File "25.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN/_Nam_B/2012/CN XXVIII TN B/25.htm
File size: 13.54 KiB (13862 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa nhật XXVIII thường niên - Năm B</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa nhật XXVIII thường niên - Năm B;  suy niệm, tinmung.net, DongCong;"><style>
<!--
	.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
	{color:blue;
	text-decoration:underline;
	text-underline:single;
	text-decoration:none underline;
	text-line-through:none;
	vertical-align:baseline}
-->
</style>
<!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000">Chúa nhật XXVIII thường niên - Năm B</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">VÌ TÌNH YÊU CHÚNG TA PHẢI LÀM NHIỀU HƠN NỮA</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
	<span style="font-size: 8pt; font-style: italic">Cha Mark Link, S.J.</span></td></tr><tr>
	<td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
	<i>Chủ đề: &quot;Chỉ cần chúng ta tiến về phía Chúa một bước,<br>
	thì Ngài sẽ chạy về phía chúng ta mừơi bước&quot;</i><br>
	<br>
	James Kallam kể lại một mẩu chuyện vui trong các bài viết của ông như sau: 
	Cách đây nhiều năm, có một thanh niên làm nghề bán sách rong từ nhà này đến 
	nhà kia, anh đến hành nghề tại một vùng quê nọ. Một hôm, anh vào nhà một 
	nông gia, ông này đang ngồi trên chiếc ghế xích đu ở cổng trước. Chàng thanh 
	niên đến gần người nông dân nhiệt tình ngỏ lời: &quot;Thưa ông, tôi có bán một 
	cuốn sách chỉ cách canh tác sinh lợi gấp 10 lần cách ông đang làm&quot;.<br>
	<br>
	Người nông dân chẳng thèm ngước lên. Ông tiếp tục đong đưa chiếc ghế đu. 
	Cuối cùng, sau vài phút, ông ta liếc mắt nhìn chàng thanh niên rồi nói; &quot;Này 
	anh bạn trẻ, tôi chả cần sách của anh, tôi cũng biết làm thế nào để canh tác 
	sinh lợi gấp 10 lần cách thức tôi hiện đang làm&quot;.<br>
	<br>
	***<br>
	<br>
	Câu chuyện trên giúp ta hiểu rõ điều Chúa Giêsu đang nói trong bài Phúc Âm 
	hôm nay. Người nông dân có khả năng canh tác tốt hơn nhưng ông ta lại thiếu 
	nhiệt tình để dấn thân làm điều ấy. Chàng thanh niên giàu có trong bài Tin 
	Mừng cũng dư sức làm nhiều hơn là chỉ tuân giữ các giới luật, nhưng anh ta 
	chả có nhiệt tình để làm điều ấy. Bài Phúc Âm hôm nay nói thẳng cho ta thấy 
	Kitô giáo không chỉ hệ tại việc tuân giữ các lệnh truyền. Chúa Giêsu tra vấn 
	anh chàng giàu có về sự tuân giữ lệnh truyền như là khởi điểm cho đời sống 
	Kitô hữu. Chàng trả lời là đã tuân giữ tất cả lệnh truyền ấy, tức là chưa hề 
	làm gì thương tổn ai… Về điểm này Chúa Giêsu tỏ ra thán phục anh ta. Nhưng 
	đồng thời Ngài lại cho chàng ta thấy rõ Kitô giáo không chỉ là việc tuân giữ 
	các huấn lệnh tiêu cực ấy như đừng trộm cắp hay lừa đảo…. Kitô giáo mang 
	tính tích cực hơn nhiều: Ngài nói thẳng với anh chàng giàu có:<br>
	<br>
	&quot;Anh chưa bao giờ gây thương tổn cho ai quả là đáng khen, nhưng anh đã làm 
	gì để giúp đỡ ai chưa? Anh đã biết dùng của cải để cho kẻ đói ăn, cho kẻ 
	trần truồng mặc, cho kẻ vô gia cư trú ngụ chưa?&quot;<br>
	<br>
	Chính khi nghe điều này anh chàng giàu có kia nhận ra mình vẫn còn khiếm 
	khuyết biết bao. Vì vậy Chúa Giêsu bèn thách thức anh: &#39;Nếu muốn theo tôi 
	thì anh hãy thay đổi cách nhìn đi, đừng chỉ nhắm đến sự tốt lành một cách 
	tiêu cực, tỉ như không gây thiệt hại cho ai – và anh hãy nhắm sống tốt lành 
	một cách tích cực hơn, chẳng hạn như giúp đỡ người khác. Cứ thực hành điều 
	này, anh sẽ tìm thấy hạnh phúc ngay trong cuộc sống này và cả trong cuộc 
	sống mai sau&quot;<br>
	<br>
	Thách đố Chúa Giêsu đặt ra cho anh chàng giàu có thể tóm lược như sau; Anh 
	có dám chấp nhận mọi thiệt thòi để đạt được cuộc sống vĩnh cửu mà anh mong 
	muốn không? Anh có quan niệm bước theo tôi là bị thiệt thòi không? Nghĩa là 
	anh có sẵn sàng hy sinh của cải của anh để được sống vĩnh cửu, cũng như để 
	theo tôi không?<br>
	<br>
	Anh chàng giàu có trả lời:<br>
	- Thưa thầy, tôi cũng muốn theo Ngài lắm, nhưng tôi không muốn chấp nhận sự 
	thiệt thòi kia;<br>
	<br>
	Thế là anh chàng thanh niên giàu có đành từ chối lời mời gọi của Chúa Giêsu. 
