File "19.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN/_Nam_B/2012/CN XXVIII TN B/19.htm
File size: 9.43 KiB (9655 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa nhật XXVIII thường niên - Năm B</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa nhật XXVIII thường niên - Năm B; suy niệm, tinmung.net, DongCong;"><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
-->
</style>
<!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000">Chúa nhật XXVIII thường niên - Năm B</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
TIỀN CỦA</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
SƯU TẦM</td></tr><tr>
<td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal"><i><span style="font-size:14.0pt">Một bác nông dân
người Anh đang ngồi nghe một nhà giảng thuyết tài ba tên là Dôn Oét-lây
(John Wesley) rao giảng Tin Mừng. Hôm đó, nhà giảng thuyết đề cập đến vấn đề
tiền bạc của cải, đầu tiên, nhà giảng thuyết nói đến việc “phải ra công tích
lũy tiền bạc tối đa, phải dùng hết khả năng để kiếm tiền và làm giàu”. Bác
nông dân gật đầu và nói nhỏ vào tai ông bạn thân đang ngồi bên cạnh: “Thật
là một tư tưởng hay”. Rồi nhà giảng thuyết khai triển điểm thứ hai của bài
giảng: “Phải tiết kiệm tối đa, ông lên án những thói ăn chơi xa xỉ, quăng
tiền qua cửa sổ”. Bác nông dân một lần nữa lại xuýt xoa: “Bài giảng thật là
tuyệt vời, cám ơn Chúa, từ trước đến giờ ta vẫn luôn làm như ta vẫn luôn làm
như lời ông ta nói là tiết kiệm”. Cuối cùng, nhà giảng thuyết đề cập đến
điểm then chốt của bài giảng: “Hãy đem những của cải đã thu gom được chia sẻ
cho những Đức Kitô hiện thân nơi những người nghèo chung quanh, vì của cải
vật chất là của Thiên Chúa ban chung cho nhân loại, chúng ta chỉ là những
người quản lý. Do đó, chúng ta phải tích cực làm việc bác ái xã hội, phải
dạy người nghèo một nghề để tự kiếm sống, phải tạo ra nhiều việc làm, đừng
để xảy ra tình trạng người thì ăn sung mặc sướng, trong khi nhiều người khác
lại bị đói khát, bất hạnh…”. Nghe vậy, bác nông dân sụ nét mặt lại, lắc đầu
tỏ ý không bằng lòng và bỏ ra về, ông vừa đi vừa lẩm bẩm: “Cái lão thầy tu
này giảng không thực tế chút nào, tại sao lại phải đem tiền của kiếm được do
công lao mồ hôi nước mắt của mình mà chia sẻ cho kẻ khác?”</span></i></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-size:14.0pt">Bác nông dân trên đây đã
phản ứng trước đòi hỏi của Tin Mừng về vấn đề tiền của rất giống với chàng
thanh niên trong bài Tin Mừng hôm nay. Anh thành tâm thiện chí xin Chúa
Giêsu một lời khuyên để đạt sự sống đời đời. Có lẽ ít có thanh niên nào lại
bận tâm đến cuộc sống đời đời như anh thanh niên này, vì thường họ chỉ nghĩ
sống cho hiện tại. Chúa âu yếm nhìn anh và nói: “Hãy giữ các điều răn”, đó
là phương thế rất phổ thông và truyền thống trong đạo Do Thái. Có thể nói
anh rất hài lòng về câu trả lời của Chúa, và hãnh diện vì mình đã tuân giữ
các điều răn ngay từ nhỏ. Vậy tại sao anh còn tìm kiếm thêm? vì đó chỉ là
mức tối thiểu đối với đa số người Do Thái. Vì thế, Chúa Giêsu mời gọi anh
bước thêm bước nữa: “Bán của cải và chia sẻ cho người nghèo để theo Ngài”.
