File "Tro-ve-que-nha.htm"

Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN/_Nam_B/2012/CN XIV TN B/Tro-ve-que-nha.htm
File size: 16.05 KiB (16436 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8

Download   Open   Back

<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
TRỞ VỀ QUÊ NHÀ</title><base target="main"><meta name="keywords" content="Chúa Nhật XIII Thường Niên Năm B;  suy niệm, tinmung.net, DongCong, "><style>
<!--
	.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
-->
</style>
<!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font face="Arial, Helvetica, sans-serif" size="2" color="#FF0000">Chúa Nhật XIV Thường Niên Năm B</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
	TRỞ VỀ QUÊ NHÀ</td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
		<span style="font-size: 8pt; font-style: italic; font-family:Arial,sans-serif" lang="EN-US">
		Chú giải của Noel Quesson</span></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; text-align:justify">
		<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><b>Đức Giêsu ra khỏi đó và 
		trở về quê nhà, có các môn đệ đi theo. Bấy giờ Chúa Giêsu trở về 
		Nagiarét, làng quê, xứ sở của Người.</b></p>
		<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Sinh tại Bêlem, vì một 
		cuộc kiểm tra dân số Chúa Giêsu đã trải qua thời thơ ấu và niên thiếu 
		tại Nagiarét, nơi xa xôi cách trở giao thông. Ở đó có lẽ chỉ có khoảng 
		150 gia đình. Người ta sống rất đơn giản, trồng ô liu và nho, cùng với 
		một ít lúa đại mạch và lúa mì. Mỗi gia đình có một vài con dê. Hằng 
		ngày, mỗi người tự làm bánh mì cho mình tại nhà. Ngày thứ bảy, tất cả 
		đều đến hội đường để cầu nguyện. Nơi Đức Giêsu, tất cả đều phản ảnh gốc 
		gác của Người, là một nông dân, một người sống bằng đất đai một người 
		&quot;của quê hương&quot;.</p>
		<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Tin Mừng hoàn toàn mô tả 
		cuộc sống đồng quê, một tường thuật do những người &quot;nông dân” ghi lại, 
		nói về một “nông dân&quot; sống gia những người &quot;nông dân” và đã diễn tả ý 
		nghĩ của mình bằng nhượng ẩn dụ của &quot;nông dân&quot;. Như vậy đâu là đặc tính 
		của một người thợ mộc trong kiểu sống này? Làm bàn ghế, giường, cửa? Tại 
		sao vậy? Mỗi người tự làm những thứ ấy. Người ta ngồi ăn dưới đất, ngủ 
		trên chiếu trải dưới đất. Anh thợ mộc Giêsu, một nông dân trong số những 
		nông dân khác; có thể có một vài sự khéo léo đặc biệt học nơi ông Giuse, 
		một người &quot;sửa chữa&quot; tầm thường, có thể làm hay chữa những cái ách hay 
		những chiếc cày bằng gỗ. Giêsu, một con người không có gì khác biệt với 
		người khác. Tôi hãy suy niệm về điều này.</p>
		<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><b>Đến ngày Sabát, Người 
		vào giảng dạy trong hội trường.</b></p>
		<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Về điểm này cũng thế, Đức 
		Giêsu cũng như mọi người. Chúng ta đừng lầm lẫn. Đức Giêsu không phải là 
		người cử hành nghi lễ. Người không đóng vai trò tư tế. Người chỉ là một 
		trong những tín hữu đi dự lễ. Trong dân Israel bất cứ một người nam 