	Việc dùng của cải không chỉ cho bản thân và gia đình xem ra là một hy sinh 
	quá lớn đối với anh.<br>
	<br>
	Điều này bày ra trước mắt mỗi người chúng ta ngay bây giờ hình ảnh sau: 
	Nhiều người trong chúng ta giống như anh nông dân ngồi chơi trước cổng nhà. 
	Chúng ta biết rõ chính mình có thể trở thành một Kitô hữu, tốt hơn gấp mười 
	lần tình trạng hiện nay nhưng chúng ta vẫn thiếu nhiệt tình để làm điều ấy.<br>
	<br>
	Chúng ta khác nào anh chàng giàu có trong Phúc Âm hôm nay. Chúng ta cũng đã 
	tuân giữ những luật truyền, nhưng chúng ta vẫn chưa đủ quảng đại hết sức có 
	thể đối với những người túng thiếu, kẻ trần trụi và người đói khát.<br>
	<br>
	Vì công việc đó đòi hỏi chúng ta phải hy sinh, phải chấp nhận thiệt thòi, 
	đau khổ, phải can đảm và phải khôn ngoan sáng suốt để nhận ra rằng sự hy đó 
	là cần thiết để đem lại an bình và vui tươi trong tâm hồn. Và để có thể hy 
	sinh và chấp nhận những thiệt thòi đau khổ đó, điều hết sức quan trọng là 
	phải có một động lực mạnh để thúc đẩy ta, và động lực đó chính là tình yêu: 
	yêu Thiên Chúa và thương tha nhân. Tình yêu đó sẽ thúc đẩy chúng ta làm 
	nhiều hơn những đòi hỏi tiêu cực của lề luật: cấm hại người, cấm gian dối, 
	cấm trộm cắp… Một thanh niên yêu một thiếu nữ sẽ không chỉ hài lòng với việc 
	không làm hại cô ấy, không nói dối, không xúc phạm đến cô ấy.. Tình yêu 
	khiến anh phải làm hơn như thế rất nhiều, và nếu không làm hơn được như thế, 
	chắc chắn đó không phải là tình yêu. Cũng vậy, nếu chúng ta chỉ hài lòng với 
	những giới luật Chúa dạy, chúng ta mới chỉ là người &quot;quen biết&quot; với Chúa, 
	chưa phải là người yêu Chúa. Nếu chúng ta không muốn làm điều gì tích cực 
	hơn nữa, chính là vì chúng ta thiếu tình yêu, chúng ta chưa yêu Chúa và 
	thương tha nhân.<br>
	<br>
	Chắc chắn nhiều người trong chúng ta đã biết mình phải làm gì để trở thành 
	một Kitô hữu tốt hơn gấp mười lần hiện nay, nhưng chúng ta đã không làm, vì 
	chúng ta thiếu tình yêu, thiếu nhiệt tình. Cũng như anh chàng nông dân ngồi 
	trên ghế xích đu kia, anh đã biết rõ phải làm gì để canh tác có hiệu quả gấp 
	mười lần phương pháp anh đang làm, nhưng anh đã không thèm làm. Lý do có thể 
	là anh ngại ngùng phải bỏ vốn ra nhiều hơn, phải bỏ ra nhiều công sức hơn, 
	phải mệt mỏi hơn. Lý do sâu xa hơn khiến anh ngại là vì anh chưa thấy nhu 
	cầu của vợ con anh đang càng ngày càng tăng lên, hay anh chưa đủ quan tâm 
	đến những nhu cầu ấy, hay nói cách khác đi là tình yêu của anh đối với những 
	người thân của mình chưa đủ mạnh để thúc đẩy anh hoạt động, làm những gì 
	phải làm và nên làm.<br>
	<br>
	Tình trạng đó Thánh Phaolô cũng đã cảm nghiệm được nơi con người của ngài. 
