File "Doi-dien-voi-muc-dich.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN/_Nam_B/2012/CN25TNB/Doi-dien-voi-muc-dich.htm
File size: 15.83 KiB (16212 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
ĐỐI DIỆN VỚI MỤC ĐÍCH</title><base target="main"><meta name="keywords" content="Chúa nhật XXIV thường niên - Năm B;  suy niệm, tinmung.net, DongCong, "><style>
<!--
	.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
	{color:blue;
	text-decoration:underline;
	text-underline:single;
	text-decoration:none underline;
	text-line-through:none;
	vertical-align:baseline}
-->
</style>
<!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000">Chúa nhật XXV&nbsp; thường niên - Năm B</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
							<span style="font-family: Arial,sans-serif"><b>ĐỐI 
							DIỆN VỚI MỤC ĐÍCH</b></span></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
							<p style="text-align: right">
							<i><span style="font-size: 8pt">Chú giải mục vụ của 
							William Barclay</span></i></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
		<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<b><font size="3">ĐỐI DIỆN VỚI MỤC ĐÍCH</font></b><font size="3"> 
		(9,30-32)</p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		Đoạn Tin Mừng này đánh dấu 
		một giai đoạn quan trọng. Bây giờ Chúa Giêsu đã lìa khỏi vùng đất phía 
		Bắc là nơi Ngài được an toàn để đi những bước đầu tiên về Giêrusalem và 
		thập giá đang chờ Ngài tại đó. Lần đầu tiên, Ngài không muốn có đám dân 
		đông đảo chung quanh mình. Chúa Giêsu biết rõ Ngài sẽ thất bại, trừ khi 
		Ngài viết được thông điệp của mình trong những người Ngài đã chọn. Bất 
		kỳ một Rabbi nào cũng để lại cho hậu thế một loạt các lời tuyên bố. 
		Nhưng Chúa Giêsu biết chỉ có vậy thì chưa đủ. Ngài phải để lại sau lưng 
		mình một đoàn người mà những lời tuyên bố của Ngài được ghi khắc trên 
		họ. Ngài phải chắc chắn rằng sau khi thân xác Ngài rời bỏ thế gian này, 
		vẫn còn một số người hiểu –dầu chỉ lờ mờ- những gì Ngài từng phán dạy. 
		Lần này, lời cảnh cáo của Ngài gặp thất bại bi thảm, đau lòng hơn. Nếu 
		đối chiếu đoạn này với đoạn trước đây, trong đó Ngài báo trước sự chết 
		của Ngài (Mc 8,31), chúng ta thấy có câu duy nhất này được thêm vào “Con 
		Người sẽ bị nộp vào tay người đời”. Trong nhóm người ít ỏi đó, Ngài vẫn 
		nhìn thấu suốt cách thức mà Giuđa vận dụng tâm trí. Ngài biết rõ hơn 
		Giuđa biết chính mình. Vì thế, khi Ngài phán “Con Người sẽ bị nộp trong 
		tay người đời” chẳng những Ngài thông báo một sự kiện, đưa ra một lời 
		cảnh cáo, mà Ngài còn thực hiện một lời kêu gọi cuối cùng đối với kẻ mưu 
		tình một kế hoạch phản bội Ngài.</p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		Thế nhưng cho đến lúc đó, 
