File "14.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN/_Nam_B/2012/CN XXVIII TN B/14.htm
File size: 19.72 KiB (20197 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa nhật XXVIII thường niên - Năm B</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa nhật XXVIII thường niên - Năm B;  suy niệm, tinmung.net, DongCong;"><style>
<!--
	.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
	{color:blue;
	text-decoration:underline;
	text-underline:single;
	text-decoration:none underline;
	text-line-through:none;
	vertical-align:baseline}
-->
</style>
<!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000">Chúa nhật XXVIII thường niên - Năm B</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center"><b>NGUY HIỂM CỦA SỰ GIÀU 
	SANG</b></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right"><a name="_Toc337323092">
		<span style="font-size: 8pt; font-style:italic; font-weight:400">Chú giải của Fiches Dominicales</span></a></td></tr><tr>
	<td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
	<p class="MsoNormal"><b><span style="font-size:14.0pt">VÀI ĐIỂM CHÚ GIẢI</span></b></p>
	<p class="MsoNormal"><b><i><span style="font-size:14.0pt">1. Từ ánh mắt Đức 
	Giêsu nhìn người thanh niên giàu có…</span></i></b></p>
	<p class="MsoNormal"><span style="font-size:14.0pt">Bối cảnh của đoạn Tin 
	Mừng này cũng giống như Chúa nhật trước, đó là cuộc hành trình lên 
	Giêrusalem, đây là dịp hai lần, và còn lần thứ ba nữa, Đức Giêsu loan báo 
	cuộc khổ nạn của Người. Khi Đức Giêsu vừa lên đường có một người chạy đến 
	trước mặt Người. B.Standaert nhận xét: &quot;Cuộc gặp gỡ với người thanh niên 
	giàu có nêu lên một đề tài quan trọng trong giáo huấn đầu tiên của Kitô 
	giáo: vấn đề giàu có. Thánh sử đạo diễn tấn kịch này hết sức cẩn thận. Từng 
	nấc một, ông đã đưa người ta tiên dần đến điểm giới hạn tột cùng: &quot;Như vậy 
	thì ai có thể được cứu: Có thể nói sự giàu có là một vách đá vững chắc mà 
	mỗi khi vỗ vào các đợt sóng cố gắng của con người đành phải vỡ vụn, cho đến 
	khi Thiên Chúa can thiệp: &quot;Đối với Thiên Chúa mọi sự đều có thể được&quot; 
	(10,27)</span></p>
	<p class="MsoNormal"><span style="font-size:14.0pt">- Từ lúc đầu của cuộc 
	gặp gỡ, mọi sự báo trước một kết thúc may mắn:</span></p>
	<p class="MsoNormal"><span style="font-size:14.0pt">+ Dáng vội vã của người 
	thanh niên &quot;chạy đến&quot; và &quot;quỳ xuống&quot; trước mặt Đức Giêsu, một cử chỉ trong 
	nghi thức phụng vụ.</span></p>
	<p class="MsoNormal"><span style="font-size:14.0pt">+ Thái độ sẵn sàng nội 
	tâm ta có thể cảm nhận được qua câu hỏi anh đặt ra: &quot;Thưa Thầy nhân lành, 
	tôi phải làm gì để được sự sống đời đời làm gia nghiệp? Trong câu trả lời 
	của Đức Giêsu, Người đã tự xóa nhòa trước Thiên Chúa duy nhất, khi nói chỉ 
	mình Thiên Chúa mới nhân lành, và dành ưu tiên cho mối tương quan với tha 
	nhân, khi Người hướng dẫn người thanh niên về lề luật Thiên Chúa: &quot;Hẳn anh 
	biết các điều răn: Chớ giết người, chớ ngoại tình, chớ trộm cắp, chớ làm 
	chứng gian, chớ làm hại ai, hãy thảo kính cha mẹ”.</span></p>
