File "16.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN/_Nam_B/2012/CN XXXIII TN B/16.htm
File size: 13.75 KiB (14078 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>Chúa nhật XXXIII - Thường Niên - Năm B</title><base target="main"><meta name="keywords" content="Chúa nhật XXXIII - Thường Niên - Năm B; suy niệm, tinmung.net, DongCong;"><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
-->
</style>
<!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000">Chúa nhật XXXIII - Thường Niên - Năm B</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center"> </td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right"> </td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<h2 style="text-indent: 36.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<a name="_Toc245476376"><span style="font-size: 14.0pt">Hy vọng có giúp
chúng ta thấy Đức Kitô không?</span></a></h2>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">Thời
kỳ thánh Marco chép Phúc Âm, loại văn chương mệnh danh là văn chương mạc
khải được những giới Do Thái nào đó ưa chuộng, coi là hợp thời trang. Có
những tập sách được lưu huỳnh, thường gồm những đoạn mô tả những tai họa
thảm khốc, nhắm mục đích mạc thị về Đấng Cứu Thế sẽ quang lâm, để lãnh đạo
Israel dân Người. Hai thắc mắc: Ngay chính Đức Kitô có dùng thứ ngôn ngữ mạc
khải đó không trong những bài giảng về ngày tận thế? Trong chừng mực nào
thánh Marco đã sử dụng loại văn thể đó? Điều ấy không quan hệ lắm ở đây. Ta
ghi nhận rằng không nên hiểu những đoạn trong bài giảng của Chúa theo nghĩa
đen và cụ thể. Người ta có quyền nghĩ rằng Chúa Giêsu loan báo trực tiếp
thảm họa năm 70 sẽ tàn phá Giêrusalem. Nhưng quan trọng hơn nữa là cần khai
triển ý nghĩa thiêng liêng bài đọc hôm nay.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">Chúng
ta đứng trước một vấn đề. Thật vậy, nếu bài đọc cho ta thấy ẩn hiện bóng
dáng một thảm họa sẽ xảy đến lúc chung cục trong vũ trụ hữu hình, thì ta
cũng có thể nhờ Lời Chúa trong Phúc Âm theo thánh Lc soi sáng để hiểu thêm
về đoạn Phúc Âm hôm nay: Con Người quang lâm có sẽ tìm thấy đức tin trên
trái đất không?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">Chúng
ta đối diện với một bí nhiệm đáng cho ta khiếp sợ. Mặt trời tối sầm, mặt
trăng mất sáng, các tinh tú từ trời sa xuống, tất cả ám chỉ những gì diễn ra
ngày cánh chung trong lĩnh vực đức tin? Chúng ta ao ước phỏng đoán tương lai
Giáo Hội như là một sự tiến dần của nhân loại đến ánh sáng. Như vậy, vào
ngày tận cùng, tương lai đó sẽ kết liễu trong một thảm họa mịt mùng ư? Trong
viễn tượng đó, làm thế nào để bảo toàn niềm hy vọng? Để dễ dàng trả lời,
chúng ta đặt câu hỏi rõ hơn. Hy vọng của chúng ta phải hướng về mục tiêu
nào? Hy vọng thúc giục chúng ta phải có thái độ thực tiễn nào?</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">1) Hy
vọng của chúng ta phải hướng về sự hiển trị của Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng
ta, trong ngày sau hết. Người ta sẽ thấy Con Người đến với quyền năng cao cả
và vinh quang. Những kẻ nào làm cho ánh sáng đức tin ra tối tăm sẽ bị khai
trừ, không được hiệp thông vinh hiển với Đức Kitô. Trái lại, những ai thành
tâm thiện chí tin vào Đức Giêsu, những kẻ ‘được tuyển chọn’ sẽ được thu họp
từ bốn phương, từ tận cùng mặt đất đến tận cùng chân trời, để được hiển trị
với Chúa. Do đó, bất kể những thăng trầm trong lịch sử loài người, và cả
trong lịch sử Giáo Hội, chúng ta hãy đặt niềm hy vọng của chúng ta trên sự
kiện Đức Giêsu Kitô, Chúa tể vũ trụ. Người tác động để nhân loại nhìn nhận
Người là tâm điểm vũ trụ. Ngày tận cùng, sự kiện cơ bản ấy sẽ hiển hiện
trong khải hoàn, và sẽ là niềm hân hoan của những kẻ được chọn.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">2) Về
thực thực tế, chúng ta nắm chắc được phần nào của sự hy vọng? Chúng ta có
trách nhiệm xây dựng tương lai nào? Chúng ta xây dựng tương lai chúng ta và
tham dự tương lai Giáo Hội trên sự thật hiện hữu nào? Thưa, trên điều sau.