		các môn đệ vẫn chưa hiểu. Điều họ không hiểu nổi là mấy tiếng ngắn ngủi 
		đề cập sự sống lại. Bấy giờ họ đã ý thức được bầu không khí của tấm thảm 
		kịch, nhưng cho đến tận những ngày chót, họ vẫn không nắm được thật chắc 
		chắn sự Phục Sinh. Đây là một việc kỳ diệu quá lớn lao đối với họ, một 
		việc kỳ diệu mà họ chỉ lãnh hội được khi nào nó trở thành một sự kiện đã 
		hoàn tất.</p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		Khi đã không hiểu thì họ 
		cũng không dám hỏi gì thêm. Họ như những kẻ đã biết quá nhiều rồi, nên 
		sợ biết nhiều hơn nữa. Một người có thể nhận được sự chẩn đoán bệnh tình 
		của mình từ bác sĩ, có thể người ấy nghĩ rằng nội dung tổng quát của sự 
		chẩn đoán ấy không được sáng sủa lắm, nhưng không hiểu hết mọi chi tiết, 
		mà lại sợ không dám hỏi gì thêm, đơn giản chỉ vì người ấy sợ không muốn 
		biết thêm. Các môn đệ của Chúa đang lâm vào tình trạng như vậy.</p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		Lắm lúc chúng ta ngạc nhiên, 
		không hiểu tại sao các môn đệ của Chúa lại không lãnh hội được một việc 
		đã được Chúa nói rõ ra như vậy. Tâm trí con người vốn có năng khiếu lạ 
		lùng để loại bỏ điều họ không muốn thấy. Chúng ta có khác gì họ đâu? Bao 
		nhiêu lần chúng ta đã nghe thông điệp Kitô giáo. Chúng ta vẫn biết, tiếp 
		nhận nó là phước hạnh, là vinh quang, cũng biết rằng khước từ nó là thảm 
		họa, nhưng nhiều người trong chúng ta vẫn xa tránh thông điệp ấy không 
		chịu tuân phục hoàn toàn cũng như không chịu uốn nắn cuộc sống chúng ta 
		cho phù hợp với nó. Nhân loại chỉ tiếp nhận phần nào mình thích và phù 
		hợp với mình và từ chối không chịu hiểu phần còn lại.</p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<b>CAO VỌNG CHÂN CHÍNH</b> 
		(9,33-35)</p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		Không có việc nào cho thấy 
		rõ các môn đệ nhận thức đến đâu về ý nghĩa đích thực của sứ vụ Mêsia 
		bằng sự việc ở đây. Chúa Giêsu nhắc đi nhắc lại với họ những gì đang chờ 
		đợi Ngài tại Giêrusalem. Thế nhưng, họ cứ nghĩ vương quốc của Chúa Giêsu 
		là một vương quốc trên thế gian này và chính họ là các thượng thư, bộ 
		trưởng trong vương quốc ấy. Ý nghĩ của Chúa Giêsu đang tiến về thập giá, 
		còn các môn đệ lại tranh cãi xem ai được quyền cao chức trọng hơn cả. Là 
		một cái gì khiến Chúa hết sức đau lòng. Dù vậy, tự thâm tâm, họ vẫn biết 
		là họ đã sai quấy. Khi Chúa Giêsu hỏi họ đang cãi nhau về chuyện gì thì 
		họ chẳng trả lời. Đó là im lặng vì xấu hổ. Họ không có lý do gì để bào 
		chữa. Thật lạ lùng khi một việc được bày tỏ dưới mắt Chúa Giêsu thì sẽ 
		đâu ra đấy, đồng thời cũng bộc lộ rõ tính chất của chúng. Bao lâu họ 
		nghĩ Chúa Giêsu chẳng lắng nghe, chẳng nhìn thấy thì cuộc cãi nhau về ai 
