File "16.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN/_Nam_B/2015/Mua-Thuong-Nien/CN XIII TN/16.htm
File size: 14.23 KiB (14567 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật XIII - Thường Niên - Năm B</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật XIII - Thường Niên - Năm B;Đụng đến áo; Lời kêu xin; Đức tin tối cao; Thầy thuốc tối cao; Sống lại; Đức tin; Mạnh mẽ; Đau khổ; Chữa lành; Sống đạo; Lề luật; Ơn Chúa;"><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật XIII - Thường Niên - Năm B"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">
Chúa Nhật XIII - Thường Niên - Năm B</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
<b>
CHỮA LÀNH MỘT PHỤ NỮ BĂNG HUYẾT<br>
VÀ PHỤC SINH CON GÁI GIAIRÔ</b></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
<a name="_Toc233174505">
<span style="font-size: 8pt; font-style:italic; font-weight:400">Chú giải của Giáo Hoàng Học Viện Đà Lạt</span></a></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
<span style="font-size: 14.0pt">1) Ơn cứu rỗi được ban trong Chúa Giêsu
Kitô.</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Cả hai phép lạ đều cho thấy ơn cứu rỗi
được ban cho con người. Giairô đến xin Chúa Giêsu cho con gái ông "được
sống và được cứu”; bà băng huyết tìm cách sờ đến Chúa Giêsu vì tin chắc
sẽ được cứu. Cả hai đã kinh nghiệm về sự bất lực của con người trong
việc tìm lấy ơn cứu rỗi. Chính trong ý thức ấy đã vạch ra niềm tin vào
Chúa Kitô, Đấng duy nhất có thể cứu con người ra khỏi tình thế tuyệt
vọng mà trong đó họ đã chìm đắm. Nhưng đức tin không phải là một sự hiển
nhiên, vì Chúa Kitô bị che dấu giữa đám đông đang mỉa mai Người và đang
chuẩn bị từ bỏ Người. Người là Đấng duy nhất có thể cứu, nhưng cũng chỉ
những ai tin mới phân biệt được trong sự yếu đuối phàm nhân của Người
sức mạnh của Thiên Chúa và như thế mới nhận được ơn cứu rỗi. Trong
Giairô và người đàn bà bị băng huyết, Maccô trình bày cho ta hai tấm
gương giống nhau về thái độ tự ý của kẻ tin và việc Chúa Giêsu trả lại
họ. Bên kia các phép lạ của thể lý, thánh sử cho ta cảm nhận sự sống
tràn đầy mà Cứu Chúa ban cho Kitô hữu từ khi Người được tôn vinh nhờ
cuộc tử nạn và phục sinh của Người.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
<span style="font-size: 14.0pt">2) Biến cố.</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Nhưng nếu giáo huấn của hai trình thuật
song song với nhau, thì độc giả ngày nay có thể thắc mắc: trường hợp sau
phải chăng là một cuộc sống lại thực sự? Không thể chấp nhận rằng truyền
thống Kitô giáo đã bày đặt toàn thể các phép lạ được gán cho Chúa Giêsu
và óc khoa học vô tôn giáo chẳng triệt để từ chối sự có thể có nhiều
hiệu quả phi thường do một vài mãnh lực huyền bí phát xuất từ những nhân
vật ngoại hạng. Hiển nhiên óc khoa học đó không thể chấp nhận sự phục
sinh của Chúa Kitô cũng như của một kẻ nào khác. Còn Kitô hữu tin vào sự
phục sinh của Chúa Kitô và vào quyền lực hiện tại của Người đối với sự
chết, quyền lực mà Người sẽ thi thố trên thân xác chúng ta trong ngày
