File "Ke-Hoach-yeu-thuong.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN/_Nam_B/2012/CN XV TN B/Ke-Hoach-yeu-thuong.htm
File size: 12.72 KiB (13022 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
KẾ HOẠCH YÊU THƯƠNG </title><base target="main"><meta name="keywords" content="Chúa Nhật XIII Thường Niên Năm B; suy niệm, tinmung.net, DongCong, "><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
-->
</style>
<!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font face="Arial, Helvetica, sans-serif" size="2" color="#FF0000">Chúa Nhật XV Thường Niên Năm B</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
<b>KẾ HOẠCH YÊU THƯƠNG </b></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
<span style="font-size: 8pt; font-family: Arial,sans-serif; font-style: italic">
Lm. Giuse Đỗ Vân Lực, OP</span></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Làm sao phân biệt một cộng
đoàn tiến bộ và thoái hóa ? Chính nhờ có kế hoạch yêu thương, cộng đoàn
có thể đánh dấu nét tiến bộ từng giai đoạn. Nhờ đó có thể biết mình đã
tiến tới đâu. Kế hoạch yêu thương đó nằm ngay trong tính cộng đoàn, nói
khác, thuộc về bản chất cộng đoàn. Hôm nay lắng nghe lời Chúa, chúng ta
sẽ khám phá kế hoạch yêu thương kỳ diệu khi "Ðức Giêsu gọi Nhóm Mười Hai
lại và bắt đầu sai đi từng hai người một" (Mc 6:7). </p>
<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><b>HUYNH ÐỆ CHI BINH</b></p>
<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Ơn gọi tưởng như một ân
huệ dành riêng cho cá nhân. Một mình ta với Chúa. Một mình Chúa với ta.
Thực tế không phải như vậy. Ngay từ đầu Ðức Giêsu đã cho thấy chiều kích
cộng đoàn trong ơn gọi và sứ mệnh chứng nhân. Không ai có thể hoàn thành
ơn gọi và sứ mệnh trong ốc đảo. Vì tự bản chất ơn gọi luôn phải hướng về
Thiên Chúa và tha nhân. Sứ mệnh không phải là một thứ trên mây gió. Sứ
mệnh chỉ được thi hành trong xã hội con người. Bởi thế, khi bắt đầu
thành lập Giáo hội, "Ðức Giêsu gọi Nhóm Mười Hai"(Mc 6:7a). Chắc chắn
khi được gọi như thế, các ông ý thức ngay chiều kích cộng đoàn của ơn
gọi. "Sức mạnh chúng ta bắt nguồn từ Thiên Chúa, nhưng Người đáp ứng
nhiều nhu cầu hiện tại nhờ việc chúng ta làm việc chung với anh em"
(Life Application Study Bible 1991: 1742). Anh em trở thành một điều
kiện tối cần cho ơn gọi chứng nhân. Tình đồng đội, huynh đệ chi binh là
chất keo gắn các chứng nhân với nhau và với Chúa. Có thế, Chúa mới tìm
được mảnh đất mầu mỡ cho ân sủng Người hoạt động. Người môn đệ chắc chắn
đã múc được nguồn sức mạnh nơi Chúa, nhưng cũng từ nơi anh em. Người anh
em được sai đi với mình không nằm ngoài "kế hoạch yêu thương Thiên Chúa
đã định từ trước trong Ðức Kitô"(Ep 1: 9). Thực tế, dù sống giữa cộng
