File "Tro-ve-que-huong.htm"
Full path: E:/sites/Single15/tinmung2007/webroot/SUYNIEM_HANGTUAN/_Nam_B/2012/CN XIV TN B/Tro-ve-que-huong.htm
File size: 12.85 KiB (13159 bytes)
MIME-type:
Charset: utf-8
<html><head><meta http-equiv="Content-Language" content="en-us"><meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"><title>
TRỞ VỀ QUÊ HƯƠNG </title><base target="main"><meta name="keywords" content="Chúa Nhật XIII Thường Niên Năm B; suy niệm, tinmung.net, DongCong, "><style>
<!--
.CONTENTS{FONT-SIZE: 11pt;COLOR:Navy;}
-->
</style>
<!--mstheme--><link rel="stylesheet" type="text/css" href="../../../../_themes/suyniem3/suyn1011-109.css"><meta name="Microsoft Theme" content="suyniem3 1011">
</head><body><table border="0" width="500" cellspacing="12" style="border-color: #FFFFFF; font-family:Arial; font-size:12pt; text-decoration:none" bgcolor="#FFFFFF"><tr><td width="460"><font face="Arial, Helvetica, sans-serif" size="2" color="#FF0000">Chúa Nhật XIV Thường Niên Năm B</font></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; font-weight: bold; text-align: center">
TRỞ VỀ QUÊ HƯƠNG </td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 8pt; text-decoration: none; font-style:italic; text-align:right">
<span style="font-size: 8pt; font-style: italic; font-family:Arial,sans-serif" lang="EN-US">
Lm. Nguyễn Cao Luật, OP</span></td></tr><tr><td width="474" style="font-family: Arial; font-size: 12pt; text-decoration: none; text-align:justify">
<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Hãy thử đặt mình vào tâm
trạng của những người sống cùng thời với Ðức Giê-su, cùng sống tại một
làng quê và là bà con với Ðức Giê-su. </p>
<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Từ thời niên thiếu, chúng
tôi đã biết rõ về Người : chúng tôi cùng thuộc về một cộng đoàn, một "hệ
thống xã hội". Chúng tôi cùng có một nền đạo đức, cùng có chung những
giá trị : hội đường, ngày sa-bát. Chúng tôi sống với Người rất thân
tình. Ðã có những cuộc gặp gỡ tại nhà cô Ma-ri-a, tại nhà ông Giu-đa,
ông Si-mon và những người khác. Chúng tôi là những người bà con, những
người quen biết nhau cùng sống trong ngôi làng nhỏ bé. Ðức Giê-su đã gây
được ấn tượng tốt : dân làng nghĩ rằng Ðức Giê-su là người kín đáo, hay
giúp đỡ, siêng năng, "khôn ngoan" ... Nói chung, người ta có thể tin cậy
được. </p>
<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Bỗng nhiên, sau ba mươi
năm bình lặng, yên ổn, có một điều gì đó rất lạ lùng. Không còn là anh
bạn Giê-su quen thuộc "của chúng tôi nữa". Lời anh nói, việc anh làm,
chúng tôi không hiểu nỗi. Một điều gì đó đã xảy ra, và chúng tôi phải
thay đổi cách nhìn về anh, về sự việc. </p>
<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Ðối với chúng tôi, thật là
khó để nhận ra người bà con, người bạn này, người đã từng sống với chúng
tôi trong suốt quãng thời gian dài. Lời anh nói, việc anh làm làm xáo
trộn cuộc đời, cách suy nghĩ của chúng tôi. Khó quá ! </p>
<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Cũng thật là khó khi phải
nghĩ rằng nhờ con người đơn giản, bình thường và thân quen này, Thiên
Chúa lại có thể nói với chúng tôi một điều gì đó. Anh làm chúng tôi sững
sờ : điều anh loan báo về Nước Thiên Chúa, về Ðấng Mê-si-a hoàn toàn
khác hẳn quan niệm xưa nay của chúng tôi. Anh quả là người gây khó khăn
cho chúng tôi và chúng tôi không chấp nhận nổi. </p>
<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Theo Tin Mừng, Ðức Giê-su
"lấy làm lạ vì họ không chịu tin". Rồi Người "đi khắp các làng chung
quanh mà giảng dạy". </p>
<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Tại những nơi xa lạ, chẳng
ai rõ về nguồn gốc của Người, nhờ đó, lời Người nói có thể được dân
chúng đón nhận. Các cư dân ở những miền này chẳng thắc mắc gì về nguồn
gốc, về thói quen, về nghề nghiệp của Ðức Giê-su ; họ dễ dàng đón nhận
lời Người nói và tin vào Người. </p>
<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Về phần mình, Ðức Giê-su
đi hết chỗ này đến chỗ kia : lời của Người không còn bị đóng khung trong
Hội đường hay trong vòng bà con thân thuộc, nhưng vang xa hơn. Lời ấy
đến với một người nghèo, một người bệnh và họ được giải thoát. Lời của
Người không chỉ là những từ ngữ, nhưng còn là hành động cứu người nghe
khỏi tình trạng khốn khổ. Họ tín nhiệm vào Người, họ "tin" vào Người. Họ
nhận ra lời Người thật "sống động" và họ hiểu rõ : đó là lời Thiên Chúa.