cánh chung. Nhưng có phải trình thuật chúng ta quá rõ rệt đến nỗi phải
kết luận rằng đây đúng là cuộc phục sinh con gái Giairô không?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Khi lấy lại trình thuật của Maccô, và
hơn cả Luca, Matthêô đã nhấn mạnh đến thực tại cái chết của đứa bé; thật
vậy nơi ông, Giairô đã minh nhiên đến cầu xin cho con gái sống lại. Ta
phải chấp nhận rằng truyền thống Maccô là xưa nhất và cũng là phù hợp
với thực tế nhất: thật vậy, người ta không thấy tại sao truyền thống
Matthêô là truyền thống tường thuật rõ ràng một cuộc phục sinh, lại có
thể đã bị Maccô che dấu đến nỗi trong trình thuật của Mc, lời Chúa Giêsu
tuyên bố "Đứa bé không chết, nó ngủ đấy thôi" có thể cho hiểu là theo
ông, nó không chết thật. Như cha Lagrange đã viết Maccô "không làm yếu
đi những điểm xem ra dẫn đến giả thuyết một sự hôn mê" (Evangile selon
saint Marc, Paris, 1942, tr. 146).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Khi thốt lên câu ấy, Chúa Giêsu chưa
thấy đứa trẻ và sự vô tri mà Người vừa biểu lộ trong trường hợp người
đàn bà băng huyết khiến ta nghĩ rằng Người không biết trạng thái chính
xác của đứa trẻ. Không thể giải thích câu "Nó không chết, chỉ ngủ đấy
thôi" như là lời khám bệnh của một bác sĩ. Vì thế phải tránh xác định
câu đó, dầu trong nghĩa hôn mê hay chết thật. Chúng ta không thể biết
điều mà Chúa Giêsu đã nghĩ trong trường hợp ấy và Maccô không cho phép
ta trả lời câu hỏi nầy vì ông đã chẳng viết với một não trạng khoa học
như não trạng chúng ta ngày nay. Đối với ông, sự khác biệt căn bản mà
chúng ta đặt giữa cái chết và hôn mê không có vì trong não trạng tôn
giáo của ông, cái chết và bệnh tật đều phát xuất từ ảnh hưởng của tội và
của ma quỷ. Thành ra chúng ta không thể xác định lời tuyên bố của Chúa
Giêsu, dù cho theo nghĩa chết thật hoặc hôn mê. Chúng ta sẽ không bao
giờ biết điều Chúa Ciêsu đã nghĩ trong trường hợp ấy, vì những lời của
người được truyền lại cho ta trong một bối cảnh thuần túy tôn giáo muốn
loan báo ơn cứu rỗi được ban cho người tin hơn là xác định bản chất đích
thực của phép lạ được thực hiện. Vì dù đề cập đến một cuộc chữa lành hay
một sự phục sinh thật, thì trình thuật Maccô cũng chỉ muốn thúc giục ta
trả lời câu hỏi sau đây: hôm nay chúng ta có tin là Chúa Kitô phục sinh
có thể loan ơn cứu rỗi và sự chiến thắng cái chết cho chúng ta không?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Jean Potin, Assemblécs du Setgneur 44,
tr.38-47.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b>
<span style="font-size: 14.0pt">Ý HƯỚNG BÀI GIẢNG</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">1) Qua bài Tin mừng, ta thấy được thế
nào là sức mạnh của đức tin. Đức tin giúp thắng vượt những nghi ngờ:
Giairô mà không cần những hiển nhiên, những lý luận nhân loại. Đức tin
giúp thắng vượt những rụt rè nhút nhát: nhờ tin mà người đàn bà băng
huyết chế ngự được nỗi sợ hãi, sợ gây ô uế cho người ta, sợ đám đông
phát giác; bà đã tin rằng năng lực chữa bệnh và cho sống lại của Chúa
Giêsu còn mạnh hơn sự truyền nhiễm cơn bệnh mà bà đau khổ đã 12 năm.
