File "Phuc-vu-nhung-nguoi-thap-hen-nhat.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN/_Nam_B/2012/CN25TNB/Phuc-vu-nhung-nguoi-thap-hen-nhat.htm
File size: 19.33 KiB (19799 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
PHỤC VỤ NHỮNG NGƯỜI "THẤP HÈN" NHẤT</title><base target="main"><meta name="keywords" content="Chúa nhật XXIV thường niên - Năm B; suy niệm, tinmung.net, DongCong, "><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
-->
</style>
<!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000">Chúa nhật XXV thường niên - Năm B</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
<p style="text-align: center">
<span style="font-family: Arial,sans-serif"><b>PHỤC
VỤ NHỮNG NGƯỜI "THẤP HÈN" NHẤT</b></span></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
<p style="text-align: right">
<i><span style="font-size: 8pt">Chú giải của Noel
Quesson</span></i></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-style: italic"><b><font size="3">Đức
Giêsu và các môn đệ ra khỏi đó, đi băng qua miền Galilê. Nhưng Đức Giêsu
không muốn cho ai biết.</font></b></span><font size="3"></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
Một lần nữa, chúng ta lặp
lại đề tài Chúa muốn ẩn thân. Đức Giêsu không được người ta hiểu, bị đám
đông dân chúng bỏ rơi, bây giờ hoàn toàn chỉ chăm lo cách riêng vào việc
đào tạo một số môn đệ của Người.</p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
Phát xuất từ những vùng miền
Bắc đi về miền Xêxarê Phi - líp-phê, ở nguồn sông Giođan, Đức Giêsu tiến
gần về Giê - ru-sa-lem. Người băng qua xứ Galilê mà ở đó cách đây vài
tháng Người đã rất thành công, nhưng một sự thành công không rõ rệt. Lần
này Người không tìm dịp nói chuyện trước công chúng. Người chỉ nói với
các tông đồ, là mầm mống của cộng đoàn Kitô hữu tương lai và những gì
Người sắp nói với họ, là chính những luật lệ giúp họ sống trong cộng
đoàn Giáo Hội.</p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-style: italic"><b>Vì
Người đang dạy các môn đệ rằng: "Con người sẽ bị nộp vào tay người đời".</b></span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
Trong khi Đức Giêsu không
muốn người ta dùng tước vị "Con Thiên Chúa". Người luôn đúng, nhất là
trong giai đoạn thứ hai đời sống tác vụ của Người, tước vị "Con Người".
Ngược lại những gì thoạt tiên chúng ta có thể nghĩ, đây không phải là
việc nhấn mạnh đến nhân tính của Đức Giêsu. Thực tế, những Kitô hữu đầu
tiên, phát xuất từ đạo Do Thái đã gán cho tước vị này một ý nghĩa sâu
đậm: Đối với họ, tước vị này ám chỉ Đấng Mêsia do ngôn sứ Đanien đã báo
trước (7,13-14). "Con Người" này có nguồn cội từ trời, Người từ trên mây
trời mà xuống... Người đến nhân danh Thiên Chúa để hoàn tất công trình
của Chúa.</p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
Chúng ta thấy cách nói của
Đức Giêsu muốn điều chỉnh lại ý niệm mà các tông đồ đã có về Đấng Mêsia.
"Con Người Thần Thánh" từ trên mây trời hiện đến cách vinh quang mà các
bạn đang mơ ước, thì Đấng đó sẽ bị giao nộp không chút tự vệ "vào tay
loài người". Các bạn chớ nhầm lẫn Đấng Mêsia, chớ nhầm lẫn Thiên Chúa!
