File "15.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN/_Nam_B/2015/Mua-Thuong-Nien/CN X Minh Mau Thanh/15.htm
File size: 18.93 KiB (19385 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật X - Năm B - MÌNH VÀ MÁU THÁNH CHÚA KITÔ</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật X - Năm B - MÌNH VÀ MÁU THÁNH CHÚA KITÔ; Thánh Thể; Tình yêu và sự sống; Này là Mình Ta; Kết hợp với Chúa Kitô; Vì muôn Người; tình Chúa; Kể lại câu chuyện; tình yêu đến cùng;"><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật X - Năm B - MÌNH VÀ MÁU THÁNH CHÚA KITÔQ"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">
Chúa Nhật X - Năm B - MÌNH VÀ MÁU THÁNH CHÚA KITÔ</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
GIAO ƯỚC ĐỔ RA VÌ MUÔN NGƯỜI</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
<a name="_Toc232171738">
<span style="font-size: 8pt; font-style:italic; font-weight:400">Chú giải của Noel Quesson</span></a></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Hôm ấy nhằm ngày thứ nhất trong tuần
bánh không men là ngày giết chiên mừng lễ Vượt qua, các môn đệ thưa với
Đức Giêsu: “Thưa Thầy, Thầy muốn chúng con đi dọn cho Thầy ăn lễ Vượt
Qua ở đâu?”.</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Đức Giêsu đã bị “hành quyết” vào một
ngày thứ sáu, rất có thể năm ba mươi hay ba muơi ba, vào lúc những con
chiên được giết để mừng lễ Vượt qua trong khuôn viên đền Thánh (Ga
19,14).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Nhưng người ta không biết rõ Chúa Giêsu
đã theo lịch nào để dùng bữa ăn cuối cùng của Người. Điều chắc chắn là
Người đã mặc cho bữa ăn này một đặc tính “vượt qua”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Lễ Vượt Qua là một lễ lớn của người Do
Thái: Người ta ăn mừng cuộc “giải phóng”. Trong một bữa ăn cổ truyền
được tổ chức tại nhà, trong gia đình, người cha phải giáo huấn con cái
mình nhớ lại việc tổ tiên của họ đã được giải thoát khỏi ách nô lệ như
thế nào. Vì thế, dân Do Thái luôn ý thức mình là một dân tộc “nguyên là
nô lệ” nhưng bấy giờ được “tự do! Chúa đã can thiệp, ủng hộ sự nổi lên
của họ chống lại kẻ áp bức, giúp họ ra khỏi đất Ai Cập, để vào miền đất
hứa.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Mỗi năm tại Nagiarét, Đức Giêsu cùng với
Thánh Giuse và Đức Maria, đã cử hành bữa tiệc mừng lễ này. Người đã
thuộc lòng mọi diễn tiến theo nghi thức trong bữa ăn: Bánh miến, rượu
nho, thịt chiên, rau đắng, kinh nguyện, thánh vịnh. Nhưng tối hôm đó,
Người sẽ cho bữa ăn cổ truyền này một nội dung mới! Hôm nay chính người
là đấng giải phóng!</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Đó là lễ vượt qua! Công cuộc giải phóng!
