File "06.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN/_Nam_B/2015/Mua-Vong+GS/CN I MV B/06.htm
File size: 17.29 KiB (17701 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật I Mùa Vong - Năm B</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật I Mùa Vong - Năm B; Tỉnh thức và cầu nguyên; Người giữ cửa; Bảo toàn sinh mạng; vi hành; Đức con hư không; Sự mê ngủ; Những đầy tớ; tỉnh thức và cầu nguyện;"><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật I Mùa Vong - Năm B"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">
Chúa Nhật I Mùa Vọng - Năm B</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
PHẢI TỈNH THỨC VÀ SĂN SÀNG</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
JIKN</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 9.0pt"><b>
<span style="font-size: 14.0pt">Câu hỏi gợi ý:</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 9.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">1. Nếu biết trong tuần tới kẻ trộm sẽ
đến nhà bạn, không biết vào lúc nào, ngày hay đêm, bạn có làm gì khác lạ
hơn bình thường không? Tại sao?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 9.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">2. Tỉnh thức nghĩa là là gì? Cho một vài
thí dụ khác nhau về tỉnh thức.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 9.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">3. Để tỉnh thức theo tinh thần bài Tin
Mừng hôm nay, một cách cụ thể thì phải làm những gì?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 9.0pt"><b>
<span style="font-size: 14.0pt">Suy tư gợi ý:</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 9.0pt"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">1. Nếu tôi biết tuần này kẻ trộm sẽ đến
nhà tôi, thì ...</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 9.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Chúng ta thử xét một cách thật nghiêm
túc xem: phản ứng, tư tưởng và thái độ của ta sẽ thế nào khi được báo
tin chắc chắn một bọn trộm cướp đã dự định đến “thăm” nhà ta tuần này.
Được tin ấy, thử hỏi ban đêm ta còn ngủ yên như mọi khi không? Nếu ta
đoán kẻ trộm cũng có thể đến cả vào ban ngày nữa, thì ta có đề phòng cả
ban ngày không? Ta có dám bỏ nhà đi đâu xa những ngày này, và giao phó
nhà cửa cho đám con cái còn bé nhỏ chưa kinh nghiệm không? - Nếu đoán
biết kẻ trộm sẽ đến, chắc chắn ta sẽ gia tăng đề phòng, không để cho
chúng lấy đi của ta bất kỳ đồ vật gì. Muốn đề phòng hữu hiệu, ta phải
canh thức liên tục, không ngừng nghỉ. Ngừng đề phòng lúc nào là kẻ trộm
có thể đến lúc ấy, nhất là vào những lúc chúng biết ta mệt mỏi, lơ là.
Nếu đề phòng liên tục, chắc chắn kẻ trộm sẽ thất bại.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 9.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Chỉ vì sợ mất của cải vật chất chóng qua
mà ta lo canh phòng như vậy, lẽ nào mạng sống tâm linh của ta, của cải
tâm linh của ta là cái quí hơn hàng trăm ngàn lần, ta lại không lo lắng
canh giữ?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 9.0pt"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">2. Cách sống hiện tại quyết định số phận
vĩnh cửu</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 9.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Số phận vĩnh cửu của ta tùy thuộc cách
sống hiện tại của ta. Cuộc sống hiện tại trong thời gian là mầm cho cuộc
sống vĩnh cửu mai sau. Mầm tốt sẽ trở thành cây tốt, mầm xấu sẽ trở
thành cây xấu. Cuộc sống vĩnh cửu đã bắt đầu ngay trong cuộc sống hiện
tại, và định hình vĩnh viễn ngay khi ta chấm dứt cuộc sống này, nghĩa là
ngay khi ta chết. Nhưng ta chết lúc nào? Không ai biết được! Những người
chết trong hai tòa nhà cao tầng ở New York ngày 11-9-2001, hay trong tòa
nhà 6 tầng các Trung Tâm Thương Mại tại Sàigòn ngày 29-10-2002 không ai
ngờ được trước khi vào đó rằng hôm ấy là ngày tận số cuộc đời mình.
