File "16.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN/_Nam_B/2017/Mua-Vong+GS/lethanhgia/16.htm
File size: 27.83 KiB (28496 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật Lễ Thánh Gia - Năm B</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật Lễ Thánh Gia - Năm B; Gia Đình cộng đoàn yêu thương; giáo hội tại gia; Chúa Kitô; Hạnh phúc gia đình; Giáo hội tại gia; Hạnh phúc;"><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật Lễ Thánh Gia - Năm B"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">
Chúa Nhật Lễ Thánh Gia - Năm B</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
<b>TRÌNH DÂNG CHÚA GIÊSU TẠI ĐỀN THỜ</b></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
<a name="_Toc217743949">
<span style="font-size: 8pt; font-style: italic">Chú giải của Giáo
Hoàng Học Viện Đà Lạt</span></a></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 8px; margin-bottom: 8px">
<b>CHÚ GIẢI CHI TIẾT</b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 8px; margin-bottom: 8px">
<b><i>“Theo luật Môisen"</i></b>: người ta có thể thắc mắc tại sao Luca
nhấn mạnh quá nhiều đến việc Thánh Gia hoàn tất các nghi thức Do thái.
Nếu nhớ Luca là môn đệ của Phaolô, ta sẽ tìm ra được lý do tuyệt diệu
trong suy tư sau đây của thư Galata: "Khi thời viên mãn đến, Thiên Chúa
đã sai Con của Ngài, sinh bởi người nữ, sinh dưới quyền Lề luật, để giải
phóng những kẻ ở dưới quyền Lề luật, ngõ hầu ban quyền nghĩa tử: cho ta.
Và bởi vì anh em là nghĩa tử, nên Thiên Chúa đã sai Thần Khí của Con
Ngài đến trong lòng anh em, chính Thần khí kêu lên: Abba, Cha ơi! Cho
nên anh em không còn là nô lệ, nhưng là con; mà nếu là con, thì cũng là
kẻ thừa tự thể theo (ý của) Thiên Chúa" (14,4-7). Bản văn này làm sáng
tỏ Tin mừng thời Thơ ấu cách lạ lùng thật. Vì chẳng có nơi nào cho thấy
rõ ràng Chúa Giêsu thật là Con Thiên Chúa, sinh bởi người nữ; chẳng có
nơi nào mà Tin mừng nhấn ngạnh mãnh liệt việc Người tuân giữ các quy
khoản Lề luật như đoạn văn hôm nay .</p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 8px; margin-bottom: 8px">
<b><i>"Họ phải được thanh tẩy"</i></b>: Theo luật Môisen trong Lv 12 thì
sau khi sinh con trai, người mẹ trở nên ô uế trong 7 ngày xét theo luật
phụng tự (nghĩa là không được chạm đến vật gì đã thánh hiến cũng như
tham dự phụng vụ tại Đền thờ) và tiếp đó phải ở riêng trong nhà 33 ngày
nữa. Sau thời gian thanh tẩy theo nghi thức ấy bà phải đến Đền thờ dâng
một của lễ. Người ta ngạc nhiên khi nghe thánh sử bảo: Họ phải được
“thanh tẩy", vì chỉ mình người mẹ là cần chuyện này mà thôi. Có thể giải
thích như sau: họ phải được thanh tẩy. Nghĩa là việc thanh tẩy này có
liên can tới họ; thanh tẩy là điều bắt buộc đối với một mình người mẹ do
việc sinh con ra, là việc sinh nở thì vừa liên hệ tới bà mẹ và liên hệ
tới đứa bé. Người</p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 8px; margin-bottom: 8px">
ta cũng có thể ức đoán rằng Lc quan niệm lễ nghi thanh tẩy như được thi
hành trong thực tế, nghĩa là có kèm theo nghi thức trình dâng đứa trẻ.