Đức Giêsu thực sự do Thiên Chúa mà đến, nhưng không phải là Đấng mà loài
người thường tưởng nghĩ.</p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-style: italic"><b>Bị
giao nộp.</b></span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
Một Thiên Chúa ‘bị giao
nộp’, một Thiên Chúa được ‘tăïng ban’, một Thiên Chúa ‘Tình yêu’ chứ
không phải một Thiên Chúa toàn năng, toàn quyền. Chúng ta tin không phải
ở một Thiên Chúa toàn năng, nhưng là một Người Cha Toàn Năng, tin ở Đấng
đã trao hiến hết mình, Đấng đã giao nộp mình vì chúng ta, mà Thập giá
của Đức Giêsu là "mạc khải" rõ ràng và dứt khoát.</p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
Cụm từ "bị giao nộp vì chúng
ta" là những từ chủ yếu trong khoa thần học ban sơ. "Bị giao nộp vì tội
lỗi chúng ta, và đã được Thiên Chúa làm cho sống lại để chúng ta được
nên công chính" (Rm 4,25).</p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
“Người đã không tha chính
con của Người, mà đã giao nộp cho tất cả chúng ta” (Rm 8,32).</p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
“Người đã thương yêu và thí
mạng vì tôi" (Gl 2,20).</p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
"Anh em hãy sống trong tình
bác ái như Chúa Kitô đã thương yêu chúng ta và đã nộp mình" (Ep 5,2).</p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
“Chúa đã giao nộp Người vì
tội của chúng ta" (Is 53,2).</p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
Chứng từ này được nhắc lại
cho chúng ta mỗi khi cử hành Thánh Thể; "Đây là Mình Thầy, sẽ bị nộp vì
các con".</p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-style: italic"><b>Họ sẽ
giết chết Người, và ba ngày sau, Người sẽ sống lại.</b></span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
Kể từ lúc Thánh Phêrô tuyên
xưng đức tin tại Xêxarê Phi-líp-phê, thì đây là việc loan báo lần thứ
hai về cuộc thương khó. Toàn thể Tin Mừng của Maccô dẫn đưa chúng ta đến
chóp đỉnh này: Sự tử nạn và Phục sinh. Đó là trọng tâm kinh Tin kính của
chúng ta: Hai biến cố lịch sử. Đây thật là tiểu sử lạ lùng của một con
người. Không phải sự sống của Người là quan trọng mà là "cái chết" của
Người và việc Người "sống mãi". Chúng ta không thể không lưu ý con người
đó luôn luôn báo trước, cùng một lúc và một cách bình tĩnh rằng, Người
sẽ "sống lại" sau khi chết. Đó cũng như Người coi cuộc sống thứ nhất của
Người ở Palestine thời đó, không phải là cuộc sống quan trọng nhất.</p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
Ngày nay, chúng ta có thực
sự tin rằng Đức Giêsu vẫn đang sống không?</p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
Mầu nhiệm Phục sinh là cốt
yếu của Đức tin chúng ta. Và đó là đặc quyền duy nhất và căn cốt của Đức
Giêsu. Không có một vĩ nhân nào khác dám tự phụ giải phóng được con
người, khỏi định mệnh cuối cùng, là cái chết. Cả Đức Phật và Mahômét hay
bất cứ một chủ thuyết nhân bản nào khác, cũng không đưa ra được một giải
pháp trước thái độ lo âu lớn lao của con người luôn biết mình sẽ phải
chết. Chỉ có Đức Giêsu, một cách bình tĩnh và chân thành đã dám nói: "Họ
sẽ giết Tôi, nhưng Tôi sẽ sống lại".</p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
Đó là ánh sáng chủ yếu Chúa
