File "Nhung-nguoi-tien-ho-cho-nha-vua.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN/_Nam_B/2012/CN XV TN B/Nhung-nguoi-tien-ho-cho-nha-vua.htm
File size: 18.11 KiB (18543 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
NHỮNG NGƯỜI TIỀN HÔ CHO NHÀ VUA</title><base target="main"><meta name="keywords" content="Chúa Nhật XIII Thường Niên Năm B;  suy niệm, tinmung.net, DongCong, "><style>
<!--
	.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
-->
</style>
<!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font face="Arial, Helvetica, sans-serif" size="2" color="#FF0000">Chúa Nhật XV Thường Niên Năm B</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
	<p style="text-align: center"><b>NHỮNG NGƯỜI TIỀN HÔ CHO NHÀ VUA</b></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
		<p class="MsoNormal" style="text-align: right">
		<span style="font-family: Arial,sans-serif; font-style: italic; font-size: 8pt">
		Chú giải của William Barclay</span></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; text-align:justify">
		<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial,sans-serif">Chúng ta sẽ hiểu rõ đoạn 
		sách này hơn, nếu chúng ta có trong trí một hình ảnh về cách ăn mặc của 
		người Do Thái tại Palestine vào thời của Chúa Giêsu. Có có năm trang 
		phục.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><b>
		<span style="font-family: Arial,sans-serif">1/ Phần áo lót</span></b><span style="font-family: Arial,sans-serif"> 
		mặc lên người trước nhất là cái chiton hay sindon, tức là áo trong. Áo 
		này rất đơn giản, chỉ là một mẩu vải dài xếp đôi rồi may một bên. Nó khá 
		dài đủ che phủ đến bàn chân. Hai góc ở phần trên được khoét để làm hai 
		cánh tay ra. Loại áo này thường được bán mà chưa khoét cổ. Điều đó cho 
		ta biết áo vẫn còn mới, để người mua tùy tiện khoét phần cổ sao cho vừa 
		với khổ người của mình. Thí dụ như kiểu cổ áo của nam với nữ khác nhau. 
		Cổ áo phụ nữ phải rộng để có thể cho con bú. Tóm lại chiếc áo trong chỉ 
		khác hơn cái bao một chút có khoét hai lỗ ở hai góc phía trên. Trong 
		hình thức phát triển hơn, nó có hai tay áo dài được khâu dính vào và đôi 
		khi xẻ ở phía trước để tra nút và cài lại.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><b>
		<span style="font-family: Arial,sans-serif">2/ Chiếc áo ngoài</span></b><span style="font-family: Arial,sans-serif"> 
		được gọi là himation. Ban ngày nó được dùng làm áo choàng và ban đêm làm 
		mền. Nó gồm một tấm vải dài hơn 2 mét, khổ rộng khoảng 1,4 đến 1,5, rộng 
		khoảng 0,4m mỗi bên được xếp và may lại, khoét lỗ ở phía trên để xỏ tay 
		được. Vì thế nó gần như vuông vức. Thường thường nó là hai khúc vải, mỗi 
		khúc dài hơn 2m, rộng khoảng 0,6-0,7m may dính vào nhau. Đường may nằm 
		phía sau lưng. Nhưng chiếc áo ngoài đặc biệt có thể dệt cẩn thận nguyên 
		tấm không có đường may như chiếc áo dài của Chúa Giêsu vậy (Ga 19,23). 
		Đây là chiếc áo chính trong toàn bộ y phục.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><b>
		<span style="font-family: Arial,sans-serif">3/ Có dây thắt lưng</span></b><span style="font-family: Arial,sans-serif">. 
		Dây thắt lưng để buộc phía ngoài hai chiếc áo vừa kể trên. Khi cần làm 
		việc hay chạy, người ta vén các vạt áo trong lên và giữ lại bằng giây 
		thắt lưng. Có khi chiếc áo ngắn được vén lên ở phía trên dây thắt lưng, 
		chỗ trống phía trước thắt lưng có thể đặt một bao hoặc một gói gì đó để 
		mang đi. Dây thắt lưng thường được may hai lớp khoảng 4 tấc rưỡi từ mỗi 
		đầu. Phần may hai lớp thường dùng làm túi đựng tiền.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><b>
		<span style="font-family: Arial,sans-serif">4/ Có khăn vuông che đầu</span></b><span style="font-family: Arial,sans-serif">. 
