File "26.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN/_Nam_B/2015/Mua-Vong+GS/CN I MV B/26.htm
File size: 16.9 KiB (17303 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật I Mùa Vong - Năm B</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật I Mùa Vong - Năm B; Tỉnh thức và cầu nguyên; Người giữ cửa; Bảo toàn sinh mạng; vi hành; Đức con hư không; Sự mê ngủ; Những đầy tớ; tỉnh thức và cầu nguyện;"><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật I Mùa Vong - Năm B"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">
Chúa Nhật I Mùa Vọng - Năm B</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
PHẢI CANH THỨC</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
<a name="_Toc309740663">
<span style="font-size: 8pt; font-style:italic; font-weight:400">Chú giải của
Noel Quesson</span></a></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 9.0pt"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Anh em phải coi chừng, phải tỉnh thức</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 9.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Từ “Hãy tỉnh thức” được Chúa Giêsu nhắc
lại bốn lần trong Tin Mừng Maccô.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 9.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Đó là lệnh truyền Đức Giêsu, ngay trươc
lúc Người lên đường. Bởi vì, trong Tin Mừng Maccô, cuộc Thụ Khổ khởi sự
liền sau trang này. Lạy Chúa, Chúa nhấn mạnh, Chúa yêu cầu chúng con
luôn luôn sống tỉnh thức “Tỉnh thức”. Khi sắp tới vườn Ghétsêmani. Chúa
thấu biết không một môn đệ nào của Chúa đứng vững. Thế nên, Chúa cố đề
phòng cho họ: Anh em phải tỉnh thức, tỉnh thức, tỉnh thức!</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 9.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Lạy Chúa, xin hãy lặp lại cho chúng con
lời căn dặn như thế.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 9.0pt"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">“Anh em phải coi chừng”</span></i></b><span style="font-size: 14.0pt">.
Đức Giêsu thường sử dụng từ này trong một bối cảnh cuộc “giao chiến”.
Tình thức là để giao chiên. Tỉnh thức là chú ý đặc biệt, trong trường
hợp nguy hiểm. Cần phải “coi chừng” để nghe lời Chúa (Mc 4,12), nếu
không ta chỉ đứng bên lề mà để cho lời Chúa vuột qua. Cần phải “ coi
chừng”, để ta giữ mình khỏi “men Pharisêu”, nếu không nó thấm nhiễn vào
ta mà khong hay biết (Mc 8,15-12,38). Cần phải “coi chừng”, để không tin
những kẻ báo trước tương lai, như thể họ nắm vững (Mc 13,5-13).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 9.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Thánh Phaolo sẽ sử dụng một thứ ngôn ngữ
bi thiết để nói về thái độ tỉnh thức. Ngài đòi hỏi “thức dậy ngay” (Rm
13,11). Chính vì chúng ta đều dễ bị đờ đẫn nên cần phải nghĩ tình trạng
mê mẩn sẽ xảy đến, khi ta lạm dụng nhiều thuốc ngủ. Đúng vậy, ta phải
coi chừng trước tình trạng mê ngủ của lương tâm: Phản ứng tự vệ không
còn hoạt động nữa... cũng như người lái xe vì uống quá nhiều, chỉ còn
biết đâm đầu vào vật chắn cản. Như thế cần phải “dứt mình” ra khỏi tình
trạng mê ngủ! Hơn nữa, để nói về thái độ “tỉnh thức”. Phaolô không ngần
ngại sử dụng đến từ vựng về chiến tranh: Những “vũ khí” trang bị cho
thái độ tỉnh thức (Rm 13,12; Ep 6,10; 1 Tx 5,6-8).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 9.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Lạy Chúa Giêsu. Hôm nay, xin hãy lặp lại
cho con “phải coi chừng”. Đời sống Kitô hữu luôn là cuộc giao chiến với
những quyền lực, xem ra mãnh liệt hơn chúng con. Lạy Chúa xin giữ gìn
chúng con biết tỉnh thức, cho giờ Chúa xuất hiện.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 9.0pt"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Vì anh em không biết khi nào ngày giờ ấy
đến...</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 9.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Môn đệ của Chúa Giêsu đặt cho Ngài câu
hỏi: “Bao giờ các sự việc ấy xảy ra, và khi tất cả sắp đến tận cùng thì
có điềm gì báo trước?” (Mc 13,4). Đức Giêsu không trả lời câu hỏi này.
Các sấm ngôn đủ loại và thuộc mọi thời đại, đã báo trước ngày thế mạt cả
rồi! Ở đây, Ngài trả lời một lần dứt khoát: “Anh không biết được bao
giờ”. Đức Giêsu không muốn ta mất giờ mơ tưởng về quá khứ hay tương lai.