		trưởng thành nào, kể từ tuổi thành nhân (12 tuổi) đã là &quot;tư tế&quot;, thuộc 
		về &quot;dòng giống tư tế&quot;, đều có quyền đọc Thánh Kinh và chú giải Thánh 
		Kinh. Đấy là việc Đức Giêsu đã làm ngày hôm đó, khi Người rời chỗ ngồi 
		để lên &quot;đọc&quot; và &quot;diễn giảng&quot;. Thánh Maccô không cho chúng ta biết đề tài 
		của bài giảng hôm đó là đề tài nào.</p>
		<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><b>Đa số thính giả rất 
		ngạc nhiên. Họ nói: &quot;Bởi đâu ông ta được như thế? Ông ta được khôn ngoan 
		như vậy, nghĩa là làm sao? Ông ta làm được những phép lạ như thế, nghĩa 
		là gì?&quot;</b></p>
		<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Danh tiếng của Đức Giêsu 
		đã về đến làng của Người. Nhưng thay vì hãnh diện, những người đồng 
		hương của Người lại bất bình. Tất cả những điều đó không phù hợp với 
		những gì họ biết về Người. Họ biết rõ Người hơn ai hết. Họ đã thấy Người 
		lớn lên, họ đã cùng đi đến trường học với Người. Người không có quyền 
		trở thành &quot;một người khác” hơn là những gì họ biết về Người.</p>
		<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Chúng ta cũng vậy, chúng 
		ta cũng tự giới hạn mình trong một hiểu biết nào đó, từ chối tiến xa 
		hơn, không chịu khám phá những điều mới mẻ. Lạy Chúa, xin giải thoát 
		chúng con khỏi sự bảo thủ, khỏi những tư tướng cũ mòn, khỏi sự đóng 
		khung về trí tuệ và tâm linh. Xin đẩy chúng con ra khỏi những tập quán 
		thích tiện nghi, khỏi thế giới quá bình lặng của chúng con.</p>
		<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><b>Ông ta không phải là 
		bác thợ con bà Maria, và anh em họ hàng với các ông Giacôbê, Gioan, 
		Giuđa và Simon sao? Chị em của ông không phải là bà con lối xóm với 
		chúng ta sao?</b></p>
		<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Tin Mừng của Thánh Maccô 
		rất cụ thể, đến nỗi chúng ta cảm thấy rất gần với Đức Giêsu trong đời 
		thường. Chúng ta hiểu rất rõ những suy nghĩ tầm thường của những nông 
		dân trong một xóm nhỏ hẻo lánh miền quê. Đó là cuộc sống thôn dã: Chân 
		trời dường như dừng lại ở những cánh đồi vây quanh làng. Và người ta kể 
		ra nhiều tên, một danh sách anh chị em bà con. Theo cách thức của phương 
		Đông, người ta gọi họ là &quot;anh em”, không kể họ bên ngoại, vì truyền 
		thống không dành chỗ đứng cho người phụ nữ. Người này là ai mà dám phá 
		đổ những tục lệ của chúng ta, hủy bỏ tổ chức của thế giới nhỏ bé này, 
		nơi đó người ta xác định con người theo một hộ tịch cứng nhắc, những 
		tương quan xã hội được ấn định một lần thay cho tất cả. Cuối cùng, mỗi 
		người phải ở tại vị trí của mình, đóng trong vai trò của mình, không 
		được thay đổi đột ngột.</p>
		<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><b>Và đó là chướng ngại 
		làm cho họ không tin vào Người.</b></p>
		<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Ba Tin Mừng nhất lãm 
		Matthêu, Luca và Maccô đã kể lại cho chúng ta &quot;sự thất bại&quot; của Đức 
		Giêsu. Người đã sống những biến cố đau thương. Đức Giêsu bị chối từ. 