Nhưng anh đã chùn bước.</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-size:14.0pt">Giả như Chúa Giêsu bảo
anh giữ thêm một điều răn nữa, dù có khắt khe hơn, chắc anh sẵn sàng nhận
ngay, nhưng Chúa lại mời gọi anh chia sẻ cái anh có cho người nghèo, nên anh
khó chấp nhận và buồn rầu bỏ đi, vì anh có nhiều của cải. Quả thật, giữ thì
không khó khăn lắm, nhưng cho thì không dễ dàng gì. Người ta có thể dễ dàng
theo Chúa khi họ không phải từ bỏ của cải mình có, nhưng khi đòi phải từ bỏ
những đồng tiền thì họ không dứt được, vì “đồng tiền liền khúc ruột”. Con
đường giữ đạo và con đường hoàn hảo còn cách xa nhau lắm, vì con đường hoàn
hảo là con đường từ bỏ, kể cả mạng sống mình. Chúng ta thấy Chúa Giêsu đã
đảo lộn mọi dự đoán của chàng thanh niên ấy: vấn đề không phải là làm việc
gì hay giữ điều gì, nhưng là từ bỏ những cái thân thiết, gần gũi, quý giá để
thong dong và dễ dàng đón nhận Chúa là nguồn gốc và đích điểm của cuộc sống
hạnh phúc vĩnh cửu.</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-size:14.0pt">Chúng ta thấy bác nông
dân trong câu chuyện trên và anh thanh niên trong bài Tin Mừng, cả hai đều
có thiện chí muốn nên tốt hơn nên đã đi tìm và hỏi ý kiến Chúa Giêsu, cả hai
đều hài lòng về những điều mình đã làm là tuân giữ các điều răn. Nhưng khi
Chúa đòi phải từ bỏ bằng việc bán gia sản mà chia sẻ cho những người nghèo
khổ, thì cả hai đều sụ nét mặt và buồn rầu thất vọng bỏ đi.</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-size:14.0pt">Liền sau đó Chúa đề cập
đến vấn đề tiền của và sự giàu có: Đối với phần đông chúng ta, Chúa không
đòi chúng ta phải từ bỏ tiền của, như mọi người khác, chúng ta cũng cần có
tiền của, và có tiền của mới sống được “ chúng ta cần có một căn nhà để
tránh “ăn nhờ ở đậu” gây phiền hà cho người khác. Chúng ta cần có đủ áo mặc,
có đủ cơm ăn để khỏi nên gánh nặng cho tha nhân, không đánh mất phẩm giá của
mình và tránh lệ thuộc vào người khác. Ngoài ra, nhiều người đã biết khởi
điểm của mọi sự là “thủ tục đầu tiên”, không có “thủ tục đầu tiên” này thì
mọi việc khó mà êm xuôi. Hơn nữa, không có tiền có lẽ khó mà lấy vợ có
chồng, một tiệc cưới cũng tốn kém từ vài triệu đến vài chục triệu. Ở Hàn
Quốc, họ nói như sau: “muốn cưới vợ thì chàng phải có ba chìa khóa: chìa
khóa xe hơi, chìa khóa nhà, và chìa khóa hòm tiền ở ngân hàng”. Nhưng đối
với chúng ta, cần phải có chìa khóa thứ tư nữa, ba chìa khóa kia mở cửa
“tiền”, còn chìa khóa thứ tư mở cửa “lòng”.</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-size:14.0pt">Bởi lẽ: tiền có thể mua
nhà cửa nhưng không mua được tổ ấm, tiền có thể mua giường nệm nhưng không
mua được giấc ngủ yên, tiền có thể mua lạc thú nhưng không mua được hạnh
phúc, tiền có thể mua thế gian nhưng không mua được thiên đàng. Cửa lòng mà
chìa khóa thứ tư mở ra, đó là lòng bác ái, lòng yêu thương của chúng ta.</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-size:14.0pt">Tóm lại, điều Chúa Giêsu
muốn dạy chúng ta phải sống là đừng coi tiền bạc là ông chủ, nhưng hãy coi
nó là đầy tớ. Tiền của là ông chủ xấu, nhưng lại là một đầy tớ tốt. Một khi
trở thành phương tiện, thì tiền của sẽ là một trợ thủ đắc lực, giúp chúng ta làm được nhiều việc lớn lao và chu toàn được sứ mệnh làm vinh danh Chúa và
góp phần cứu rỗi anh em.</span></p>
</td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/suyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center"> </p>