Nếu thế thì đây là một lễ nghi tại Đền thờ trong đó Maria dâng các lễ tế
tiên liệu cho việc thanh tẩy, đồng thời lợi dụng cơ hội để trình dâng
Hài Nhi Giêsu. Nhưng dù sao chắc một điều là Giuse không dính dáng gì
đến việc "họ được thanh tẩy", vì Lề luật chẳng hề buộc người chồng phải
thanh tẩy.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 8px; margin-bottom: 8px">
<b><i>"Và khi đến ngày, theo luật Môisen. họ phải được thanh tẩy, thì họ
đem người lên Giêrusalem"</i></b>: Hai chữ “họ” của câu này xem ra giống
nhau, nhưng văn mạch cho thấy là không phải vậy; chữ "họ" thứ nhất nhắm
Maria và Giêsu, chữ "họ" thứ hai nhắm Maria và Giuse; câu văn hơi sai
đôi chút. Vì Luca quá muốn gãy gọn mà lại quên lưu ý là các đại danh từ
số nhiều đi liền nhau đây không chỉ cùng nhân vật. Tuy nhiên ý nghĩa
cũng khá rõ ràng. Việc trình dâng Hài Nhi tại Đền thờ này không có trong
lề luật. Chỉ việc chuộc đứa bé là truyền buộc thôi. Nhưng Luca chẳng hề
nói qua một tiếng đến lễ nghi chuộc Chúa Giêsu đó, mà chỉ đề cập tới
việc dâng trình Người. Ông lại còn nhấn mạnh đến việc trình dâng này
bằng cách liên kết vào đó hai văn từ của lề luật mà thật ra chỉ liên hệ
tới việc chuộc con. Làm như vậy là để mặc cho việc trình dâng một ý
nghĩa long trọng: dâng hiến và thánh hiến. Thành thử đối với Luca, việc
long trọng trình dâng Chúa Giêsu cho Giavê hôm nay tương đương với việc
chu toàn cách thiêng liêng nguyên tắc pháp luật của Xh 13, theo đó mọi
con trai đầu lòng (và nhất là Đứa Con đầu lòng này) đều thuộc về Giavê.
"Một người tên là Simêon” Tên này rất thông dụng thời đó. Có kẻ đã đồng
hóa ông Simêon với một giáo sĩ tên Simêon, con của Hillel và cha của
Gamaliel, cả ba đều là những đại giáo sĩ ở Giêrusalem. Nhưng việc đồng
hóa này không bảo đảm. Lời kinh Nunc dimittis quả cho thấy Simêon là một
cụ già, song Luca chẳng quả quyết điều này một cách minh nhiên. "Niềm an
ủi của Israel": Từ Is 40, 1; 51, 12; 61,2 ... từ ngữ này ám chỉ thiên
sai thời đại. </p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 8px; margin-bottom: 8px">
<b><i>“Thánh Thần ở trên ông"</i></b>: Theo ngôn ngữ Cựu ước (Ds 11, 17
.11,25.29; 2V 2, 15; Is 11,2; 41, 1; Ed 11,5), thành ngữ này muốn nói
Simêon là ngôn sứ.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 8px; margin-bottom: 8px">
<b><i>“Đức Kitô của Chúa"</i></b>: Đây là tước hiệu cổ truyền của Đấng
thiên sai trong Cựu ước Hy lạp (1Sm 24,7,11; 26, 9. 11. 16.23; 2 Sm 1,
14. 16 ...) và tương đương với tước hiệu "Đấng Messia của Giavê”. Đừng
lẫn lộn với thành ngữ Kitô Chúa" (thành ngữ riêng biệt của Lc trong Tin
mừng, x. 2, 11) mà người ta thấy trong Ac 4,20 bản Hy lạp) và Tv Salomon
17,36 cũng như trong Phaolô nhiều lần về sau. Tước hiệu "Kitô Chúa" này
rõ ràng có một ý nghĩa siêu việt mà những đồng hóa Đấng Messia với
Giavê. Nó giàu nghĩa hơn tước hiệu "Đức Kitô của Chúa".</p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 8px; margin-bottom: 8px">
