File "bon-vi-muc-tu-mark-link.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN/_Nam_B/2012/CN XVI TN B/bon-vi-muc-tu-mark-link.htm
File size: 9.72 KiB (9954 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
Chúa nhật XVI thường niên - Năm B</title><base target="main">
<meta name="keywords" content="Chúa nhật XVI thường niên - Năm B - Mình và Máu Chúa Kitô; suy niệm, tinmung.net, DongCong, "><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
span.MsoHyperlink
{color:blue;
text-decoration:underline;
text-underline:single;
text-decoration:none underline;
text-line-through:none;
vertical-align:baseline}
-->
</style>
<!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font size="2" color="#FF0000">Chúa nhật
XVI thường niên - Năm B</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">BỐN VỊ MỤC TỬ</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
<span style="font-size: 8pt; font-style: italic">Cha Mark Link, S.J.</span></td></tr><tr>
<td width="474" style="font-family: Times New Roman; font-size: 14pt; text-decoration: none; text-align:justify">
Người có tên tuổi lẫy lừng nhất trong việc đấu tranh cho dân quyền vào thập
niên 50 và 60 là Martin Luther King. Ông là nhà lãnh đạo được hành triệu dân
Mỹ Châu da đen ủng hộ. Họ xem ông như vị anh hùng, người xướng ngôn đồng
thời cũng là mục tử của họ. Nếu không có ông, vào những năm ấy đám dân da
đen có lẽ chả khác gì đám dân bơ vơ lạc lõng được nhắc đến trong Phúc Âm hôm
nay. Ðám dân này được ví như bầy cừu không ai chăn dắt. Cũng giống như Chúa
Giêsu và các môn đệ Ngài thuở xưa, King và các đồng sự ông thường khó được
yên thân đi tìm cho mình một chốn an bình vắng vẻ để nghỉ ngơi. Chẳng hạn,
một đêm nọ, sau một ngày làm việc mệt nhoài trong vùng Montgomery thuộc bang
Alabama, King leo lên giường ngủ bên cạnh bà Coretta vợ ông. Lúc này bà đã
ngủ say. Nhưng ông vừa mới chợp mắt thiêm thiếp thì chuông điện thoại vang
lên. Ông vội choàng dậy ngay để khỏi làm bà Coretta thức giấc. Lúc bấy giờ
một giọng nói giận dữ bên đầu dây kia vọng ra: "Này anh chàng da đen, hãy
nghe đây, chúng tôi không cần đến anh nữa, bắt đầu tuần tới xin ông vui lòng
đừng bén mảng tới Montgomery nữa"... Nói thế rồi kẻ gọi điện cúp máy ngay.
Bất thình lình bao nhiêu nỗi sợ hãi chụp xuống trên người Luther King như
một toà nhà đang đổ xuống. Lòng can đảm của ông hầu như bị tiêu tan. Ông
đứng dậy đi vào nhà bếp pha một ly cà phê uống cho ấm dạ, đoạn ngồi xuống
lặng lẽ suy nghĩ phương cách thoát ra khỏi cảnh ngộ ở Montgomery mà không
mang tiếng là một kẻ hèn nhát.<br>
<br>
Lúc bấy giờ với chút ít can đảm còn sót lại, ông gục đầu khấn xin Chúa bằng
những lời sau đây: "Lạy Chúa, con đang đảm nhận sứ vụ mà con nghĩ rằng chính
đáng, nhưng giờ đây con vô cùng sợ hãi. Dân chúng đang mong chờ con lãnh đạo,
và nếu con tỏ ra khiếp nhược thì chính họ cũng sẽ trở nên yếu hèn nhát đảm.
Nhưng con đang ở nẻo đường cùng và chẳng biết phải làm sao đây. Con không
thể nào một mình đương đầu nổi trách nhiệm này nữa".<br>
<br>
Ðoạn nổi bật nhất trong lời cầu nguyện của Tiến sĩ King là câu này: "Dân
chúng đang trông chờ con lãnh đạo họ và nếu con tỏ ra khiếp nhược thì họ
cũng sẽ trở nên nhát đảm". Nếu cần mượn lại cách diễn đạt của bài Phúc Âm
hôm nay, lời cầu ấy có thể diễn tả cách khác như sau: "Họ sẽ trở nên như bầy
chiên không người chăn".<br>
<br>
Tất cả các cha sở cha phó, các giáo sư, các bậc cha mẹ đều có thể dùng những
lời cầu nguyện trên của tiến sĩ King để áp dụng cho chính mình. Thực thế, có
nhiều lúc trong đời, chúng ta cảm thấy sợ hãi trước trách nhiệm lãnh đạo của
mình. Có nhiều lúc trong đời, chúng ta cảm thấy không thể nào vác nổi gánh
nặng đè trên chúng ta. Có nhiều lúc trong đời chúng ta cảm thấy như muốn kêu
lên giống Chúa Giêsu trong vườn Giêtsimani: "Cha ơi, nếu có thể được xin cất
chén đắng này xa con" (Mt 26: 39)<br>
<br>
Trong những cơn khủng hoảng như thế này, chúng ta nên làm gì? Chúng ta nên
làm điều Chúa Giêsu đã làm. Chúng ta nên làm điều Martin Luther King đã làm.
