File "13.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN/_Nam_B/2015/Phuc-Sinh B/CN II PS/13.htm
File size: 22.4 KiB (22936 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật II Phục Sinh - Năm B</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật II Phục Sinh - Năm B; Khoa học và Đức tin; Gặp gỡ Đức Kitô; Nỗi oan Toma; Sống đức tin; Dấu chứng phục sinh; mọi sự đều có thể; Cộng đoàn;"><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật II Phục Sinh - Năm B"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">
Chúa Nhật II Phục Sinh - Năm B</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
<b>
CHÚA KITÔ SAI PHÁI</b> (Ga 20,19-23)</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
<a name="_Toc227117755"><span style="font-size: 8pt; font-style:italic">Chú giải của
William Barclay</span></a></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Có lẽ các môn đệ vẫn tiếp tục họp tại
phòng cao, nơi đã tổ chức Bữa Tiệc Ly. Nhưng họ đã họp mặt trong bầu khí
đầy sợ hãi. Họ kinh hoàng vì đã biết sự cay cú độc ác của dân Do Thái
vừa giết Chúa, và các môn đệ sợ rằng tiếp theo sẽ tới phiên họ. Họ đã
họp lại trong sợ hãi, sợ từng tiếng chân đi ngoài hành lang, từng tiếng
gõ cửa, e có tay sai của Tòa Công Luận đến bắt họ. Đang lúc đó, thình
lình Chúa Giêsu hiện ra giữa họ, Ngài chào họ bằng lời chào thông thường
của người Phương Đông: “Chúc anh em được bình an”. Câu ấy mang ý nghĩa
nhiều hơn là: “Cầu mong cho anh em khỏi lo lắng bối rối”. Nó có nghĩa:
“Nguyện Thiên Chúa ban cho anh em mọi điều tốt lành”. Sau đó Chúa Giêsu
ban cho môn đệ một mệnh lệnh, sự sai phái mà Hội Thánh chẳng bao giờ
được quên.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px"><b>
<span style="font-size: 14.0pt">1) Ngài phán rằng Chúa Cha đã sai Ngài
thế nào, Ngài cũng sai phái họ y như vậy</span></b><span style="font-size: 14.0pt">.
Đây là điều mà Westcott đã gọi: “hiến chương của Hội Thánh”. Nó có ba
nghĩa.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px"><b>
<i><span style="font-size: 14.0pt">a/ Chúa Giêsu cần Hội Thánh</span></i></b><span style="font-size: 14.0pt">.
Đúng như thánh Phaolô muốn nói khi ông gọi Hội Thánh là “thân thể của
Chúa Kitô” (Ep 1,23; 1Cr 12,12). Chúa Giêsu đã đến với một sứ điệp cho
mọi người, bây giờ Ngài trở về cùng Chúa Cha. Sứ điệp ấy sẽ chẳng bao
giờ đến được với mọi người nếu Hội Thánh không loan truyền. Hội Thánh
phải là cái miệng nói thay cho Chúa, là đôi chân đi những nơi Ngài cần
đến, là đôi tay để làm công việc của Ngài. Sứ điệp của Chúa Kitô được
đặt vào tay Hội Thánh. Vậy ý nghĩa nhất trong câu chuyện này là Chúa
Giêsu tùy thuộc vào Hội Thánh.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px"><b>
<i><span style="font-size: 14.0pt">b/ Hội Thánh cần Chúa Giêsu</span></i></b><span style="font-size: 14.0pt">.
Một sứ giả cần có người phái mình đi, cần có sứ điệp để mang đi, cần một
thế lực, một thẩm quyền để hậu thuẫn cho sứ điệp mình mang đi, người ấy
cần có người để nhờ cậy khi nghi ngờ và gặp khó khăn. Vì thế, Hội Thánh
cần Chúa Giêsu. Nếu không có Ngài, Hội Thánh sẽ không có sứ điệp, không
có năng lực, không có ai để nương cậy khi bị chống đối, không có gì để
soi sáng cho tâm trí, thêm sức cho đôi tay, khích lệ cho tâm hồn. Vậy,
câu này có nghĩa là Hội Thánh lệ thuộc vào Chúa Giêsu.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px"><b>
<i><span style="font-size: 14.0pt">c/ Nhưng ở đây vẫn còn một điểm khác
nữa. Việc Hội Thánh được Chúa Giêsu sai phái song song với việc Ngài
được Chúa Cha sai phái</span></i></b><span style="font-size: 14.0pt">.
