File "DG-banh-truong-sinh-donminicales.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN/_Nam_B/2012/CN XVIII TN B/DG-banh-truong-sinh-donminicales.htm
File size: 17.07 KiB (17475 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa nhật XVIII thường niên - Năm B</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa nhật XVIII thường niên - Năm B - Mình và Máu Chúa Kitô; suy niệm, tinmung.net, DongCong, "><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
-->
</style>
<!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000">Chúa nhật XVIII thường niên - Năm B</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center"><b>
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt; ">
ĐỨC GIÊSU, BÁNH TRƯỜNG SINH</span></b></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right"><a name="_Toc236446097">
<span lang="EN-US" style="font-size: 8pt; font-style:italic; font-weight:400">Chú giải của Fiches
Dominicales</span></a></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p class="MsoNormal"><b>
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
ĐỨC GIÊSU, BÁNH TRƯỜNG SINH</span></b></p>
<p class="MsoNormal"><b>
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
VÀI ĐIỂM CHÚ GIẢI.</span></b></p>
<p class="MsoNormal"><b><i>
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
1) Từ lương thực ‘mau hư nát’ đến lương thực ‘trường tồn’</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal">
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Sau phép lạ hóa bánh, Đức Giêsu "đã lánh mặt đi lên núi một mình”. "Chiều
đến", các môn đệ Người xuống thuyền đi sang "bên kia Biển Hồ”; còn Đức Giêsu
lát sau đó "đi trên mặt biển" mà đến với các ông. Hôm sau đám đông cũng
xuống thuyền vượt qua: Biển Hồ về hướng Capharnaum để tìm kiếm Người. Mọi
người sắp được Chúa mời gọi sống một cuộc "vượt qua" khác, sâu xa hơn nhiều:
vượt qua từ bánh hóa nhiều đến với Đấng ban bánh ấy, vượt qua từ dấu chỉ là
bánh đến với Đấng chính là bánh trường sinh.</span></p>
<p class="MsoNormal">
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Trước tiên Chúa cảnh giác đám thính giả của Người về mong muốn lệch lạc của
họ. Họ có sự hiểu lầm về lương thực (xem sự hiểu lầm của phụ nữ Samari về
nước uống): "Các ông đi tìm tôi, Chúa nói với họ, không phải vì các ông đã
thấy dấu lạ, nhưng vì các ông đã được ăn bánh no nê”. X. Léon Dufour nhận
xét: Động cơ thúc đẩy họ vẫn là mùi vi của bánh trần gian: họ đã không nhìn
thấy trong ân huệ bánh dư thừa, dấu chỉ của một lương thực khác phải tìm
kiếm, thứ lương thực trường tồn ban phúc trường sinh mà Con người sẽ ban
cho" ("Lecture de l'evangile de Jean", cuốn 11, Seuil, trang 132). Chính thứ
lương thực này mà con người phải khao khát được ăn; chính vì lương thực ấy
mà con người phải "làm việc" để kiếm tìm.</span></p>
<p class="MsoNormal">
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Ngộ nhận mới do những từ ngữ "làm", "những việc" gợi lên. Dân chúng hỏi:
"Chúng tôi phải làm gì để thực hiện những việc Thiên Chúa muốn?" Theo họ
nghĩ, đó là những việc bên ngoài mà Chúa đòi hỏi nơi những kẻ thờ phượng
Người, như những nghi lễ và một số những việc khác.</span></p>
<p class="MsoNormal">
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Lập tức Đức Giêsu bắt họ bỏ qua "những việc" (số nhiều) để nghĩ đến "Việc
Thiên Chúa" (số ít): bởi lẽ "việc Thiên Chúa muốn cho các ông làm, là tin
vào Đấng Ngài đã sai đến”.</span></p>
<p class="MsoNormal"><b><i>
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
2. Từ “bánh bởi trời” đến chính Đấng là “bánh trường sinh”.</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal">
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Những người đàm đạo với Chúa xem ra sẵn lòng tin nhận Người là Đấng Thiên
Chúa sai đến, nhưng dẫu sao cũng có điều kiện: "Ông làm được dấu lạ nào cho
chúng tôi thấy để tin ông”. Dân chúng vừa mới được thấy dấu lạ là bánh hóa
nhiều, thế mà họ còn đòi xem một dấu lạ khác, thì kể cũng là lạ thường.