Ngài đòi hỏi chúng ta phải tập trung vào “giây phút hiện tại”, vào chính
ngày Hôm nay: Vậy anh em hãy tỉnh thức, vì anh em không biết... Anh em
hãy luôn sẵn sàng.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 9.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Cha Charles de Foucault đã coi lời sau
đây như châm ngôn sống: “Cố sống mỗi ngày, như thể chiều tối nay bạn sẽ
chết”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 9.0pt"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Cũng như người kia trẩy phương xa, để
nhà lại giao trách nhiệm cho đầy tớ trông coi, chỉ định cho mỗi người
một việc...</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 9.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Thiên Chúa xem ra “vắng mặt”, như thể
người kia trẩy phương xa! Đây là hình ảnh đẹp, diễn tả chọn vẹn cảm tình
mà ta thường nghiện thấy: Lạy Chúa, sao Chúa ở xa quá! Chúa như là kẻ
hoàn toàn khác lạ! Nhưng ta nên lưu ý, đối với Đức Giêsu, thời gian vắng
mặt nêu trên, trước hết không phải là thời gian bất hạnh hay âu lo,
nhưng là một thời mang đầy trách nhiệm: Mỗi người đều nhận một phận vụ,
một công việc. Hầu như ta có cảm tưởng rằng ông “Chủ” này cố ý đi xa, để
tạo cho các đầy tớ ông, một tầm quan trọng, để họ khỏi phải lúc nào cũng
ám ảnh tới ông: Nào, hãy đảm nhận lấy trách nhiệm. Các bạn đâu còn là
trẻ con nữa. Hãy quyết định, hãy suy nghĩ. Tôi tin tưởng các bạn … Tôi
giao cho các bạn “mọi quyền hành”! Lạy Chúa xin giúp chúng con sống xứng
đáng với trách nhiệm đã được Chúa giao phó: Trong gia đình, trong phạm
vi nghề nghiệp, nơi khu phố, trong đoàn thể này hay hiệp hội kia trong
Giáo Hội.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 9.0pt"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Ông ra lệnh cho người giữ cửa canh thức
…</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 9.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Ban đêm, người giữ của có một tầm quan
trọng đặc biệt, bởi vì bổn phận của ông là phải nghiêm chỉnh “canh
thức”, đề phòng để ngôi nhà khỏi bị tấn công bất ngờ, không mở cửa cho
bất cứ ai nhưng lại là người đầu tiên mở cửa đón tiếp ông chủ khi ông
trở về. Thánh Maccô quen đề cao vai trò của Phêrô trong nhóm Mười Hai.
Khi phân biệt được người giữ của với các đầy tớ khác, Đức Giêsu muốn lưu
ý rằng, các vị chủ chăn trong Giáo Hội được mời gọi một cách hết sức đặc
biệt phải “tỉnh thức”: Phêrô vị Giáo Hoàng, các Giám mục là những người
đầu tiên có trách nhiệm tỉnh thức đối với toàn thể dân Chúa, cũng như
người giữ cửa có bổn phận chăm sóc toàn thể ngôi nhà này. Lạy Chúa, con
cầu xin Chúa cho những vị đang nắm giữ vai trò đó trong Giáo Hội hôm
nay.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 9.0pt"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Vậy anh em hãy tỉnh thức, vì anh em
không biết khi nào chủ nhà đến.</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 9.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Đức Giêsu đã nói đến thời gian vắng mặt
… Ngài cũng loan báo thời gian trở lại … Chúng ta sẽ đi tới cuộc gặp gỡ
này. Một ngày kia con sẽ gặp gỡ Chúa, mặt đối mặt và con sẽ thực sự nhận
biết Chúa, như Chúa biết con (1Cr 13,12). Cuộc đời Kitô hữu là một hành
trình tiến tới cuộc gặp gỡ đó.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 9.0pt"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Ông chủ sẽ trở về … vào lúc chập tối hay
nửa đêm, lúc gà gáy hay tảng sáng.</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 9.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Thật là kỳ lạ khi ta nhận thấy Đức Giêsu
chi gợi lên một cuộc trở về vào lúc đêm khuya! Thế mà tại Đông phương
xưa kia, vì sợ nguy hiểm trên đường đi, người ta thường không du hành
vào ban đêm. Chi tiết hơi kỳ di trên đây, mang một ý nghĩa biểu tượng,
Kinh Thánh thường nhắc đi nhắc lại. Đêm khuya, đó là thời gian của bóng
tối, thời gian của “quyền lực tối tăm” (Lc 22,23; Mc 14,49; Ep 6,12). Do
đó đêm tối cũng chính là thời gian của cám dỗ, thời gian của thử thách.