		Khăn vuông che đầu bằng vải, rộng khoảng 1m2, thường màu trắng, xanh 
		hoặc đen. Thỉnh thoảng cũng có loại khăn bằng lụa màu, nó được xếp theo 
		đường chéo góc, cột lên đầu để che gáy gò má và mắt cho khỏi sức nóng và 
		tia nắng của mặt trời. Người ta cột nó vòng quanh đầu bằng một sợi dây 
		da co giãn được sao cho dễ mở ra.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><b>
		<span style="font-family: Arial,sans-serif">5/ Có đôi dép</span></b><span style="font-family: Arial,sans-serif">. 
		Dép chỉ là những miếng da bằng phẳng có xoi lỗ, có khi bằng gỗ hoặc bện 
		bằng rơm. Người ta xỏ dây và cột nó vào bàn chân để mang.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial,sans-serif">Túi tiền có thể là hai vật 
		sau đây:</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial,sans-serif">(a) Nó có thể là chiếc túi 
		đi đường bình thường. Túi này được may bằng da dê con. Thường thì bộ da 
		con vật được lột nguyên miếng nên vẫn giữ được hình dáng con vật, đủ cả 
		chân, đuôi và đầu. Hai túi có dây để đeo trên vai. Trong đó người chăn 
		chiên, khách hành hương, hoặc kẻ đi đường đựng bánh mì, nho, trái ôliu 
		và bánh sữa đủ ăn một hai ngày.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial,sans-serif">(b) Có một điểm gợi ý rất 
		thú vị ở đây. Từ Hy Lạp pera có nghĩa là chiếc bao quyên góp. Thường 
		thường các thầy tư tế và người sùng đạo ra đi với chiếc bao này để góp 
		nhặt các của đóng góp cho Đền Thờ. Họ được mô tả là “những tên trộm cướp 
		ngoan đạo với các chiến lợi phẩm phình to thêm, từ làng này sang làng 
		khác”. Có một tấm bia của một người tự xưng là nô lệ của nữ thần xứ 
		Syri, cho biết mỗi chuyến đi như vậy, anh ta lại mang về cho nữ thần của 
		mình 70 bao đầy.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial,sans-serif">Nếu chúng ta hiểu theo nghĩa 
		thứ nhất thì Chúa Giêsu đã dạy các môn đệ Ngài đừng mang theo thức ăn 
		khi đi đường, nhưng phải tin cậy vào Thiên Chúa trong mọi sự. Còn theo 
		nghĩa thứ hai, thì lời dạy ấy có nghĩa là họ không nên tham lam mà vơ 
		vét như các thầy tư tế. Họ phải đi đây đi đó để cho đi chứ không phải để 
		thâu gom của cải.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial,sans-serif">Ở đây còn thêm hai điều lý 
		thú khác nữa:</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial,sans-serif">1/ Theo luật của các Rabbi, 
		thì khi vào đến các sân của Đền Thờ, người ta phải để lại đó chiếc gậy, 
		đôi dép và túi bạc. Mọi vật tầm thường phải được xếp qua một bên khi vào 
		nơi thánh. Có lẽ Chúa Giêsu đang nghĩ đến việc đó và Ngài ngụ ý dạy rằng 
		các căn nhà khiêm tốn mà các môn đệ Ngài vào, đều là những nơi thánh 
		thiêng như các sân trong Đền Thờ vậy.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial,sans-serif">2/ Bên phương Đông, việc ân 
		cần tiếp đãi khách lạ được xem là một bổn phận thiêng liêng. Khi có 
		người lạ vào làng, người ấy không cần đi tìm nơi trú ngụ vì chính làng 
		ấy có nhiệm vụ tiếp đãi họ. Chúa Giêsu dạy các môn đệ của Ngài rằng nếu 
		người ta từ chối không chịu tiếp đãi, đóng cửa, bịt tai lại, các ông cứ 
		phủi bụi dính chân họ rồi đi nơi khác. Luật của các Rabbi dạy rằng bụi 
		đất nơi dân ngoại vốn ô uế, nên khi một người từ xứ khác vào Palestine, 
		phải phủi cho sạch không còn một hạt bụi ô uế nào. Chúa Giêsu muốn dạy 
		nếu họ không chịu nghe các ngươi, việc duy nhất các ngươi có thể làm là 
		đối xử với họ như cách người Do Thái khắt khe vẫn đối xử với nhà của 
		người ngoại. Giữa họ và các ngươi chẳng còn có liên hệt gì với nhau nữa 
		cả!.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial,sans-serif">Vậy chúng ta thấy dấu hiệu 
		của một môn đệ Chúa là sống thật đơn giản, hoàn toàn tin cậy vào Thiên 