Nhưng ta đừng quên câu chuyện mới xảy ra gần đây, khi những người miền
Galilê này đã coi Đức Giêsu như Vị Ngôn sứ, đó là: theo truyền thống tiên
tri, một dấu lạ được chứng thực là đúng thì phải được Người thực hiện nó
loan báo trước. X. Léon Dufour còn nhấn mạnh: "Thực ra người ta không đòi
hỏi Chúa thực hiện ngay dấu lạ, mà chỉ cần nói cho biết Người sẽ làm dấu lạ
nào" (OC. trang 134).</span></p>
<p class="MsoNormal">
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Giống như phụ nữ Samari nại đến tổ phụ Giacóp (4,12), những người Do Thái
nại đến tổ phụ Aùpraham, thì đám đông người miền Galilê nại đến Môsê, người
đã bầu cử với Chúa ban cho có manna: "Tổ tiên chúng tôi đã ăn manna trong sa
mạc”.</span></p>
<p class="MsoNormal">
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Đức Giêsu đã bài bác lối giải thích của họ, dựa vào lời họ trưng dẫn trong
sách Xuất Hành mà làm bằng cứ:</span></p>
<p class="MsoNormal">
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
+ Người ban manna, "bánh bởi trời" không phải là Môsê, như ý họ muốn nói,
nhưng là Đấng mà Người gọi là "Cha" của Người.</span></p>
<p class="MsoNormal">
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
+ Điều cải chính trên về ai là kẻ ban phát manna không chỉ nói về thời dĩ
vãng xa xưa của cha ông họ khi Xuất Hành, mà còn liên quan tới thời buổi này
đối với những kẻ đang nghe Chúa nói. Aân huệ manna đó được ban cho chính họ
ngay lúc này, ơn huệ đó là đích thực. Lương thực Chúa Cha ban cho hôm nay
làm cho hình ảnh manna tiên báo và những lời hứa của Luật được ứng nghiệm.
X. Leon Dufour viết tiếp: "Giữa quá khứ và tương lai thì đây là ‘hiện tại
của Thiên Chúa’. Từ việc nhớ lại manna trong sa mạc" (hồi ức) và khao khát
"được ăn mãi thứ bánh ấy" (trông mong) người ta đạt tới thực tại mang tính
bản thể" (OC. trang 137).</span></p>
<p class="MsoNormal">
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
+ Sau cùng “Bánh Thiên Chúa ban, bánh từ trời xuống" không chỉ dành riêng
cho một mình dân Israel thôi. Bánh đem lại sự sống cho thế gian ấy, hết mọi
dân tộc trên trái đất đều có quyền được hưởng.</span></p>
<p class="MsoNormal">
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
-"Thưa Ngài, xin cho chúng tôi được ăn mãi thứ bánh ấy", dân chúng liền nói,
giống như phụ nữ Samari đã nói với Đức Giêsu bên bờ giếng Giacóp: “Thưa
Ngài, xin Ngài cho tôi thứ nước ấy (4, 15) .</span></p>
<p class="MsoNormal">
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
- Với lời lẽ trang trọng Chúa nói với họ "chính tôi đây là bánh trường
sinh", bánh các ông ao ước ăn đó, là chính tôi đây. "Đức Giêsu làm ứng
nghiệm nơi Người hình ảnh manna mang tính cánh chung vậy" (X.Léon-dufour,
Sđd, trang 136).</span></p>
<p class="MsoNormal">
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Bởi vậy, điều kiện duy nhất để được ăn bánh đó là “đến" với Người và “tin"
vào Người. Vì tự coi mình là sự Khôn ngoan của Thiên Chúa (Kn 9,1: bài đọc 1
Chúa nhật 20), là Nguồn sống đáp ứng được sự đói, khát của con người, Đức
Giêsu trân trọng mời gọi anh em Người tới dùng bữa: "Ai đến với Tôi, không
hề phải đói, ai tin vào Tôi, chẳng khát bao giờ”.</span></p>
<p class="MsoNormal"><b>
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
BÀI ĐỌC THÊM</span></b></p>
<p class="MsoNormal"><b><i>
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
1) "Từ bánh được ban tới Người ban bánh, từ dấu lạ tới Đấng mà dấu lạ biểu
thị"</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal">
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
(R. Josse trong "Célébrer" tạp chí của CNPL, số 240, trang 41).</span></p>
<p class="MsoNormal">
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Câu hỏi tỏ vẻ quan tâm ghi ở đầu trình thuật này: "Thưa Thầy, Thầy đến đây
bao giờ vậy”, cho thấy đám đông có phần nào bị lạc hướng. Họ đã tìm kiếm Đức
Giêsu, nhưng không phải để hiểu biết Người: dấu lạ đã chỉ khơi dậy nơi lòng
họ ước muốn có bánh ăn, chứ không phải niềm khao khát được ánh sáng soi rọi
giúp hiểu biết về con người Đức Giêsu. Họ chẳng hiểu được ám chỉ về quyền
năng của Con Người. Theo kiều đối thoại, Tin Mừng Gioan lần lượt trình bày
cho biết sự ngộ nhận do họ không hiểu biết.</span></p>
<p class="MsoNormal">
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Họ ỷ mình đã từng được biết câu chuyện manna ghi trong sách thánh. Đức Giêsu
vịn vào lý lẽ của họ và hướng người nghe chú tâm đến Thiên Chúa: Môsê xưa đã
cho các ngươi ăn bánh bởi trời, nhưng không phải là bánh bởi trời đích thực,
mà chỉ là bánh nếm thôi. Trong Xuất Hành, manna nói lên ân huệ cụ thể thật
cần thiết, là lương thực được cung cấp sáng chiều: người ta hầu như nghĩ
tưởng đến trình thuật về sáng tạo, lực sáng tạo của Chúa hoạt động một cách
vô cùng rộng rãi. Nhưng ân huệ ấy vì là dấu chỉ thôi thúc lòng tin, nên phải
nhắc nhở (con người thụ hưởng) nhở đến Đấng ban phát ơn tuy mắt không thấy,
nhưng Ngài vẫn hiện diện và hoạt động, vẫn lèo lái con đường giải thoát.