Không ngờ được vì thấy rằng còn gì bảo đảm an toàn hơn khi ở trong những
tòa nhà kiên cố ấy? Thế mới biết tai họa hay cái chết có thể đến bất kỳ
lúc nào, trong bất kỳ hoàn cảnh nào, ở bất kỳ nơi nào. Đối với cái chết,
chẳng lúc nào, chẳng nơi nào, chẳng tình trạng sức khỏe nào là an toàn
cả! Thật đúng như thánh Phao-lô nói: “Khi người ta nói: "Bình an biết
bao, yên ổn biết bao!" thì lúc ấy tai họa sẽ thình lình ập xuống” (1Tx
5,3). Cái chết đến quả thật như kẻ trộm! không thể biết trước hay đoán
trước được lúc nào, cách nào, và thế nào! Tuy nhiên, chết lúc nào, cách
nào không phải là chuyện quan trọng. Vấn đề hết sức quan trọng chính là:
số phận đời sau của mình thế nào?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 9.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Số phận của chúng ta đời sau chính là
kết quả của cách sống đời này. Nếu đời này chúng ta sống vị tha, yêu
thương mọi người đúng theo bản chất của mình là “hình ảnh của Thiên
Chúa” cũng là “con cái Thiên Chúa”, thì đời sau chúng ta sẽ được sống
trong một môi trường đầy yêu thương, được gần gũi với chính Thiên Chúa
của Tình Thương. Trái lại, nếu đời này ta sống ích kỷ, ít tình thương,
không tình nghĩa, thường lãnh đạm, nhạt nhẽo, ganh ghét, hận thù… với
tha nhân, thì đời sau chúng ta sẽ phải sống trong một môi trường không
có tình thương, đầy hận thù và xa cách Thiên Chúa. Điều đó xảy ra không
khác gì một quy luật, luật nhân quả: “Cây tốt thì sinh quả tốt, cây xấu
thì sinh quả xấu” (Mt 7,17). Tương tự như một người luôn yêu thương và
vui vẻ với mọi người, dễ dàng hy sinh, sẵn sàng chịu thiệt thòi cho
người khác, thì tự nhiên người ấy tạo ra chung quanh mình một bầu khí
vui tươi, thoải mái, yêu thương, và những ai ở gần người ấy đều tự nhiên
cảm thấy hạnh phúc và quí mến người ấy. Trái lại, một người ích kỷ chỉ
nghĩ tới mình, chẳng biết yêu thương hay hy sinh cho ai, chỉ mong người
khác hy sinh, chịu thiệt cho mình, tự nhiên người ấy sẽ tạo ra chung
quanh mình một bầu khí ảm đạm, căng thẳng, buồn tẻ, và chẳng mấy ai cảm
thấy hứng thú gì khi ở với người ấy.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 9.0pt"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">3. Ngày của Chúa</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 9.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Đối với mỗi cá nhân, Ngày của Chúa - hay
ngày Chúa đến - chính là ngày ta chấm dứt cuộc đời trần thế để đến trình
diện trước mặt Chúa hầu được quyết định về số phận vĩnh cửu của mình.
Đối với toàn thế giới, Ngày của Chúa chính là ngày tận thế, ngày mà tất
cả mọi người đã từng sống trên trần gian đều phải trình diện trước mặt
Chúa. Ngài sẽ phán xét Giáo Hội cũng như tất cả mọi thể chế trần gian,
mọi tôn giáo, mọi chủ nghĩa, mọi ý thức hệ, mọi nền văn hóa, mọi chế độ,
mọi quốc gia, mọi tầng lớp, mọi giai cấp, mọi tập thể... Lúc đó mọi dân
mọi nước, mọi tôn giáo, mọi nền văn hóa sẽ biết rõ ràng và dứt khoát đâu
là đúng đâu là sai. Lúc đó, tất cả mọi bí mật trên thế giới trong tất cả
mọi lãnh vực đều được tỏ lộ, phanh phui cho tất cả mọi người thấy, không
một che dấu nào mà không bị hiển lộ... Trước mọi sự được tỏ bày, ai nấy
đều tự mình biết mình là công chính hay tội lỗi, và công chính hay tội
lỗi ở mức độ nào. Mọi người sẽ tâm phục khẩu phục khi thấy số phận của
mình, của mọi người và từng người được ấn định một cách hết sức công
bằng, hợp lý và quang minh.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 9.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Ngày ấy sẽ là ngày vui mừng, vinh quang
cho những người thật sự công chính, vì họ sẽ được giải oan, được mọi
người nhìn nhận sự trong sạch, ngay thẳng, và tất cả những gì tốt đẹp
của mình, đồng thời được hưởng hạnh phúc vĩnh cửu. Nhưng ngày ấy sẽ là
ngày u buồn, nhục nhã, xấu hổ cho những người giả công chính, giả đạo
đức, những kẻ gian ác, vì mọi giả dối, xấu xa, gian ác của họ, dù được
giấu diếm kỹ càng đến đâu cũng đều bị lột trần, phanh phui trước mọi
người, và số phận của họ sẽ là đau khổ muôn đời.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 9.0pt"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">4. Thái độ tỉnh thức và sẵn sàng</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 9.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Ngày của Chúa đến như kẻ trộm, không ai
biết trước được, và là ngày qui định dứt khoát số phận đời đời của ta.
