File "cuoc-san-tim-sai-lam-barclay.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN/_Nam_B/2012/CN XVIII TN B/cuoc-san-tim-sai-lam-barclay.htm
File size: 18.52 KiB (18965 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa nhật XVIII&nbsp; thường niên - Năm B</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa nhật XVIII  thường niên - Năm B - Mình và Máu Chúa Kitô;  suy niệm, tinmung.net, DongCong, "><style>
<!--
	.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
	{color:blue;
	text-decoration:underline;
	text-underline:single;
	text-decoration:none underline;
	text-line-through:none;
	vertical-align:baseline}
-->
</style>
<!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000">Chúa nhật XVIII&nbsp; thường niên - Năm B</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
	CHÍNH LÀ BÁNH TỪ TRỜI XUỐNG</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right"><a name="_Toc236446094">
	<span lang="EN-US" style="font-size: 8pt; font-style:italic; font-weight:400">Chú giải của William Barclay</span></a></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
	<p class="MsoNormal"><b>
	<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
	CUỘC SĂN TÌM SAI LẦM (Ga 6,22-27)</span></b></p>
	<p class="MsoNormal">
	<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
	Đám đông dân chúng vẫn nán lại bên kia bờ hồ. Vào thời Chúa Giêsu, người ta 
	không cần mở cửa văn phòng theo một giờ nhất định. Họ có thì giờ chờ Chúa 
	Giêsu trở lại với họ, họ chờ vì họ thấy chiếc thuyền các môn đệ chèo đi 
	không có Chúa trong đó nên họ kết luận rằng Chúa Giêsu phải ở gần đây thôi. 
	Chờ đợi một lúc, họ mới biết Chúa không trở lại. Trong vịnh gần đó, có mấy 
	chiếc thuyền nhỏ từ Tibêria đến đậu lại, chắc là tìm chỗ ẩn nấp cơn giông 
	qua đêm. Thế là dân chúng lên các thuyền ấy, vượt biển hồ để trở qua 
	Caphacnaum.</span></p>
	<p class="MsoNormal">
	<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
	Đến nơi, họ vô cùng ngạc nhiên vì thấy Chúa ở đó rồi. Họ hỏi Ngài đến đó bao 
	giờ. Nhưng Chúa Giêsu không trả lời câu hỏi ấy. Đây không phải là lúc để trò 
	chuyện về những việc như vậy. Đời sống thật ngắn ngủi, không có thì giờ để 
	tán gẫu về những chuyến đi. Ngài đi thẳng vào trọng tâm vấn đề. Ngài phán 
	“Các ngươi đã chứng kiến những việc lạ lùng, các ngươi đã thấy ân sủng của 
	Thiên Chúa có thể làm cho cả một đoàn dân đông đảo được ăn no, đáng lẽ tâm 
	trí các ngươi phải suy nghĩ về Thiên Chúa là Đấng đã làm những việc ấy, 
	nhưng thay vào đó, các ngươi lại chỉ nghĩ đến bánh. Dường như Chúa Giêsu có 
	ý nói “Các ngươi chỉ biết đến cái bụng nên không thể nghĩ đến linh hồn 
	mình”.</span></p>
	<p class="MsoNormal">
	<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
	Chrysostom đã nói: “Loài người vốn bị đóng đinh vào những việc thuộc về đời 
	sống”. Đây là những người chẳng bao giờ ngước cao hơn bức tường thành của 
	thế gian, chẳng biết phóng tầm mắt đến chân trời của cõi đời đời. Một đêm 
	nọ, Nã Phá Luân nói chuyện với một người quen, bấy giờ đã khuya lắm, ngoài 
	trời tối đen, hai người đến gần khung cửa, trên trời có những ngôi sao thật 
	xa, trông nhỏ bằng đầu kim, nhấp nháy sáng. Mắt của Nã Phá Luân thì tinh, 
	còn mặt bạn ông đã mờ. Nã Phá Luân chỉ lên trời hỏi: “Anh có thấy các ngôi 
	sao ấy không?”. Người bạn đáp: “Tôi không thấy”, Nã Phá Luân nói: “Tôi thì 
	thấy, đó là chỗ khác nhau giữa tôi với anh”. Người bị buộc chặt vào thế gian 
	chỉ sống được phân nửa đời sống. Chỉ những ai có tầm mắt nhìn xa thấy rộng, 