		lớn nhất nghe có vẻ hay ho, nhưng khi phải tranh luận trước mặt Ngài, họ 
		thấy mọi sự thật vô nghĩa. Nếu chúng ta đem mọi sự đặt dưới mắt Chúa 
		Giêsu, đời sống chúng ta trên thế gian này sẽ trở thành khác hẳn. Nếu 
		trong mọi việc chúng ta đều đặt câu hỏi “Tôi có thể làm việc này dưới 
		con mắt theo dõi của Chúa Giêsu không?”. Nếu trong mọi lời nói, chúng ta 
		đều đặt câu hỏi “Tôi có thể tiếp tục nói thế này nếu Chúa Giêsu đang 
		lắng nghe tôi không””. Hẳn chúng ta sẽ tránh được vô số việc làm, nhiều 
		lời nói đáng tiếc. Vấn đề là không có chữ “nếu” trong niềm tin Kitô 
		giáo. Mọi việc chúng ta làm, mọi lời chúng ta nói, đếu phơi bày trước 
		mặt Chúa Giêsu. Nguyện Chúa gìn giữ chúng ta khỏi những việc làm, những 
		lời nói khiến chúng ta phải xấu hổ, khi biết Ngài đang nghe và thấy.</p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		Chúa Giêsu đã giải quyết sự 
		việc này thật nghiêm chính. Kinh Thánh chép “Ngài ngồi lại và gọi nhóm 
		Mười Hai đến”. Khi một Rabbi thật sự dạy dỗ với tư cách Rabbi, như một 
		bậc thầy dạy bảo học trò, khi ông muốn tuyên bố một điều quan trọng, vị 
		Rabbi ấy luôn luôn ở tư thế ngồi để giảng dạy. Trước khi ngỏ lời với họ, 
		Chúa Giêsu đặt mình vào tư thế của một Rabbi dạy dỗ học trò. Ngài bảo 
		họ, nếu muốn làm lớn trong Nước Trời thì sẽ được chức vị cao trọng ấy, 
		không phải bằng cách làm sao để đứng đầu, nhưng phải tìm cách làm kẻ 
		đứng sau rốt, không phải tìm cách làm chủ, nhưng phải làm tôi tớ mọi 
		người. Nói thế không phải là Chúa Giêsu xóa bỏ cao vọng, nhưng Ngài chỉ 
		muốn tái tạo và thăng hoa cao vọng. Ngài đã đem cao vọng giúp đờ tha 
		nhân thay thế cho tham vọng bắt người khác phục vụ chính mình.</p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		Đây không phải là một quan 
		điểm lý tưởng không thể thực hiện, nhưng là một quan điểm hết sức phù 
		hợp. Những nhân vật thực sự vĩ đại, những con người luôn luôn được người 
		ta nhớ ơn vì đã thực sự đóng góp cho đời, không phải là những người vẫn 
		tự nhủ thầm “Ta có thể lợi dụng đất nước này, xã hội này để gây thêm uy 
		tín cho riêng ta, thực hiện những tham vọng của riêng ta như thế nào 
		đây?”. Nhưng tự hỏi “ta phải dùng tài năng mình để phục vụ quốc gia dân 
		tộc như nào?”. Sự vĩ đại của một người không phải là việc người ấy leo 
		được đến tột đỉnh các nấc thang của quốc gia, xã hội nhưng ở trong sự 
		kiện người ấy sẵn sàng phục vụ quốc gia, đồng bào mình bất cứ lúc nào, ở 
		đâu.</p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		Người thật sự không vị kỷ 
		rất ít, nên có người như thế được mọi người ghi nhớ mãi. Người Hy Lạp có 
		một câu chuyện về một người ở Sparta tên gọi Paedaretos. Người ta chọn 
		và bầu ra 300 người để cai trị xứ Sparta. Paedaretos là một ứng cử viên. 