Thật là một niềm tin mạnh mẽ, mạnh mẽ như niềm tin của người bất toạt
dám dỡ mái nhà để moi cho được lòng tốt của Chúa (Mc 2,1-12) như niềm
tin của người trộm lành, trong một lần hành nghề cuối cùng, đã ăn trộm
Thiên đàng khi tin vào lòng thương xót vô biên của Chúa Giêsu. Đức tin
có thể chuyển núi dời non lay động được quả tim Thiên Chúa.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">2) Nên chú ý tới hai khía cạnh trong câu
hỏi của Chúa Giêsu đối với người phụ nữ bị bệnh băng huyết. Chúa Giêsu
dùng việc chữa lành bệnh mở đầu một cuộc đàm thoại. Thứ đến Người dạy:
việc Người làm vượt xa hơn việc chữa lành thể xác: Người cứu được nếu
người ta tin vào Người.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Bà ấy không lầm khi hy vọng rằng chỉ sờ
vào gấu áo của Chúa Giêsu là sẽ được lành bệnh. Nhưng Chúa Giêsu không
phải là một sức mạnh tác động nặc danh. Một thành phần bị quên lãng, bị
khuất giữa đám đông đều là người mà Chúa Giêsu lưu ý đến. Tại đây chúng
ta thấy Chúa nói với bệnh nhân: Đối với người, bà không phải là một con
số giữa đám đông. Người đưa dịp cho bà trở lại, cho bà ý thức, cho bà
đàm thoại. Người hành động như thế để cho bà hiểu: đối với Chúa, bà cũng
có phẩm giá con người. Cuối cùng Người nói với bà: "Con ơi, đức tin đã
cứu con". Trong kiểu nói của thánh Maccô, chữ Cứu có nghĩa là Chúa Giêsu
Kitô, Con Thiên Chúa, đã đưa chúng ta từ cảnh trụy lạc, tội lỗi đến sự
sống lại với Người. Lúc đó bà băng huyết chưa hiểu nổi lời Người. Chúng
ta nhờ Tin mừng hiểu được điều ấy.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Đức tin của tôi vào Chúa Kitô có sống
động đến nỗi thấm nhiễm vào các nỗi đau khổ của tôi và sự chết của tôi,
một sức mạnh, một sự sống cao độ không? Tôi có cảm thấy vui mừng khi
thiết rằng Chúa Giêsu lưu ý đến một cách riêng không?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">3) Bài Tin mừng hôm nay còn cho thấy đức
tin có nhiều cấp độ. Đầu tiên là đức tin sơ khai của ông Giairô lúc mới
đến gặp Chúa Giêsu. Bất lực trước đau khổ, ông đi tìm Chúa Giêsu vì nghe
rằng Người có một quyền năng thần thông nào đó thứ đến là đức tin tính
toán, vụ lợi, hơi mê tín của người đàn bà lén đến bên Chúa Giêsu, mong
ăn cắp được sức mạnh kỳ diệu từ nơi Người, nhưng rồi khi bị phát giác,
đức tin của bà tiến lên cao hơn, trở thành một cuộc gặp gỡ, đối thoại,
tương giao với Chúa Giêsu; và sau cùng là đức tin trọn vẹn của Giairô
tin vào Đấng phục sinh được kẻ chết.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Trong cuộc sống của mỗi người chúng ta,
hình như đức tin cũng vượt qua các cấp độ đó. Đầu tiên chúng ta đã tin
vào Thiên Chúa vì thất vọng trước sức con người, vì tự bản năng cảm thấy
phải bám víu, cầu khẩn một Đấng cao hơn. Rồi tới khi biết được quyền
năng của Thiên Chúa, thấy bao kỳ công Ngài đã làm trong lịch sử, qua
Thánh Kinh, ta lại có khuynh hướng lợi dụng Ngài, giữ đạo là chỉ mong
được muôn ơn phúc hồn xác, bất mãn khi gặp thất bại hoạn nạn. Dần dần
đức tin ta được thanh lọc, biến thành một cuộc gặp gỡ đối thoại với
Thiên Chúa, gắn bó vào Ngài trải qua mọi thử thách. Nhưng rồi phải tiến
lên cao hơn nữa, biến thành đức tin vào sự phục sinh, tin rằng dù bề
ngoài có vẻ như tan vỡ, tận diệt, vẫn có một đời sống mới cả hồn lẫn xác
chờ ta bên kia thế giới, bên kia cái chết, bên kia thời gian, tin rằng
Thiên Chúa có quyền năng đổi mới mọi sự cho ta và cho mọi người.</span></td></tr><tr>
<td width="474" height="56"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/SuyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center">
</p>