<b><i>"Cha mẹ"</i></b>: Vì đã nhấn mạnh nhiều đến việc đầu thai đồng
trinh của Chúa Giêsu, nên Lc không ngần ngại dùng chữ. "cha mẹ Người"
(x. cc. 41.43) và ngay cả "cha Người" (cc. 33.48). Các sao lục viên vẫn
thường thay các hạn từ vừa nói bằng chữ Maria và Giuse để làm nổi bật sự
kiện Chúa Giêsu chỉ có một Cha ở trên trời.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 8px; margin-bottom: 8px">
<b><i>"Giờ đây, lạy Chúa ..."</i></b>: Sấm ngôn nơi cc.29-32 này tương
ứng với thánh ca Dacaria về Gioan Tẩy Giả trong Lc 1,67-79; nhưng thay
vì cảm hứng từ các Thánh vịnh, ở đây sấm ngôn mượn lời của sách Isaia đệ
nhị, phần thứ hai, và công bố rằng trong Chúa Ciêsu, ơn cứu độ đã được
ban tặng. Thánh thi này đã được dùng trong kinh nguyện phụng vụ của Giáo
Hội (kinh tối) từ thế kỷ V (x. Hiến pháp Sứ đồ 7,48).</p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 8px; margin-bottom: 8px">
<b><i>"Theo lời Ngài"</i></b>: Các chữ này làm ta liên tưởng tới việc
Thánh Thần đã mặc khải (c.26) cho Simêon biết ông sẽ được nhìn thấy Đấng
Messia trước khi lìa đời.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 8px; margin-bottom: 8px">
<b><i>"Anh sáng rạng soi dân ngoại"</i></b>: Việc cứu rỗi dân ngoại lần
đầu tiên được loan báo ở đây trong tác phẩm Lc. Nhưng nó chỉ cược công
bố cách minh nhiên rõ ràng từ sau mặc khải phục sinh (Lc 24,47).</p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 8px; margin-bottom: 8px">
<b><i>“Vinh quang của Israel dân Ngài"</i></b>: Tước hiệu này rất đặc
biệt. Nó đưa ta về đoạn Xh 40,35: "Đám mây bao phủ nhà tạm và Vinh quang
Giavê lấp đầy chỗ Thần cư ". Đây là việc Vinh quang đi vào trong cung
thánh; và Vinh quang chính là Giavê. Ở đây cũng vậy, cũng nói về Vinh
quang trong cung thánh, nhưng Vinh quang được mạnh dạn đồng hóa với Chúa
Giêsu: người là Vinh quang. Có một dấu chứng nói lên ý tưởng táo bạo này
là: theo quan niệm Cựu ước, ai đã thấy Giavê (Xh 19,21; 33,20; Lv 16,2;
Ds 4,20) hoặc chỉ nghe Ngài nói thôi (Xh 20,10, Đnl 5,24-26; 18,16) đều
phải chết. Thế mà trong giai thoại trình dâng Chúa Giêsu đây, các thành
ngữ "thấy cái chết" (2,26), “thấy Chúa Kitô của Chúa" (2,26), thấy ...
Vinh quang" (2,30.32) lại liên quan mật thiết với nhau. Môisen đã không
vào lều tạm vì sợ chết (Xh 40,35). Simêon thấy "vinh quang" và có thể
lìa trần. Theo lối chơi chữ trong bản văn, thì ông "thấy" Vinh quang
đồng thời với cái chết.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 8px; margin-bottom: 8px">
<b><i>“Cha mẹ người đều kinh ngạc"</i></b>: Lc cố ý cho thấy sau các lần
mặc khải đầu tiên ở 1,31-35 và 2, 11. 14, cha mẹ Chúa Giêsu vẫn chưa
quán triệt hết mầu nhiệm của Người.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 8px; margin-bottom: 8px">
<b><i>"Người có mệnh làm cớ cho nhiều người bổ nhào và chỗi dậy trong
Israel"</i></b>: Chúa Giêsu là nhân vật bắt ta phải quyết định chọn lựa.