Không ai đọc tường thuật của sách Gioan mà không thấy tương quan giữa
Chúa Giêsu và Chúa Cha luôn luôn dựa trên sự vâng phục trọn vẹn và tình
yêu trọn vẹn của Chúa Giêsu. Chúa Giêsu làm sứ giả của Chúa Cha, chỉ vì
Ngài vâng phục và yêu mến Chúa Cha cách trọn vẹn. Do đó Hội Thánh cũng
chỉ làm sứ giả, công cụ cho Chúa Giêsu khi Hội Thánh yêu mến và vâng
phục lời Ngài thật sự trọn vẹn. Hội Thánh không thể ra đi với các chính
sách nhân tạo của mình mà phải theo ý của Chúa Giêsu. Bất cứ lúc nào cố
ý dựa vào sự khôn ngoan và năng lực riêng để giải quyết vấn đề mà không
tìm ý muốn và hướng dẫn từ nơi Chúa Giêsu, Hội Thánh sẽ thất bại.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px"><b>
<span style="font-size: 14.0pt">2) Chúa Giêsu hà hơi trên các môn đệ để
ban Thánh Thần</span></b><span style="font-size: 14.0pt">. Khi nói như
vậy chắc chắn Gioan đang nhớ lại câu chuyện sáng tạo con người. Tác giả
xưa đã viết: “Thiên Chúa bèn lấy bụi đất nắn nên hình người, hà sinh khí
vào lỗ mũi, thì con người trở nên một loài sinh linh” (St 2,7). Đó cũng
chính là bức tranh mà Êdêkiên đã thấy trong thung lũng đầy hài cốt khô,
ông nghe Chúa phán với gió: “Hỡi hơi thở, hãy đến từ gió bốn phương, thở
trên những người bị giết, để cho chúng được sống” (37,9). Khi Thánh Thần
đến, có sáng tạo mới, như đánh thức sự sống từ trong cái chết. Khi Thánh
Thần xuống trên Hội Thánh, Hội Thánh được đánh thức và tái tạo để thi
hành nhiệm vụ của mình.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px"><b>
<span style="font-size: 14.0pt">KẺ NGỜ VỰC CHỊU THUYẾT PHỤC</span></b><span style="font-size: 14.0pt">
(Ga 20,24-29)</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Với Tôma, ông chỉ còn chờ thập giá mà
thôi. Khi Chúa Giêsu đề nghị đến Bêtania lúc được tin Ladarô bị bệnh,
Tôma nói: “Chúng ta hãy tới đó để cùng chết với Ngài” (Ga 11,16). Tôma
không thiếu can đảm, nhưng ông có tính bi quan. Không ai nghi ngờ việc
Tôma rất yêu mến Chúa Giêsu. Ông yêu Ngài đủ để sẵn sàng cùng đi với
Ngài lên Giêrusalem, sẵn sàng để chết khi các môn đệ khác phân vân, sợ
hãi. Điều mà Tôma chờ đợi đã xảy ra, và khi việc xảy ra như ông chờ đợi
thì ông vẫn đau đớn vô cùng, ông đau đớn đến độ không muốn nhìn mặt ai
nữa, ông ở riêng với niềm đau của mình.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Vua George Đệ Ngũ thường nói một trong
những quy luật sống của ông: “Nếu ta phải chịu đau khổ thì hãy để ta như
một con vật tốt giống và để ta chịu khổ một mình trong cô đơn”. Tôma
phải đối diện với nỗi đau buồn của ông trong cô đơn. Vì thế, khi Chúa
Giêsu trở lại với các môn đệ thì Tôma đã không có mặt. Với ông tin báo
Chúa Giêsu sống lại là một tin dường như quá tốt lành đến độ không thể
tin có thật, vì thế ông đã không chịu tin. Với tâm trạng phân vân do bản
tính bi quan, ông tuyên bố chẳng bao giờ ông tin Chúa Giêsu sống lại từ
cõi chết, cho đến khi thấy tận mắt, đặt ngón tay ông vào dấu đinh trên
tay Chúa và đặt bàn tay ông vào chỗ mũi giáo đã đâm nơi hông Ngài (Kinh
Thánh không chép gì về các vết thương nơi bàn chân Chúa Giêsu, vì trong
hình phạt đóng đinh vào thập giá, đôi chân không bị đóng đinh, chỉ cột
vào đó mà thôi).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Thêm một tuần lễ trôi qua, lần này Tôma
có mặt với các môn đệ khác. Chúa Giêsu biết rõ tấm lòng của Tôma, Ngài
lặp lại lời ông và mời ông tự làm cuộc trắc nghiệm mà ông từng đòi hỏi.