Vì thế, thái độ khôn ngoan nhất của ta là luôn luôn tỉnh thức, lúc nào
cũng ở trong tư thế sẵn sàng, để ngày ấy dù có bất ngờ tới đâu, cũng là
ngày đem lại vinh quang và hạnh phúc vĩnh cửu cho ta. Như vậy, thái độ
tỉnh thức là thái độ nào?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 9.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Tỉnh thức trái với ngủ quên, trái với
tình trạng mê mải, bị thu hút bởi một sự việc gì, khiến ta quên mất điều
ta phải nhớ, phải canh chừng. Một minh họa cụ thể: Nhiều khi người nhà
tôi bận việc, yêu cầu tôi canh chừng ấm nước sôi. Tôi nhận lời với tất
cả ý thức. Nhưng chờ lâu quá, để tiết kiệm thì giờ, tôi lại tiếp tục
viết bài. Tới lúc chợt nhớ tới ấm nước thì đã quá muộn, ấm đã cạn sạch
nước. Chậm một chút nữa là ấm sẽ bị cháy! Công việc đã thu hút tôi đến
mức làm tôi quên canh chừng!</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 9.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Tỉnh thức theo nghĩa của bài Tin Mừng
hôm nay là luôn luôn ý thức được mục đích cuộc đời mình là sống xứng với
phẩm giá cao cả của mình là hình ảnh và là con cái Thiên Chúa, nhờ đó
đạt hạnh phúc vĩnh cửu. Điều đó đòi hỏi tôi phải sống phù hợp với tinh
thần Tin Mừng là tinh thần yêu thương, cụ thể nhất là yêu thương những
người gần mình nhất. Điều tôi cần quan tâm không chỉ là tránh gây nên
những bất lợi cho tha nhân, mà còn là làm những gì họ cần tôi làm cho
họ. Trong đoạn Tin Mừng về ngày phán xét cuối cùng (Mt 25,31-46), ta
thấy Thiên Chúa đặc biệt phán xét về những thiếu sót, những điều mà ta
không làm cho tha nhân khi họ cần ta làm. Ta thường tưởng rằng mình
không làm điều gì bất lợi cho tha nhân thì có nghĩa là mình vô tội, mình
công chính. Nhưng thực ra khi mình không làm những việc mình phải làm
hoặc có thể làm cho tha nhân, thì mình đã trở thành kẻ có tội và đáng bị
kết án rồi. Cụ thể như khi đứng trước một bất công, giả như tôi lên
tiếng thì bất công ấy đã không xảy ra, hoặc sự công bằng đã được trả lại
cho người bị bất công, nhưng tôi đã không lên tiếng chỉ vì một sợ hãi mơ
hồ nào đó. Điều đó chứng tỏ rằng tôi không có đủ tình thương. Chính
những tội về thiếu sót ấy làm tôi không xứng đáng với hạnh phúc vĩnh
cửu.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 9.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Chúng ta có thể trở nên “mê ngủ”, mất
tỉnh thức khi ta bị thu hút bởi danh, lợi, quyền, thú vui trần tục.
Nhiều người mê mải tìm kiếm tiền bạc, quyền lực... đến nỗi chẳng những
quên đi bổn phận mình phải làm cho tha nhân (đói cho ăn, khát cho uống,
lên tiếng trước bất công...), mà còn sẵn sàng làm những điều bất lợi cho
tha nhân nữa (vu khống, gây bất công, thù oán, giết người...) Bất kỳ
điều gì có thể làm chúng ta say mê trong cuộc đời, thậm chí là những
điều tốt (công việc, chuyện làm ăn, sở thích...), cũng có thể làm ta mất
tỉnh thức. Ngay cả việc thờ phượng Chúa (dâng lễ, đọc kinh, cầu
nguyện...) cũng có thể ru ngủ ta, làm ta quên cả bổn phận mình phải làm
cho tha nhân. Thờ phượng Chúa kiểu này chắc chắn không phải là kiểu đẹp
lòng Thiên Chúa, Ngài rất nhờm tởm kiểu thờ phượng này (x. Is 1,11-19).
Đáng lẽ việc thờ phượng Thiên Chúa đích thực phải giúp ta ý thức đến bổn
phận của ta đối với tha nhân một cách hữu hiệu. Vậy, một cách cụ thể,
tỉnh thức chính là luôn luôn ý thức, quan tâm làm những việc mình phải
làm hoặc có thể làm cho tha nhân.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 9.0pt"><b>
<span style="font-size: 14.0pt">Cầu nguyện</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px; margin-top: 9.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt">Lạy Cha, thì ra có rất nhiều điều có thể
làm con mê ngủ, không tỉnh thức. Điều làm con rất ngạc nhiên là ngay cả
những đam mê tốt lành như đam mê đi lễ, đam mê cầu nguyện, đam mê làm
tông đồ, đam mê làm ăn... có thể làm con quên đi bổn phận mà con phải
làm đối với những người chung quanh con: cha mẹ, anh chị em, vợ con, bạn
bè, hàng xóm... Con có bổn phận rất quan trọng là phải làm cho họ nên
tốt lành và được hạnh phúc. Xin Cha đừng để những đam mê tốt lành ấy làm
con mất tỉnh thức.</span></p>
</td></tr><tr>
<td width="474" height="56"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/SuyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center">
</p>