Một bữa tiệc mừng, một bữa ăn giải thoát dân khỏi ách nô lệ .</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Chúng ta quá coi thường điều đó! Các
Thánh lễ của chúng ta có nguy cơ bị nhạt nhẽo và nhàm chán lặp đi lặp
lại biết bao Thánh lễ xem ra có phần bi thảm! Điều quan trọng là trước
hết chúng ta phải lo lắng “cử hành những buổi lễ” và “tôn trọng các nghi
thức”! Chúng ta có hay quên rằng mình luôn luôn cần phải được “giải
phóng” và “cứu rỗi không”. Thưa quý ông bà, vâng quý ông bà vẫn còn là
những “nô lệ”. Quý vị hãy xét kỹ lại cuộc đời của mình và hãy tỏ ra sáng
suốt. Hãy ý thức tất cả những gì đang xiềng xích quý vị, lúc bấy giờ quý
vị sẽ xin Đức Giêsu: “Thưa Thầy, Thầy muốn chúng con dọn bữa ăn lễ vượt
qua cho Thầy, bữa ăn giải phóng ở đâu?”. Vâng xin Chúa giải phóng chúng
con thoát khỏi tội lỗi và sự chết.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Người liền sai hai môn đệ đi mà dặn họ:
“Các anh đi vào thành, rồi sẽ gặp một người mang vò nước, cứ đi theo
người đó.”</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Bầu khí lúc bấy giờ trở nên nặng nề. Đức
Giêsu là một người bị săn đuổi. Những lãnh tụ Do Thái đã quyết định giết
hại người. Vì thế Đức Giêsu làm như ra tín hiệu cách kín đáo. Ngừơi có
bạn hữu, nhưng phải liên hệ cách vụng trộm. Người đã chuẩn bị tất cả –
tôi hình dung ra hai môn đệ đang đi theo người mang vò nước – cái chết
của đức Giêsu, việc Người rời khỏi thế giới này, phải chăng đối với
chính người trước tiên, là một việc vượt qua, một cuộc giải thoát. Đó là
“Lễ vượt qua của Chúa”: người sẽ được giải thoát.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Người đó vào nhà nào, các anh đi theo và
thưa với chủ: “Thầy hỏi ông dành cho Thầy phòng nào để ăn lễ vượt qua
với các môn đệ?”. Ông ấy sẽ chỉ cho các anh một phòng rộng rãi trên lầu,
sẵn sàng đầy đủ tiện nghi. Các anh dọn tiệc cho chúng ta ở đó.</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Đức Giêsu đã tiên liệu tất cả. Người cảm
thấy tầm quan trọng. Chính Người là chủ mời. Dó là “bữa ăn của Người”.
Lát nữa, chính Người sẽ là chủ toạ. Những môn đệ là “khách được mời”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Người dùng quyền sắp đặt và chuẩn bị.
Chúng ta ngạc nhiên vì sự quan trọng của chi tiết này. Đúng vậy, ngày
nay, bất cứ một buổi lễ nào cũng phải được chuẩn bị. Chúng ta hằng nghĩ
đến những buổi lễ tại làng thôn hay trong khu xóm, những bữa ăn mừng
rước lễ lần đầu, lễ đính hôn hay kết hôn. Chúng ta rất muốn buổi lễ được
thành công, và như thế chúng ta phải rất cực nhọc.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Còn những Thánh lễ của chúng ta thì sao?
Chúng ta có chuẩn bị tử tế không? Biết bao Thánh lễ đã được cử hành cách
vội vã, đọc cho qua lần, cử hành cho mau xong. Như Đức Giêsu chúng ta
cần quyết định biến các Thánh lễ của chúng ta thành buổi lễ thực sự, cần
dành thời giờ để “chuẩn bị", và trước hết phải đến đúng giờ và nếu cần,
hãy lập lại những bài Thánh ca trước khi cử hành Thánh Thể, như phần cốt
yếu của buổi lễ. Đức Giêsu, tối hôm ấy đã chuẩn bị tất cả để cho buổi lễ
được tốt đẹp và trang trọng.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Hai môn đệ ra đi - Vào đến thành các ông
thấy mọi sự y như người đã nói, và các ông dọn tiệc vượt qua.</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Thánh Máccô nhấn mạnh về điểm này. Ngài
muốn đề cao uỷ quyền và vẻ nghiêm trọng của Đức Giêsu. Người đã tiên
liệu tất cả, Người đã quyết định tất cả. Người là "Chúa”, không ai chối
cãi được. Đức Giêsu biết rằng đó là buổi hội họp cuối cùng của Người với
các bạn hữu, "giờ" đã nghiêm trọng rồi: Thánh Gioan sẽ nói là "giờ" của
Người". Việc gì đã xảy ra? Chúng ta được đưa vào một hồi kịch quan
trọng, biến cố sắp xảy ra... sẽ thay đổi lịch sử của hành tinh, của nhân
loại. Cái chết và sự Phục sinh của Đức Giêsu là sự giải phóng thế gian
tội lỗi.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Khi tôi đi dự lễ Chúa Nhật, tư tưởng của
tôi như thế nào? Tôi chuẩn bị tâm hồn ra sao? Đó có phải là một “biến
cố" trong tuần sống của tôi không? Tất cả có hội tụ và hướng về đó
không? Hay đó chỉ là một thời gian nhỏ bị "đánh cắp" cách lén lút trong
những công việc quan trọng khác của tôi? Một thứ "dấu ngoặc"?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Đang bữa ăn, Đức Giêsu cầm lấy tấm bánh,
dâng lời chúc tụng, rồi bẻ ra trao cho các môn đệ</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Chúng ta có 4 trình thuật về cảnh này.
