File "hoc-vien-da-lat.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN/_Nam_B/2012/CN XVIII TN B/hoc-vien-da-lat.htm
File size: 11.96 KiB (12250 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa nhật XVIII thường niên - Năm B</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa nhật XVIII thường niên - Năm B - Mình và Máu Chúa Kitô; suy niệm, tinmung.net, DongCong, "><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
-->
</style>
<!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000">Chúa nhật XVIII thường niên - Năm B</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
LƯƠNG THỰC SIÊU NHIÊN</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
<a name="_Toc236446098">
<span lang="EN-US" style="font-size: 8pt; font-style:italic; font-weight:400">Gợi ý bài giảng của Giáo
Hoàng Học Viện Đà Lạt</span></a></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal"><b>
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
CHÚ GIẢI CHI TIẾT</span></b></p>
<p class="MsoNormal"><b><i>
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
“Thiên Chúa đã niêm ấn": Con Người đến từ trời và các</span></i></b><span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
dấu chỉ Người hoàn tất là những hành vi qua đó Thiên Chúa bảo đảm rằng sứ
mệnh Người là đích thực (3,33) và nhân loại có thể nhờ Người mà chiếm được
sự sống vĩnh cửu. Một vài nhà chú giải coi công thức "niêm ấn" là một ám chỉ
đến phép rửa của Chúa Giêsu, vì họ thấy cùng từ ngữ đó được dùng trong thần
học phép Rửa tội (x. Ep 1, 13; 4,30; Kh 7,3-4). </span></p>
<p class="MsoNormal"><b><i>
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
"Công việc của Thiên Chúa ... là các người tin vào Đấng Ngài đã sai đến":
Gioan sử dụng, bằng cách nhuận sắc</span></i></b><span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
lại một thành ngữ của Phaolô (Rm 3,18) và duy nhất hóa tất cả thái độ của
Kitô hữu thành đức tin vào Đấng Thiên Chúa sai đến.</span></p>
<p class="MsoNormal"><b><i>
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
"Vậy thì ông làm dấu chỉ gì để chúng tôi thấy mà tin ông":</span></i></b><span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Lời yêu cầu này không có đáp trả, bởi vì không thể đáp trả Chẳng một dấu chỉ
nào có thể minh chứng (mặc dầu nhiều dấu chỉ gợi lên cho thấy) Chúa Giêsu là
sứ giả Thiên Chúa sai. Một bằng chứng có tính cách ép buộc bất thành hóa
công việc của Thiên Chúa là tin vào Chúa Giêsu. Ở đây những người đối thoại
với Chúa Giêsu bắt đức tin lệ thuộc việc chứng kiến những điềm lạ vĩ đại;
theo họ, Đấng Thiên sai phải hoàn tất được nhiều phép lạ trổi vượt các phép
lạ mà Israel xưa từng mục kích (x. Mc 8,11; Mt 16,1; 12,38), đặc biệt những
phép lạ thời Xuất hành. "Ngài đã cho họ ăn bánh bởi trời xuống": Việc ban
manna hằng ngày trong sa mạc đã được nhiều tiến sĩ luật xem như là dấu lạ
lớn nhất của thời Xuất Hành (Xh 16, 15; Ds 11,7; 21,5; Đn 8,3; Kn 16,20; ở
đây, Gioan trích dẫn Tv 78,24.</span></p>
<p class="MsoNormal"><b>
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
KẾT LUẬN</span></b></p>
<p class="MsoNormal">
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Một lần nữa, Chúa Giêsu đưa thính giả của Người trở lại mầu nhiệm Con Người
(c.27), nghĩa là nghĩ đến nhân vật thần thiêng mà Đanien đã thấy bên cạnh
Thiên Chúa (Đn 7,13 - 14), nhân vật của tương lai thiên sai. Đến từ trời,
Con Người, tức Chúa Giêsu, sẽ là sứ giả đích thực của Cha, được thánh hiến
để thi hành sứ mệnh và được xác nhận qua các phép lạ của Người. Hơn hẳn
Môisen trong các dấu lạ cũng như trong chính bản thân (c.32), Người sẽ phát
ban một thứ lương thực siêu nhiên cho những kẻ theo Người.</span></p>
<p class="MsoNormal"><b>
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Ý HƯỚNG BÀI GIẢNG</span></b></p>
<p class="MsoNormal">
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
1) "Hãy lao công đừng vì lương thực hư nát, nhưng vì lương thực sẽ lưu lại
mãi đến sự sống đời đời (c.27). Y như nước luôn múc từ giếng không làm giảm
cơn khát của người đàn bà xứ Samaria (4,13), thì "lương thực hay hư nát"
cũng chẳng có sức làm chúng ta no thỏa, bảo đảm cho chúng ta một cuộc sống