		Chúa và phải luôn luôn đem ơn phúc đến cho người khác chứ không phải 
		mong thiên hạ làm phúc cho mình.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><b>
		<span style="font-family: Arial,sans-serif">THÔNG ĐIỆP VÀ LÒNG THƯƠNG 
		XÓT CỦA NHÀ VUA</span></b><span style="font-family: Arial,sans-serif"> 
		(Mc 6,12-13)</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial,sans-serif">Nói vắn tắt, đây là bản phúc 
		trình công tác mà các môn đệ đã trình lên Chúa Giêsu sau khi Ngài sai 
		phái họ ra đi.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><b>
		<span style="font-family: Arial,sans-serif">1/ Họ rao truyền sứ điệp của 
		Chúa Giêsu cho quần chúng</span></b><span style="font-family: Arial,sans-serif">. 
		Theo nghĩa đen, từ được dùng chính là từ dùng cho sự công bố của sứ giả 
		tiền trạm. Khi các tông đồ đi ra rao giảng cho mọi người, các vị không 
		hề tạo ra sứ điệp, các vị mang một sứ điệp. Họ không nói với mọi người 
		điều họ tin hay thấy là đúng nhưng chỉ nói lại cho mọi người chân lý của 
		Thiên Chúa. Sứ điệp của các ngôn sứ bao giờ cũng bắt đầu bằng câu “Đức 
		Chúa phán vậy”. Người muốn mang một sứ điệp kiến hiệu và thành công đến 
		cho kẻ khác, trước hết phải nhận từ nơi Chúa.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><b>
		<span style="font-family: Arial,sans-serif">2/ Các vị mang theo sứ điệp 
		của nhà vua đến cho mọi người và sứ điệp đó là “hãy hối cải”.</span></b><span style="font-family: Arial,sans-serif"> 
		Đây là một sứ điệp gây khó chịu cho mọi người. Hối cải có nghĩa là thay 
		đối ý, sau đó hành động phù hợp với sự đối ý đó, có nghĩa là đổi ý và 
		thay đổi luôn hành động nữa. Hối cải bao gồm sự thương tổn vì phải tự 
		nhận con đường mình đang đi là sai lầm, đầy cay đắng. Hối cải bao gồm sự 
		xáo trộn, vì nó có nghĩa là người ta phải hoàn toàn đảo ngược nếp sống.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial,sans-serif">Chính vì thế mà ít người 
		chịu hối cải, vì hầu hết người ta không muốn bị quấy rầy. Trong một câu 
		sống động, bà Asquith đề cập đến số người “lãng phí cho đến chết”. Nhiều 
		người vẫn hành động như thế. Họ oán ghét mọi hành động gây căng thẳng, 
		nỗ lực. Với họ, cuộc đời là “một vùng đất chỉ có buổi chiều”. Theo một 
		vài phương diện, một tội nhân hung hăng, công khai xông vào mục tiêu tự 
		chọn vẫn dễ cuốn hút hơn một người đi rông tiêu cực, ủ rũ trôi giạt cách 
		nhu nhược và chẳng có một chút định hướng gì cho đời sống cả.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial,sans-serif">Trong tác phẩm Quo Vadis có 
		một đoạn trong đó chàng thanh niên Roma Vinicius yêu một cô gái là Kitô 
		hữu. Vì Vinicius không phải là Kitô hữu nên cô ta không muốn liên hệ với 
		cậu. Cậu theo cô ấy đến những buổi họp thầm lén ban đêm của một số Kitô 
		hữu, tại đó chẳng ai nhận ra cậu, và cậu lắng nghe Phêrô giảng dạy. Lúc 
		đang nghe có một việc đã xảy đến cho cậu: “Vinicius cảm thấy rằng nếu 
		muốn theo lời dạy ấy, cậu phải đặt trên đống lửa hừng tất cả mọi ý nghĩ, 
		thói quen, tính tình, cả bản chất của mình cho đến khoảnh khắc nào đó và 
		thiêu đốt tất cả ra tro, rồi tiếp nhận vào người sự sống khác hẳn, một 
		linh hồn hoàn toàn mới mẻ”.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial,sans-serif">Đó là hối cải. Nhưng nếu một 
		người không mong ước gì hơn là được để yên một mình thì sao? Sự thay đổi 
		không nhất thiết chỉ từ chỗ trộm cắp, sát nhân, dâm loạn, cùng các tội 
		tỏ tường khác. Sự thay đổi có thể xảy ra ngay trong một đời sống ích kỷ, 
		tham lam, chẳng xem ai ra gì, thay đổi từ chỗ lấy cái tôi làm trung tâm, 
		và mọi sự thay đổi như vậy ắt sẽ gây rất nhiều tổn thương. W. M. 