Trong Người hoàn tất cái sấm ngôn hình như tiềm ẩn trong các lời Simêon
nói: “Đối với các người, Ngài (Giavê) sẽ là cơ hội thánh hóa, là đá vấp
phạm, là thạch nham nên dịp trượt ngã cho đôi nhà Israel, là tròng lưới
là là cạn bẫy cho dân Giêrusalem. Lắm người sẽ trượt nhà trên đó; chúng
ngã lăn và tan xương, chúng sẽ sa bẫy và bị chụp" (Is 8, 14). Nhưng lời
tiên tri sau đây cũng đúng cho Chúa Giêsu: "Này Ta đặt trên Sion một
viên đá hoa cương, viên đá góc quý giá làm nền. Ai cậy tin vào viên đá
này sẽ không nao núng" (Is 28,16). Khi buộc mỗi người phải chọn theo hay
chống lại người, Chúa Giêsu sẽ là dấu chỉ gây cớ vấp phạm. “Và hồn bà,
một mũi gươm sẽ đâm thâu qua": Câu này từ lâu đặt ra cho các nhà chú
giải nhiều vấn đề lóc búa. Một số dựa theo Origène (Reuss, Bleek ...)
cho rằng lưỡi gươm là sự nghi ngờ sẽ đâm thâu suốt cuộc đời Maria, nỗi
nghi ngờ về lai lịch sâu xa của Quý tử; nhưng lối chú giải này không mấy
phù hợp với phần còn lại của Tin mừng là xem ra là một lối giải thích có
tính cách tâm lý học vô bằng cứ. Lối giải thích cổ truyền (từ paulin de
no le và thánh Augustin) đã xem lưỡi gươm chính là việc Maria hiệp thông
và nỗi đớn đau của đứa con tử nạn. Lối giải thích này dĩ nhiên có thể
chấp nhận, nhưng không chắc chắn. Quả thế, nó cắt đứt chuyển thông liên
tục của bản văn và xem ra đưa vào đấy một dấu ngoặc (BJ và Nguyễn thế
Thuấn đặt câu nói giữa hai gạch ngang) là như thế là ngược lại với thói
quen của người sêmita. Tiếp đến, nó quá thu gọn tư tưởng vào cá nhân con
người Maria, một điều xem ra ngược với nhãn giới của thánh sử, vì đối
với ông cũng như đối vật mọi tác giả Tân ước, tâm lý các nhân vật không
đáng lưu tâm bằng vai trò của họ trong lịch sử cứu rỗi; người ta thấy rõ
điều này trong các quang cảnh của thời Thơ ấu, trong đó Maria bao giờ
cũng chỉ đóng một vai trò phụ thuộc sánh với vai trò Chúa Giêsu. Sau
cùng lối giải thích cổ truyền đây quá quy chiếu về đồi Canvê mà loại bỏ
mọi cái khác. </p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 8px; margin-bottom: 8px">
Gần đây, việc chú giải câu này đi theo một chiều hướng khác biệt. Trong
Cựu ước, hình như lưỡi gươm vẫn thường được xem như là biểu tượng của sự
đối kháng và chia rẽ (Ed 12. 14). Hơn nữa, Isaia lại còn bảo Thiên chúa
đã biến miệng Người tôi tớ thành một "lưỡi gươm sắc bén" (49,2). Hình
ảnh này đã được Khải Huyền lấy lại khi nói về Chúa Kitô (1.16; 2, 12.
