File "10.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN/_Nam_B/2015/Phuc-Sinh B/CN II PS/10.htm
File size: 19.49 KiB (19958 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật II Phục Sinh - Năm B</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật II Phục Sinh - Năm B; Khoa học và Đức tin; Gặp gỡ Đức Kitô; Nỗi oan Toma; Sống đức tin; Dấu chứng phục sinh; mọi sự đều có thể; Cộng đoàn;"><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật II Phục Sinh - Năm B"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">
Chúa Nhật II Phục Sinh - Năm B</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
NHẬN THỨC ĐẾN TRUYỀN GIÁO</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
<span style="font-size: 8pt; font-style:italic"><a name="_Toc227117758">Chú giải của
Fiches Dominicales</a></span></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px"><b>
<span style="font-size: 14.0pt">TỪ CHÚA NHẬT NÀY TỚI CHÚA NHẬT KIA,<br>
TỪ NHẬN THỨC ĐẾN TRUYỀN GIÁO </span></b>
<span style="font-size: 14.0pt">(Ga 20,19-31)</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px"><b>
<span style="font-size: 14.0pt">VÀI ĐIỂM CHÚ GIẢI</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px"><b>
<span style="font-size: 14.0pt">1) Từ ‘ngày đầu tuần’</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Phần đầu của Phúc âm Chúa nhật này đưa
ta đến "sau cái chết của Đức Giêsu, vào buổi chiều ngày thứ nhất trong
tuần ngày quy tụ phụng vụ của các Kitô hữu, thời gian thuận tiện để Đức
Giêsu hiện diện giữa cộng đoàn mà Người quy tụ lại để chia sẻ Lời và
Bánh, và để sai họ đi vào thế giới.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Các môn đệ quy tụ lại ở cùng một nơi:
một kiểu nói mà thánh sử dùng để báo trước tính giáo hội của việc Chúa
hiện ra mà ngài sắp tường thuật. Các cửa đều "đóng kín" vì "sợ người Do
thái? Nỗi sự hãi cho đến lúc này vốn bao trùm những người Israel, đến
nỗi họ không dám tuyên bố ủng hộ Đức Giêsu, thì từ nay còn là phận của
các môn đệ thân tín của Chúa: các ông đang cảm nhận một tâm trạng lo âu
sọ hãi mà lát nữa đây ơn bình an sẽ đối nghịch lại và khoả lấp hết.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Người ta dễ dàng nhận ra ba tiến trình
đặc biệt của những lần gặp gỡ sau phục sinh: Đức Giêsu có sáng kiến (1),
Người tự tỏ mình ra cho các môn đệ (2) người uỷ thác cho các ông một sứ
mạng (3).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">- Sáng kiến của Đức Giêsu:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">+ Đức Giêsu "đến" như vậy là Người thể
hiện lời đã hứa với các môn đệ trong bài diễn từ giã biệt: "Thầy sẽ đến
cùng anh em" (14,18-28).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">+ Người "đứng giữa các ông”, dịch sát
nghĩa là "Người đứng dậy”, chuyển từ trạng thái đang nằm, ý nói là chết
sang tư thế thẳng đứng của Đấng phục sinh.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">+ "Chúc anh em được bình an". Đó là
những lời đầu tiên Đấng-hằng-sống gởi cho các môn đệ của Người đang tu
họp. Đây không phải chỉ là lời chào hỏi thông thường "Shalom" của những
người Do thái khi gặp nhau. Càng không phải là lời cầu chúc suông, nhưng
là ơn huệ mang hiệu quả thực sự của Bình an, đúng như lời Chúa hứa:
"Thầy ban cho anh em bình an của Thầy; Thầy ban cho anh em không như thế
gian ban tặng" (14.27).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px"><b>
<i><span style="font-size: 14.0pt">Các môn đệ nhận biết Chúa.</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Đức Giêsu cho họ xem "tay và cạnh sườn
Người" (đối chiếu với ngọn giáo của Gioan 19,34). Chắc chắn từ nay đã
qua rồi thời gian người hiện diện thể lý, nhưng Đấng đang đứng giữa họ
lúc này vẫn là Đức Giêsu, nghĩa là cũng vẫn là Đấng mà họ đã thấy chết
và được mai táng, nhưng từ nay đã biến hình đổi dạng nhờ mầu nhiệm Phục
sinh. Và trong cái "nhận Thầy" do lòng tin ban cho, các môn đệ "tràn đầy
niềm vui" niềm vui bất tận và Chúa đã báo trước cho các ông: "Thầy sẽ
gặp lại anh em, lòng anh em sẽ vui mừng và niềm vui của anh em không ai
lấy mất được" (16,22).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px"><b>
<i><span style="font-size: 14.0pt">Trao phó sứ mạng:</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Việc các môn đệ được gặp Đấng-đang-sống,
cùng nhận ra Đấng đã trải qua và chiến thắng vẻ vang cơn thử thách của
cái chết trên thập giá, không phải là đã hoàn tất. Cuộc gặp gỡ ấy giờ
đây khai mở một sứ mệnh.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">+ Sau khi đã làm mới lại ơn bình an:
"Chúc anh em được bình an!”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">+ Đức Giêsu "thổi hơi vào các ông", làm
lại cử chỉ ban đầu khi tạo dựng con người, giống như trong Sáng thế ký
2,7: ở đây hành động này càng ám chỉ rõ nét là hành động sáng tạo của
Chúa, nhất nữa vì đây là lần duy nhất Tân Ước sử dụng cách diễn tả của
bản văn Sáng thế ký.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Đúng là một cuộc tạo dựng mới. Đức Giêsu
vinh hiển thông ban Thần Khí tái sinh cho con người. Khi cho họ được
chia sẻ sự hiệp thông với Chúa. "Như (chữ ‘Như' ở đây không phải chỉ là
một so sánh, nhưng ám chỉ một nền tảng, một liên hệ sâu xa) Chúa Cha đã
sai Thầy, thì bây giờ Thầy cũng sai anh em”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">+ Và nếu các môn đệ được sai đi, chính
là để loan báo cho ‘mọi người tin mừng về ơn tha thứ của Thiên Chúa’. X.
