File "14.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN/_Nam_B/2015/Phuc-Sinh B/CN II PS/14.htm
File size: 12.07 KiB (12358 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật II Phục Sinh - Năm B</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật II Phục Sinh - Năm B; Khoa học và Đức tin; Gặp gỡ Đức Kitô; Nỗi oan Toma; Sống đức tin; Dấu chứng phục sinh; mọi sự đều có thể; Cộng đoàn;"><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật II Phục Sinh - Năm B"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">
Chúa Nhật II Phục Sinh - Năm B</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
DẤU CHỨNG PHỤC SINH</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
SƯU TẦM</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">“Nếu tôi không thấy dấu đinh ở tay Ngài,
nếu tôi không xỏ ngón tay vào lỗ đinh và không đặt bàn tay vào cạnh sườn
Ngài, tôi chẳng có tin”. Đó là thách thức của tông đồ Tôma. Đó cũng là
đòi hỏi của con người khoa học thực nghiệm ngày nay: phải thấy, phải
đụng chạm, phải kiểm nghiệm được mới tin.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Ngày 23 thánh 9 năm 1968, cha Piô, linh
mục nổi tiếng dòng Capucinô đã qua đời trong một tu viện tại Italia.
Suốt 50 năm cha Piô mang năm dấu thánh, nghĩa là trên hai tay, hai chân
và ngực ngài được in năm vết thương của Chúa Giêsu. Những vết thương mà
Chúa Phục Sinh đã tỏ cho ông Tôma tông đồ trong Tin Mừng hôm nay. Nhiều
người trên khắp thế giới đã đến xưng tội với vị linh mục thánh thiện này
và tham dự thánh lễ cha cử hành. Khi cha Piô dâng lễ, cả ngài và dân
chúng đều nhận thức rõ ràng ngài mang trên thân thể ngài những dấu
thương tích mà Chúa đã chịu trên thập giá, những vết thương làm cha đau
đớn khôn tả. Thỉnh thoảng những giọt máu rỉ ra trên tay của cha, hai tay
chỉ để trần khi dâng lễ. Lúc khác, hai tay ngài được bao lại trong đôi
gang tay màu nâu. Khi dâng lễ, ngài thường gồng như một người vác thập
giá. Ngài thường khóc khi nhìn thánh Thể, mặt ngài như thiên thần, nhưng
người có mặt cảm thấy bình an.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Với một số người, câu chuyện của cha Piô
coi như chuyện đạo đức giả tưởng ở thời Trung cổ. Nhưng thực ra đây là
một con người của Chúa sống trong thế kỷ của chúng ta. Hằng trăm ngàn
người thuộc đủ mọi tín ngưỡng hay không tín ngưỡng đã thấy tận mắt, đã
đến thăm viếng ngài. Ngài cũng chịu đủ mọi khám nghiệm y khoa cũng như
khoa học. Tất cả đều chứng minh rằng không có lối giải thích tự nhiên
nào đối với các vết thương trên cơ thể ngài. Và cũng không có cách nào
chữa trị được.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Chúa chọn vị linh mục thánh thiện này để
chia sẻ nỗi khổ thể xác của Con Chúa. Để làm cho sự chia sẻ này hiển
nhiên hơn, xúc động hơn, Chúa đã để cho xuất hiện những vết thương trên
thân xác cha Piô. Và trong lịch sử đã có hàng trăm người khác cũng đã
được in dấu thánh, đặc biệt là cha Thánh Phanxicô thành Assisi, để họ
trở nên những nhân chứng sống động cho cuộc khổ nạn và Phục Sinh của Đức
Ktô.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Chúa Kitô Phục Sinh là một Tin Mừng,
nhưng là một Tin Mừng không dễ tin, đặc biệt đối với những người theo
Chúa, như các tông đồ. Nguyên sự kiện ngôi mồ trống không đủ bằng chứng
để họ tin. Cần phải có những lần hiện ra của Chúa Giêsu mới củng cố được
lòng tin của các ông. Thánh Gioan đã ghi lại câu chuyện Chúa hiện ra cho
các tông đồ và cho Tôma là để chúng ta tin. Thế nhưng, trong những lần
hiện ra đó, cái gì đã giúp cho những người thân của Chúa Giêsu nhận ra
Ngài? Có thể là một tiếng gọi (với Maria), một cử chỉ bẻ bánh (với hai
môn đệ Emmau) hoặc cũng có thể là một phép lạ xẩy ra theo lệnh truyền
của Chúa (như mẻ cá đầy ở biển hồ Tibêria), nhưng đặc biệt là những
thương tích nơi tay chân và cạnh sườn của Ngài. Ông Tôma đã thưa cùng
với Chúa: “Lạy Chúa, lạy Thiên Chúa của con” khi Chúa Giêsu cho ông thấy
những dấu đinh của cuộc khổ nạn trên thân thể Ngài và nói với ông những
lời không thể ngờ được: “Đặt ngón tay vào đây và hãy nhìn xem tay Thầy.