16; 19, 15 .21). Khi nhớ rằng viên Ky mã trong Khải huyền, mà miệng võ
trang bằng một lưỡi gươm sắc bén, được gọi là “Ngôi lời Thiên Chúa" (Kh
19, 13) và khi lưu ý rằng Is 49,2 đi trước Is 49,6 là đoạn gọi Người Tôi
tớ là "ánh sáng muôn dân", thì ta phải lập tức nghĩ rằng cả hai câu này
đã có trung tâm trí lực khi ông viết các câu 32.35a và rằng lưỡi gươm
phân rẽ Israel làm đôi (c.34) chính là Lời mặc khải đến trong Chúa
Giêsu, lời cứu độ nhưng cũng là lời phán xét (x. Dt 4, 12). Thế mà hình
như chắc là trong hai chương đầu này. Luca trình bày Maria như là Nữ tử
Sion, nghĩa là Israel nhân cách hóa (x. chứng minh dài dòng của
Laurentin, sđd, tr.148- 163). Theo viễn ảnh như vậy, có thể Lc còn muốn
tiếp tục việc nhân cách hóa này (trong quang cảnh trình dâng Chúa Giêsu
và có lẽ rằng chính vì xét như là Nữ tử Sion mà Maria đã được Simêon ngỏ
lời ở c.35a: trong con người của bà. Chính Israel sẽ bị gươm của Giavê
xuyên thấu.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 8px; margin-bottom: 8px">
Lối chú giải này (của Sahlin. Black, Laurentin. Boismard, Benoit ...) có
lợi điểm là làm cho c.35a thuần nhất với văn mạch của nó. Thay vì nằm
trong ngoặc đơn, thì câu này trở thành một khâu trong chuỗi khai triển;
nó t.iếp tục tư tưởng của câu trước và chuẩn bị cho tư tưởng kế tiếp
theo. Chúng ta đã thấy mối liên lạc giữa c.34 và 35a: cơn khủng hoảng
gây ra trong Israel bởi "dấu chỉ vấp phạm" được mô tả, theo Edêkien, như
lưỡi gươm Giavê đâm thâu tâm hồn (dân Chúa). Còn c.35b thì đưa ra một
kết luận ăn khớp: thử thách gây nên do việc Chúa Giêsu đến rồi đây sẽ
vạch trần bí ẩn của mọi tâm hồn khi đòi con người phải chọn lựa theo hay
chống Chúa Giêsu.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 8px; margin-bottom: 8px">
Được hiểu một cách ăn khớp với nhau như thế, cc.34-35 sẽ cân xứng tuyệt
vời với các cc.30-32. Lời tiên tri của Simêon phân chia thành một bức
song bình: một bên là việc chiếu soi dân ngoại và ơn cứu độ phổ quát,
vốn tựng trưng cho vinh quang Israel; bên kia là cơn khủng hoảng trong
chính Israel, cơn khủng hoảng sẽ khiến nhiều con cái tuyển đến ngã gục.
Đó là tất cả bi kịch của lịch sử cứu rỗi, được Lc trình bày trong Tin
mừng và sách công vụ; tấm bi kịch này được Simêon loan báo ở đây cách
vắn tắt nhưng vô cùng mạnh mẽ. </p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 8px; margin-bottom: 8px">
Để biện minh cách tiêu cực cho lối giải thích vừa nêu, chúng ta hãy đưa
ra một bắt bẻ quan trọng đối với lối giải thích cổ truyền. Trong Tin
mừng Luca, chẳng có chỗ nào nói đến việc Maria hiệp thông vào số phận
đau đến của Chúa Giêsu cả. Dĩ nhiên người ta có quyền giả thiết bà đã
hiệp thông một cách nào đó. Nhưng nếu Luca đã muốn ngụ ý điều này khi
đặt trên miệng Simêon lời tiên tri bí ẩn, thì hẳn sau đó ông đã cho thấy
việc hiệp thông được thể hiện trong nhiều sự kiện rõ rệt. Thế mà Lc đã
chẳng nhắc đến tên Trinh nữ trong số các người đàn bà theo dõi việc đóng
đinh thập giá.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 8px; margin-bottom: 8px">
