File "07.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN/_Nam_B/2012/CN XXXIII TN B/07.htm
File size: 17.33 KiB (17746 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>Chúa nhật XXXIII - Thường Niên - Năm B</title><base target="main"><meta name="keywords" content="Chúa nhật XXXIII - Thường Niên - Năm B; suy niệm, tinmung.net, DongCong;"><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
-->
</style>
<!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000">Chúa nhật XXXIII - Thường Niên - Năm B</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center"> </td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right"> </td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<h2 style="text-indent: 36.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<a name="_Toc245476380"><span style="font-size: 14.0pt">Chú giải mục vụ của
Jacques Hervieux</span></a></h2>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<b><span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">CON
NGƯỜI SẼ ĐẾN (13,24-37)</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">“Trong
những ngày ấy, sau một cơn khốn quẫn…” (c.24a), những chữ này đánh dấu sự
liên tục cũng như đứt đoạn với những điều đã nói trước đó. Từ trước tới đây,
diễn từ của Chúa Giêsu chỉ chú tâm nhiều nhất đến các dấu chỉ phải xảy tới
“trước khi” tận thế. Ngài lưu ý đến “Đồ-Ghê-Tởm - Khốc-Hại” sẽ đến. Và nếu
muốn, ta có thể gọi nó là “phản Kitô” (13,14-24). Bây giờ vấn đề là: điều gì
sẽ xảy ra “sau” các biến cố đó? Từ ngữ “bấy giờ”, dù mơ hồ, vẫn chỉ về những
ngày giờ cuối hết: thời giờ đã hết rồi. Ta cũng không ngỡ ngàng khi thấy
thời ấy khởi đầu bằng một loại tai họa (c. 24b-25). Đó chính là một cuộc đảo
lộn mang tính vũ trụ. Mặt trăng và mặt trời tắt lụi đi. Tinh tú quay cuồng
rối loạn. Nhưng độc giả ngày nay phải đặt mình vào tâm trạng người Do Thái
sống ở thế kỷ 1 mới hiểu thấu đáo được các điều ấy.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">Vào
thời đó, trong các vững bền đề cập đến tận thế, sự hỗn loạn như thế trong
thiên nhiên không có gì đáng ngạc nhiên cả. Đấy là thứ ngôn ngữ truyền thống
thường dùng để loan báo rằng Con Thiên Chúa sẽ can thiệp, Ngài sẽ chiến
thắng các thế lực sự dữ (x. Is 13,10; 34,4). Thực vậy, chớ quên rằng đối với
các dân tộc cổ đại Đông phương (trừ dân Israel) thì tinh tú là các vị thần
chủ chốt của vũ trụ. Do đó nếu cho rằng Mặt Trời và Mặt Trăng tắt lụi đi,
các tinh tú bị sa xuống có nghĩa là xác nhận sự chiến thắng của Thiên Chúa
độc tôn đối với các ngẫu thần ngoại giáo. Thế giới cũ kỹ phải biến đi hầu
nhường chỗ cho thế giới mới. Tin Mừng loan báo việc “Con Người” đến trong
vinh quang, sau khi thế giới tội lỗi đã bị triệt hạ. Hình ảnh này được lấy
từ sách tiên tri Daniel, ở đó ta thấy hình ảnh bí ẩn của “Con Người” – một
người-vinh quang tiến gần Thiên Chúa (Đnl 7,13-14). Đặc tính huyền nhiệm của
vị này khiến ta phải nghĩ đến lối nhìn theo sách khải huyền. “Con Người”
được mây trời che phủ và xuất hiện trong khung cảnh thiên giới. Thiên Chúa
đã ban cho Ngài một uy quyền tối thượng hầu đánh bại hoàn toàn các thế lực
gian tà. Ở bước ngoặt thời đại chúng ta, hình ảnh con người được phác họa
thành Đấng Mêsia mà Thiên Chúa đã giao phó nhiệm vụ phải thiết lập Vương
Quốc của Ngài trên thế gian này. Ta thấy rằng Chúa Giêsu đã tự nhận tước
hiệu này hơn mọi tước hiệu khác (2, 10.28; 8,31; 9,31; 10,33,45). Ở đây Ngài
công bố việc Ngài sẽ đến trong khải hoàn để xét xử và cứu chuộc vào thời
cuối cùng. Trong thực tế, hành động cứu độ của Ngài được vạch ra tức khắc
(c. 27). Sự cứu chuộc thường được coi là sự quy tụ các tín hữu trên toàn
trên toàn thế giới quanh Đấng Mêsia quang vinh. Đó chính là sự thực hiện
cách triệt để lời đã hứa với dân Israel trong Cựu ước, sau khi họ bị phân
tán đi khắp nơi (x, Dt 30,3-5; Dcr 2,10-17).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">Lời