		Ngày nay, nhiều người vẫn có cùng một thái độ như người dân Nagiarét lúc 
		bấy giờ. Nhiều người nói &quot;Tin Chúa&quot;, đồng ý; Nhưng tin Giáo Hội, thì 
		không. Vâng, Giáo Hội, cũng như Chúa, có một khía cạnh con người, rất 
		nhân bản. Các giám mục, linh mục, Kitô hữu, là những người mà người ta 
		biết quá! Ngày nay cũng như ngày xưa, nhiều người &quot;bất bình&quot; với Giáo 
		Hội, cũng như người ta đã bất bình với Đức Giêsu. (Đó là đúng nghĩa chữ 
		Hy Lạp ‘éscandali Zonto’). Giáo Hội gây bất bình! Tin Mừng ghi lại, Đức 
		Giêsu cũng đã gây bất bình sâu xa.</p>
		<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Trang Tin Mừng này là một 
		thử thách nghiêm trọng đối với lý tưởng của chúng ta. Chúng ta phải chấp 
		nhận sự không hoàn hảo của Giáo Hội. Đó là thực tế của việc nhập thể: 
		Thiên Chúa ở trong làng, Thiên Chúa ở góc đường, Thiên Chúa tập đọc ở 
		nhà trường, Thiên Chúa là anh em của một người nào đó.</p>
		<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><b>Đức Giêsu bảo họ: &quot;Ngôn 
		sứ có bị rẻ rúng, thì cũng chỉ là ở chính quê hương mình, hay giữa đám 
		bà con thân thuộc, và trong gia đình mình mà thôi&quot;.</b></p>
		<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Đức Giêsu bị &quot;khinh miệt&quot; 
		nhất trong nhóm thân nhân của Người. Người ta đã hiểu lầm về Người. Thái 
		độ quá thân quen có thể che khuất đi tính chất thâm sâu của những liên 
		hệ. Giản lược Đức Giêsu trong nhiều kích nhân loại đó là khinh miệt 
		Người. Sự gần gũi đích thực với Đức Giêsu không phải là một sự gần gũi 
		thể lý, vật chất. Và chúng ta cũng có thể quan niệm sai lầm về ‘dấu chỉ’ 
		như khi nghĩ rằng: chỉ cần làm những cử chỉ bên ngoài là đương nhiên 
		thuộc về &quot;gia đình&quot; của Đức Giêsu. Tuy nhiên chúng ta vẫn biết, điều làm 
		nên &quot;gia đình&quot; thực sự của Người, không phải là những liên hệ huyết 
		thống, mà chính là đức tin - &quot;Kẻ nào làm theo ý Thiên Chúa, đó là anh em 
		Thầy, chị em Thầy và là Mẹ Thầy&quot; (Mc 3,35). Đức Giêsu đã tự tạo cho mình 
		một gia đình mới: Đó là những người nghe Chúa và đem ra thực hành.</p>
		<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><b>Người đã không thể làm 
		được phép lạ nào tại đó; Người chỉ đặt tay trên một vài bệnh nhân và 
		chữa lành họ.</b></p>
		<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Đây là một sự mạc khải lạ 
		kỳ, làm đảo lộn những khuôn khổ sẵn có của chúng ta. Một sự chữa lành, 
		dù là bằng cách đặt tay, không thể là một phép lạ được. Đức Giêsu đã 
		chữa lành nhiều bệnh, nhưng đó không thuộc loại những phép lạ. Như thế, 
		muốn nói lên điều gì? Phải có đức tin mới có phép lạ thực sự. Một sự 
		chữa lành không đưa đến việc đón nhận Đức Giêsu trong đức tin, không 
		phải là một phép lạ thật, vì thiếu ý nghĩa cốt yếu của nó.</p>
		<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Điều này có thể chứng minh 
		cho chúng ta rằng: Phép lạ không đủ để ban đức tin. Những người ở 
		Nagiarét nói: Bởi đâu tay ông làm được những phép lạ phi thường trong 
		những làng lân cận?&quot; - Hoạt động của Đức Giêsu không rõ ràng, cả những 
		phép lạ vĩ đại nhất cũng không đủ để làm cho chúng ta hiểu mầu nhiệm của 
		bản thân Người. Và chúng ta tiếp tục xin Chúa can thiệp để chứng minh 