Leon- Dufour giải thích: "Tha/cầm giữ ” lối văn chương Do thái dùng một
cặp từ trái nghĩa nhau để diễn tả một sự trọn vẹn ở đây cách diễn tả ấy
có nghĩa là trọn vẹn quyền thương xót được đấng Phục sinh trao ban cho
các môn đệ. Thể văn thụ động diễn tả hiệu quả đạt được đều ngụ ý rằng
chính Thiên Chúa mới là Đấng ban ơn tha thứ, cách dùng thì (động từ) ở
quá khứ hoàn thành có nghĩa là ơn tha thứ của Chúa là yếu tố quyết định.
Người ta sẽ có thể giải thích một cách rộng rãi là khi cộng đoàn tha
thứ, thì chính Thiên Chúa tha thứ vậy. (Lecture de l'evangile se lon
Jean. quyển IV, Seuil. tháng 11/1996, trang 241).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px"><b>
<span style="font-size: 14.0pt">2) đến buổi tụ họp “tám ngày sau”</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Lần hiện ra thứ hai đã được tác giả đặt
vào ‘tám ngày sau’, tức Ngày Chúa nhật tiếp đó, ngày mà các Kitô hữu của
Gioan quy tụ lại để cử hành Thánh Thể, để chia sẻ Bánh và Lời như chúng
tôi đã viết ở trên. Ngày đó trong sách Khải Huyền, cũng được gọi là
“Ngày của Chúa”. Đó là ngày tưởng niệm mầu nhiệm Phục sinh của Đức Kitô.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Ông Tôma, được tác giả báo trước, "không
có mặt khi Đức Giêsu đến”. Độc giả của Phúc âm thứ tư đồng hoá mình ngay
với Tôma, bởi lẽ chính người ấy cũng được mời gọi chỉ dựa vào nguyên
chứng từ của các Tông Đồ mà có được niềm tin phục sinh: "Chúng tôi đã
được thấy Chúa!”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Ngay lập tức, Tôma từ chối nhận chứng từ
của cộng đoàn; ông đòi xem tận mắt, sờ tận tay, tự mệnh xác minh thì mới
tin: "nếu tôi không thấy dấu đinh ở tay Người, nếu tôi không xỏ ngón tay
vào lỗ đinh và không đặt bàn tay vào cạnh sườn Người, tôi chẳng có tin”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Thế là diễn ra lần hiện ra thứ hai của
Đức Giêsu được mô tả cùng một kiểu cách như lần trước. Đức Giêsu lại
hiện đến, mặc dầu các cửa đều "đóng kín”. Một lần nữa Người nói lời cầu
chúc bình an cho các môn đệ, lời mang ơn cứu độ của phục sinh: "Chúc anh
em được bình an!”. Người cho Tôma xem tay và cạnh sườn như để nhấn mạnh
cho ông hiểu rằng Đấng bị đóng đinh xưa với Đấng nay được vinh hiển cũng
là một. Giữa hai tình trạng đó vẫn có sự nối kết và liên tục. Rồi Người
bảo ông: "Đặt ngón tay vào đây, và hãy nhìn xem tay Thầy. Đưa bàn tay ra
mà đặt vào cạnh sườn Thầy. Đừng cứng lòng tin nữa, nhưng hãy tin”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Tác giả chẳng cần nói đến chuyện người
môn đệ kia không còn nghĩ đến việc đưa bàn tay ra để sờ và đặt vào cạnh
sườn Chúa nữa. Ông kể lại phản ửng tức thời của Tôma là thay đổi hẳn
thái độ; con người ấy một khi đã vấp phải chướng ngại là cái chết, thì
giờ đây công khai tuyên xưng niềm tin tuyệt đối:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">“Lạy Chúa, lạy Thiên Chúa của con”,
trong tư cách là người phát ngôn của cộng đoàn Kitô hữu. Độc giả nào tự
cho mình có thái độ như thái độ đầu tiên của Tôma đều được mời gọi thực
hiện một sự trở lại tương tự.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px"><b>
<span style="font-size: 14.0pt">3) Cho tới Chúa nhật hôm nay, ngày chúng
ta tụ họp</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Câu chuyện Đức Giêsu hiện ra kết thúc
bằng một mối phúc hứa ban cho tất cả. Những ai đang sống vào thời không
còn sự hiện diện hữu hình của Đức Kitô, cũng hứa ban cho chính chúng ta,
những con người hôm nay đang tụ họp nhân danh Người: “Ai không thấy mà
tin, mới là người có phúc”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Dufour kết luận: “Lời hứa này không còn
liên quan tới Tôma nữa, nhưng là nhắm đến các môn đệ tương lai. Cộng