		Khi danh sách những người trúng cử được công bố, không có tên ông. Một 
		bạn thân của ông ta nói: “Tiếc thật, người ta đã không bầu cho anh, 
		thiên hạ không biết nếu bầu cho anh, anh sẽ là một chính khách lỗi lạc 
		đến thế nào”. Nhưng Paedaretos thản nhiên đáp “Trái lại, tôi rất vui vì 
		trong xứ Sparta này còn có 300 người có tài, có đức hơn tôi”. Đây là một 
		người đã đi vào truyền thuyết vì sẵn sàng nhường cho kẻ khác ngôi vị 
		hàng đầu mà không hề tỏ ra cay đắng.</p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		Một vấn đề kinh tế có thể 
		giải quyết nếu mọi người đều sống vì những gì mình có thể làm cho tha 
		nhân, chứ không phải vì những gì họ có thể thâu góp, vơ vét cho chính 
		mình. Và mọi vấn đề về chính trị có thể được giải quyết nếu mọi người 
		luôn luôn có cao vọng chỉ muốn phục vụ quốc gia chứ không phải chỉ lăm 
		le gây uy tín cho riêng mình. Những chia rẽ, tranh giành xâu xé trong 
		Hội Thánh từ bên trong, phần lớn sẽ chẳng bao giờ xảy ra nếu ước vọng 
		duy nhất của Hội Thánh và của các cấp lãnh đạo Hội Thánh là phục vụ Hội 
		Thánh chứ không phải lo củng cố địa vị của mình. Khi Chúa Giêsu đề cập 
		đến tính cách vĩ đại và giá trị tối cao của một người có cao vọng làm 
		tôi tớ kẻ khác là Ngài thiết lập một trong những chân lý thực tiễn quan 
		trọng nhất về cách sống ở đời.</p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<b>GIÚP ĐỠ NGƯỜI VÔ VỌNG</b> 
		(9,36-37)</p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		Nên nhớ là ở đây, Chúa Giêsu 
		vẫn còn đề cập đến vấn đề cao vọng xứng đáng và tham vọng bất chính. 
		Ngài đem một đứa trẻ đặt ở giữa họ. Một đứa bé thì chẳng có ảnh hưởng 
		gì, không thể giúp được ai thăng tiến trong sự nghiệp hoặc tăng thêm uy 
		tín. Một đứa bé chẳng có gì để cho chúng ta cả, trái lại thì đúng hơn. 
		Một đứa bé cần đến cái này, cái kia, người ta phải làm việc này, việc nọ 
		cho nó. Vì thế Chúa Giêsu phán “Nếu ai tiếp rước kẻ nghèo khó, người tầm 
		thường, những người chẳng có danh tiếng, của cải hoặc quyền thế, những 
		kẻ cần được các người giúp cho việc này việc nọ, ấy là các ngươi đã tiếp 
		đãi Ta. Hơn thế nữa, chính các ngươi đã tiếp đãi Chúa vậy”. Đứa trẻ tiêu 
		biểu cho người có nhu cầu, gặp thiếu thốn, và chính cộng đồng của những 
		người có nhu cầu mà chúng ta phải tìm đến.</p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		Ở đây có một lời cảnh cáo. 
		Thật dễ làm bạn với người có thể giúp đỡ chúng ta, những người mà tiếng 
		tăm của họ có lợi cho ta. Cũng rất dễ cho chúng ta tìm cách xa tránh 
		những người đang sa cơ thất thế, cần được chúng ta giúp đờ. Thật dễ cho 
		chúng ta làm ơn, ưu đãi những người có quyền thế, có địa vị, và xao lãng 
		những ai chất phác, khiêm hạ, tầm thường. Thật dễ cho chúng ta tìm để 
		làm quen với những người được mọi người tôn trọng và tránh những người 
		nghèo khổ, chẳng ai thèm lưu ý. Thật ra, Chúa Giêsu đã dạy chúng ta 
		không nên tìm cách kết thân với những người có thể giúp đỡ chúng ta việc 
		này, việc nọ, những nên kết thân kết thân với những ai cần được chúng ta 
		giúp đỡ, vì làm thế, là chúng ta tìm cách kết thân với chính Ngài. “Ai 
		làm một việc mọn cho một trong những người nhỏ mọn nhất trong anh em Ta, 
		tức là đã làm việc đó cho Ta vậy”.</font></td></tr><tr><td width="474" height="54"><p style="text-align: center">&nbsp;&nbsp; <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;<a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/suyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;</td></tr></table><p style="text-align: center">&nbsp;</p>

PHP File Manager