Bánh Chúa ban, lúc này đây, là chính Đấng từ trời xuống, Đấng đem lại sự
sống cho thế gian.</span></p>
<p class="MsoNormal">
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
Cuộc đối thoại sẽ còn dẫn đến một ngộ nhận mới cũng giống như ngộ nhận của
phụ nữ Samari nơi Ga 4,15: "Thưa Ngài, xin cho chúng tôi được ăn mãi thứ
bánh đó!”. Nay Chúa không lấy một cái gì đó mà cho người ta, Chúa cho chính
mình Người. Từ quan tâm đến việc Chúa làm, người ta chuyển quan tâm đến
Người là ai, nghĩa là phải từ bánh được ban tới Người ban bánh, từ dấu lạ
tới Đấng mà dấu lạ ấy biểu thị. Lòng tin vào Đức Kitô đòi phải có một chuyển
biến sâu xa tự thâm căn con người vậy.</span></p>
<p class="MsoNormal"><b><i>
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
2) "Lương thực đích thực"</span></i></b></p>
<p class="MsoNormal">
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
(Đức Cha L. Daloz, trong "Nous avons vu sa gloire", Desclée de Brouwer,
trang 81-82).</span></p>
<p class="MsoNormal">
<span lang="EN-US" style="font-size: 14.0pt; font-family: 'Times New Roman',serif">
"Việc Thiên Chúa muốn cho các ông làm, là tin vào Đấng Người đã sai đến".
Lời khẳng định mạnh mẽ này phơi bày điều thầm kín từ đáy lòng họ. Họ đã biết
đôi chút về Đức Giêsu. Họ đã muốn tôn Người làm vua, sau khi được thấy dấu
lạ hóa bánh. Điều Chúa yêu cầu họ lúc này có tính cách bó buộc. Họ phải tin
vào Người, phải từ bỏ những tính toán riêng tư để đem lòng tin cậy Người. Đó
cũng chính là vấn đề quyết liệt được đặt ra cho tất cả những ai gặp gõ Đức
Giêsu, cho cả chính chúng ta nữa. Ta có nhận là không nhờ Người để rà xem
những ý tưởng riêng tư của ta đúng hay sai, để thực hiện những chương trình
của ta, mà trái lại ta biết nhờ Người giúp đi vào chương trình Người hoạch
định, đi theo Người đến nơi Người muốn đưa ta đến? Những người đàm đạo với
Chúa khi ấy lẫn tránh không muốn sự lựa chọn quyết liệt này. Họ muốn được
kiểm chứng, họ cần phải có được một cuộc “giám định lại”, một dấu lạ khác...
Họ không muốn dấn thân: "Ông làm được dấu lạ nào cho chúng tôi thấy để tin
ông? Ông sẽ làm gì đây? Tuy họ đã được thấy dấu lạ về bánh, nhưng họ chưa
lấy làm đủ. Nhân danh Sách Thánh họ từ khước Người: tổ tiên chúng tôi đã ăn
manna trong sa mạc. Cần phải có cái gì hơn thế mới có thể lay chuyển được
họ, những con người được liệt vào bậc thầy về Kinh Thánh. Đối với người
không tin Đức Giêsu, luôn luôn có cách tìm thoái thác. Thế nhưng Đức Giêsu
vẫn tiếp tục cuộc đối thoại. Người đi cho tới cùng mặc khải Người đã bắt
đầu. Người biện bác khởi đi từ chính vấn để họ đặt ra: "Thật, tôi bảo thật
các ông không phải ông mô sê đã cho các ông ăn bánh bởi trỏi đâu. Ơn manna
khi ấy chỉ là một ân huệ tạm thời, chỉ là một loan báo mà giờ đây mới có ý
nghĩa đích thực. Chính việc hóa bánh ra nhiều cũng chỉ là một dấu chỉ. Chính
Đức Giêsu mới là bánh đích thực, từ trời xuống để cho thế gian được sống: Vì
bánh Thiên Chúa ban là bánh từ trời xuống, bánh đem lại sự sống cho thế
gian".</span></p>
</td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/suyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center"> </p>