	<p class="MsoNormal"><span style="font-size:14.0pt">+ Lòng ngay thẳng và 
	trung thực của anh được bộc lộ qua câu trả lời Đức Giêsu: &quot;Thưa Thầy, tất cả 
	những điều đó, tôi tuân giữ từ thuở nhỏ” J.Potin nhận xét: &quot;Đức Giêsu biết 
	mình gặp được một người Do thái sống ngay thẳng trước mặt Thiên Chúa và luôn 
	cố gắng tôn trọng tha nhân trong mọi hoàn cảnh. Hẳn người này thuộc hạng 
	người có phẩm chất tốt hơn những người giàu có khác mà Chúa thường gặp&quot; 
	(&quot;Jésus, l&#39;histoire vraie&quot;, Centurion, trang 233).</span></p>
	<p class="MsoNormal"><span style="font-size:14.0pt">Bấy giờ Đức Giêsu đưa 
	mắt nhìn anh (lưu ý là trong vài câu thôi mà Máccô đã nói tới ba lần về điểm 
	này) và Người mời anh. Lời mời gọi này là chóp đỉnh và khúc ngoặc quyết định 
	vì cuộc gặp gỡ này.</span></p>
	<p class="MsoNormal"><span style="font-size:14.0pt">+ Đức Giêsu &quot;đưa mắt 
	nhìn anh ta&quot; và &quot;đem lòng yêu mến”.</span></p>
	<p class="MsoNormal"><span style="font-size:14.0pt">+ Một ánh mắt đầy âu yếm 
	và quí trọng, được diễn tả ngay thành một lời mời gọi tha thiết: &quot;Anh chỉ 
	còn thiếu có 1 điều là hãy bán những gì anh có mà cho người nghèo, anh sẽ 
	được một kho tàng trên trời. Rồi hãy đến theo tôi”.</span></p>
	<p class="MsoNormal"><span style="font-size:14.0pt">Đức Giêsu đề nghị dẫn 
	anh đi xa hơn nữa trên con đường tìm kiếm Thiên Chúa, con đường tuy gồ ghề, 
	nhưng chỉ là nối tiếp đường anh đã đi từ thuở nhỏ để được sụ sống đời đời 
	làm gia nghiệp; đó là: từ bỏ của cải để cho người nghèo.</span></p>
	<p class="MsoNormal"><span style="font-size:14.0pt">Nhưng điều hoàn toàn mới 
	nằm trong lời mời gọi ở câu kết &quot;Rồi hãy đến theo tôi” Đức Giêsu mời gọi 
	người Do thái trung thực này vượt lên khỏi đức tin của cha ông để gắn bó với 
	Người, là trở nên môn đệ của Người.</span></p>
	<p class="MsoNormal"><span style="font-size:14.0pt">“ Nghe lời đó”, cuộc gặp 
	gỡ từ đầu đến đây đã diễn tiến đầy hứa hẹn, bỗng đột ngột chấm dứt: &quot;Người 
	thanh niên sa sầm nét mặt, và buồn rầu bỏ đi”, thánh sử cho ta biết, bởi vì 
	&quot;anh ta có nhiều của cải”.</span></p>
	<p class="MsoNormal"><span style="font-size:14.0pt">Trên đường đi theo Đức 
	Giêsu, người thanh niên giàu có này gặp phải một chướng ngại, đó là lòng gắn 
	bó với gia tài sản nghiệp. Của cải như tấm kính mờ đã che lấp ánh sáng, lúc 
	ánh sáng muốn thâm nhập vào lòng anh. “Anh sa sầm nét mặt và buồn rầu bỏ 
	đi&quot;. Đức Giêsu đã đem lòng yêu mến anh. Nếu niềm hy vọng có một con đường 
	dẫn thẳng tới Thiên Chúa đã khơi dậy niềm vui to lớn thế nào thì giờ đây, 
	thay vào đó, là một nỗi buồn sâu xa không kém. (Sđd, trang 234).</span></p>
	<p class="MsoNormal"><b><i><span style="font-size:14.0pt">2. Đến mắt Chúa 
	nhìn các môn đệ</span></i></b></p>
	<p class="MsoNormal"><span style="font-size:14.0pt">- Người thanh niên giàu 
	có vừa đi khỏi, Đức Giêsu liền đưa mắt nhìn các môn đệ đang &quot;ở chung quanh 
	Người”.</span></p>
	<p class="MsoNormal"><span style="font-size:14.0pt">+ Người tuyên bố: &quot;những 