công bố Con Người sẽ đến trong khải hoàn để cứu chuộc vũ trụ chính là một
nốt nhạc chủ đạo của bài ca bắt đầu từ câu 5 chương 13. Cho dù các tín hữu
có chịu thử thách nặng nề tới đâu chăng nữa – kể cả bị đem ra trước Tòa án
Tối cao (14-20) – thì tất cả những điều tệ hại đó đều phải quy hướng hoàn
toàn về mục đích hạnh phúc này là: Chúa Kitô sẽ đến trong vinh quang để cứu
độ loài người. Nhưng “khi nào” thì việc đó xảy ra? Câu hỏi này vẫn hằng ám
ảnh mọi người. Và đây là lần đầu tiên các bài diễn từ Chúa mới trả lời họ
(c. 28-37).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">Dụ
ngôn ngắn gọn về cây vả nói lên nhiều điều (c. 28). Cây vả này ra trái trễ
(11,13). Nhưng không ai có thể lầm nó cả, chồi lá xuất hiện là dấu chỉ chắc
chắn rằng mùa hè đã đến gần. Mùa hè là mùa nóng bức và là mùa hoa trái. Dụ
ngôn này như thế là quá rõ ràng: thời gian tiếp tục trôi đi, tiến về phía
chung cuộc. Nhưng thật khó mà áp dụng (c. 29). Những chữ “những điều đó” rất
mơ hồ. Trong tiếng Hy Lạp, chúng ở hình thức số nhiều. Có thể nó thay cho
“những biến cố” vừa kể đến trên đây. Hoặc là về sự phá hủy đền thờ? Hoặc
những đảo lộn khác nhau mà cốt đinh là sự bắt bớ khốc liệt? (c. 14-23). Tất
cả những biến cố đó đều có thể so sánh được với sự đâm chồi của cây và trong
mùa xuân. Dưới vẻ lộn xộn bề ngoài, chúng hẳn loan báo một thời kỳ mới.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">Một
lần nữa, ta thấy văn bản Phúc Âm này gạt bỏ lối chú giải “về các tai họa”
dành cho Tin Mừng loan báo. Con Người đang đến, sự cứu độ của Ngài đã “gần
kề, trong tầm tay”. Ngay đến Chúa Giêsu cũng trịnh trọng xác nhận điều này
(c. 30). Sự gần kề của ơn cứu độ còn được quả quyết chính xác hơn: sẽ xảy ra
ngay trong “thế hệ này” đã qua rồi mà vẫn chưa có gì xảy đến. Người ta cũng
đã thấy có một lần khác (x. 9,1). Chúa Giêsu nói như thể là thời buổi tận
cùng sắp xảy đến tới nơi rồi. Có lẽ Chúa Giêsu nói thêm công thức khái quát
này để xua tan sự mong chờ đó (c. 31).</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">Ý niệm
về trời đất phải qua đi là một ý niệm chung cho mọi văn bản nói về “tận thế”
(x. Kh 21,1). Nhưng niềm mong chờ một thế giới mới, Nước Chúa, được dựa trên
lời Chúa Giêsu: ở đây Ngài đã nói nhân danh uy quyền của Thiên Chúa chí
thánh (Is 40,8). Tuy có xác định thời điểm cận kề của việc kết thúc lịch sử
nhưng Chúa Giêsu không bỏ quên thời điểm lúc bấy giờ (c. 32). Luca đã bỏ câu
gây nhiều rắc rối này đi, còn Mathêu lại xóa đi. Chỉ riêng Maccô giữ lại. Nó
nói rõ ràng không ai biết chính xác được ngày giờ tận thế. Ngay cả “Chúa
Con” cũng không biết. Chính sự “bất tri” của “Con” làm các nhà thần học cũng
phải lúng túng. Đó là xét về mặt nhân tính của Chúa Giêsu. Theo Maccô thì đó
chính là lý lẽ hỗ trợ cho việc chấm dứt các tính toán vô bổ, các thắc mắc vô
ích về “thời điểm tận thế”. Ngày giờ tận thế mãi mãi là một bí mật tuyệt đối
của Chúa Cha, còn người phàm trần không thể biết trước được.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">Đó
chính là lý do Chúa Giêsu kêu gọi, phải tỉnh thức (c. 33). Không nên vì sự
trễ nải mà bỏ qua việc này. Trái lại càng phải tỉnh táo hơn. Kiểu nói “coi
chừng” trong tiếng Hy Lạp mang một ý nghĩa cụ thể hơn: “Hãy mở mắt ra”
(13,5.9.23). Chính vì không có sự xác định chính xác thời điểm mà ta càng
phải tỉnh thức hơn. Chúa Giêsu kể thêm một dụ ngôn ngắn để nói rõ hơn về
việc tỉnh thức ấy (c. 34). Lối so sánh này của Maccô rất gần gũi với Luca
(12,36-40). “Hãy bắt chước những tôi tớ đợi chờ chủ đi dự tiệc cưới về hầu
ra mở cửa ngay khi nghe tiếng gõ cửa... bởi vì Con Người sẽ đến vào ngày giờ
không ngờ”. Còn Tin Mừng Maccô thì lại nói ông chủ trẩy đi xa (chắc là đi ra
nước ngoài). Người ta hiểu trước rằng ông sẽ vắng mặt lâu dài. Nhưng không
nên lơ là tỉnh thức. Bởi lẽ ông có thể trở về thình lình, không báo trước.