Đưa bàn tay ra mà đặt vào cạnh sườn Thầy. Đừng cứng lòng nữa, nhưng hãy
tin!”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Như thế, dấu chỉ để người nhận ra Chúa
Phục Sinh không phải là vinh quang chói lọi hay cái gì khác, mà là chính
dấu đinh. Nếu chính Đứng Phục Sinh vinh hiển đã không muốn dùng vinh
quang và sức mạnh chiến thắng của mình mà khuất phục thế gian, thì
phương chi là chúng ta. và nếu Chúa đã muốn dùng những dấu đinh nơi chân
tay và cạnh sườn làm những dấu chứng phục sinh, thì mỗi người chúng ta
cũng không có dấu chỉ nào ý nghĩa hơn là những vết thương của các cuộc
khổ nạn mà chúng ta có thể đã, đang và sẽ còn chia sẻ với Chúa. Chính
với những dấu chỉ này mà chúng ta có thể làm chứng cho Chuá Phục Sinh
một cách sống động nhất. Từ 2000 năm nay, Thánh giá mới thực sự là biểu
hiện vinh quang, và dấu đinh mới là dấu chỉ của Chúa Phục Sinh. Hãy nhận
ra Chúa nơi năm dấu thánh, chứ không phải trong ánh hào quang. Chúa Kitô
thực sự là “người” khi “đầu đội vòng gai, mình mặc áo đỏ” (Ga 19,5)
nghĩa là khi Ngài bị đánh đập sỉ vả; Ngài thực sự là “Chúa” khi bị đóng
đinh trên thập giá. Ngày nay Ngài cũng vẫn đang hiện diện giữa chúng ta
như là “người” và là “Chúa” trong những người anh em bị đau khổ, bị
ngược đãi, sỉ nhục, bị tù đày, tra tấn, bị đói khát, trần truồng, bị
chối bỏ, bị giết vì tình yêu Thiên Chúa và tình yêu nhân loại.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Nhưng thưa anh chị em,</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Giáo hội nói chung và mỗi người tín hữu
chúng ta nói riêng có sẵn sàng mang dấu tích của Chúa Phục Sinh, có sẵn
sàng trở nên khí cụ bình an của Chúa hay không? Nói khác đi, chúng ta có
sẵn sàng chịu đau khổ, chịu đóng đinh để làm chứng cho Chúa Phục Sinh
không? Có sẵn sàng hoà giải nhân loại với Chúa, hoà giải nhân loại với
nhau, bằng những hy sinh và cả giá máu mà chúng ta phải sẵn sàng đổ ra
hay không?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Con người ngày nay không dễ tin. Họ cũng
đòi hỏi như ông Tôma, phải được trông thấy, phải được kiểm nghiệm, phải
có dấu chứng khả giác mới chịu tin. Chúng ta có nghiệm vụ trình bày cho
họ thấy rõ khuôn mặt thật của Chúa Phục Sinh. Làm sao họ có thể nhận ra
khuôn mặt của Chúa Giêsu, nếu họ không nhìn thấy những vết thương,những
chứng tích của Chúa Kitô đóng đinh nơi tay chân, nơi thân xác, nơi cuộc
sống cuả người Kitô hữu? Làm sao họ có thể tin được, nếu họ không thấy
chứng tích của những bàn tay chai cứng vì lao động, của những khuôn mặt
đẫm mồ hôi vì phục vụ, của những cuộc đời xả thân hy sinh cho tha nhân?
Làm sao có thể tin được, nếu họ không thấy dấu chứng của cộng đoàn Kitô
hữu tương tự như cộng đoàn Kitô hữu tiên khởi ở Giêrusalem sau ngày Chúa
Phục Sinh theo sách Công vụ mô tả: “Những kẻ tin, muôn người như một,
chuyện cần với lời giảng dạy của các tông đồ, hiệp nhất và cùng chung lo
cho người nghèo khó bằng cách để chung tiền của, họ đồng tâm nhất trí
chia sẻ bánh thánh và cầu nguyện”. Đời sống chứng tá đó đã thu hút những
người không tin, nên “số những người tin Chúa mỗi ngày càng thêm đông”
(X. Cv 4,32-35; 2,42-47). Đó chính là chứng tích của tình yêu. Con người
ngày nay cũng đang đòi kiểm nghiệm những chứng tích tình yêu của cộng
đoàn Kitô hữu chúng ta. Đạo của anh là đạo tình yêu ư? Xin đừng nói
nhiều, hãy cho tôi xem những chững chứng tích tình yêu của anh đi!</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Ước gì mỗi người chúng ta đều mang những
chứng tích tình yêu của Chúa Kitô đóng đinh trên tay chân, trên thân
xác, trong cuộc sống… để chia sẻ với Chúa Giêsu những vết thương của các
cuộc khổ nạn đang diễn ra trên thế giới ngày nay, nhờ đó chúng ta mới có
thể làm chứng cho chiến thắng vinh quang của Chúa Kitô Phục Sinh.</span></td></tr><tr>
<td width="474" height="56"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/SuyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center">
</p>