đã soi chiếu trên cái chết: Đức Giêsu biết rằng đó không phải là chấm
dứt tất cả. Người biết những gì đang chờ đợi Người. Khi trải qua giây
phút bi thảm của "hơi thở cuối cùng", Đức Giêsu biết rằng Người không
rơi vào hố đen của hư vô, nhưng vào vòng tay của Chúa Cha. Và điều đó đã
dệt nên bài ca hy vọng của người Kitô hữu trong nghi thức từ biệt cuối
cùng với người chết: "Chúa Cha đợi bạn, và cánh tay của Thiên Chúa sẽ mở
ra đón bạn".</p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
Chúng ta cứ tin chắc rằng
cái chết là như vậy không? Đây là sứ điệp của mọi người tử vì đạo. Đó là
niềm tin vững chắc của những tín hữu đích thực. Nhưng các môn đệ không
hiểu lời ấy, lại sợ không dám hỏi Chúa. Tin Mừng không hề tô vẽ cho các
tông đồ. Đó cũng là những con người đáng thương như chúng ta. Thánh
Maccô không những nhấn mạnh đến trí óc trì trệ, nông cạn, hẹp hòi của
các ông. "Họ không hiểu”(Mc 6,52; 8,17; 8,21; 9,32). Do đó nhóm Mười Hai
là một tiêu biểu cho những con người thông thường, trung bình. Người ta
tự hỏi làm sao Giáo Hội và suốt dòng lịch sử vĩ đại của Giáo Hội, lại
phát sinh từ những tưởng tượng và dự án của các tông đồ được. Quả thực
các ông đã được một biến cố thay đổi. Các ông đã được nâng lên cao khỏi
chính mình, và được một sức mạnh mới bao bọc. Và luôn diễn ra như thế
đối với Giáo Hội.</p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
Nếu chỉ là một Giáo Hội của
loài người, thì Giáo Hội đã bị tiêu diệt từ lâu bởi những khiếm khuyết
và tội lỗi của các nhà lãnh đạo và thành phần của Giáo Hội. Nhưng chúng
ta có nên xét đoán Giáo Hội đơn thuần theo quan điểm của con người
không?</p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
Trong lúc này, các tông đồ
đã sợ Đức Giêsu và họ giữ một thứ im lặng đến khó chịu "họ đã sợ không
dám hỏi Chúa".</p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-weight: 700; font-style: italic">
Đức Giêsu và các môn đệ đến thành phố Caphácnaum. Khi về tới nhà, Đức
Giêsu hỏi các ông: "Dọc đường, anh em đã tranh luận với nhau về chuyện
gì vậy?". Các ông làm thinh.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
Các ông chưa nói được lời
nào. Các ông giữ im lặng trước câu hỏi của Chúa. Sự "lúng túng" giữa họ
trở nên nặng nề như trong một nhóm mà người ta không còn đồng ý với nhau
nữa.</p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-style: italic; font-weight: 700">
Các ông làm thinh, vì khi đi đường, các ông đã cãi nhau về chuyện ai là
người lớn hơn cả.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
Thật là hoàn toàn bất đồng ý
kiến với Thầy của họ!</p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
Chúa thì nghĩ đến cái chết
của mình, khiến Người "giao nộp" mạng sống. Còn các ông thì chỉ nghĩ đến
những “địa vị cao". Các ông vẫn một mực bám vào quan niệm sai lầm về
Đấng Mêsia, và về Thiên Chúa. Các ông vẫn tiếp tục mong chờ một "biến cố
vẻ vang", chứng tỏ quyền năng của Đấng Mêsia, một vương quốc trần gian,
mà các ông đã tranh luận xem ai là "thủ tướng" khi Chúa và các ông thắng
thế.</p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
Nhưng xin các bạn đừng quá
nghiêm khắc xét đoán việc các Ngài không hiểu vai trò của Chúa Giêsu.