	nhìn ra các vùng trời xa xăm và thấy được các vì sao mới là người thật sự 
	sống.</span></p>
	<p class="MsoNormal">
	<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
	Chúa Giêsu dạy bằng một câu nói ngắn gọn: “Hãy làm việc không phải vì của ăn 
	hư nát, nhưng vì của ăn còn lại đến sự sống đời đời”. Từ ngàn xưa, ngôn sứ 
	Isaia đã nêu cùng một câu hỏi như vậy: “Sao các ngươi trả tiền để mua đồ 
	không phải là bánh? Sao các ngươi đem công lao mình đổi lấy vật chẳng làm 
	cho no?” (Is 55,2). Có hai thứ đói, đói thể xác mà thực phẩm vật chất có thể 
	thỏa mãn được. Một người có thể giàu như Croesus mà vẫn thấy thiếu một cái 
	gì trong đời.</span></p>
	<p class="MsoNormal">
	<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
	Sau năm 60 SC, xã hội Roma sống trong xa hoa chưa từng thấy. Bấy giờ, người 
	Roma đãi tiệc bằng óc chim công và lưỡi họa mi, người ta ăn uống cho nôn mửa 
	giữa hai bàn ăn, để lần sau thấy ngon miệng hơn. Những bữa ăn đáng giá hàng 
	ngàn Anh kim là chuyện thông thường. Pliny kể lại, thời ấy một mệnh phụ may 
	một chiếc áo cưới dát vàng và dính nhiều châu ngọc trị giá tương đuơng 
	432.000 Anh kim. Nguyên do của những phung phí đó là sự bất mãn sâu xa, sự 
	đói khát không gì thỏa mãn được. Họ tìm đến bất cứ điều gì khiến cuộc đời có 
	được một rung động mới, hương vị mới, vì họ vừa giàu có nhưng lại vừa đói 
	khát vô cùng.</span></p>
	<p class="MsoNormal">
	<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
	Chúa Giêsu thấy quần chúng Do Thái chỉ chú ý đến thỏa mãn thể xác. Họ đã 
	được đãi ăn một bữa dư dật, và họ muốn được ăn nữa. Nhưng có nhiều thứ đói 
	mà chỉ một mình Chúa Giêsu mới làm thỏa mãn được. Đó là đói chân lý, chỉ có 
	Ngài mới ban chân lý cho loài người. Đó là đói tình yêu, chỉ có Ngài mới ban 
	cho họ tình yêu vượt trên tội lỗi và sự chết. Chỉ có Chúa Giêsu mới làm thỏa 
	mãn sự đói khát không xoa dịu được của tâm linh con người.</span></p>
	<p class="MsoNormal">
	<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
	Tại sao Ngài làm được điều đó? Có rất nhiều ý nghĩa qua câu “Bởi vì Thiên 
	Chúa Cha đã đóng dấu trên Ngài”. Trong quyển Phong Tục Phương Đông Tại Xứ 
	Thánh, H. B. Tristam cho biết vài điều thú vị về chiếc ấn trong thế giới cổ. 
	Bên Phương Đông không phải là chữ ký mà là dấu ấn mới có giá trị. Các tài 
	liệu chính trị và thương mại có giá trị khi được in bằng dấu trên mặt nhẫn. 
	Dấu ấn chứng thực cho một bản di chúc, dấu ấn trên miệng bao hay thùng bảo 
	đảm cho vật đựng bên trong. Tristam kể rằng đến người nghèo nhất cũng sử 
	dụng chiếc ấn để chứng thực. Trong những chuyến du hành của ông, khi ký hợp 
	đồng với những người cho thuê lừa, ngựa hoặc khuân vác, họ cũng đóng dấu của 
	họ vào đó để xác nhận rằng họ bắt buộc phải tôn trọng và đồng ý như vậy. Ấn 
	được làm bằng đất nung, kim khí hay kim cương. Trong bảo tàng viện Anh quốc, 
	hầu như có đủ các chiến ấn của của vua Assyri. Dấu ấn được in lên đất sét và 
	miếng đất được gắn vào tài liệu. Nhiều khi tài liệu đã mục nát từ lâu nhưng 
	dấu ấn vẫn còn đó, nếu không có nó thì tài liệu vô giá trị.</span></p>
	<p class="MsoNormal">
	<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
	Người Pharisêu có câu tục ngữ “Dấu ấn của Thiên Chúa là chân lý”. Kinh 
	Talmud chép “Ngày nọ một đại hội các chuyên gia về luật Do Thái đang hội họp 
	đông đảo, họ cùng nhau khóc lóc cầu nguyện, kiêng ăn, bỗng một cuốn sách nhỏ 
	từ trên trời rơi xuống giữa họ. Họ mở cuốn sách ra, trong đó chỉ có một chữ 
	Ameth, nghĩa là chân lý, cho nên các Pharisêu nói “đó là dấu ấn của Chúa”. 
