File "08.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN/_Nam_B/2015/Mua-Thuong-Nien/CN II TN/08.htm
File size: 14.06 KiB (14393 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa Nhật II Thường Niên - Năm B</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa Nhật II Thường Niên - Năm B; Tôi đã gặp Ngài; Sứ vụ nhân danh Ngài; Chiên Thiên Chúa; Môn đệ đầu tiên; Hành trình theo Chúa; Đức Kitô là ai?"><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
span.apple-converted-space
{}
-->
</style>
<meta name="description" content="Chúa Nhật II Thường Niên - Năm B"><!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Times New Roman; font-size:14pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000" face="Arial">
Chúa Nhật II Thường Niên - Năm B</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
CHIẾN DỊCH ANRÊ</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
<a name="_Toc313994503">
<span style="font-size: 8pt; font-style:italic">Lm. Mark Link</span></a></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Chủ đề: <b><i>"Chúng ta hãy nên bắt
chước Anrê chia sẻ với người khác niềm tin của mình vào Chúa Giêsu"</i></b></span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><i>
<span style="font-size: 14.0pt">Cách đây mấy năm, có một ông lão được
nhận vào bệnh viện để điều trị bệnh. Sau khi ông cụ được dễ chịu, cô y
tá hỏi ông lão vài câu hỏi theo thông lệ, vì cô phải điền vào một trong
các giấy tờ thủ tục nhập bệnh viện. Một trong những câu cô hỏi ông lão
là: “Tôn giáo ông quí chuộng hơn cả là tôn giáo nào?”. Cụ già nhìn cô y
tá và nói: “Tôi rất vui sướng được cô hỏi câu ấy, tôi luôn luôn muốn là
một người công giáo, nhưng trước đây chưa có ai hỏi tôi như vậy. Chính
cô là người đầu tiên hỏi tôi câu ấy”.</span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Câu chuyện có thực trên đặt cho chúng ta
một vấn đề gây bối rối: Tại sao trong chúng ta có nhiều người do dự khi
phải chia sẻ đức tin của mình với kẻ khác? hoặc chúng ta có thể đặt lại
câu hỏi này như sau: Nếu chúng ta tin rằng Phúc Âm thực sự là Tin Mừng,
thì tại sao chúng ta lại không chia sẻ nó với kẻ khác? hoặc nếu chúng ta
tin Đức Giêsu là kho tàng vĩ đại nhất mà chúng ta có thể chiếm hữu được,
thì tại sao chúng ta không chia sẻ với người khác đức tin của mình nơi
Đức Kitô?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Điều này dẫn chúng ta đến với bài đọc
ngày hôm nay. Bài đọc thứ nhất tường thuật việc Samuel chia sẻ niềm tin
của mình với chàng Eli. Bài đọc thứ hai thuật lại việc thánh Phaolô chia
sẻ đức tin của mình với tín hữu Côrintô. Và bài Phúc Âm trình bày Gioan
tẩy giả chia sẻ đức tin với hai môn đệ của mình, và Andrê chia sẻ đức
tin với anh em mình là Phêrô.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Chúng ta hãy chú ý vào bài Phúc Âm và
đặc biệt vào trường hợp Andrê. Sự kiện thánh Gioan nhắc đến Andrê những
ba lần trong Phúc Âm của ngài quả thực mang đầy ý nghĩ. Lần nào Andrê
cũng dẫn đến với Chúa Giêsu một người nào đó, lần nào ông cũng chia sẻ
đức tin của mình với kẻ khác, trong bài đọc hôm nay, Andrê dẫn Phêrô,
anh mình đến với Chúa Giêsu, mà Ngài đặt làm viên đá để xây dựng Giáo
hội Ngài trên đó. Về sau, Andrê lại dẫn đến với Chúa Giêsu một em bé có
5 ổ bánh và hai con cá (Ga 6: 8) và Chúa Giêsu đã dùng bánh và cá này để
thiết đãi đám đông đang đói một bữa no nê. Sau cùng, chính Andrê lại dẫn
đến với Chúa Giêsu vài người Hy Lạp (Ga 12: 20-22), để rồi Chúa Giêsu
thừa cơ hội này dạy cho dân chúng những điều trọng đại.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Từ đó, chúng ta trở lại câu hỏi ban đầu;
Nếu quả thực chúng ta tin Đức Giêsu là kho báu to lớn nhất mà chúng ta
có thể chiếm hữu được, thì tại sao chúng ta lại không muốn chia sẻ kho
tàng của chúng ta cho kẻ khác?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Câu trả lời mà chúng ta thừơng nghe là:
người khác có thèm chú tâm đến Đức Giêsu đâu: câu trả lời rõ ràng cho
câu hỏi trên là nhiều người nghĩ rằng ông lão kia cũng chả chú tâm gì
đến Chúa Giêsu. Có lẽ họ tự nghĩ; “Nếu ông lão chú tâm đến Chúa Giêsu
hoặc nếu lão ta muốn trở thành một người Công giáo thì lão ta đã lo liệu
được việc đó từ lâu rồi!”</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Vài năm trước, một giáo viên trung học ở
Chicago đã yêu cầu mỗi học viên trong lớp phỏng vấn ba người về vấn đề
cầu nguyện. Các học viên phải đặt cho họ 5 câu hỏi:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><i>
<span style="font-size: 14.0pt">- Anh (chị) có cầu nguyện không?</span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><i>
<span style="font-size: 14.0pt">- Anh (chị) cầu nguyện hằng ngày hay chỉ
thỉnh thoảng?</span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><i>
<span style="font-size: 14.0pt">- Tai sao anh (chị) cầu nguyện?</span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><i>