Thánh Maccô, Thánh Luca, Thánh Matthêu và Thánh Phaolô (I Cr 11, 23-25).
Bốn trình thuật này đều như nhau về điểm cốt yếu, nhưng trình bày cho
chúng ta những công thức khác nhau trước những "lời" Chúa phán. Đức
Giêsu đã không quá câu nệ là nghi lễ, và cả Giáo Hội tiên khởi cũng thế.
Điều quan trọng là phải lưu ý sự kiện hiển nhiên này để giải thoát chúng
ta khỏi một quan niệm, “duy vật" về các bí tích, cứ như là Người dính
liền với những từ ngữ, theo kiểu phù thủy - Thực ra người ta không biết
rõ "từng chữ" Đức Giêsu đã nói tối hôm đó như thế nào - Bốn trình thuật
không phải là những phóng sự, mà là những bản văn phụng vụ khác nhau. Đã
được dùng trong những cộng đoàn Kitô hữu đầu tiên. Người ta có thể đoan
chắc rằng những cộng đoàn đó, vì gần với biến cố vừa qua, đã tôn trọng ý
định và cả những công thức của Đức Giêsu.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Trước tiên chúng ta cần tưởng tượng
những "cử chỉ" của Đức Giêsu. Người "cầm lấy" bánh? Tôi thấy tay Người
đưa ra với lấy chiếc bánh trên bàn. Tôi nhìn tay của Người, cầm chiếc
bánh không men, "một thứ bánh của người nghèo mạt", vì tại Ai Cập, tổ
tiên chúng ta đã không có thì giờ để cho lèn men. Người "đọc lời chúc
tụng" đó là lời tạ ơn. Về chén rượu Thánh Máccô dùng chữ "Eueharitèsas"
có nghĩa là "đang khi tạ ơn", do đó có từ Thánh Thể. Tôi lắng nghe Đức
Giêsu cầu nguyện, nói lời "tạ ơn" Chúa Cha, trong thái độ vui mừng. Tôi
ngắm nhìn dung nhan Đức Giêsu, khi Người nói chuyện với Chúa Cha. Chúng
ta có thể quên được Thánh lễ là một lễ Tạ ơn sao?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Người "bẻ bánh", cử chỉ này không phải
là mới lạ. Người cha trong gia đình cũng làm cử chỉ này để phân phát
phần cho mỗi người, nhưng cử chỉ tượng trưng này rất đẹp: Mọi người đều
ăn cùng một tấm bánh. Điều này nhấn mạnh việc "đồng bàn mà sẽ thành một
ý lực trong những cộng đoàn Kitô hữu tiên khởi. Thánh lễ là một thách
thức muốn bứng tận gốc rễ những khuynh hướng vị kỷ của chúng ta. Nếu ta
vẫn giữ những bức tường ngăn cách mà Đức Giêsu đã phá đổ, thì chúng ta
đã nhạo báng Mình thánh Chúa vậy (Pr 2,14). Tôi nhìn Đức Giêsu bẻ bánh.
