File "dau-chi-tinh-thuong-suu-tam.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN/_Nam_B/2012/CN XVIII TN B/dau-chi-tinh-thuong-suu-tam.htm
File size: 12.11 KiB (12404 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa nhật XVIII thường niên - Năm B</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa nhật XVIII thường niên - Năm B - Mình và Máu Chúa Kitô; suy niệm, tinmung.net, DongCong, "><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
-->
</style>
<!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000">Chúa nhật XVIII thường niên - Năm B</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
DẤU CHỈ TÌNH THƯƠNG</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
SƯU TẦM</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal">
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Trong trận nội chiến ở Tây Ban Nha, một anh lính bị thương nặng được đưa về
bệnh viện dã chiến. Anh có hy vọng sẽ được bình phục. Nhưng anh nhất định
không chịu ăn uống gì cả. Các y tá đã tìm mọi cách thuyết phục nhưng anh vẫn
từ chối mọi thức ăn đem tới. Một người bạn thân biết được ý anh muốn được
gặp mặt cha mẹ, nên tình nguyện đi tìm nhà của anh bạn thương binh để báo
tin cho cha mẹ anh đến thăm. Khi người cha chuẩn bị lên đường thì mẹ anh gói
cho con bà một ổ bánh. Anh thương binh vui mừng vì được gặp mặt cha mình,
nhưng anh vẫn chưa chịu ăn. Khi cha lấy từ trong túi xách gói bánh và nói:
“Này con, đây là ổ bánh mẹ con đã làm”. Anh thương binh liền bật dậy tươi
nét mặt thốt lên: “A! bánh mẹ con làm, cho con ăn một miếng đi!” Từ đó anh
mới chịu ăn lại và cũng bắt đầu bình phục.</span></p>
<p class="MsoNormal">
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Thưa anh chị em,</span></p>
<p class="MsoNormal">
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Không có phù phép nào trong tấm bánh của người mẹ. Nhưng có tình yêu là phép
mầu. Bởi kinh nghiệm, anh biết rằng tấm bánh mẹ anh làm gói ghém bao tình
yêu thương mà mẹ dành cho anh. Cũng thế, tấm bánh Chúa Giêsu phân phát cho
đám đông dân chúng ăn no nê là dấu chỉ lòng thương yêu của Thiên Chúa đối
với dân chúng đang đói. Đáng lý ra họ phải nhận ra Thiên Chúa, nhận ra tình
thương của Ngài qua tấm bánh mà họ nhận được, chứ không đòi hỏi cái gì khác
nữa. Nhưng đàng này, sự cứng lòng và đam mê vật chất đã khiến họ không thể
nhận ra mối tương quan giữa tấm bánh và con người làm ra bánh hay nhân ra
bánh nhiều, cũng chẳng nhận ra ý nghĩa của việc Chúa bẻ bánh và chia sẻ cho
họ ăn no: Ngài đã chia sẻ tấm bánh đó như là biểu tượng của chính Thân Thể
Ngài sẽ bị bẻ ra, tan nát, bầm dập trong cuộc khổ nạn và phục sinh. Vì thế,
Chúa Giêsu phải nói thẳng với họ: “Thật, tôi bảo thật các ông, các ông đi
tìm tôi không phải vì đã thấy dấu lạ, nhưng vì các ông đã được ăn bánh no
nê”. Thì ra, họ chạy theo Chúa Giêsu chỉ vì cơm bánh chứ không phải vì tin
Chúa Giêsu là Bánh đích thực ban sự sống đời đời. Dấu lạ bánh mời gọi niềm
tin, chứ không phải để tin thì cần phải có dấu lạ. Chẳng hạn, những người
con biết nhận ra mồ hôi nước mắt, công lao của cha mẹ trong miếng cơm mình
ăn, sẽ chẳng bao giờ đòi hỏi những món ăn đặc sản, ngon miệng, đắt tiền, mới
tin vào tình thương của cha mẹ. Bởi vì họ đã tin vào tình thương của cha mẹ
rồi, và chính nhờ niềm tin đó mà họ đón nhận chén cơm thanh đạm với tất cả
niềm tri ân. Trái lại, những người con suốt đời chỉ biết đòi hỏi hết ăn ngon
đến mặc đẹp, thì chẳng bao giờ thấy được tình thương của cha mẹ, cho dù cha
mẹ có đáp ứng những đòi hỏi của họ tới mức nào đi nữa. Bởi vì cái họ yêu,
các họ tìm, không phải là cha mẹ, nhưng là cơm áo và của cải vật chất.</span></p>
<p class="MsoNormal">
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Không phải tấm bánh làm ra tình thương, mà chính tình thương làm ra tấm
bánh. Thế giới chúng ta ngày ngay thực ra đã không thiếu và không bao giờ
thiếu cơm bánh, nhưng thiếu tình thương, nên bánh đã không được bẻ ra cho
hết mọi người hay nói đúng ra, người ta chỉ bẻ ra cho những người sẵn sàng
làm nô lệ cho họ: bánh cho người nô lệ thì có, nhưng bánh của tình thương
dành cho những con người tự do thì không. Chúa Giêsu đã cho chúng ta thứ
bánh của tình thương. Thứ bánh của tự do, khi Ngài bẻ bánh phân phát cho
người ta và dặn dò: “Anh em phải ra công làm việc, không phải vì lương thực
mau hư nát, nhưng để có lương thực thường tồn đem lại phúc trường sinh”.