<b><i>"Ngày đêm tham dự phụng tự</i></b> (Nguyễn Thế Thuấn: “Bà không
rời khỏi đền thánh, thờ Chúa ngày đêm”): Nét này, mà người ta còn gặp
lại trong Lc 18,7; Cv 20,31; 26,7, hình như hơi lý trưởng hóa. Vì dù
sao, các phụ nữ không được phép ở lại đêm trong khuôn viên Đền thờ.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 8px; margin-bottom: 8px">
<b><i>"Họ trở về Galilê, đến Nagiarét ..."</i></b>: Đây chỉ là một lối
tóm tắt, hoàn toàn theo kiểu của Luca. Matthêu cho thấy Thánh Gia đã ở
lại Bêlem khá lâu (Mt 2,11), và thời hạn cuộc lưu trú này tùy thuộc vào
ngày giờ gán cho cuộc thăm viếng của các đạo sĩ. Dựa vào Mt 2, 16, có
người bảo là hai năm. Nhưng dầu giả thiết thế nào chăng nữa, thì việc
Trình dâng tại Đền thờ cũng phải xảy ra trước cuộc Hiển Linh. Vì khó cho
rằng Giuse, mà trong suốt thời thơ ấu của Chúa Giêsu luôn luôn tỏ ra
khôn ngoan thận trọng, ai đi lôi kéo cơn lôi đình của Hêrôđê xuống trên
đứa bé. Thành thử việc trở lại Nagiarét mà Luca nói ở đây trước tiên giả
thiết việc lui về Bêlem rồi chạy trốn đến biên giời Ai Cập (hợp với Mt
2,13-15), và trùng hợp với việc định cư tại Nagiarét mà Mt 2,19-23 đã
nói. </p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 8px; margin-bottom: 8px">
<b>KẾT LUẬN </b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 8px; margin-bottom: 8px">
Với nhiều điển tích, nhiều ám chỉ Kinh thánh, Luca cho thấy việc Trình
dâng Chúa Giêsu tại Đền thờ khai mào thời đại thiên sai, cái thời đại đã
được các ngôn sứ xưa loan báo và được đánh dấu bằng việc Vinh quang của
Giavê long trọng tiến vào Đền thờ.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 8px; margin-bottom: 8px">
<b>Ý HƯỚNG BÀI GIẢNG</b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 8px; margin-bottom: 8px">
<b>1. Từ thuở ấu thơ, ngay cả khi chưa nói được. Chúa Giêsu đã hoàn tất
các lời Kinh thánh</b>. Hôm nay, Ngài thực hiện lời hứa đã ban cho
Đanien (9,21-24), cho Malaki (3,1) và cho biết bao ngôn sứ khác ngày
xưa. Hôm nay, trong con người trẻ bé Giêsu, chính Thiên Chúa trở lại
cung thánh bị bỏ phế của Ngài. Vì, dù tội Israel thế nào chăng nữa,
Thiên Chúa vẩn luôn trung thành với lời mình đã hứa. Sự thất trung của
Israel chỉ làm trì hoãn việc thực hiện các lời hứa này, chứ không thể
hủy bỏ chúng được. Trong cuộc đời chúng ta cũng thế. Ngày chúng ta được
Rửa tội, Thiên Chúa đã nhận chúng ta làm nghĩa tử Ngài. Rồi dù chúng ta
có lắm bất trung, Ngài vẫn không khi nào ruồng rẫy. Dù tội chúng ta có
xua đuổi Ngài ra khỏi cung thánh lòng ta, Ngài vẫn tìm mọi cách giúp
chúng ta ăn năn thống hối. Hôm nay chúng ta hãy mở rộng cung thánh chúng
ta cho Ngài, hãy mời Chúa Kitô đã từ nay vinh hiển đến ở mãi trong cuộc
đời chúng ta, hãy cùng với Người tận hiến bản thân cho Thân phụ chí hảo
của Người, để chúng ta cũng được trở nên "ánh sáng" (2,32) chiếu soi hết
mọi người sẽ gặp chúng ta.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 8px; margin-bottom: 8px">
<b>2. Hành động của Thánh Thần có mặt khắp cả bài Tin mừng hôm nay</b>.