đoàn Tin Mừng, người môn đệ có thể cô đơn hay bị hiểu lầm như ngôn sứ
Amos, vì những lời tuyên sấm cứng cỏi nhưng chất chứa đầy sự thật. Dù
sao, người môn đệ vẫn cứ trung thành rao giảng, vì ý thức sứ mệnh của
mình phát xuất từ Thiên Chúa : "Hãy đi tuyên sấm cho Israen dân Ta" (Am
7:15). Tất cả đều nằm trong "kế hoạch yêu thương" của Thiên Chúa. </p>
<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Chiều kích cộng đồng càng
nổi cộm lên khi Chúa "sai đi từng hai người một" (Mc 6: 7b). Sứ mệnh đòi
các môn đệ phải đối diện với thực tế. Một cá nhân không thể nào thấy hết
những mọi mặt phức tạp của cuộc sống. Không thấy hết thì không thể chống
trả kịp thời. Bởi thế, Ðức Giêsu mới lập một tổ cơ bản gồm hai người. Tự
nội tại, tổ cơ bản này cũng có những khó khăn riêng. Giả sử một người
thật thà như Phêrô phải ở chung và làm việc với một người nhiều mánh lới
gian tham như Giuđa, việc gì sẽ xảy ra ? Nhưng chính khi phải chịu đựng
lẫn nhau, người môn đệ trưởng thành dần, đủ sức đương đầu với thực tại
nhiều thử thách cam go. Chiều kích cộng đoàn càng lớn, khó khăn càng
nhiều. Nhưng muốn làm được việc, người môn đệ không thể nhìn những nét
tiêu cực trong cộng đoàn. Chắc chắn, các Tông đồ không bị chết dí dưới
sức nặng con người Phêrô nóng nảy, cục cằn. Trái lại, những đức tính
chân thật, nhiệt thành của ông đã có sức qui tụ anh em, biến cộng đoàn
Mười Hai thành một lực lượng áp đảo thần dữ. "Các ông trừ được nhiều
quỷ, xức dầu cho nhiều người đau ốm và chữa họ khỏi bệnh" (Mc 6:13), vì
Chúa "đã ban cho các ông quyền trên các thần ô uế" (Mc 6:7). </p>
<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Nhưng sức mạnh chính yếu
của cộng đoàn không dừng lại ở nét tiêu cực đó. Trái lại, sức mạnh chính
yếu hệ tại lời "rao giảng" về Nước Trời, và "kêu gọi người ta ăn năn sám
hối" (Mc 6:12) vì Nước Trời. Muốn chu toàn được sứ mạng đó, trước hết
tất cả cuộc sống cá nhân và cộng đoàn của họ phải là một lời chứng về
Nước Trời. Mỗi lời nói và việc làm của người anh em bên cạnh phải là một
nhắc nhớ về Nước Trời. Dù anh em bất đồng với mình, Nước Trời vẫn là
động lực vượt qua giới hạn trần gian. Ngay cả khi anh em hoàn toàn đồng
ý với mình, càng có sức mạnh vươn tới Nước Trời. Bởi thế, theo thánh
Phaolô, dù gặp thời thuận tiện hay không, người môn đệ vẫn cứ rao giảng.
Giống như nước, người môn đệ có thể luồn lách khắp nơi, dưới mọi dạng
thức, nhưng vẫn không đánh mất bản chất. Họ cũng giống như khí trời có
thể nhẹ nhàng như cơn gió mùa thu hay vần vũ như cơn giông tố gạt phăng
mọi trở ngại. Muốn được thế, họ phải trút bỏ mọi sự như người khinh
binh, chỉ giữ lại những gì cần thiết cho cuộc chiến đấu vì Nước Trời.
