File "07.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN/_Nam_B/2012/CN XXVIII TN B/07.htm
File size: 11.38 KiB (11653 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa nhật XXVIII thường niên - Năm B</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa nhật XXVIII thường niên - Năm B; suy niệm, tinmung.net, DongCong;"><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
-->
</style>
<!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000">Chúa nhật XXVIII thường niên - Năm B</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
LỰA CHỌN HAI KHO TÀNG</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
<span style="font-size:8pt; font-style:italic">Trích trong ‘Niềm Vui
Chia Sẻ</span></td></tr><tr>
<td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal"><i><span style="font-size:14.0pt">Một bác nông dân
người Anh có dịp nghe John Wesley giảng thuyết. John Wesley là một nhà giảng
thuyết nổi tiếng: hôm ấy ông giảng về việc sử dụng tiền của. Wesley bắt đầu
bài giảng bằng tư tưởng; Phải ra công tích luỹ tối đa, phải dùng hết khả
năng tìm cách làm giàu. Bác nông dân gật gù bảo người bạn ngồi bên cạnh:
Đúng lắm! Rồi wesley triển khai điểm thứ hai: Phải tiết kiệm tối đa. Ông lên
án thói phung phí tiêu xài quá đáng. Bác nông dân xuýt xoa: bài giảng tuyệt
vời! Cám ơn Chúa, mình vẫn sống tiết kiệm. Cuối cùng, nhà giảng thuyết đi
tới điểm thứ ba: Phải chia sẻ tối đa. Hãy coi hoàn cảnh thiếu thốn của người
chung quanh là thuộc trách nhiệm của mình. Nghe đến đây, bác nông dân lắc
đầu rồi bỏ nhà thờ đi ra…</span></i></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-size:14.0pt">Anh chị em thân mến</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-size:14.0pt">Chàng thanh niên giàu có
trong Tin Mừng hôm nay cũng thế. Anh muốn theo Chúa Giêsu để được sống đời
đời. Nhưng khi nghe Chúa Giêsu bảo: “Hãy về bán những gì anh có mà bố thí
cho người nghèo, anh sẽ được một kho tàng trên trời. Sau đó, hãy đến theo
tôi”. “Nghe lời đó, anh ta sa sầm nét mặt và buồn rầu bỏ đi, vì anh ta có
nhiều của cải”. Chúa Giêsu đưa mắt nhìn anh ta và đem lòng thương tiếc, vì
anh ta vốn là một người rất tốt. Anh đã tuân giữ các điều răn của Chúa từ
thuở nhỏ. Chúa Giêsu tỏ ra thán phục anh ta, nhưng đồng thời Ngài lại cho
anh ta thấy rõ: Kitô Giáo không phải chỉ là việc tuân giữ các điều răn một
cách tiêu cực: “Không giết người, không ngoại tình, không trộm cắp, không
làm chứng gian, không làm hại ai…”. Kitô giáo mang tính tích cực hơn nhiều.
Chúa Giêsu nói thẳng với anh chàng giàu có: anh chưa bao giờ làm gì gây
thiệt hại cho ai, vì anh có nhiều tiền của, có vợ đẹp con khôn, đâu cần phải
đi ăn trộm, ăn cướp hay ngoại tình… nhưng anh đã làm gì để giúp đỡ ai chưa?
Anh đã dùng tiền của để cho kẻ đói ăn, cho kẻ khát uống, cho người trần trụi
ăn mặc, cho kẻ vô gia cư có nơi trú ngụ chưa? Chính khi nghe điều này, anh
chàng giàu có kia đã nhận ra mình vẫn còn nhiều khiếm khuyết biết bao. Vì
vậy, Chúa Giêsu mới thách thức anh: Nếu muốn theo Tôi, anh hãy thay đổi cách
nhìn đi. Đừng chỉ nhắm đến sự tốt lành một cách tiêu cực, chẳng hạn như
không gây thiệt hại cho ai. Anh hãy nhắm sống tốt lành một cách tích cực
hơn, chẳng hạn như giúp đỡ những người nghèo đói. Cứ thực hành điều này, anh
sẽ tìm thấy hạnh phúc ngay trong cuộc sống này và cả trong cuộc sống mai
sau. Thách đố Chúa Giêsu đặt ra cho chàng thanh niên giàu có có thể tóm lược
như sau: Anh có dám chấp nhận mọi thiệt thòi để đạt được cuộc sống vĩnh cửu
mà anh mong muốn không? Anh có quan niệm bước theo Tôi là bị thiệt thòi
không? Nghĩa là anh có sẵn sàng hy sinh của cải của anh để được sống đời đời
không? Anh chàng giàu có trả lời: Thưa Thầy, tôi cũng muốn theo Thầy lắm,
nhưng tôi không muốn chấp nhận sự thiệt thòi kia! Thế là chàng thanh niên
giàu có đành từ chối lời mời gọi của Chúa Giêsu. Việc sử dụng của cải ngoài
mục đích lo riêng cho bản thân và gia đình xem ra là một hy sinh quá lớn đối
với anh.</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-size:14.0pt">Nhiều người trong chúng