	Ameth do ba mẫu tự Hy Lạp chép lại: aleph là chữ đầu trong mẫu tự, min là 
	chữ chính giữa, tau là chữ cuối cùng. Chân lý của Thiên Chúa là bắt đầu, 
	chính giữa và kết thúc của đời sống.</span></p>
	<p class="MsoNormal">
	<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
	Chính vì thế mà chỉ Chúa Giêsu mới làm thỏa mãn cơn đói đời đời. Ngài được 
	Thiên Chúa đóng ấn, là chân lý của Thiên Chúa nhập thể, chỉ có một mình 
	Thiên Chúa mới làm thỏa mãn cơn đói của tâm linh do chính Ngài tạo nên.</span></p>
	<p class="MsoNormal"><b>
	<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
	VIỆC LÀM DUY NHẤT (Ga 6, 28-29)</span></b></p>
	<p class="MsoNormal">
	<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
	Khi Chúa Giêsu nói đến công việc của Thiên Chúa, người Do Thái nghĩ ngay đến 
	việc lành, làm phước. Người Do Thái tin một người sống tốt lành thì được 
	thưởng ân huệ của Thiên Chúa. Họ chủ trương loài người được chia thành ba 
	hạng: người ngay lành, người xấu xa và người ở giữa hai hạng người đó. Nếu 
	người hạng ba biết làm thêm chỉ một việc lành nữa, thì có thể được chuyển 
	sang hạng người ngay lành. Nên khi hỏi Chúa Giêsu công việc của Thiên Chúa 
	là gì, họ mong Ngài đưa ra các bản liệt kê những gì họ phải làm, nhưng Chúa 
	Giêsu hoàn toàn không nói đến điều đó.</span></p>
	<p class="MsoNormal">
	<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
	Chúa trả lời rất cô đọng, nên chúng ta cần phải khai triển và tìm xem những 
	nghĩa nào trong đó. Chúa Giêsu dạy công việc của Thiên Chúa muốn loài người 
	làm là tin Đấng đã được Ngài sai đến. Phaolô cũng đưa chúng ta vào thời điểm 
	đó: Công việc duy nhất mà Thiên Chúa muốn loài người làm là đức tin. Đức tin 
	là gì? Đức tin chính là “mối liên hệ với Thiên Chúa”, đến độ chúng ta trở 
	thành bạn thân của Ngài, không còn sợ hãi Ngài nữa, nhưng xem Ngài là Cha và 
	là bạn thân thiết, đến nỗi chúng ta tin cậy, vâng lời, phục tùng Ngài cách 
	tự nhiên do mối liên hệ mới mẻ đó. Vậy, tin Chúa Giêsu có liên hệ với việc 
	đó như thế nào? Chúng ta chẳng bao giờ biết được Thiên Chúa nếu Chúa Giêsu 
	không đến, sống và chịu chết để dạy mỗi người chúng ta biết điều đó. Chính 
	nhờ Chúa Giêsu đã đến, qua Ngài chúng ta biết Thiên Chúa là Cha chúng ta, 
	yêu thương chăm sóc chúng ta, chẳng muốn gì khác hơn là tha thứ cho chúng 
	ta, để sự xa lạ, khoảng cách thù nghịch và nghi ngờ Thiên Chúa không còn 
	nữa, và chúng ta có được mối liên hệ với Ngài.</span></p>
	<p class="MsoNormal">
	<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
	Một lối sống xuất phát từ mối liên hệ mới đó. Khi đã biết Thiên Chúa thế 
	nào, thì đời sống chúng ta phải phù hợp với những gì mình biết về Ngài. 