		&quot;Người là ai&quot;. Tuy nhiên, chúng ta đã được khuyến cáo: “Người ta có thể 
		nhìn mà không thấy, nghe mà không hiểu” (Mc 4,12) và &quot;mặc dù Đức Giêsu 
		đã làm những dấu lạ rất lớn trước mắt họ, họ đã không tin Người&quot; (Ga 
		12,37) Điều đó cho chúng ta hiểu, tại sao một số Kitô hữu nghi ngờ những 
		phép lạ, và Giáo Hội phải thận trọng thế nào, khác với những hạng người 
		“buôn thần b án thánh&quot;.</p>
		<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><b>Người lấy làm lạ vì họ 
		không chịu tin.</b></p>
		<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Sự khước từ đức tin dường 
		như là một đặc điểm trong suốt giai đoạn hai của tác vụ Đức Giêsu. Giờ 
		đây Đức Giêsu đối diện với hiện tượng không tin. Đôi khi chúng ta cũng 
		có cảm tưởng rằng đó là một hiện tượng tiêu biểu của thế giới ngày nay, 
		như thể chỉ có những thời đại trước mới là thời đại của đức tin. Vẫn 
		thường xảy ra là người ta lên án Giáo Hội: &quot;Người ta không còn dạy tôn 
		giáo nữa, người ta không dạy giáo lý nữa&quot;. Vì thế khi Đức Giêsu đích 
		thân giảng dạy trong làng của Người, là nơi thanh sạch và dành riêng cho 
		Người cư ngụ, thế mà Người cũng không khơi dậy được đức tin. Ngày nay, 
		biết bao bậc cha mẹ đứng trước một hiện tướng như thế, trước con cái của 
		họ. Chính Đức Giêsu, dù là Đấng chí thánh cũng đã gặp những người không 
		tin trong thân nhân của Người. Sự bất lực của Đức Giêsu trước thái độ 
		không tin của những người đồng hương, biểu lộ sự hoàn toàn tôn trọng tự 
		do của con người: Đây là hình ảnh biểu lộ thái độ tôn trọng của Thiên 
		Chúa đối với tự do mà Người đã tạo ra. Sự bất lực bí nhiệm &quot;thần thiêng&quot; 
		này, phải làm chúng ta suy nghĩ sâu xa: Đức tin của chúng ta có thể 
		không vững phắc như chúng ta tưởng, Đức tin là một thực tại mỏng giòn và 
		thường bị đe dọa.</p>
		<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0"><b>Rồi Đức Giêsu đi khắp 
		các làng mà giảng dạy.</b></p>
		<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Ở đây tôi nhận được bài 
		học quý giá cho những thất bại của tôi. Đứng trước thất bại chua cay mà 
		Đức Giêsu đã gặp tại Nagiarét, thay vì chịu thua, Người lại lên đường 
		tiếp tục. Người lấy làm ngạc nhiên vì sự cứng lòng của họ. Thánh Maccô 
		ghi lại vắn tắt như thế? Thật khó mà đón nhận thất bại, và chân thành 
		rút ra từ đó những hệ quả tích cực, nếu không chịu ngã thua.</p>
		<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Ba bài đọc Chúa nhật hôm 
		nay đến với chúng ta về một thứ &quot;linh đạo của thất bại&quot; Chúa ra lệnh cho 
		ngôn sứ Êgiêkiel (2,15) phải đứng vững đương đầu với một dân tộc đang 
		khước từ sứ điệp của Người. Còn Thánh Phaolô (2Cr 22,7 - 10) ngài thú 
		nhận đã bị một &quot;mũi dằm đâm vào thịt&quot;, một thất bại mà Ngài đã không 
		chiến thắng được. Trước một nỗ lực hoán cải mà không tiến bộ, hay trước 
		một tình huống đau thương nào đó chúng ta có vượt thắng được sự chán nản 
		không?</p>
		</td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center">&nbsp;&nbsp; <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;<a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/suyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;</td></tr></table><p style="text-align: center">&nbsp;</p>

PHP File Manager