Người Do Thái sẵn sàng làm nô lệ, miễn sao bụng được ăn no, nhưng Chúa Giêsu
thì lại muốn cho con người được tự do, nên Ngài đã từ chối không làm phép lạ
cho bánh từ trời rơi xuống, mà chỉ cho nhân loại thứ bánh của niềm tin, đó
chính là bản thân Ngài: “Chính Tôi là Bánh Trường Sinh, ai đến với Tôi,
không hề phải đói, ai tin vào Tôi, chẳng khát bao giờ”.</span></p>
<p class="MsoNormal">
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Anh chị em thân mến,</span></p>
<p class="MsoNormal">
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Đói khát, đó là thảm trạng và là nỗi ám ảnh thường xuyên nhất của nhân loại
cho đến hôm nay. “No, đủ” vẫn là giấc mơ của hàng trăm triệu con người…
Trước khi nói đến Bánh Hằng Sống, Chúa Giêsu đã chạnh thương đám dân nghèo
khổ đi theo Ngài, họ đói, họ không có bánh ăn: “Anh em hay cho họ ăn đi” (Mc
6,37). Lời này mời gọi chính chúng ta hãy cho kẻ đói ăn, cho kẻ khát uống.
Và khi đã khởi sự cảm thông, chia sẻ cơm bánh với họ. Ngài đã cảm thông và
chia sẻ, nhưng không chỉ dừng lại ở đó. Ngài đã mạc khải cho họ chân lý về
Bánh Hằng Sống, nhưng không hề lãng quên, hay nhắm mắt trước cơn đói đang
dày vò họ. Đó là hai khía cạnh gắn liền với nhau không thể tách rời hoặc
thiếu một trong hai trong đời sống đạo của chúng ta.</span></p>
<p class="MsoNormal">
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Trên một bình diện khác, bình diện nhân linh, đói khát quả thực là một đặc
tính riêng biệt của con người, nếu hiểu đói khát là khả năng khai mở, tiếp
nhận, khát vọng, thì thực sự không có điều gì có thể lấp đầy nỗi khao khát
vô hạn của con người. Vì tự thân con người đã làm một “khao khát vô biên”,
“khao khát tuyệt đối”, và chỉ con người mới có khả năng đó. Thánh Augustinô
đã nói lên điều này một cách thấm thía từ kinh nghiệm sống của Ngài: “Chúa
đã dựng nên con cho Chúa, và tâm hồn con còn thao thức mãi cho tới khi được
an nghỉ trong Chúa” (Tự thuật). Chúa Giêsu hẳn muốn khơi dậy nơi chúng ta
niềm khao khát này khi Ngài nói: “Hãy ra công làm việc không phải vì lương
thực mau hư nát, nhưng để có lương thực thường tồn đem lại phúc trường sinh
là thứ lương thực Con Người sẽ ban cho anh em” (Ga 6,27).</span></p>
<p class="MsoNormal">
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Anh chị em thân mến,</span></p>
<p class="MsoNormal">
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Nếu sự đói khát là một mối phúc trong tám mối phúc thật: “Phúc cho người đói
khát sự công chính”(Mt 5,6) thì phải chăng, “không biết đói khát”, tự mãn
với chính mình, không còn muốn nâng cao khát vọng của mình, là một “mối hoạ”
không những cho bản thân mà còn cho gia đình và cho cộng đồng nhân loại.</span></p>
<p class="MsoNormal">
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
“Chính Tôi là Bánh Hằng Sống”: Khẳng định long trọng của Chúa Giêsu không
một chút mông lung, mơ hồ. Một ý tưởng, một lý tưởng hay lý thuyết thì có
thể mơ hồ, nhưng một con người có danh xưng cụ thể thì không. Bánh sự sống,
lương thực đem lại sự sống và là sự sống vĩnh cửu, bất hoại, chính là bản
thân Chúa Giêsu. Và để đón lấy một con người, một Đấng làm sự sống và lẽ
sống cho mình, thì “công việc” phải làm là “đến với” và “tin vào” Ngài. Vì
thế kẻ đến nhận lãnh “Lời Hằng Sống” và “Bánh Sự Sống” khác nào người được
đưa vào “kho tuý luý yêu thương”- như kiểu nói của Thánh Basiliô- “Lạy Chúa
là thức ăn, thức uống của con. Càng ăn, con càng đói; càng uống, con càng
khát; càng sở hữu, con lại càng ước ao”.</span></p>
<p class="MsoNormal">
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
“Đến với” và “tin vào”, khao khát và no thoả. Đó là hành trình của tình yêu,
một hành trình vô giới hạn, không cùng, là sự cất cánh của tình yêu càng lên
cao, càng lên cao mãi không thôi… Mỗi lần rước lấy Tấm Bánh Hằng Sống chúng
ta phải cảm nghiệm được Chúa Giêsu như tâm điểm luôn thu hút chúng ta đến
với Ngài và đến với nhau, làm cho tất cả nên một, một tấm bánh duy nhất:
Bánh của tình thương.</span></p>
</td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/suyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center"> </p>