<span style="font-size: 14.0pt">- Khi cầu nguyện, anh (chị) cầu nguyện
như thế nào?</span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px"><i>
<span style="font-size: 14.0pt">- Ai đã dạy anh (chị) cầu nguyện?</span></i></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Cuộc phỏng vấn của các học viên đem lại
ba điều ngạc nhiên:</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Thứ nhất, các học viên ngạc nhiên vì
không ngờ người ta lại sẵn lòng bàn luận đến vấn đề cầu nguyện như thế.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Thứ hai, họ ngạc nhiên khi thấy có nhiều
người cầu nguyện hằng ngày.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Và thứ ba, họ ngạc nhiên vì có nhiều bạn
bè thân thiết của mình có cầu nguyện, thế mà trước đó họ chưa hề bao giờ
bàn luận với nhau vấn đề ấy.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Một sinh viên nói về cuộc phỏng vấn:
</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">“Tôi cứ tưởng các bạn tôi sẽ chế nhạo
cuộc phỏng vấn, thế mà hoàn toàn khác hẳn, họ đã kính cẩn trả lời. Một
trong các bạn tôi nói rằng anh thực vui mừng khi bàn về một điều thực sự
có ý nghĩa như thế.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Một cô gái kết luận: “Điều tôi thu lượm
được từ dự án phỏng vấn nói trên chính là:Người ta đã thực sự quan tâm
đến vấn đề cầu nguyện”</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Tất cả chúng ta đều đã đọc các bài viết
trong các tạp chí bàn về cách thức trở nên một người nói chuyện có duyên
hơn, hoặc bàn về việc trau dồi nhân cách bằng cách trau dồi nghệ thuật
nói chuyện của mình. Các bài ấy luôn luôn nhấn mạnh điều này; Chúng ta
nên nói đến những gì thân thiết và quan trọng đối với chúng ta. Thế mà
có gì thân thiết và quan trọng hơn là niềm tin vào Chúa Giêsu? Ai còn
nghĩ rằng người ta chả quan tâm gì đến những việc này thì nên ghi nhớ
cuộc khảo sát của các sinh viên nêu trên. Người ta chẳng những ủng hộ
cuộc khảo sát mà còn lấy làm hăng hái tham gia vào đó là khác.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Điều này khiến chúng ta đi đến một điểm
quan trọng “chúng ta nên chia sẻ đức tin của chúng ta với kẻ khác”. Bất
cứ ai nghĩ rằng điều này không quan trọng thì người ấy nên ghi vào tâm
trí câu chuyện về ông lão nói trên. Giả như cô y tá chẳng hỏi ông về vấn
đề tôn giáo thì chắc hẳn ông đã qua đời trong tình trạng chưa thực hiện
được giấc mơ trở thành một người công giáo.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Và bất cứ ai nghĩ rằng việc chia sẻ đức
tin của mình với kẻ khác là chả quan trọng thì kẻ ấy nên ghi vào tâm trí
bài Tin Mừng hôm nay. Giả như Andrê đã không chia sẻ đức tin với ông anh
Phêrô thì có lẽ chẳng bao giờ Phêrô trở nên tảng đá trên đó Chúa Giêsu
xây dựng Giáo hội Ngài. Và giả như Andrê đã không chia sẻ đức tin của
mình với cậu bé có năm chiếc bánh và hai con cá thì có lẽ đám đông trên
đồi sẽ trở về nhà bụng đói meo và Phúc Âm có lẽ đã không có được một
trong những câu chuyện hứng khởi nhất của toàn bộ Kinh Thánh rồi!</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Để kết luận, bài Phúc Âm hôm nay mời gọi
chúng ta xem xét kỹ lưỡng lý do tại sao chúng ta còn miễn cưỡng không
muốn chia sẻ đức tin của mình với kẻ khác? Nếu chúng ta tin Phúc Âm là
Tin Mừng và nếu chúng ta tin Đức Giêsu là kho báu to lớn nhất mà con
người có thể chiếm hữu, thì tại sao chúng ta lại miễn cưỡng không muốn
chia sẻ đức tin của mình với con cái chúng ta, với bạn bè chúng ta và
với những ai mà ta biết đang tìm kiếm một niềm tin? đây là vấn nạn cực
kỳ quan trọng mà Tin Mừng hôm nay đặt ra trước mỗi người trong chúng ta.
Không ai có thể trả lời dùm chúng ta. Chúng ta phải tự mình trả lời lấy,
mỗi người tuỳ theo cách thức riêng của mình. Và chúng ta bị bắt buộc
phải trả lời câu hỏi ấy. Tha nhân đang chú tâm vào đức tin của chúng ta,
và sự chia sẻ đức tin của chúng ta đóng vai trò cực kỳ quan trọng.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Chúng ta hãy kết thúc với lời khấn
nguyện. Xin quí vị yên lặng hiệp ý cùng tôi.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">“Lạy Chúa, xin dạy cho mỗi người trong
chúng con biết rằng ngay ở đây, trên trái đất này, Chúa chỉ biết nhờ đôi
bàn tay chúng con để giúp đỡ những người thiếu thốn, Chúa chỉ biết dùng
trái tim chúng con để ôm ấp những kẻ cô đơn; Chúa chỉ nhờ giọng nói
chúng con để chia sẻ sứ điệp loan báo cuộc sống, nỗi khổ đau và cái chết
Chúa đã chịu vì chúng con.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36px">
<span style="font-size: 14.0pt">Lạy Chúa, xin hãy dạy chúng con biết
rằng ở nơi đây, trên trái đất này, chúng con là đôi tay của Chúa, chúng
con là tiếng nói của Chúa, và chúng con là trái tim của Chúa."</span></p>
</td></tr><tr>
<td width="474" height="56"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/SuyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center">
</p>