúc nào ba mẹ
đến nhưng mà cứ đến khi cô bảo mẫu bảo các con hãy thay đồ, rửa mặt là
chúng không ai bảo ai đi thay đồ và làm vệ sinh thật là nhanh. Chẳng
hiểu sao thật là thiêng liêng, thật là bí nhiệm khi nghe cô bảo mẫu nói
như thế chúng làm nhanh thoăn thoắt. Thay đồ xong là chạy vụt ra sân để
mà đợi mà chờ. Trong giờ học, các cô có thể bảo các cháu làm gì theo ý
cô, theo bài học cô dạy nhưng đến giờ đó cô không thể nào điều khiển
cháu được vì lẽ giờ đấy chỉ có một điều cần thôi là chờ ba mong mẹ.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 6.0pt; background: white">
<span style="color: windowtext">Ngược lại với hình ảnh buổi sáng. Giờ
làm sao cho nhanh để được nhìn thấy ba mẹ, để được ba mẹ đón về nên
chúng không còn thiết tha với búp bê, với đồ hàng, với đồ chơi, với xe,
với cộ nữa nhưng chỉ còn thiết tha sao cho mau gặp ba với mẹ mà thôi.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 6.0pt; background: white">
<span style="color: windowtext">Nhìn lại lịch sử dân Israel ngày xưa
chúng ta thấy rõ tâm trạng chờ đợi như những đứa trẻ vậy.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 6.0pt; background: white">
<span style="color: windowtext">Do sự phản bội bất trung, họ đã bị bắt
đưa đi làm nô lệ bên Babilon. Cuộc sống lưu đày không chỉ ràng buộc họ
với những cảnh cùng cực, đói rét, gò bó, mà còn có cả những khe khắt
trong cuộc sống tinh thần tôn giáo. Cuộc sống ấy sói mòn tinh thần và
thể xác, khiến cho niềm tin vào Thiên Chúa không còn đứng vững, có khác
nào như những cánh tay rời rã, bàn chân mỏi mòn.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 6.0pt; background: white">
<span style="color: windowtext">Chờ Chúa đến nhưng thấy lâu quá để rồi
họ đi tìm cho họ đủ thứ các loại thần để mà thờ để mà kính. Lịch sử viết
lại cho chúng ta những dòng sử của dân Israel như là bài học lớn cho mỗi
người chúng ta. Vì đi theo thần này, thần kia để rồi dân Israel cứ lầm
lũi đi trong đêm tối.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 6.0pt; background: white">
<span style="color: windowtext">Chính trong bối cảnh bi thảm đen tối,
Giavê Thiên Chúa đã gửi tiên tri Giêrêmia đến loan báo về ngày giờ Thiên
Chúa sẽ ra tay tế độ. Ngài còn mặc khải rõ hơn khi cho biết tin mừng ấy
sẽ được khởi sự ngay qua một dòng tộc: Đó là dòng dõi vua Đavit: " Trong
những ngày đó và trong thời gian đó, Ta sẽ làm nảy sinh cho Đavit một
chồi Công Chính". Thế là một triều đại mới, một vận hội mới sẽ đem lại
đổi thay cho kiếp đoạ đày đen tối của dân Israel. Từ đây, trật tự được
tái lập, hạnh phúc sẽ nở ra và mọi người mọi nhà sống trong cảnh hoà
bình thịnh vượng vì Đức Vua hiển trị sẽ xét xử chư dân trong sự khôn
ngoan và công chính".</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 6.0pt; background: white">
<span style="color: windowtext">Lời hứa trên đã làm nao nức bao tâm hồn.
Thiên Chúa, Đấng luôn trung thành với giao ước đã chẳng thể nuốt lời.
Ngài đã cho Con Một Nhập thể làm người để thực hiện những gì đã hứa,
nhưng không chỉ cho Israel mà còn cho các dân tộc. Ngài đã làm sống lại
và khơi lên niềm tin tưởng khi loan báo cho họ biết rằng: Giờ cứu rỗi,
ngày giải thoát đã gần đến rồi. Vì thế, Ngài kêu gọi mọi người hãy biết
đọc qua những biến đổi của vũ trụ, qua những thay đổi của tâm hồn, dấu
chỉ của ngày cứu độ. Những biến cố như động đất, mất màu, tai ương, ôn
dịch, hạn hán cùng với những vật đổi sao dời làm cho lòng người khiếp
run kinh hãi. Và còn có biết bao cái ta không mong đợi mà xảy đến: tai
nạn, bệnh tật, chết chóc, hiểm hoạ... Tất cả đều có giá trị như là một
dấu hiệu, một lời nhắc nhở để ta hướng về ngày giờ của Con Thiên Chúa
đang đến.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 6.0pt; background: white">
<span style="color: windowtext">Chúng ta, nhìn lại chúng ta ngày nay
chúng ta thấy hình như chúng ta cũng chẳng khác Israel ngày xưa là mấy.