Dụ ngôn vừa mới được kể sơ sơ, lại bị ngắt quãng một lúc để nhắn nhủ độc giả
(c. 35-36). Phải tỉnh thức luôn, bởi vì ông chủ sẽ trở về vào lúc không ngờ
đến. Maccô nhắc đến bốn thời điểm: chiều tối, nửa đêm, lúc gà gáy, tảng
sáng. Như thế đêm đó người ta chẳng chợp mắt được tí nào. Người ta phải thức
trắng đêm không phải để chờ đợi một biến cố đơn giản, mà chờ đợi một Đấng
nào đó, kể từ 13,24-25, Đấng ấy ám chỉ cho chính Chúa Giêsu, Ngài là Con
Người chắc chắn sẽ quang lâm.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">Thánh
sử kết luận bằng cách trích dẫn lời khuyến dụ của Chúa Giêsu “Thầy cũng nói
với hết thảy mọi người là phải canh thức!” (c. 37). Diễn từ trước đó là dành
riêng cho các môn đệ (13,3-4), Ngài muốn thông tri cho một ít người thôi. Đó
là cách thức hoàn toàn mang tính “cánh chung”, được mã hóa và cố tình sử
dụng kiểu nói bí ẩn. Chỉ những người bị bắt bớ mới hiểu được, còn kẻ ra tay
áp bức thì không! Nhưng ở đây, lúc kết thúc, lời khẩn cấp kêu gọi phải tỉnh
thức lại nói với “tất cả mọi người”, bởi vì nó liên quan đến nhiều thế hệ
sau nữa.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">Đã đến
lúc phải kết thúc chương 13 của Maccô. Khi nhìn lại một lượt, ta sẽ thấy rõ
hơn những điểm chính trong bài diễn từ của Chúa Giêsu. Trong thực tế, hầu
như ta không thể nào không lẫn lộn giữa lời do Chúa Giêsu đã nói với những
suy tư nảy sinh trong cộng đoàn Kitô hữu của Maccô. Câu hỏi đầu tiên của các
môn đệ về sự phá hủy đền thờ: khi nào xảy ra chuyện đó? Câu trả lời vượt quá
câu hỏi đó nhiều lắm. Tóm lại, người ta không còn xem Đền thờ là nơi quy tụ
nữa. Nó sẽ bị sụp đổ cùng với thế giới. Mọi người phải hướng về Đấng cao
trọng hơn Đền thờ, Ngài sẽ quy tụ nhân loại đã được cứu thoát khỏi sự Ác:
Ngài là Chúa Kitô Quang Vinh Phục SInh.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">Cách
nhìn đầy hạnh phúc này không cho phép người ta loại đi được mối ám ảnh về
ngày “tận thế”, là một đại họa cho vũ trụ, cho toàn thể thế giới. Bí nhiệm
của sự dữ và những tai họa xấu xa do nó đem lại đã là một phần không thể
tách khỏi lịch sử. Nếu đọc “các dấu chỉ thời đại” và xem chúng là những biến
cố “tiên báo” cho ngày tận thế thì thật là vô bổ. Rất nhiều người đã phạm
sai lầm này trong những lúc lịch sử khủng hoảng trầm trọng (sự hoảng sợ năm
1000 chẳng hạn). Và rất có thể nó lại sắp sửa xảy ra khi nhân loại đang tiến
gần đến thiên niên kỷ thứ 3 này. Tuy nhiên ta thấy đó, việc Chúa Kitô quang
lâm là hoàn toàn nằm trong bàn tay Thiên Chúa, chỉ phụ thuộc độc nhất vào
quyền tự do của Ngài. Thiên Chúa là chủ tể tuyệt đối của lịch sử. Chỉ duy
một mình Ngài biết được ngày giờ.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="text-indent: 36.0pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 12.0pt; margin-bottom: .0001pt">
<span style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">Toàn
bộ diễn từ về ngày tận thế nói lên một cách dứt khoát bản chất lạc quan của
nó. Dĩ nhiên có những thời lỳ sự Ác thắng thế. Nhưng nó không thể tạo mầm
mống khai sinh ra một thế giới mới. Chỉ nhờ sự sống lại của Chúa Kitô và nhờ
Thánh Thần ban cho, một mầm mống mãnh liệt sẽ khai sinh một vũ trụ mới. Ta
cũng đừng quên rằng kiểu văn chương “cánh chung” bao giờ cũng kể về các tai
họa u ám chồng chất để làm nổi bật lên ánh sáng cứu độ của Thiên Chúa. Ước
gì độc giả đừng bối rối khi đọc thấy sự Ác lan tràn dữ dội. Mà nên nhớ rằng
một sứ điệp tràn đầy hạnh phúc đang triển nở.</span></td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/suyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center"> </p>