lâu dài và đích thực; vì một khi ăn vào, nó liền bị tiêu hóa và cuối cùng
duy trì tính háu ăn của ta, nhận chìm chúng ta vào sự lệ thuộc bắt buộc, bất
lực, tha hóa của khát vọng không bao giờ nguôi, của lòng ao ước đưa tới thất
vọng vì sự chết. Của ăn trần thế, cho dù thú vị nhất thời đến đâu vẫn không
thể làm no thỏa tâm hồn của con người. Thay vì cố gắng đổ đầy túi thèm khát
vô đáy của xác thịt, chúng ta phải "ra công làm việc vì thức ăn lưu lại mãi
đến sự sống vĩnh cửu, nghĩa là thức ăn biến đổi chúng ta nên những con người
sống chính cuộc sống của Thiên Chúa và hiệp thông vào nguồn phát sinh không
bao giờ cạn của Người. Lúc đó niềm ao ước và cơn đói khát của chúng ta sẽ
không còn ám ảnh chúng ta nữa; và thay vì lo lắng thái quá cho việc sinh
nhai (x. Mt 6,25tt), chúng ta sẽ "đói khát sự công chính" (Mt 5,6), sẽ tìm
được của ăn là làm theo ý Thiên Chúa chúng ta (Ga 4,34).</span></p>
<p class="MsoNormal">
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
2) "Chúng tôi phải lao công vào việc nào của Thiên Chúa” (câu 28). Câu hỏi
xem ra nói lên thiện chí của những người đối thoại với Chúa Giêsu. Nhưng
theo văn mạch, nó thật là hàm hồ để được "ăn no nê" (c.26), người ta tỏ ra
sẵn sàng đặt một giá nào đó; những công việc tốt họ sẽ thực thi làm cho họ
xứng đáng ăn bánh bởi trời, họ tưởng như vậy. Đó là phản ứng thuần bản năng
của tôn giáo loài người trong việc "bán buôn" với Thiên Chúa. Chúng ta chấp
nhận làm tròn mọi điều kiện Ngài đặt ra, miễn là về phía Ngài, Ngài bảo đảm
lợi ích cho chúng ta.</span></p>
<p class="MsoNormal">
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
3) Nhưng Chúa Giêsu không quan tâm đến lối tiểu xảo đó "Công việc của Thiên
Chúa, tức là các ngươi tin vào Đấng Ngài đã sai" (câu 29). Người đảo ngược
viễn tượng: không còn vấn đề các công việc của chúng ta, việc mặc cả thô bỉ
của chúng ta với Thiên Chúa nữa, nhưng là công việc mà Thiên Chúa hoàn thành
trong chúng ta: đức tin vào Đấng Ngài sai đến. Điều này đòi hỏi ở chúng ta
một cái gì khác hơn điều chúng ta đã dự liệu: không còn là một cái tối thiểu
khiến chúng ta nên sòng phẳng một cách rẻ tiền, cũng chẳng là những dấu lạ
nhân đức làm cho Thiên Chúa trở thành người mắc nợ chúng ta, song là việc
cởi mở đón nhận hoạt động của Ngài, hoạt động biến đổi chúng ta tự căn để,
làm ta trở về với Chúa Giêsu và đem chúng ta vào trường học của Người. Để
Thiên Chúa xâm nhập như thế vào đời sống chúng ta và ra công làm việc, điều
đó làm chúng ta sợ hãi, Để biện minh cho sự thối lui trước đòi hỏi này,
chúng ta dùng một chiến thuật để câu giờ và đặt một điều kiện mới: "Vậy thì
Ngài làm dấu gì để chúng tôi thấy mà tin Ngài? Ngài làm việc chi?" (x.
c.30). Trong lúc Chúa Giêsu vừa hoàn thành một dấu chỉ, thì chúng ta muốn ép
Người làm nhiều phép lạ càng lúc càng kỳ diệu hơn để chúng ta trơ trẽn lợi
dụng. Thật ra, chúng ta đã thấy hoạt động của Thiên Chúa trong cuộc đời
chúng ta, nhưng chúng ta luôn bị cám dỗ từ chối tin vào Ngài. Chúng ta luôn
đòi hỏi những bằng cớ chứng minh sự hiện hữu và hoạt dộng của Ngài trong thế
gian, những bằng cớ buộc chúng ta tin từ bên ngoài, trong lúc Thiên Chúa lại
ưa nói cùng chúng ta từ bên trong bằng những dấu chỉ kín đáo vốn để chúng ta
được tự do từ chối lời mời gọi của Ngài. Thiên Chúa muốn được những người
con tự do mến yêu, chứ không muốn những tên nô lệ sợ hãi thờ kính.</span></p>
<p class="MsoNormal">
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
4. "Ai đến với Ta ..." (c.35). Đức tin bao hàm một bước tự ý, một sự dấn
thân. Người ta không thể chỉ ngồi nhìn như khán giả say sưa hay phê bình
những gì Chúa Giêsu làm và nói để rồi tùy cơ lợi dụng. Chúa Giêsu chỉ cho no
thỏa hoàn toàn và dứt khoát những ai dám bước cái bước quyết định của đức
tin. Kẻ tài tử thích nhìn người từ xa thôi sẽ luôn đói. Những ai "đến cùng
Chúa Giêsu” sẽ được tràn đầy hoan lạc và an bình. Kẻ ấy sẽ khám phá hương vị
đích thực của cuộc sống, là sống bình dị như con cái Thiên Chúa giữa đại gia
đình nhân loại được tụ tập quanh Cha.</span></p>
</td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/suyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center"> </p>