Chúa yêu thương, nâng đỡ, bao bọc, chở che cuộc đời chúng ta như Israel
ngày xưa vậy. Thế nhưng mà chúng ta vẫn chưa cảm thấy thoả mãn với tất
cả những gì Chúa thương ban cho chúng ta để rồi chúng ta cũng loay hoay
mãi trong bóng đêm như dân Israel vậy.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 6.0pt; background: white">
<span style="color: windowtext">Tiếng kêu ai oán mong đợi Đấng Cứu Thế
đến cứu muôn dân được ngôn sứ Isaia thốt lên trong bài đọc thứ nhất mà
chúng ta vừa nghe đấy: "Lạy Đức Chúa, Ngài mới là Cha, là Đấng cứu chuộc
chúng con: đó là danh Ngài muôn thuở. Lạy Đức Chúa, tạ sao Ngài lại để
chúng con lạc xa đường lối Ngài? Tại sao Ngài làm cho lòng chúng con ra
chai đá, chẳng còn biết kính sợ Ngài? Vì tình thương đối với tôi tớ là
các chi tộc thuộc gia nghiệp Ngài, xin Ngài mau trở lại. Phải cho Ngài
xé trời mà ngự xuống, cho núi non rung chuyển trước thánh nhan". (Is 63,
16b-17.19b).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 6.0pt; background: white">
<span style="color: windowtext">Vì lòng con người chai đá nên Isaia đã
kêu lên với Đức Chúa. Ngày hôm nay, chúng ta cũng gào lên với Chúa là vì
tình thương của Chúa, xin Chúa mau trở lại để cứu chúng ta.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 6.0pt; background: white">
<span style="color: windowtext">Lòng chờ mong, lòng mong đợi ấy chúng ta
cũng được nghe Thánh Phaolô nói đến trong thư thứ nhất gửi tín hữu
Côrintô của Ngài: "Chúng ta mong đợi ngày Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta,
mạc khải vinh quang của Người".</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 6.0pt; background: white">
<span style="color: windowtext">Và Trong khi chờ đợi, Ngài mời gọi chúng
ta hãy sống trong sự tỉnh thức và cầu nguyện như Thánh Maccô thuật lại
cho chúng ta trong Tin mừng của Ngài mà chúng ta vừa nghe. Chúa Giêsu,
hơn lúc nào hết, Ngài cảnh báo với các môn đệ là phải tỉnh thức luôn
luôn. Như những người lính tuần canh, chỉ được gọi là tỉnh thức khi biết
luôn đứng với đôi mắt sáng rực nhìn về phía trước. Nói cách khác, như
thánh Phaolô khuyên trong thư gửi cho giáo dân thành Thesalonica: Đó là
không được để cho lòng trí ra nặng nề và tối tăm, bởi những tiệc chè
chén, say sưa, bởi đam mê dục vọng, bởi ảo vọng vật chất. Thay vào đó là
phải ra sức thực thi bác ái, yêu thương, mặc lấy một cuộc sống khiêm
nhường vì đó là điều đẹp lòng Thiên Chúa và làm cho người ta nên thánh
thiện.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 6.0pt; background: white">
<span style="color: windowtext">Chúng ta biết rằng cuộc đời của chúng ta
nó mong manh, nó mỏng dòn, nó yếu đuối lắm nên cuộc đời muốn được đứng
vững để đón nhận ân huệ của Chúa, tình thương và ơn cứu độ của Chúa
không còn cách nào khác hơn là phải tỉnh thức, vẫn chờ mong Chúa đến như
lính canh mong đợi hừng đông như suối mong đợi nước nguồn vậy.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 6.0pt; background: white">
<span style="color: windowtext">Nhớ lại những đứa trẻ, những thú vui do
các cô, các bạn mang lại vẫn không là niềm vui, niềm hạnh phúc đích thực
của chúng được. Chúng ta cũng vậy, những lạc thú trần gian: tiền - tình
- danh, những thứ ấy vẫn không thể nào bù đắp, không thể nào lấp đầy nỗi
khát khao, niềm hạnh phúc đích thực của chúng ta được.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 6.0pt; background: white">
<span style="color: windowtext">Mùa Vọng, mùa trông đợi lại về. Mùa Vọng
như là thời gian, như là cơ hội thuận tiện để nhắc nhớ mỗi người chúng
ta đâu là cùng đích, đâu là niềm vui đích thực của chúng ta. Nếu cùng
đích của cuộc đời chúng ta là tiền - là danh - là dục thì chúng ta cứ
tiếp tục cắm cúi đi tìm chúng. Còn nếu cùng đích, lẽ sống của cuộc đời
chúng ta là Chúa thì còn thời gian, còn cơ hội, chúng ta hãy dùng thời
gian, dùng cơ hội thuận tiện để biến đổi cuộc đời, để mà luôn tỉnh thức
để đón chờ ánh sáng, đón chờ tình yêu vĩnh cửu đến với chúng ta.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36.0pt; margin-bottom: 6.0pt; background: white">
<i><span style="color: windowtext">Nguyện xin Emmanuel – Đấng Cứu Độ Duy
Nhất đến và ở lại trong cuộc đời mỗi người chúng ta để tâm hồn, để cõi
lòng cuộc đời chúng ta luôn bình an giữa biết bao nhiêu biến động, bao
nhiêu xáo trộn của cuộc đời</span></i><span style="color: windowtext">.</span></td></tr><tr>
<td width="474" height="56"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/SuyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center">
</p>