Bấy giờ, lòng Tôma tuôn trào tình yêu và thờ kính, ông chỉ có thể thốt
lên: “Lạy Chúa của con, lạy Thiên Chúa của con!” Chúa Giêsu nói với ông:
“Tôma ơi, ngươi cần thấy tận mắt rồi mới chịu tin, nhưng sẽ có lúc người
ta chỉ thấy bằng con mắt đức tin và tin nhận. Trong câu chuyện này tâm
tính Tôma đã bộc lộ rõ ràng trước mắt chúng ta:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px"><b>
<i><span style="font-size: 14.0pt">1) Tôma đã phạm một lỗi lầm</span></i></b><span style="font-size: 14.0pt">.
Ông đã vắng mặt trong buổi họp mặt anh em. Ông tìm sự cô đơn hơn là họp
nhau. Và vì không có mặt với các bạn nên ông mất cơ hội gặp Chúa Giêsu
lúc Ngài đến đó lần thứ nhất. Chúng ta sẽ bị mất mát nhiều nếu tự tách
mình ra khỏi cộng đoàn để tìm cách sống cô đơn. Nhiều điều có thể xảy ra
khi chúng ta cùng ở với nhau trong Hội Thánh Chúa, nhưng sẽ không xảy ra
khi chúng ta sống cô đơn. Khi gặp cảnh đau buồn, chúng ta thường có
khuynh hướng muốn đóng cửa lại, nhốt mình riêng một nơi, không muốn gặp
ai cả. Nhưng chính những lúc như thế, mặc dù đau buồn, chúng ta nên tìm
cách thông hảo với anh em, vì trong sự thông hiệp đó chúng ta có cơ may
gặp Chúa.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px"><b>
<i><span style="font-size: 14.0pt">2) Nhưng Tôma có hai đức tính lớn</span></i></b><span style="font-size: 14.0pt">.
Ông nhất định không chịu nói là tin khi ông không tin, không bao giờ nói
mình hiểu trong khi không hiểu. Ông không hề đè nén sự nghi ngờ. Tôma
không thuộc loại người chịu thông qua điều chưa hiểu. Ông muốn biết chắc
mọi sự, và thái độ này của ông hoàn toàn đúng.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Một người đòi hỏi chắc chắn thì có đức
tin vững vàng hơn kẻ chỉ lặp đi lặp lại như con vẹt những điều mình
chẳng bao giờ suy nghĩ đến, không thật sự tin tưởng. Cính hoài nghi như
thế đến cuối cùng sẽ đạt đến chỗ tin chắc.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px"><b>
<i><span style="font-size: 14.0pt">3) Đức tính kia của Tôma là khi biết
chắc, ông sẽ đi cho đến cùng</span></i></b><span style="font-size: 14.0pt">.