Chúng ta nên làm điều các Kitô hữu luôn luôn làm, đó là cầu nguyện cùng
Thiên Chúa.<br>
<br>
Ngay sau khi Chúa Giêsu cầu nguyện với Cha Ngài trong vườn Giêtsêmani, thì
theo lời kể của thánh Luca: "Một thiên sứ từ trời hiện đến an ủi đỡ nâng
Người" (Lc 22: 43). Và ngay sau khi Tiến sĩ King cầu khấn cùng Chúa vào cái
đêm đáng ghi nhớ ở Montgomery đó, ông nói rằng ông đã cảm nhận được "sự hiện
diện nâng đỡ của Chúa mà trước đó ông chưa hề cảm thấy".<br>
<br>
Bài đọc này quả thực rõ ràng đối với chúng ta khi chúng ta cảm thấy bị đè
bẹp dưới một gánh nặng nào đó, chúng ta nên bắt chước Chúa Giêsu và Martin
Luther King dâng lời cầu nguyện lên cùng Chúa.<br>
<br>
Một trong những vị chỉ huy quân đội Liên Bang trong cuộc nội chiến Nam Bắc
Mỹ là tướng Sickles. Ông kể cho chúng ta biết ngay trước trận đánh ở
Gettysburg, Tổng thống Lincoln cảm thấy trách nhiệm đè nặng trên vai mình.
Lập tức ông cầu nguyện với Chúa. Chính Lincoln đã nói về lần cầu nguyện ấy
như sau: "Chưa bao giờ tôi cầu nguyện hăng say đến thế. Phải chi tôi có thể
lập lại nguyên vẹn lời nguyện này. Tôi cảm thấy mình cần phải đặt tất cả
niềm tín thác nơi Thiên Chúa tối cao. Chỉ một mình Ngài mới có thể cứu đất
nước khỏi sự diệt vong sau khi quì gối đứng lên, tôi cảm thấy lời cầu xin đã
được Chúa chấp thuận. Tôi chắc chắn rằng lời cầu nguyện đã có kết quả". Cũng
một cách thức tương tự nhưng hơi khôi hài hơn, Harry Truman đã kể cho các
phóng viên sau ngày đầu tiên nhận chức Tổng thống của ông: "Các bạn thân mến,
nếu các bạn đã từng cầu nguyện thì xin hãy cầu nguyện cho tôi lúc này đây.
Tôi chẳng bíết quí bạn đã từng bị bó cỏ khô nào đè trên người chưa, chứ nếu
các bạn hỏi tôi về những gì đã xẩy đến cho tôi ngày hôm qua, thì tôi xin
thưa là tôi đã cảm thấy như mặt trăng, các vì sao và các tinh tú đổ sụp
xuống trên tôi vậy".<br>
<br>
Khi cảm thấy trách nhiệm đè nặng trên mình, cả bốn vị lãnh đạo: Chúa Giêsu,
Abraham Lincoln, Harry Truman, Martin Luther King đều đã làm cùng một hành
vi, đó là cầu nguyện cùng Thiên Chúa. Và cả bốn vị đều được Chúa ban lòng
can đảm và sức mạnh để tiếp tục bổn phận hướng đạo dân chúng. Ịó là một sứ
điệp thực tiễn đối với chúng ta. Có thể tóm tắt như sau: khi nào cảm thấy
gánh nặng đè xuống trên mình, chúng ta cũng phải biết cầu nguyện cùng Chúa.
Và Chúa sẽ ban sức mạnh cho chúng ta như Ngài đã từng nâng đỡ bốn vị mục tử
nói trên.<br>
<br>
Ðể kết thúc, chúng ta hãy lập lại Thánh vịnh đáp ca ngày hôm nay:<br>
Chúa là mục tử tôi, tôi nào thiếu thốn chi. Ngài hướng dẫn tôi qua đường
chính nẻo ngay vì danh Ngài. Dù bước đi trong thung lũng tối tăm, tôi chẳng
hề lo sợ. Dù bị đè bẹp dưới muôn gánh nặng, tôi cũng không nao núng. Vì Chúa
bước đi cạnh tôi. Ngài củng cố và tăng sức mạnh cho tôi. Khi đời tôi bước
vào buổi xế chiều như mặt trời xế bóng, Ngài sẽ mang tôi vào nhà Ngài, để
tôi được sống với Ngài muôn đời muôn kiếp.</td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/suyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center"> </p>