Vì thế phải đặc biệt tỉnh thức lúc đêm khuya. Cựu Ước mong đợi thời của
Đấng Thiên sai như giai đoạn mà bóng tối sẽ chấm dứt, để nhừng lại chỗ
cho ánh sáng. Để diễn tả nỗi lòng mong ước, ngôn sứ đã cất tiếng nói:
“Hỡi người canh thức, đêm còn mấy chốc nữa?” (Is 21,11). Và để tăng
cường niềm hy vọng, Thánh Phaolô đã nói: “Đêm sắp tàn, ngày gấn đến” (Rm
13,12). Để loan báo Noen, vào thánh lễ nửa đêm, Giáo Hội hát lên cho
chúng ta bài thơ tuyệt diệu của I-sai-a (9,1). “Dân đi trong tăm tối đa
thấy bừng lên một luồng sáng lớn”. Và trong mùa vọng, ta vẫn thường ca
lên: các dân tộc bước đi trong đêm dài, những ngày sắp tới … Đây là lúc
hãy ngẩng đầu lên!</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 9.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Hãy tỉnh thức trong đêm tối. Hãy tỉnh
thức trong những khó khăn … Hãy nắm giữ hy vọng, ngay cả khi ta ở trong
đêm đêm đen … Hãy đứng vững, khi mọi sự như sụp đổ. Như một bình minh
mới đang xuất hiện trong đêm tối đời ta. Thiên Chúa sắp đến để cứu độ
dân Người. Chính nhờ đêm tối ta dễ tin vào ánh sáng. Đề tài này Gioan
Thánh Giá rút ra được một xác quyết: Thiên Chúa vẫn có đó là nguồn tín
nhiệm, hiện diện mãi mãi, nhưng vẫn còn là đêm tối.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 9.0pt"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Lúc gà gáy …</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 9.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Maccô, thư ký riêng của Phêrô đã đưa ra
một so sánh tực tiếp. Ngay trước khi chịu khổ hình, trước lúc vào vừơn
Ghét-sê-ma-ni, nơi Phêrô sẽ ngủ thay vì phải tỉnh thức trước khi bước
vào đêm bi thảm mà tiếng gà sẽ nhắc cho Phêrô biết mình thiếu tỉnh thức
(Mc 14,72), thì Đức Giêsu nói cho “người giữ cửa” của Giáo Hội cần phải
tỉnh thức. Nhưng ta biết, ông thiếu thái độ đó. Ôi! lúc gà gáy, Phêrô
mới nhận ra tôi lỗi và sự chối bỏ của mình! Điều đó cho ta nhận ra rằng,
Giáo Hội cũng mang tính nhân loại biết bao! Và điều đó mời gọi ta không
nên thất vọng trước những yêu đuối của Giáo Hội.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 9.0pt"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Ông chủ có thể đến bất thần …</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 9.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Thiên Chúa luôn đến bất thần, không ngờ,
đột ngột! Hầu như có thể nói được rằng, đó là dâu hiệu của Thiên Chúa
đích thực: Đấng hoàn toàn khác lạ! Mỗi lần ta tưởng mình đã xác định
phạm vi của Thiên Chúa, thấu hiểu và đặt nhãn hiệu cho Người, chắc chắn
là ta đã lầm lẫn về Thiên Chúa, đã lấy ước muốn ta làm thực tại. Lạy
Chúa, xin giúp con biết mở rộng tâm trí đón nhận sự mới mẻ trong cách
Chúa hiện diện. Xin giữ gìn chúng con luôn sẵn sàng trước việc Chúa đến
viếng thăm cách bất ngờ.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 9.0pt"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Bắt gặp anh em đang ngủ.</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 9.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Trước Thiên Chúa, ta vẫn thường mê ngủ …
nên dễ sửng sốt. Cần phải thoát ra tình trạng mê ngủ thiêng liêng, lờ đờ
đó. Cần phải nỗ lực tự tạo một lối sống linh hoạt, cương nghị, thay vì
buông xuôi tới ù lì, mê ngủ. Lạy Chúa, xin giữ chúng con trong tình
trạng tỉnh táo, luôn tỉnh thức.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 9.0pt"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Thầy nói với hết thảy mọi người là: Phải
canh thức.</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 9.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Đối với Đức Giêsu, sự “hiện diện” của
Chúa vẫn ở đó, giữa các biến cố ta đang sống. Lạy Chúa xin giúp chúng
con tỉnh thức, chú ý nhận ra sự hiện diện của Chúa. Xin giài thoát chúng
con khỏi tình trạng mê ngủ, khô nhạt, dễ làm chúng con không nhận ra
Chúa vẫn thường xuyên đến viếng thăm. Mùa vọng bắt đầu! Đây là thời gian
“canh thức”…</span></td></tr><tr>
<td width="474" height="56"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/SuyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center">
</p>