Ông nói: “Lạy Chúa của con, lạy Thiên Chúa của con!” Với Tôma không có
vị trí lưng chừng. Ông không làm bộ hoài nghi chỉ nhằm chơi trò xiếc
tinh thần, ông nghi ngờ vì muốn trở thành người biết chắc, và khi đã
chắc rồi, ông hoàn toàn vâng phục. Khi một con người chiến đấu với nỗi
hoài nghi để đi đến chỗ tin Đức Giêsu là Chúa, người ấy đạt được sự chắc
chắn mà những người dễ dàng chấp nhận không suy nghĩ sẽ chẳng bao giờ
đạt tới được.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px"><b>
<span style="font-size: 14.0pt">TÔMA VÀO NHỮNG NGÀY SAU ĐÓ</span></b><span style="font-size: 14.0pt">
(Ga 20,24-29)</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Chúng ta không rõ những ngày sau đó điều
gì xảy đến cho Tôma. Nhưng có một sách ngoại kinh nhan đề: “Các công
việc của Tôma” dựng lại tiểu sử của ông. Dĩ nhiên đây chỉ là truyền
thuyết cũng có phần nào là lịch sử, và trong sách đó, Tôma được mô tả
trung thực với tính tình của ông. Sau đây là một phần trong câu chuyện
đã được kể lại về ông.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Sau khi Chúa Giêsu sống lại, các môn đệ
phân bổ khu vực rao giảng Phúc Âm, mỗi người đến một nơi nào đó để
truyền bá Phúc Âm cho mọi người khắp thế gian đều được nghe. Tôma bắt
thăm nhằm xứ Ấn Độ (Giáo Hội thánh Tôma ở miền Nam Ấn truy lai lịch của
họ từ Tôma). Thoạt đầu Tôma không chịu đi, ông bảo ông không đủ sức thực
hiện một chuyến đi xa đến thế. Ông nói: “Tôi là một nguòi Do Thái, làm
sao lại có thể đến sống giữa những người Ấn Độ mà rao giảng chân lý cho
họ được?”. Tối đến, Chúa Giêsu hiện đến với ông và phán: “Hỡi Tôma đừng
sợ, hãy đến Ấn Độ và giảng ở đó, vì ân sủng Ta ở với ngươi?. Thế nhưng
Tôma vẫn ngoan cố từ chối. Ông nói: “Nếu Ngài muốn sai con đi thì sai,
nhưng đi nơi nào khác chứ không đến với dân Ấn, con sẽ không đi đâu!”.
Bấy giờ có một thương nhân tên Abbanes từ Ấn đến Giêrusalem, ông được
nhà vua Gundaphorus sai đi tìm một thợ mộc giỏi đem về Ấn Độ, và Tôma
vốn là thợ mộc. Chúa Giêsu đến cùng Abbanes ngồi chơi và hỏi: “Ông có
muốn mua một thợ mộc không?” Abbanes đáp “Muốn” Chúa Giêsu nói: “Tôi có
một tên nô lệ làm thợ mộc và tôi muốn bán”. Rồi Ngài chỉ Tôma đứng ở
đàng xa, họ thuận giá và Tôma bị bán. Tờ bán viết như sau: “Tôi tên là
Giêsu, con trai Giuse làm thợ mộc, nhìn nhận có bán tên nô lệ của tôi là
Tôma cho ông Abbanes, thương gia của Gundaphorus, vua dân Ấn”. Sau khi
biết xong giấy bán, Chúa Giêsu đi tìm Tôma, đưa ông đến với Abbanes.
Abbanes hỏi: “Có phải người đó là chủ của anh không?” Tôma đáp: “Phải!”
Abbanes nói: “Tôi đã mua anh từ tay ông ta”. Tôma yên lặng. Sáng hôm
sau, Tôma dậy sớm cầu nguyện, sau đó ông thưa với Chúa Giêsu: “Lạy Chúa
Giêsu con xin đi bất cứ nơi nào Ngài muốn, nguyện ý Ngài được nên trọn”.