Bản chất linh thiêng của Nước Trời đòi họ phải thanh thoát như thế. Bởi
vậy, Ðức Giêsu "chỉ thị cho các ông không được mang gì đi đường, chỉ trừ
cây gậy ; không được mang lương thực, bao bị, tiền giắt lưng ; được đi
dép, nhưng không được mặc hai áo"(Mc 6:8-9). Khi không còn những bận tâm
về những nhu cầu hay tham vọng cá nhân, người môn đệ cũng bớt đi những
tranh chấp, ghen tương. Nhưng không được giảm bớt tới mức tối đa khiến
người môn đệ không còn phương tiện tối thiểu cho công cuộc làm chứng và
xây dựng Nước Trời. Dầu sao cũng phải nương nhẹ con lừa mới mong đi xa
được. </p>
<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><b>KẾ HOẠCH</b></p>
<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Khi không còn những tranh
chấp nội bộ và những bận tâm cá nhân, người môn đệ hướng tất cả tâm lực
và tài lực vào việc xây dựng Nước Trời. Những xung khắc nội bộ cần thiết
cho hướng đi lên của cộng đoàn Tin Mừng. Nhưng xung khắc quá mức sẽ gây
nguy hại. Ðúng hơn, nếu thực sự tất cả vì Tin Mừng, chúng ta sẽ tìm được
giải pháp tốt đẹp nhất. Thực tế, bao cơ hội đã mất đi chỉ vì những quyền
lợi cá nhân hay cộng đoàn lớn hơn quyền lợi Nước Trời. Ðó là lý do tại
sao công cuộc rao giảng Tin Mừng thất bại trong lịch sử. Nếu đúng thế,
người môn đệ phải hoàn toàn chịu trách nhiệm vì những hành động tắc
trách của mình. Thực ra, quá lo lắng về quyền lợi cá nhân hay cộng đoàn
chưa chắc đã làm cho cá nhân hay cộng đoàn thăng tiến ngay về mặt vật
chất. Chứng nhân có quyền hưởng lợi lộc do việc rao giảng (1 Cr 9:14).
Sở dĩ Chúa đòi hỏi gắt gao người môn đệ phải từ bỏ tất cả, chỉ vì muốn
họ hoàn toàn phó thác vào sự quan phòng của Thiên Chúa. Trong chương
trình quan phòng đầy lòng yêu thương, trước tiên Thiên Chúa sẽ ưu đãi
người đã vất vả vì Nước Trời. Bởi đấy, Chúa Giêsu mới mạnh dạn quả quyết
: "Bất cứ ở đâu, khi anh em đã vào nhà nào, thì hãy ở lại đó cho đến lúc
ra đi" (Mc 6:10). Ðược phép ở lại trong nhà nào tức là đã chiếm được
tình cảm chủ đối với sứ điệp Tin Mừng. </p>
<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Nhưng không phải ai cũng
như thế. Không chấp nhận sứ điệp có thể do lỗi của sứ giả hay người nghe
sứ điệp. Thái độ bất nhẫn của người nghe đã được Chúa tiên báo : "Còn
nơi nào người ta không đón tiếp và không nghe anh em, thì khi ra khỏi
đó, hãy giũ bụi đất dưới chân để tỏ ý cảnh cáo họ" (Mc 6:11). Người nghe
sẽ hoàn toàn chịu trách nhiệm về thái độ đối với Tin Mừng. Chính khi họ
xử tệ với sứ giả Tin Mừng là họ khinh chê Tin Mừng. Ðây là một cơ hội
không thuận tiện. Dầu vậy, người môn đệ vẫn rao giảng bằng lời cảnh cáo
: "Nước Trời đã đến gần !" </p>
<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Rao giảng như thế sẽ có
sức qui tụ muôn dân "dưới quyền một thủ lãnh là Ðức Kitô" (Ep 1:10a).
Nếu chỉ rao giảng cho những người đạo đức, Tin Mừng đánh mất chiều kích
cứu độ (Ep 1:13). Chính Chúa Giêsu, tác giả Tin Mừng, cũng đã nói : "Tôi
không đến để kêu gọi người công chính mà để kêu gọi người tội lỗi" (Mt
9:13), và "Con Người đến để tìm và cứu những gì đã mất" (Lc 19:10).
"Những người tội lỗi" và "những gì đã mất" là những thách đố lớn lao đối
với Tin Mừng. Nếu không chinh phục được những người đó, sứ giả Tin Mừng
đã tỏ ra bất lực. Nhưng Tin Mừng không bao giờ bất lực. Tin Mừng toàn
năng vì là sức mạnh của Thiên Chúa. Nhưng để sức mạnh Tin Mừng thấm sâu
vào văn hóa và xã hội, Ðức Giêsu đã vẽ ra cả một "kế hoạch yêu thương".
Chúng ta có chấp nhận và thực hiện kế hoạch đó không ? </p>
</td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/suyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center"> </p>