File "29.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN/_Nam_B/2015/Mua-Thuong-Nien/CN XVIII TN/29.htm
File size: 9.96 KiB (10202 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật XVIII - Thường Niên - Năm B</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật XVIII - Thường Niên - Năm B: Lời ban sự sống; Tìm kiếm giá trị tuyệt đối; Dấu chỉ tình thương; Một trái tim đói khát; Bánh đích thực; Thánh lễ; Không hư nát; Nhiều cơn đói;"><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật XVIII - Thường Niên - Năm B"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">
Chúa Nhật XVIII - Thường Niên - Năm B</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
TỰ DO</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
SƯU TẦM</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Sau mỗi lúc cao cả lại đến một lúc phản ứng lại và chính trong sự phản
ứng lại này, nguy hiểm đang nằm chờ sẵn. Dường như có một qui luật của
đời sống là ngay sau khi sức mạnh đề kháng lên điểm cao nhất, thì nó
chúi xuống điểm thấp nhất.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Viết về kinh nghiệm Auschwitz, nhà văn Ý, Primo Levi nói: “Trong đa số
các trường hợp, giờ giải phóng không phải là lúc vui tươi, phấn khởi.
Nhiều vụ tự tử đã xảy ra ngay sau lúc giải phóng. Trái lại, các vụ tự tử
hiếm khi xảy ra trong suốt thời kỳ bị giam cầm. Trong trường hợp của
riêng tôi, được thả ra là một giây phút nguy kịch, nó trùng khớp với một
cơn lũ của việc suy nghĩ lại và chán nản”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">Và
Elie Wiesel, một người sống sót từ Auschwitz trở về nói: “Trong suốt
thời kỳ thử thách, tôi đã sống trong sự chờ đợi… một phép lạ, hoặc cái
chết. Chỉ sau này, sau khi cơn ác mộng đi qua tôi mới bị một cơn khủng
hoảng đau đớn và thống khổ, tra hỏi mọi niềm tin của tôi”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">Về
lý thuyết, khi họ đã được thả ra thì sau đó họ phải sống một cách hạnh
phúc. Tuy nhiên, thường xảy ra việc những người trở về hầu như đã chết
ngay sau khi họ “trở lại sự sống”. Người ta giải thích điều đó như thế
nào? Trong lúc họ còn ở trong địa ngục thì giấc mơ được giải thoát đã
cho họ sức mạnh để sống còn. Nhưng tự do không luôn luôn thực hiện những
mong đợi của họ. Nhiều người trong số họ không có chỗ để về. Sự tàn bạo
của nhà tù bắt đầu khi bạn ra khỏi nơi đó. (Oscar Wilde).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Dân Do thái đã có một kinh nghiệm tương tự. Họ rời bỏ ách nô lệ ở Ai cập
trong niềm vui, và bắt đầu lên đường đi vào một tương lai mà họ tin là
tươi sáng. Thế là một thời gian ngắn sau đó họ muốn trở về Ai cập. Họ
muốn trở lại thân phận nô lệ. Điều này đã xảy ra?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Trong một ý nghĩa, những bối rối thật sự của họ đã bắt đầu sau khi được
ra đi. Tự do không làm cho có điều họ nghĩ phải có. Họ thấy mình ở trong
sa mạc và thiếu lương thực. Họ đã khám phá rằng tự do bao gồm một cuộc
hành trình đến miền đất hứa xa xăm và mơ hồ. Còn lúc này họ phải đương
đầu với khó khăn, thử thách và nguy hiểm.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Thật ra, dân Do thái thời Mosê không sẵn sàng đón nhận tự do, và Kinh
Thánh đã trung thành thuật lại những cãi cọ và bối rối của họ. Cần có
một thế hệ mới để sẵn sàng vượt qua sông Giocđan và vào miền đất hứa.
Cho nên có câu nói: “Cần một ngày để đưa dân Do thái ra khỏi Ai cập,
nhưng cần bốn mươi năm để đưa Ai cập ra khỏi người Do thái”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">Tự
do đưa ra những thách đố của nó. Nó có nghĩa là nhận trách nhiệm về cuộc
đời mình. Nó không là việc dễ dàng đặc biệt đối với những người quen để
cho người khác quyết định mọi việc cho mình. Tự do đòi hỏi một kỷ luật
cho bản thân. Để cho người khác đưa ra kỷ luật cho mình thì dễ dàng hơn
mình đặt kỷ luật cho chính mình. Biến đổi một con người thành nô lệ dễ
hơn một nô lệ trở thành con người.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Dân Do thái đã nhìn lại đàng sau và nghĩ: “Có lẽ chúng ta đã tốt hơn khi
ở lại Ai cập; ít nhất ở đó chúng ta có đủ ăn?”. Và thế là họ bắt đầu càu
nhàu Môsê. Giá mà họ đã đem theo những phẩm chất làm họ có thể chịu đựng
cảnh nô lệ. Nhưng họ không dùng những phẩm chất ấy để sống tự do như khi
họ sống trong cảnh nô lệ.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Chúng ta cảm thấy có thiện cảm với họ. Họ không thể tiên đoán rằng giấc
mơ tự do của họ, một khi đã được thực hiện đưa đến những thách đố mới và
những nguy cơ mới. Thái độ ù lỳ của họ thật đáng buồn khi nghĩ đến việc
họ sẵn sàng từ bỏ tự do để được nhét vào bụng những món ăn ngày trước họ
đã ăn ở Ai cập. Tuy nhiên, Thiên Chúa động lòng thương họ và đã cho họ
bánh manna để nâng đỡ họ trong cuộc lữ hành băng qua sa mạc.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Điều này có quan hệ rất lớn đối với chúng ta. Là dân mới của Thiên Chúa,
chúng ta hành trình trong đức tin hướng về miền đất hứa của sự sống đời
đời. Bởi phép Rửa tội, chúng ta được mời gọi ra khỏi sự nô lệ – nô lệ
cho tội, nô lệ cho tiện nghi và an toàn v.v… (Xem bài đọc 2). Chúng ta
được hướng dẫn không phải bởi Môsê nhưng bởi Đức Giêsu. Chúng ta phải
sống bởi đức tin chứ không phải bởi thị kiến.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">Và
chúng ta gắn bó với kinh nghiệm sa mạc của thử thách và khó khăn. Có
lúc, chúng ta có thể cảm thấy Thiên Chúa đã bỏ rơi chúng ta. Và vì thế,
chúng ta khao khát sự xa hoa của thế gian này. Chúng ta bị cám dỗ rơi
trở lại tình trạng nô lệ của tội lỗi hơn là sống trong tự do của con cái
Thiên Chúa.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Nhưng vì Thiên Chúa đã nâng đỡ dân Do thái nên Người đã nâng đỡ chúng ta
qua đức tin vào Đức Giêsu và Bánh là chính Người ban cho chúng ta trong
Thánh Thể. Không phải chúng ta gìn giữ đức tin, mà là đức tin gìn giữ
chúng ta. Dù cuộc đời có khó khăn đến mấy, đối với những người tín thác
vào Thiên Chúa, và sống mỗi ngày trong mỗi lúc, bánh manna vẫn rơi xuống
mỗi ngày.</span></p>
</td></tr><tr>
<td width="474" height="56"><p style="text-align: center">
<img src="LOGOtinmung.gif" width="72" height="38"> <img alt="" src="LOGOtinmung2.gif" width="78" height="38"> </td></tr></table><p style="text-align: center">
</p>