Trong con người chúng ta, một thế giới phải cáo chung để Chúa hiện đến. Thế
giới phải chấm dứt đó là tập thể gồm nhiều lầm lạc, những ảo tưởng, những
ích kỷ, những tội lỗi của chúng ta. Điều chúng ta cần quan tâm không phải là
những việc lành phúc đức, những nhân đức, những chiến thắng trong việc tông
đồ của chúng ta, nhưng chính là niềm hy vọng và ước nguyện Chúa sẽ hiển hiện
trong chúng ta, xuyên qua chúng ta, nhờ vào sức cường nhiệt của đức tin và
đức ái chúng ta lúc này.</span></p>
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
<br clear="all" style="page-break-before: always">
</span><p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">3)
Ludwig Van Beethoven là một tác giả vĩ đại của mọi thời. Trong lúc ông vẫn
còn đang tạo ra những kiệt tác thì ông cảm thấy mình dần dần mất đi thính
giác, ông không còn nghe thấy. Sau khi ông đã trở thành hoàn toàn điếc, ông
sáng tác ra bản giao hưởng số 9. Ông đã không nghe một nốt nào. Một số người
nào đó nói những thiên tài thì bất tử bởi vì công trình của họ. Họ tin rằng
Beethoven đang sống trong âm nhạc của mình. Shakespeare thì ở trong vở kịch
của mình và Edison ở trong phát minh của mình. Beethoven biết tốt hơn. Khi
ông sắp chết, ông nói: “Tôi sẽ nghe nhạc ở trên trời”. Ông ta nói rất đúng.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">Chúng
tôi tin rằng Beethoven bây giờ đang nghe, không chỉ nghe những tác phẩm của
chính mình, nhưng là âm nhạc của vị thầy vĩ đại là chính Thiên Chúa của ông.
Beethoven đã được đặc ân hiệp nhất với các thiên thần và các thánh để ca bài
ca vui mừng vô tận. Shakespeare biết rằng tất cả những lời trong tác phẩm
của ông chỉ là một tiếng vang mờ nhạt với Lời đời đời được nói bởi Cha trong
cõi đời đời. Lời đó chính là Con Thiên Chúa. Edison liều lĩnh phát mình ra
ánh đèn điện nhưng bây giờ ông đã tắm trong ánh sáng rực rỡ của thị kiến
vinh phúc. Bây giờ ông hiểu rằng chân lý trong sách bài đọc từ sách Đanien.
Nền tảng của sách đó là dân Israel đã bị chiếm đóng bởi Syrie, họ cố áp đặt
trên người Do Thái một ngôn ngữ ngoại quốc, một nền văn hóa và tôn giáo
ngoại quốc. Nhiều người Do Thái đã chọn lấy cái chết hơn là bị bắt cầm tù.
Tác giả của sách đã hiến tặng môt sứ điệp hy vọng cho những người sống sót
bởi tuyên bố: “Người khôn ngoan sẽ chiếu sáng… những người đó sẽ được dẫn
tới sự công chính và những người công chính sẽ chiếu sáng như những vì sao
mãi mãi”. Sự phát minh của Edison ngay cả khi nó phát triển nó cũng chỉ là
mờ nhạt khi so với ánh sáng của sự sống đời đời, đặc ân lớn lao của Đức Kitô
đã ban xuống khi Ngài đến một lần nữa, Ngài đến lần thứ hai khi Ngài Phục
Sinh từ cõi chết sống lại.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Shakespeare sẽ không bao giờ tưởng tượng ra cảnh Đức Kitô, Con Thiên Chúa sẽ
đến trong đám mây với quyền năng lớn lao và vinh quang, cũng không bao giờ
tìm thấy đủ từ ngữ để miêu tả sự kiện ấy. Và cả chúng ta cũng như thế nữa.
Chúng ta đã hầu như không hiểu lời của những từ ngữ mà trong bài Phúc Âm
ngày hôm nay. Đó là tất cả những gì mà chúng ta muốn trở nên hay cả khi nó
xảy ra chỉ có Cha trên trời mới biết được.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">Trong
lúc chúng ta không giống như những người Israel đang chịu đau khổ trên miền
đất của mình bởi sự chiếm đóng của người Syrie. Chúng ta đang bị bao quanh
bởi đạo quân văn hóa của sự chết, đạo quân này gây chiến tranh trên giá trị
và nhân phẩm của đời sống con người. Nó tấn công chính tình bạn con người
khi họ rất dễ tổn thương: khi chúng bắt đầu đời sống trong dạ mẹ, và khi gần
chấm dứt cuộc sống trong tuổi già. Họ loại bỏ những người hầu như cần tới sự
giàu có của quê hương chúng ta để cho họ được sống sót: là những kẻ không
nhà, những kẻ đói ăn, những kẻ lãnh trợ cấp và những dân nhập cư.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">Trong
lúc chúng ta vẫn trung thành với đức tin Công giáo và những giáo huấn giá
trị của Giáo Hội, chúng ta không phải chết đau khổ; ít nhất cũng là như thế.
Nhưng chúng ta bị nguy hiểm khi cho phép chính mình bị ảnh hưởng một cách
tinh tế, bởi những giá trị thế tục như là ích kỷ, chủ nghĩa cá nhân, chủ
nghĩa phân biệt chủng tộc, sự tham lam. Để kháng cự lại những ảnh hưởng này,
chúng ta phải suy niệm về lời hứa sự sống đời đời cho những kẻ còn giữ được
lòng trung thành. Chúng ta sẽ nhớ rằng bí tích Thánh Thể là một lời nài xin
và một lời hứa của sự sống đời đời sẽ là động cơ thúc đẩy chúng ta trung
thành mãi mãi. Đức Kitô sẽ làm viên mãn những lời của bài đọc ngày hôm nay:
“Những ai được dẫn tới sự công chính sẽ chiếu sáng như những vì sao trên
trời”. Bên cạnh sự chiếu sáng như những vì sao chúng ta sẽ nghe thấy và sẽ
nhìn thấy chính Thiên Chúa.</span></td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/suyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center"> </p>