Chính Thánh Thần ở trên Simêon (c.25) đã mặc khải cho ông biết ông sẽ
thấy Đấng Messia trước khi qua đời (c.26), đã thúc đẩy ông vào Đền thờ
ngay lúc Chúa Giêsu đến (c.27). Đối với chúng ta cũng vậy, chúng ta có
thể sống dưới sự hoạt động của Thánh Thần cách thường xuyên nếu chúng ta
ở trong ơn nghĩa thánh và biết chăm chỉ tuân theo những thúc đẩy bên
trong của Ngài. Thánh Thần cũng có thể trở nên trong chúng ta một nguồn
sáng giúp ta hiểu rõ hơn đức tin và bổn phận chúng ta, một nguồn sức
mạnh và năng lực thiêng liêng giúp ta can đảm sống trọn đời môn đồ Chúa,
một nguồn linh ứng cho lời cầu nguyện cũng như cho cuộc sống chúng ta
thường ngày.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 8px; margin-bottom: 8px">
<b>3. Simêon và Anna đã suốt đời chờ đợi giờ được cho xem thấy Chúa
Kitô.</b> Đối với chúng ta, họ là những tấm gương hy vọng và trung tín.
lòng trung tín của họ đã được ân thưởng: họ được niềm vui bồng ẵm trên
tay “Ang sáng dân ngoại”, “Vinh quang Israel", đích thân Thiên Chúa.
Chúng ta cũng được hồng ân như vậy mỗi lần đi rước lễ. Chúng ta hãy
chuẩn bị tiếp lấy ân sủng này trong sự trung tín mong chờ và đón nhận nó
với tất cả tâm tình biết ơn như Simêon và Anna.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 8px; margin-bottom: 8px">
<b>4. Maria và Giuse đã chấp hành hoàn hảo mọi yêu sách của Lề luật
Môisen</b>. Các đấng lại vâng phục dẫn độ còn thi hành thói quen đạo đức
là Trình dâng con trai đầu lòng tại Đền thánh, một điều là luật không
đòi hỏi. Sở dĩ các đấng đã đi quá Lề luật như thế, đó là vì các đấng đã
tuân phục với tình yêu chứ không vì sợ hãi.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 8px; margin-bottom: 8px">
<b>5. Maria, thụ tạo tinh tuyền nhất trong lịch sử nhân loại, đã khiêm
tốn chấp hành nghi thức thanh tẩy</b>. Phần chúng ta là những người đã
bị tội lỗi làm cho ra vô cùng ô uế, chúng ta cũng hãy khiêm tốn lãnh
nhận bí tích cáo giải để được thanh tẩy tâm hồn. Cho đến tận thế, Chúa
Giêsu vẫn là dấu chỉ vấp phạm (c.34) vì buộc con người phải chọn lựa
theo hay chống lại Ngài. Phần chúng ta, hãy làm lại việc dấn thân theo
Ngài vô điều kiện. Nếu chúng ta trung thành với Ngài, thì "ân sủng Thiên
Chúa cũng sẽ ngự xuống" (c.40) trên chúng ta và đổ đầy cuộc đời chúng ta
niềm vui và ánh sáng.</p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 8px; margin-bottom: 8px">
<b>7. Maria và Giuse đã ngạc nhiên khi nghe những điều Simêon và Anna
nói về Quý tử.</b> Sở dĩ ngạc nhiên, là vì các Đấng chưa hoàn toàn quán
triệt mầu nhiệm sâu xa bao phủ con mình. Dù được sống thân mật với Chúa
Giêsu, các đấng cũng phải tiến tới trong đức tin. Nhưng đức tin các đấng
được đào sâu vì các đấng "gẫm suy mọi sự ấy trong lòng" (2,19). Đối với
chúng ta, cũng chẳng có gì lạ nếu chúng ta không hiểu hết mầu nhiệm của
Thiên Chúa. Dù đã qua 20 thế kỷ, Giáo Hội vẫn luôn luôn tiếp tục đào sâu
mầu nhiệm Chúa Kitô. Như Chúa Kitô, đức tin chúng ta phải lớn lên, triển
nở trong sức mạnh và ân sủng. Đức tin chúng ta, chính là sự tăng trưởng
liên tục và dần dần của Chúa Kitô trong chúng ta.</td></tr><tr>
<td width="474" height="56"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/SuyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center">
</p>