Đó chính là Tôma một người chậm tin, nhưng khi đã tuân phục thì tuân
phục hoàn toàn.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Câu chuyện tiếp tục kể rằng vua
Gundaphorus ra lệnh cho Tôma xây một cung điện, Tôma tâu rằng ông có đủ
khả năng để làm việc ấy. Nhà vua cấp tiền đầy đủ cho ông mua vật liệu và
thuê nhân công, nhưng ông đem phân phát hết cho người nghèo. Ông luôn
tâu với vua rằng ngôi nhà đang được xây cất, sau đó nhà vua sinh nghi,
cho gọi Tôma đến và hỏi: “Ngươi xây cung điện cho ta xong chưa?” Tôma
đáp: “Xong rồi!” Nhà vua hỏi: “Vậy bây giờ ta đến xem được chăng?” Ông
đáp: “Bây giờ hoàng thượng chưa thể đến xem được, nhưng sau khi lìa bỏ
cõi đời này thì hoàng thượng sẽ thấy”. Thoạt đầu nhà vua nổi cơn thịnh
nộ và tính mạng Tôma bị đe dọa, nhưng cuối cùng nhà vua tin Chúa. Như
thế, Tôma đã đem Kitô giáo đến Ấn Độ.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Nơi Tôma có cái gì rất đáng yêu, đáng
ngưỡng mộ. Với Tôma, có đức tin không phải là chuyện dễ. Ông không bao
giờ sẵn sàng vâng lời ngay. Ông là người muốn biết chắc chắn, ông tính
thật kỹ giá phải trả. Một khi đã biết chắc, ông nhất quyết tin và vâng
phục cho đến cuối cùng. Đức tin như ông tốt hơn loại đức tin bằng đầu
môi chót lưỡi, vâng lời như ông tốt hơn cái gật đầu dễ dãi đồng ý nhận
làm một việc gì đó mà không cân nhắc, để rồi sau đó lại rút lại điều
mình đã hứa.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px"><b>
<span style="font-size: 14.0pt">MỤC TIÊU CỦA SÁCH PHÚC ÂM</span></b><span style="font-size: 14.0pt">
(Ga 20,30-31)</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Rõ ràng theo mục tiêu đã hoạch định từ
ban đầu, sách Phúc Âm này phải chấm dứt ở đây. Chúng ta có câu kết thúc
tự nhiên và chương 21 tiếp theo phải được xem là phụ lục được thêm về
sau này. Đoạn này đã tóm tắt mục tiêu của tác giả cách ngắn gọn và đầy
đủ.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px"><b>
<i><span style="font-size: 14.0pt">1) Các sách Phúc Âm không có ý đưa ra
một tường thuật đầy đủ về đời sống Chúa Giêsu</span></i></b><span style="font-size: 14.0pt">.
Các sách này không ghi theo từng ngày, từng giờ của Chúa, nhưng lại ghi
chép một cách chọn lọc. Các tác giả không kể lại cho chúng ta tất cả mọi
sự Đức Giêsu đã phán dạy hay thực hiện, vì kể như vậy chẳng bao giờ có
thể xong được, nhưng họ chọn lọc các biến cố điển hình nhằm vạch rõ Chúa
là ai, và các loại công việc mà Ngài thường làm.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px"><b>
<i><span style="font-size: 14.0pt">2) Hơn nữa, các sách Phúc Âm không có
viết về tiểu sử Chúa Giêsu, mà chỉ nhằm kêu gọi người ta hãy nhận Ngài
làm Chúa Cứu Thế, là Thầy và Chủ của mình</span></i></b><span style="font-size: 14.0pt">.
Mục tiêu sách không nhằm thông báo tin tức, nhưng nhằm ban sự sống. Các
sách ấy mô tả Đức Giêsu thế nào cho người đọc phải thấy, Người giảng
dạy, hoạt động, chữa bệnh như vậy không ai khác hơn Con Thiên Chúa. khi
đã tin như vậy thì độc giả sẽ tìm được bí quyết của một đời sống đích
thực.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Nếu đọc các sách Phúc Âm như một loại
sách sử ký hay tiểu sử, chúng ta đã sai lầm. Chúng ta phải đọc các sách
ấy như những người đi tìm kiếm Chúa chứ không phải sử gia tìm tài liệu
lịch sử.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Theo bất cứ quan điểm nào, chương 21
cũng là chương sách lạ lùng. Gioan đã chấm dứt chương 20, nhưng rồi
dường như lại bắt đầu trong chương 21. Nếu không có những điều thật đặc
biệt cần nói, chắc tác giả không thêm chương này. Chúng ta biết trong
Phúc Âm Gioan thường có hai nghĩa, một nghĩa hiển lộ, một nghĩa ẩn tàng.
Khi nghiên cứu chương này, chúng ta sẽ cố gắng tìm những lý do tại sao
nó lại được thêm vào cách lạ lùng như vậy, sau khi sách này đáng lẽ phải
chấm dứt.</span></td></tr><tr>
<td width="474" height="56"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/SuyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center">
</p>