Họ đã nhận ra Người qua cách bẻ bánh" Người "trao" bánh này. Khi tôi
rước lễ, tôi có ý thức được rằng chính Đức Giêsu đưa miếng bánh cho tôi
không? Đó là cử chỉ thánh thiêng và đầy ý nghĩa huyền bí. Lạy Chúa, đây
là tay chúng con đưa ra để đón Chúa!</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Và Người nói: "Anh em hãy cầm lấy mà ăn,
đây là Mình Thầy".</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Sau nhiều thế kỷ, tranh cãi, mà trong
thời gian đó từ trên đã được giải thích theo nhiều cách khác nhau, nhiều
cộng đoàn họp lại thành Hội Đồng Đại Kết các Giáo Hội năm 1974, đã đồng
ý về bản văn chung sau đây: "Bữa ăn bánh miến và rượu nho này là một bí
tích, dấu chỉ hữu hiệu và quả quyết sự hiện diện của chính Đức Kitô,
Người đã hy sinh mạng sống mình cho tất cả loài người và đã tự hiến thân
mình làm bánh hằng sống. Vì lẽ đó, bữa tiệc Thánh Thể là Bí tích Mình và
Máu Thánh của Đức Kitô. Bí tích của sự hiện diện thực sự của Người.
Chính Thánh Thần trong Thánh Thể cho Đức Kitô thực sự và hiến thân trong
bánh và rượu. Khi đọc lời truyền phép. Dĩ nhiên chúng ta luôn đứng trước
một mầu nhiệm. Thánh Thomas Aquino, nhà thần học vĩ đại về Bí tích Thánh
Thể ở thời Trung cổ đã viết: "Sự hiện diện thực sự" này không có nghĩa
là giới hạn Đức Kitô ở trong bánh và rượu mà thôi hay gây ra một sự biến
đổi vật lý hóa học nào của những chất này. Tất cả những vẻ bên ngoài vẫn
không thay đổi (Tổng luận thần học cuốn III 76/3-5. 77/5-8). </span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Con người thời nay cần phải lặp lại
những chân lý cổ truyền này. Thánh lễ về "Lễ Mừng kính Thiên Chúa" đã
được Thánh Thomas Aquino soạn ở Orvieto vào năm 1264. Cùng với toàn thể
Giáo Hội tiên khởi, Thánh Thomas “đã tin” nhưng không theo một cách đơn
giản. Thánh Phaolô phải chăng là người đầu tiên đã nói rằng, cần phải có
đức tin mới "nhận thấy được Mình và Máu Thánh Chúa sao?" (1 Cr
11,23-29).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Vâng, lạy Chúa, chúng con xin tin!</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Người lại cầm chén rượu, dâng lời tạ ơn,
rồi trao cho các môn đệ và tất cả đều uống. Người bảo họ: "Đây là Máu
Thầy, Máu để lập Giao ước đổ ra vì muôn người”.</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Đó là bản dịch chính xác đoạn văn Hy Lạp
của Thánh Maccô. Đức Giêsu biết người sắp chết, và chết cách nào. Người
thế chỗ cho con chiên vượt qua (mà người ta không nói đến tí nào trong
bữa ăn vượt qua này, trong khi món này là chính trong nghi lễ Israel). Ở
đây Đức Giêsu làm cho ta nhớ đến người tôi tớ của Đức Giavê (đã hy sinh
mạng sống của mình cho muôn dân) (Is 53,11). Đó là một "Giao ước". Thiên
Chúa trở nên một thực tại duy nhất với nhân loại, một người trong "đồng
minh". Và điều này đã được định nghĩa với những gì là mật thiết và sống
động nhất trong chúng ta; "Máu”.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><b><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Thầy bảo thật anh em: "Chẳng bao giờ
Thầy còn uống rượu nho này nữa cho đến ngày được uống thứ rượu mới trong
nước Thiên Chúa". Hát Thánh Vịnh xong, Đức Giêsu và các môn đệ đi lên
núi Ôliu.</span></i></b></td></tr><tr>
<td width="474" height="56"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/SuyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center">
</p>