	người giàu có thì khó vào Nước Thiên Chúa biết bao”. Người còn làm cho các 
	môn đệ sững sờ hơn khi nhấn mạnh theo kiểu phương Đông: &quot;Con lạc đà chui qua 
	lỗ kim còn dễ hơn người giàu vào Nước Thiên Chúa”.</span></p>
	<p class="MsoNormal"><span style="font-size:14.0pt">+ J. Potin giải thích: 
	&quot;Các môn đệ càng cảm thấy sửng sốt hơn nữa vì theo cách giữ đạo thời đó, thì 
	càng giàu càng có nhiều thuận lợi. Có tiền thì người giàu có thể dâng lễ vật 
	cho Thiên Chúa theo Luật buộc để được xá tội, có thể dâng cúng một phần mười 
	tài sản mà các tư tế đòi, hoặc có thể bố thí cho người nghèo. Dường như có 
	một thoả thuận ngầm giữa Thiên Chúa và những người giàu. Như vậy, giàu có 
	của cải không phải là dấu chỉ của người đẹp lòng Thiên Chúa đó sao?&quot; (Sđd, 
	trang 234).</span></p>
	<p class="MsoNormal"><span style="font-size:14.0pt">Bởi đó mới có câu hỏi: 
	Thế thì ai có thể được cứu rỗi? Nếu người giàu không được cứu rỗi, thì còn 
	ai có thể được? J. Potin giải thích tiếp: &quot;Nếu họ theo sát lối tư duy của 
	đạo truyền thống, những người không thể có đủ tiền mua những lễ vật dồi dào, 
	không mua được những bộ chén dĩa cần thiết để giữ luật lệ sạch sẽ; còn người 
	giàu, họ có thể mà!&quot; (Sđd, trang 235).</span></p>
	<p class="MsoNormal"><span style="font-size:14.0pt">+ Nhìn các môn đệ một 
	lần nữa, Đức Giêsu nói thêm: &quot;Đối với loài người thì không thể được, nhưng 
	đối với Thiên Chúa thì không phải thế, vì đối với Thiên Chúa mọi sự đều có 
	thể được”. Đây là lời tuyên xưng niềm tin cậy đã ghi một dấu ấn quan trọng 
	trong lịch sử Kitô giáo ngay từ buổi đầu. Thiên thần đã chẳng tuyên bố với 
	Apraham về việc Sara sẽ làm mẹ, dù bà hiếm muộn tuổi già: &quot;Có phép lạ nào mà 
	Chúa không thể thực hiện được?”. Thiên thần đã chẳng tuyên bố với Đức Maria 
	về việc bà Êlisabét sắp sinh con trong lúc tuổi già: &quot;Bởi vì không có gì mà 
	Thiên Chúa không làm được&quot; đấy sao? Chúng ta không được cứu nhưng việc thực 
	thi các lề luật, hoặc nhờ những của lễ sang quí giá, hay nhờ việc từ bỏ, hy 
	sinh anh hùng; ơn cứu độ là ân huệ cần phải đón nhận, chính Thiên Chúa đưa 
	ta vào Nước Trời, ân sủng cao cả của Người có thể làm nên những việc lạ 
	lùng. Câu nói trên của Đức Giêsu là một lời cổ vũ làm cho cái khó của sứ 
	điệp trước giảm nhẹ đi. Câu chuyện kết thúc khi Phêrô hỏi: “Thầy coi, chúng 
	con bỏ mọi sự mà theo Thầy”? Đức Giêsu hé mở cho thấy niềm vui ‘trăm lần’ 
	những gì đã từ bỏ, niềm vui ấy, bất cứ ai đã bỏ mọi sự vì Người và vì Tin 
	Mừng sẽ cảm nghiệm được ở đời này và đời sau. Nhưng Người cũng không che 
	giấu những cuộc bách hại đang chờ họ. J. Potin kết luận: &quot;Người môn đệ phải 
	tham gia vào việc rao giảng Tin Mừng với Đức Giêsu. Nhưng cũng như Người, 
	giữa niềm vui về những điều thiện hảo của Nước Chúa, họ phải chuẩn bị để 
	chịu đựng những cuộc bách hại. Ngay từ buổi đầu Đức Giêsu đã đào tạo họ theo 
	chiều hướng này! Phạm trù để phán xử đều bị đảo lộn, người giàu mà ta trông 
	thấy đang ở chỗ nhất trong Nước Trời, nay bị đưa xuống chỗ rốt hết. Còn môn 