ta có lẽ cũng giống như chàng thanh niên giàu có kia. Chúng ta biết rõ mình
có thể trở thành một Kitô hữu tốt hơn, nhưng chúng ta vẫn thiếu nhiệt tình
để sống tích cực Tin Mừng của Chúa. Chúng ta đã tuân giữ các điều răn, nhưng
chúng ta vẫn chưa đủ quảng đại đối với những người túng thiếu, trần trụi,
đói khát. Vì việc đó đòi hỏi chúng ta phải hy sinh, phải chấp nhận thiệt
thòi, đau khổ, phải can đảm và phải khôn ngoan sáng suốt để nhận ra rằng sự
hy sinh đó là cần thiết để đem lại bình an và niềm vui trong tâm hồn. Và để
có thể hy sinh và chấp nhận những thiệt thòi đau khổ đó, điều hết sức quan
trọng là phải có một động lực mạnh để thúc đẩy ta, và động lực đó chính là
tình yêu: yêu Chúa và yêu người. Tình yêu đó sẽ thúc đẩy chúng ta làm nhiều
hơn những đòi hỏi tiêu cực của các điều răn: không hại người, không gian
dối, không trộm cắp… Một thanh niên yêu một thiếu nữ sẽ không chỉ hài lòng
với việc không làm hại nàng, không nói dối, không xúc phạm đến nàng. Tình
yêu khiến anh phải làm tích cực hơn như thế rất nhiều, vì nếu không làm hơn
được như thế, chắc chắn đó không phải là tình yêu. Cũng vậy, nếu chúng ta
chỉ hài lòng với những điều răn Chúa dạy, chúng ta chỉ là người “quen biết”
Chúa chứ chưa phải là người yêu Chúa. Nếu chúng ta không muốn làm điều gì
tích cực hơn nữa, chính là vì chúng ta thiếu tình yêu. Chúng ta chưa yêu
Chúa và chưa yêu tha nhân.</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-size:14.0pt">Rất nhiều người trong
chúng ta có tâm trạng hài lòng vì đã được biết Chúa, tự mãn vì mình đã giữ
các điều răn của Ngài từ thuở nhỏ, giống như chàng thanh niên giàu có trong
Tin Mừng. Đó là một điều rất đáng khen, vì Thiên Chúa cũng rất hài lòng vì
chúng ta đã sống được như vậy. Chính Chúa Giêsu cũng đã nhìn chàng thanh
niên đó một cách thiện cảm và đem lòng yêu thương. Nhưng qua Tin Mừng hôm
nay, Chúa Giêsu còn kêu mời chúng ta đi xa hơn một bước nữa, đó là sẵn sàng
hy sinh nhiều hơn nữa cho Chúa và cho anh em. Đang khi bên cạnh chúng ta còn
biết bao nhiêu người nghèo khổ túng thiếu, cần đến sự giúp đỡ cụ thể của
chúng ta. Chúng ta không thể nói mình yêu Chúa mà lại làm ngơ hay phớt lờ
những nhu cầu của họ. Tình yêu thúc đẩy chúng ta phải làm một cái gì cụ thể
để thoả mãn phần nào những nhu cầu thiết yếu của anh em. Và chúng ta cũng
cần có con mắt nhận xét và tâm hồn nhạy bén để nhận ra những nhu cầu ấy nơi
những người sống gần mình nhất.</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-size:14.0pt">Chàng thanh niên nghe
Chúa Giêsu nói phải phân phát tiền của cho người nghèo, anh đã buồn rầu bỏ
đi, vì anh quá thiết tha với tiền của. Từ đó Chúa Giêsu đưa ra nhận định:
“Người giàu có khó vào được Nước Trời”. “Khó vào” chứ không phải là không
vào được, nếu không biết chia sẻ, giúp đỡ những người túng thiếu, nghèo đói,
để được một kho tàng trên trời. Dĩ nhiên, tiền của cần cho cuộc sống, nhưng
tiền của dễ làm cho con người trở nên mù quáng và ích kỷ. “Tiền của là đầy
tớ tốt nhưng là ông chủ xấu”. Tiền của là đầy tớ đắc lực cho mọi người,
nhưng khi chúng ta coi tiền của như một ông chủ, thì lúc đó nó sẽ trở thành
ông vua thống trị với những luật lệ ác nghiệt của nó, nó hành hạ, sai khiến
chúng ta như tên nô lệ. Vì thế, Chúa đã nói: “Không ai vừa làm tôi Thiên
Chúa lại vừa làm tôi tiền của” (Lc 16,13). Phải lựa chọn một.</span></p>
<p class="MsoNormal"><span style="font-size:14.0pt">Chúa Giêsu đã tỏ ra
tuyệt đối trong đòi hỏi của Ngài: “Ai trong anh em không từ bỏ tất cả của
cải mình có, thì không thể làm môn đệ Thầy” (Lc 14,33). Từ bỏ của cải không
nhất thiết là từ bỏ quyền sở hữu. Từ bỏ đây, đối với đa số Kitô hữu là có
của mà lòng không tham lam, không nô lệ cho tiền của. Có của mà biết dùng
của để mua sắm kho tàng không bao giờ hư nát trên trời. Có của mà biết quan
tâm đến nhu cầu của người khác, coi hoàn cảnh thiếu thốn của người chung
quanh là thộc trách nhiệm của mình. Đó phải là cách sống của tất cả những ai
muốn thực sự là môn đệ của Chúa Kitô.</span></p>
</td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/suyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center"> </p>