Mặc dù đã được soi dẫn với ánh sáng Phục sinh, ngày nay, chúng ta có thể
nói rằng mình chấp nhận sự vắng mặt hiển nhiên của Thiên Chúa, sự im
lặng của Người, sự thất bại của Thập giá không? Chúng ta không tiếp tục
xin Chúa can thiệp để chiến thắng sao?</p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-style: italic; font-weight: 700">
Rồi Đức Giêsu ngồi xuống, gọi mười hai môn đệ lại mà nói: "Ai muốn làm
đầu, thì phải làm người rốt hết, và làm tôi tớ mọi người".</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
Trong cuộc thương khó mà
Chúa vừa loan báo, Chúa Giêsu đã tự hạ thành "kẻ sau rốt và là "đầy tớ”
của mọi người. Thực sự, Thiên Chúa là như thế. Tại sao lời khẳng định
này lại có vẻ như một cậu phạm thượng đối với một số người? Đúng ra,
Thiên Chúa là Đấng trên hết, cao cả nhất, nhưng Chúa cũng là "Người đứng
đầu trong phục vụ”, Người đứng đầu trong tình yêu.</p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
Các con gọi Ta là Thầy, là
Chúa và điều đó phải lắm, vì Ta đúng là như thế, thế mà Ta đã rửa chân
cho các con, như một người đầy tớ" (Ga 13,13). Thiên Chúa thực sự là
Đấng Toàn Năng, nhưng là Toàn Năng để "phục vụ đến cùng". "Ta ở giữa các
con như một người phục vụ” (Lc 22,27). "Con Người đến không phải để được
phục vụ, nhưng là để phục vụ và hiến dâng làm giá cứu chuộc muôn người"
(Mc 10,42-45).</p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
Trong xã hội và tập thể con
người (và cũng là luật tự nhiên trong thế giới động vật), người ta
thường tìm kiếm sức mạnh, sự kính nể, uy tín, danh dự và quyền lợi. Đức
Giêsu lật đổ nhào tận gốc rễ thứ trật tự này: Người "thứ nhất” trở thành
"người sau rốt", "ông chủ” trở nên "đầy tớ". Chắc chắn Đức Giêsu đã nói
một cách có vẻ khiêu khích và cách mạng.</p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
Nhưng một lần nữa, đó không
phải là để làm một cuộc “cách mạng" nghĩa là thay đổi "chữ” mà thôi! ở
đây, nhằm đưa ra giải pháp thực sự cho nội tâm con người, giúp chế ngự
xu hướng tranh đấu không ngừng giữa loài người, để thống trị để đoạt
giầu sang, quyền thế, bằng cách đè bẹp người khác.</p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
<span style="font-style: italic; font-weight: 700">
Người dắt một em nhỏ đặt vào giữa các ông, rồi ôm lấy nó và nói: "Ai đón
tiếp một em nhỏ như em này, vì danh Thầy, là tiếp đón chính Thầy; và ai
tiếp đón Thầy, thì không phải là tiếp đón Thầy, nhưng là tiếp đón Đấng
đã sai Thầy".</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
Trong những tập thể chúng ta
sống, trong lòng chúng ta và trên thế giới, bạo lực không ngớt gia tăng.
Trong cơn thủy triều đen tối đang dâng lên như thế, Đức Giêsu đề nghị
cách tượng trưng sự yếu đuối của đứa trẻ như một lý tưởng. Đứa trẻ là
sinh vật nhỏ bé trong xã hội, ít được kính nể, và người ta gạt bỏ nó dễ
dàng, kể cả bằng cách tội lỗi mà lại hợp pháp. Đứa trẻ đúng là kẻ "nghèo
hèn", không tự vệ được, "bị giao nộp" cho những kẻ mạnh mẽ quyền thế hơn
nó. Nhưng Chúa lật ngược những tiêu chuẩn xã hội về quan niệm ngôi thứ:
Người ta nói, kẻ sau rốt là kẻ đứng đầu. Bây giờ Người nói tiếp, dưới
mắt Thiên Chúa kẻ nhỏ bé lại là người lớn nhất. Đức Giêsu đặt đứa trẻ ở
giữa cộng đoàn Kitô hữu.</p>
<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
Tôi dành ít thời giờ để niệm
tưởng hình ảnh Đức Giêsu đang vuốt ve và ôm ấp đứa bé này. Sự cao cả của
Kitô hữu được đo nghiệm theo phẩm chất của việc phục vụ những người
"thấp hèn" nhất, những kẻ kém may mắn nhất. Chúng ta sẽ bị xét đoán theo
tiêu chuẩn đó (Mt (25,31). Vả lại, đây không phải là một sự "nô lệ", vì
chúng ta phục vụ Đức Giêsu khi chúng ta phục vụ những kẻ thấp hèn. Và
qua Đức Giêsu, chúng ta phục vụ chính "Đấng" đã tạo nên thế gian và đã
trao ban Con Một của Người.</font></td></tr><tr><td width="474" height="54"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/suyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center"> </p>