	đệ và người nghèo được mời lên ngồi vào chỗ nhất, sau khi đã cùng Thầy mình 
	trải qua thử thách của sự bách hại”. (Sđd, trang 235).</span></p>
	<p class="MsoNormal"><b><span style="font-size:14.0pt">BÀI ĐỌC THÊM.</span></b></p>
	<p class="MsoNormal"><b><i><span style="font-size:14.0pt">1. Con đường khó 
	đi</span></i></b></p>
	<p class="MsoNormal"><span style="font-size:14.0pt">Đức Giêsu lên đường. Ta 
	sẽ biết con đường ấy dẫn đến đâu: &quot;Này chúng ta lên Giêrusalem và Con Người 
	sẽ bị nộp…”. Ngay lúc ấy, có một người đến tìm Người. Anh ta đi tìm sự sống, 
	sự sống đời đời. Anh ta đã nghiêm túc tìm kiếm bằng con đường tuân giữ các 
	giới răn: &quot;Tất cả những điều đó, tôi đã tuân giữ từ thuở nhỏ”. Anh ta cảm 
	thấy cần phải tiến xa hơn, nên đến hỏi Chúa: &quot;Tôi phải làm gì?”. Và Đức 
	Giêsu đem lòng yêu mến anh. Người yêu mến sự tìm kiếm và lòng quảng đại của 
	anh. Người chỉ đường cho anh: &quot;Anh chỉ còn thiếu một điều: hãy đi bán những 
	gì anh có…” Nhưng con đường này làm người thanh niên khiếp sợ bởi vì anh ta 
	có nhiều của cải? Con đường này cũng khiến các môn đệ khiếp sợ vì họ đã bỏ 
	mọi sự mà theo Chúa: &quot;Như vậy thì ai có thể được cứu?” Bấy giờ, Đức Giêsu 
	mời gọi nhìn vào cái vô hình. Người bảo đảm với người thanh niên: “Anh sẽ 
	được kho tàng ở trên trời? Nói với Phêrô, Người hứa ban &quot;gấp trăm lần&quot; và 
	mai sau được sống đời đời. Như Đức Giêsu, số phận của các môn đệ được sắp 
	đặt trên nền tảng của sự vĩnh cửu. Vật đặt cược chính là sự sống đời đời. Và 
	cái khó ở đây là phải ưu tiên cho cái vô hình trước cái hữu hình ta đang có. 
	“Đối với loài người thì không thể được”. Đây là một cuộc Vượt qua của Đức 
	Giêsu. Đức Giêsu sắp hy sinh mạng sống. Người mời gọi ta theo Người, từ bỏ 
	mọi sự vì Người và vì Tin Mừng. Hy sinh mạng sống vì những điều này cũng 
	đáng lắm, nhưng thực hiện cuộc vượt qua này trong đức tin và không có cái 
	hữu hình lôi cuốn mình là điều không phải dễ. Chỉ có quyền năng Thiên Chúa 
	mới có thể thực hiện điều đó nơi ta: đối Thiên Chúa mọi sự đều có thể được? 
	Nhưng còn cần ta để cho Người thực hiện.</span></p>
	<p class="MsoNormal"><b><i><span style="font-size:14.0pt">2. Bước vào con 
	đường khôn ngoan đích thực, khôn ngoan của Thiên Chúa.</span></i></b></p>
	<p class="MsoNormal"><span style="font-size:14.0pt">Đức Kitô là Sự Khôn 
	Ngoan Thiên Chúa nhập thể. Ai đặt tin tưởng vào Đức Kitô, thì từ nay sẽ 
	không theo sự khôn ngoan nào ngoài Lời của Đức Kitô. Thư gởi tín hữu Do Thái 
	dạy ta điều này rất rõ. Đối với người Kitô hữu, Đức Kitô, Lời chân thật của 
	Thiên Chúa trở nên một tiêu chuẩn tối hậu để nhận biết sự khôn ngoan đích 
	thực. Bởi vậy, lời của Đức Giêsu tuy có vẻ điên rồ trong cách suy luận của 
	ta, nhưng vẫn là lời khôn ngoan hơn bất cứ danh ngôn phàm trần nào.</span></p>
	<p class="MsoNormal"><span style="font-size:14.0pt">Chính điều đó đã thể 
	hiện trong truyện người thanh niên giàu có theo Tin mừng Máccô. Anh chạy đến 
	Đức Giêsu. Anh đi tìm sự khôn ngoan. Lạy Thầy nhân lành, tôi phải làm gì để 