		Macgregor có trích một câu nói của vị giám mục trong quyển “Những Kẻ 
		Khốn Cùng” của Victor Hugo “Tôi luôn luôn gây rối cho một vài người 
		trong đám họ, vì qua tôi, một luồng không khí từ bên ngoài đã thổi tới 
		họ, sự có mặt của tôi giữa họ khiến họ cảm thấy như có một khung cửa 
		được mở toang và họ ở trong vùng có gió lùa”. Hối cải không chỉ là hối 
		tiếc về mặt tình cảm mà thôi, mà là làm cách mạng. Vì lý do ấy đã có rất 
		ít người chịu hối cải.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><b>
		<span style="font-family: Arial,sans-serif">3/ Các tông đồ đưa đến cho 
		người ta ơn thương xót của nhà vua</span></b><span style="font-family: Arial,sans-serif">. 
		Không phải họ chỉ đem đến cho người ta những đòi hỏi làm đảo lộn mà 
		thôi, nhưng họ cũng cần mang đến sự trợ giúp và chữa bệnh nữa. Họ đem 
		đến sự giải phóng cho những người bị quỷ ám cùng khổ. Ngay từ đầu Kitô 
		giáo đã nhắm mục đích đem sức khỏe, sự lành mạnh cho cả xác lẫn hồn. 
		Kitô giáo không chỉ nhằm cứu rỗi linh hồn mà thôi, nhưng là cứu rỗi con 
		người toàn diện. Kitô giáo không chỉ đưa ra một tay kéo người ta lên 
		khỏi chỗ suy đồi đạo đức, nhưng cũng đưa tay còn lại kéo người ta ra 
		khỏi sự đau đớn, khổ sở của thân xác. Điều rất có ý nghĩa, là các môn đệ 
		còn xức dầu cho mọi người nữa. Đời xưa, dầu được xem là thuốc trị bá 
		chứng. Galen là y sĩ đại tài người Hy Lạp nói “Dầu là thuốc hay nhất để 
		trị bệnh cho thân thể”. Khi đặt trong tay các tôi tớ của Chúa Cứu Thế, 
		dầu được thêm một đặc tính mới. Điều lạ lùng là các môn đệ sử dụng những 
		vật mà tri thức hạn chế của loài người thời bấy giờ vẫn biết rõ, nhưng 
		Thần Khí Chúa đã ban cho họ một quyền phép mới và một đặc tính mới trong 
		cách trị bệnh cổ truyền đó. Quyền năng của Chúa trở thành có giá trị 
		trong mọi việc thông thường khi người ta có đức tin.</span></p>
		<p class="MsoNormal" style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">
		<span style="font-family: Arial,sans-serif">Vậy mười hai tông đồ đã đem 
		đến cho nhân loại sứ điệp cứu rỗi, lòng thương xót của Nhà Vua, và cho 
		đến ngày nay, đó vẫn là nhiệm vụ hằng ngày của Kitô hữu.</span></p>
		</td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center">&nbsp;&nbsp; <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;<a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/suyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;</td></tr></table><p style="text-align: center">&nbsp;</p>

PHP File Manager