đoàn Kitô hữu hôm nay không có gì phải nuối tiếc về khoảng cách và sự
khác biệt về hoàn cảnh sống của mình. Nếu cách thức cộng đoàn tiếp cận
niềm tin không giống như các tông đồ trước đây, thì những ai đang và sau
này không thấy mà tin, chính họ là người có phúc vậy. Kinh nghiệm mà
những chứng nhân tận mắt được hưởng là kinh nghiệm làm nền và không thể
được tái diễn: kinh nghiệm ấy được ban cho họ không chỉ vì họ mà thôi,
nhưng còn vì những thế hệ tương lai mà lòng tin sẽ dựa vào lời chứng
được truyền lại cùng với sức mạnh của Thánh Thần, chứ không dựa vào
những dấu chỉ cụ thể về sự Chúa hiện diện, xuyên qua các môn đệ đang
đứng trước mặt Người lúc đó, Đức Giêsu hướng chú ý của Người tới tất cả
những ai sẽ nối tiếp các ngài sau này tới tất cả con cái Thiên Chúa mà
Người đã đến quy tụ lại nên một; vào buổi chiều lễ Vượt qua. Đức Giêsu
há đã chẳng nói với các môn đệ của Người rằng sứ mạng của các ông từ nay
sẽ diễn tả và nối dài sứ mạng của Người đó sao? Giờ đây lòng trí Người
hẳn đang nghĩ tới những ai sẽ là thành quả của sứ mạng được sai đi rao
giảng và làm chứng này.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Cuộc gặp gỡ của Đấng đang-sống với các
môn đệ của Người không kết thúc bằng sự nghỉ ngơi. Cuộc gặp gỡ ấy vẫn
luôn là một khai mở hàng về một tương lai vô tận trong niềm hân hoan tồn
tại dù khi các chứng nhân tận mắt không còn nữa. Đó là điều đã được diễn
tả khéo léo trong thư thánh Phêrô: "Tuy không thấy Người, anh em vẫn yêu
mến, tuy chưa được giáp mặt, mà lòng vẫn kính tin. Vì vậy anh em được
chan chứa một niềm vui khôn tả" (1Pr 1,8-9) (O.C., trang 251-252).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px"><b>
<span style="font-size: 14.0pt">BÀI ĐỌC THÊM.</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px"><b>
<span style="font-size: 14.0pt">Từ những lần Đức Kitô hiện ra đến việc
Người loan báo</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">(G.Bessière, trong Thiên Chúa rất gần,
Năm A", Desclée de Brouwer, trang 53-54).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">“Lời Chúa nói với Tôma: "Vì anh đã thấy
Thầy, nên anh mới tin. Ai không thấy mà tin, mới là người có phúc" không
đặt Tôma vào vị trí đối lập vời các tông đồ khác. Lời đó phân biệt ra
hai lớp người tin: thế hệ các chứng nhân trực tiếp về đời sống Đức Giêsu
và đông đảo các tín hữu sau này không được biết trực tiếp Đức Giêsu. Chế
độ thông thường của đức tin sẽ là như vậy.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Câu chuyện kể về ông Tôma đánh dấu sự
chuyển đổi từ những lần Đức Kitô “hiện ra" đến việc Người "loan báo". Từ
nay chứng từ phải khơi gợi nên sự gắn bó với "con đường" là chính Đức
Giêsu. Ta sẽ gặp lại Người đang khi cùng với các anh em bước theo Người
trên con đường ấy, và đang khi sống chan hoà tình cảm tạ, tình huynh đệ,
tình hoà hảo, là những dấu chỉ thâm sâu của Chúa Thánh Thần.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-align: justify; text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Nhiều người vẫn muốn tìm kiếm những biến
cố lạ thường, những dấu hiệu giật gân thuộc loại được Chúa hiện ra hoặc
được thị kiến mà chẳng mấy khi quan tâm đến Phúc Âm của Đức Giêsu, hay
đời sống của các Kitô hữu, cùng tất cả những gì Chúa làm trong cuộc sống
đời thường của con người. "Ai không thấy mà tin, mới là người có phúc".
Tin là ngày qua ngày đi theo Đức Kitô phục sinh đồng thời đón nhận ơn
Người thúc đẩy biến đổi đời mình theo lòng mong ước của Chúa Cha vậy".</span></td></tr><tr>
<td width="474" height="56"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/SuyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center">
</p>