	được sự sống đời đời? Đức Giêsu nói theo lương tâm đạo đức ngay thẳng của 
	ngươi thời đó, Người nhắc nhở anh về những giới răn của luật Môsê. Nhưng tất 
	cả các giới răn đó anh đã giữ cặn kẽ từ nhỏ. Nếu anh đến tìm Chúa, là vì anh 
	khao khát điều gì khác, điều mà việc tuân giữ các giới răn đã không thoả mãn 
	được.</span></p>
	<p class="MsoNormal"><span style="font-size:14.0pt">Đức Giêsu chăm chú nhìn 
	anh. Trước khát vọng của anh, Người ban cho anh một thời mới mẻ. Người mở ra 
	trước mắt anh một con đường, mà dù có trung thành cặn kẽ mấy đi nữa, anh 
	cũng không nghĩ ra. Người đề nghị với anh một điều có vẻ điên rồ trước mắt 
	người đời: Hãy đi bán những gì anh có mà cho người nghèo, rồi hãy đến theo 
	Tôi.</span></p>
	<p class="MsoNormal"><span style="font-size:14.0pt">Ta chỉ hiểu những lời 
	này qua hệ luỵ chúng gây ra trong cuộc sống của ta thôi. Nào là bỏ tất cả, 
	mất tất cả, bán tất cả, cho tất cả. Nhưng điều quan trọng không ở đó. Điều 
	quan trọng nằm ở phần thứ hai của câu nói: Rồi hãy đến theo Tôi! Theo Đức 
	Giêsu là theo Lời Thiên Chúa, là theo Sự Khôn Ngoan Thiên Chúa. Theo Đức 
	Giêsu là muốn Sự Khôn Ngoan Thiên Chúa hơn tất cả mọi sự. Chỉ có lòng yêu 
	mến như vậy, tuy không thấy, không nắm bắt được, mới biện minh cho hành vi 
	từ bỏ tất cả mọi sự được. Khốn nỗi, việc mất đi mọi sự che lấp chân trời 
	rộng mở, cản trở ta cảm nghiệm được Sụ Khôn Ngoan đích thực của Thiên Chúa. 
	Theo Đức Giêsu là dám liều mất tất cả. Và đó là điều Chúa đòi hỏi. Bạn có đủ 
	tin tưởng vào Tôi để nghe theo lời tôi khuyên nhủ không? Thực sự, bạn chỉ 
	cảm nghiệm được giá trị của nó sau này thôi! Còn lúc này, bạn có thể tin tôi 
	không, khi tôi nói rằng bạn sẽ được thoả lòng?</span></p>
	<p class="MsoNormal"><span style="font-size:14.0pt">Thật ra, Đức Giêsu đặt 
	người thanh niên vào đúng vị trí của ông Apraham. Cha của Người trong đức 
	tin. Người đề nghị với anh hãy tin và hãy tín nhiệm vào Lời vừa đòi hỏi vừa 
	hứa hẹn.</span></p>
	<p class="MsoNormal"><span style="font-size:14.0pt">Tin Mừng thuật rằng: 
	người thanh niên bỏ ra về, bởi vì anh có nhiều của cải. Và Tin Mừng cũng nói 
	rõ thêm: Anh sa sầm nét mặt. Niềm vui đã tan biến. Khát vọng chân thật mà 
	người thanh niên bộc lộ lúc ban đầu gặp Chúa, bây giờ tàn lụi, tắt ngấm. Nó 
	không còn có thể làm nẩy sinh niềm vui đến từ lòng khát vọng sống động.</span></p>
	<p class="MsoNormal"><span style="font-size:14.0pt">Trình thuật này được 
	viết ra không phải để chúng ta buồn lòng về trường hợp người thanh niên ấy, 
	nhưng để Lời Chúa đánh động tâm hồn ta. Lời Chúa cũng muốn vươn tới khát 
	vọng chân thật của ta, cũng muốn khát dậy đức tin chân thật nơi ta, Người 
	muốn đưa ta vào con đường khôn ngoan chân thật, là Khôn Ngoan của Thiên Chúa.</span>&nbsp;</td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center">&nbsp;&nbsp; <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;<a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/suyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;</td></tr></table><p style="text-align: center">&nbsp;</p>

PHP File Manager