	Ngài viết: &quot;Quả thực ngay những gì điều tôi làm tôi cũng không hiểu được nữa, 
	vì những gì tôi muốn thì tôi lại không làm, còn những gì tôi không muốn thì 
	tôi lại cứ làm&quot; (Rm 7:15). Và ngài đã giải thích tình trạng đó như sau: 
	không phải là tôi hành động, mà là tội lỗi ở trong tôi đã hành động (Rm 
	7:20). Và theo ngài chỉ có Đức Kitô mới có thể cứu ta ra khỏi tình trạng ấy. 
	(Rm 7:24). Do đó, muốn thoát khỏi tình trạng ù lỳ không chịu làm những gì 
	cần phải làm, ta phải tin tưởng vào ngài đã đến để giải phóng ta khỏi tình 
	trạng đó, và ta cũng phải hết lòng yêu mến ngài qua những người sống bên 
	cạnh ta, chung quanh ta. Chỉ có tình yêu mới giải phóng ta khỏi tình trạng ù 
	lỳ đó. Tình yêu phát sinh sức mạnh.<br>
	<br>
	Rất nhiều người trong chúng ta có tâm trạng hài lòng vì mình đã theo được 
	chính đạo, và tự mãn vì mình đã giữ luật Chúa một cách trọn vẹn từ hồi nhỏ, 
	giống như anh chàng thanh niên giàu có trong bài Tin Mừng hôm nay. Đó là một 
	điều rất đáng khen, và Thiên Chúa cũng rất hài lòng vì ta đã sống được như 
	vậy. Chính Chúa Giêsu cũng đã nhìn chàng thanh niên đó một cách thiện cảm và 
	đem lòng yêu thương. Nhưng qua bài Tin Mừng hôm nay, Đức Giêsu còn kêu mời 
	chúng ta đi xa hơn một bước kia, là sẵn sàng hy sinh nhiều hơn nữa cho Thiên 
	Chúa và tha nhân. Đang khi bên cạnh chúng ta còn biết bao nhiêu người nghèo 
	khổ túng thiếu, hay cần tới sự giúp đỡ cụ thể của chúng ta, chúng ta không 
	thể vừa nói mình yêu Chúa lại vừa làm ngơ hay phớt lờ những nhu cầu của họ. 
	Tình yêu thúc đẩy ta phải làm một cái gì cụ thể để thoả mãn phần nào những 
	nhu cầu đó của anh em. Và chúng ta cũng cần phải có con mắt nhận xét và tâm 
	hồn nhạy bén để nhận ra những nhu cầu ấy nơi những người sống gần mình nhất. 
	Để đi vào cụ thể, tôi xin đề nghị với anh chị em là mỗi ngày chúng ta dành 
	ra ít phút suy nghĩ để xét xem những người ở gần ta có nhu cầu gì mà ta có 
	thể giúp đỡ cụ thể được, và chúng ta quyết định mỗi ngày làm một hai việc cụ 
	thể giúp ích cho người khác, việc đó càng buộc ta phải hy sinh, thiệt thòi, 
	mất mát thì càng tốt, và tối đến ta xét lại xem mình đã thực hành quyết định 
	đó thế nào. Làm được như thế, chính là đã áp dụng phần nào tinh thần của bài 
	Tin Mừng hôm nay.<br>
	<br>
	Để kết thúc, tôi xin nhắc lại lời kinh Cáo Mình mà chúng ta đọc mỗi khi 
	chuẩn bị dâng Thánh Lễ, trong đó có câu; &quot;tôi đã phạm tội nhiều trong tư 
	tưởng, lời nói, việc làm, và những điều thiếu sót&quot;. Tôi xin nhấn mạnh đến &quot;những 
	điều thiếu sót&quot;, là những gì mà chúng ta đáng lẽ phải làm, nên làm, mà chúng 
	ta đã không làm. Là những lần đáng lẽ chúng ta phải ra tay cứu giúp người 
	khác mà ta đã không ra tay. Là những lần đáng lẽ chúng ta phải hy sinh cho 
	người khác mà ta đã không hy sinh, vì chúng ta không muốn bị thiệt thòi, bị 
	mất mát, bị phiền hà, là những lần đáng lẽ chúng ta phải bỏ tiền bạc ra để 
	cứu giúp ai đó, nhưng vì tính bỏn xẻn, tính toán, khiến chúng ta lại thôi. 
	Là những lần đáng lẽ chúng ta phải can đảm đứng ra bênh vực lẽ phải, nhưng 
	vì sợ bị liên lụy, sợ bị lôi thôi, mà chúng ta đành làm ngơ để cho bất công 
	được tự do hoành hoành. Mỗi lần đọc kinh Cáo Mình khi dâng Thánh lễ, chúng 
	ta phải nghĩ đến những thiếu sót đó.</td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center">&nbsp;&nbsp; <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;<a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/suyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;</td></tr></table><p style="text-align: center">&nbsp;</p>

PHP File Manager