	Chúng ta phải đáp ứng theo ba hướng, mỗi hướng đều phù hợp với những gì Chúa 
	Giêsu đã dạy về Thiên Chúa.</span></p>
	<p class="MsoNormal">
	<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
	1. Thiên Chúa là tình yêu. Vì thế đời sống chúng ta phải biết thương yêu và 
	phục vụ tha nhân, phù hợp với tình yêu và sự phục vụ của Thiên Chúa, tha thứ 
	cho người khác, phù hợp với sự tha thứ của Thiên Chúa.</span></p>
	<p class="MsoNormal">
	<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
	2. Thiên Chúa là thánh thiện. Do đó, đời sống chúng ta phải thánh thiện, phù 
	hợp với sự thánh thiện của Thiên Chúa.</span></p>
	<p class="MsoNormal">
	<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
	3. Thiên Chúa là khôn ngoan. Do đó đời sống chúng ta phải kính phục và tin 
	cậy hoàn toàn, phù hợp với sự khôn ngoan của Thiên Chúa.</span></p>
	<p class="MsoNormal">
	<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
	Chúa Giêsu dạy tất cả căn bản của đời sống Kitô hữu ở trong mối liên hệ mới 
	mẻ với Thiên Chúa, do Thiên Chúa khởi xướng, một liên hệ chỉ thực hiện được 
	nhờ mặc khải về Thiên Chúa mà Chúa Giêsu đã ban cho chúng ta, mối liên hệ 
	xuất phát từ phục vụ, lòng thanh sạch và tin cậy, vốn là tấm gương phản 
	chiếu hình ảnh của Thiên Chúa. Đây là công việc Thiên Chúa muốn chúng ta làm 
	và giúp chúng ta đủ khả năng để thực hiện.</span></p>
	<p class="MsoNormal"><b>
	<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
	ĐÒI HỎI MỘT DẤU LẠ (Ga 6, 30-34)</span></b></p>
	<p class="MsoNormal">
	<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
	Đến đây, phần lý luận trở thành đặc biệt có tính cách Do Thái trong ngôn 
	ngữ, cách giả dụ và nói bóng. Chúa Giêsu vừa đưa ra một lời tuyên xưng quan 
	trọng, Ngài bảo rằng công việc đích thực Thiên Chúa muốn họ làm là tin Ngài. 
	Người Do Thái nói: “Hay lắm, quả thật đây là lời tự xưng mình là Đấng Mêsia, 
	vậy ông hãy chứng minh đi”.</span></p>
	<p class="MsoNormal">
	<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
	Bấy giờ họ vẫn còn nghĩ đến việc Chúa hóa bánh cho đám đông ăn, nên điều 
	không tránh được là họ liên tưởng đến manna trong sa mạc. Họ kết hợp hai 
	việc đó thật dễ dàng. Manna vẫn được xem là bánh của Thiên Chúa (Tv 78,24; 
	Xh 16,15). Trong Do Thái giáo, có một niềm tin mạnh mẽ khi Đấng Mêsia đến, 
	Ngài sẽ lại ban manna. Việc ban manna được coi là công việc tối quan trọng 
	trong cuộc sống của Môsê, mà Đấng Mêsia thì phải làm hơn thế nữa. “Vị cứu 
	tinh đầu tiên thế nào, thì vị cuối cùng cũng phải như thế: vị cứu tinh đầu 
	tiên đã khiến manna từ trời xuống thế nào, thì vị sau cùng phải khiến được 
	manna từ trời xuống như vậy”. “Các người không thể tìm manna trong đời này, 
	nhưng sẽ tìm thấy manna trong thời sắp tới”. “Manna đã được chuẩn bị cho ai? 
	Cho người công chính của thời sắp tới, mỗi người đều tin, đều xứng đáng được 
	ăn bánh ấy”. Người ta tin có một bình manna được giấu kín trong hòm Giao Ước 
	đặt trong ngôi Đền Thờ đầu tiên. Khi Đền Thờ bị phá hủy, Giêrêmia đã đem 
	giấu đi. Khi Đấng Mêsia đến, dân chúng sẽ được thấy lại manna. Nói cách 
	khác, dân Do Thái đang thách thức Chúa Giêsu hãy khiến bánh từ Thiên Chúa 
	xuống để hậu thuẫn cho những lời tự xưng của Ngài. Họ không chịu xem số bánh 
	năm ngàn người vừa ăn là bánh từ Thiên Chúa đến. Theo họ, manna phải khác 
	hẳn và đó là trắc nghiệm cho Chúa Giêsu Kitô.</span></p>
	<p class="MsoNormal">
	<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
	Câu trả lời của Chúa Giêsu gồm hai phương diện. Trước hết, Ngài nhắc họ 
	không phải Môsê đã cho họ manna, mà là Thiên Chúa. Thứ hai, Ngài bảo họ 
	manna không phải là bánh thật của Thiên Chúa, mà chỉ là biểu tượng cho bánh 
	của Thiên Chúa. Bánh của Thiên Chúa chính là Đấng từ trời xuống và ban cho 
	loài người không chỉ sự no đủ về phương diện thể lý nhưng là sự sống. Chúa 
	Giêsu tuyên bố sự thỏa mãn duy nhất là ở trong Ngài.</span></p>
	</td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center">&nbsp;&nbsp; <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;<a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/suyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;</td></tr></table><p style="text-align: center">&nbsp;</p>

PHP File Manager