Họ nhận ra tính cách thần linh ẩn giấu nơi một con người bình thường</p>
<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Chuyến đi không thành công
<br>
"Hành hương về nguồn", tìm về nguồn cội là một trong những đề tài quen
thuộc trong xã hội hiện tại. Thất bại của Ðức Giê-su tại chính quê hương
của mình cho thấy những giới hạn của một cuộc ra đi như thế. Ki-tô hữu
là người cắm rễ trong lịch sử, nhưng tự bản chất vẫn là người của tương
lai, của điều sẽ đến. </p>
<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Ðức Giê-su bị giam hãm <br>
Theo cái nhìn bình thường, việc Ðức Giê-su xuất hiện trong hội đường của
quê hương sẽ là điều kiện thuận lợi để lời giảng của Người có thể tác
động đến các thính giả. </p>
<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Thế nhưng, những người
đồng hương với Ðức Giê-su lại muốn xác định, đánh giá "người con của quê
hương", thay vì để cho những lời giảng thúc đẩy. Dù những lời Người nói
rất chân tình và sống động, nhưng hình như chúng vẫn đủ làm họ quên đi
những ấn tượng về nguồn gốc và quá khứ của Người. </p>
<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Do đó, Ðức Giê-su không
thể giảng dạy cho họ điều gì cả. Họ bị giam hãm trong những thói quen và
xác tín của mình, nên cũng đóng khung Ðức Giê-su vào trong tình trạng
"anh thợ mộc, con của ...". Ðối với các thính giả của Ðức Giê-su, xưa
nay Người đã xuất hiện bên họ với tình trạng như thế, thì giờ đây Người
cũng chỉ thế thôi. Người không thể nào khác đi được, Người không phải là
vị ngôn sứ. Vì vậy, họ thẳng thừng chối bỏ những lời giảng của Ðức
Giê-su mà họ cho là không thể lọt tai. </p>
<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Ðức Giê-su bị ngăn cản <br>
"Người đã không làm được phép lạ nào." <br>
Ðó là chuyện hợp lý, chuyện bình thường sau những sự kiện mới xảy ra.
Hoạt động của Thiên Chúa không bức bách con người. Phép lạ, đó là trao
ban sự sống, sự sống mới, là làm cho phục sinh. Thiên Chúa không thể làm
phép lạ khi con người không muốn. Thiên Chúa không thể bày tỏ uy quyền
của Người trước những kẻ có thái độ lãnh đạm đối với lời Thiên Chúa. </p>
<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Do lòng yêu thương và tôn
trọng, Thiên Chúa để con người tự do lựa chọn. Con người phải bày tỏ
thái độ là mở ra trong đức tin. Thiếu đức tin của con người, Thiên Chúa
không thể làm gì được, và điều đó có thể làm Thiên Chúa ngạc nhiên. </p>
<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Như thế cuộc trở về
Na-da-rét của Ðức Giê-su là một thảm kịch biểu hiện cho thảm kịch của
toàn bộ Tin Mừng. Sự từ chối của dân làng Na-da-rét báo trước sự từ chối
của nhân loại trước mầu nhiệm Thiên Chúa, trước tình yêu của Ðấng muốn
trao tặng tất cả. Thái độ này cũng đã hé mở số phận của Ðức Giê-su, tức
là mầu nhiệm thập giá. </p>
<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Nỗi kinh ngạc của Ðức
Giê-su trước thái độ quyết liệt của những người đồng hương cũng là nỗi
kinh ngạc của một vị Thiên Chúa mang đến tất cả và bị từ chối tất cả. Ðó
cũng là nỗi kinh ngạc của các sứ giả Tin Mừng, khi lời nói và hành động
của họ không chiều theo sở thích của con người thời đại. </p>
<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Thiên Chúa luôn có những
đường lối bất ngờ và con người phải chọn lựa, phải đáp lại bằng đức tin.
Khi con người muốn đóng khung Thiên Chúa vào những thành kiến hẹp hòi
của mình, thì cũng là lúc họ đóng lại con đường ân sủng. </p>
<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Phải biết hy vọng <br>
Từ trình thuật Tin Mừng hôm nay, chúng ta có thể rút ra hai bài học. </p>
<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Trước hết, cách đơn giản
nhất để làm cho người khác bị tê liệt, không hoạt động gì được là không
tin vào họ, là giam giữ họ trong những ý tưởng tiên thiên, những phạm
trù có sẵn nơi mình. Biết bao năng lực bị bỏ quên, biết bao tài năng bị
dở dang, biết bao niềm hạnh phúc phải tắt ngúm vì những phán đoán, những
định kiến về những người mà ta tưởng rằng biết rất rõ. Trong cái nhìn
của chúng ta về người khác, phải biết hy vọng. </p>
<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Sau nữa, Thiên Chúa gọi
chúng ta, ngỏ lời với chúng ta, không phải qua những con người có dáng
vẻ siêu đẳng, nhưng qua những con người rất bình thường. Thiên Chúa vẫn
thường bày tỏ những chân lý siêu việt qua những phương tiện đơn sơ, tầm
thường. Chính Thiên Chúa vẫn hiện diện nơi những con người yếu đuối,
mỏng manh. Họ là những sứ giả của Thiên Chúa và chúng ta phải nhận ra sự
hiện diện kỳ diệu của Người. Họ có thể là người khách trọ hay người bà
con ; họ có thể là một người bệnh, một người xa lạ, hay là một người
thân ; họ có thể là một người bạn thân thiết hay có khi là một người
chống lại chúng ta ... Con đường ân sủng vẫn mở rộng nếu chúng ta luôn
giữ trong lòng niềm hy vọng sống động. </p>
<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">Quả thật, để tự bày tỏ
chính mình, Thiên Chúa cần đến con người. <br>
"Thiên Chúa đi những bước trước, nhưng Người đợi chúng ta đáp trả. Người
gõ cửa, nhưng Người chỉ bước vào khi chúng ta lên tiếng mời. Người kêu
gọi, nhưng chỉ ban ơn khi chúng ta thực sự ước muốn. Chính vì vậy, Ðức
Giê-su chỉ bày tỏ công trình cứu độ của Người cho những ai đón nhận
Người trong lòng tin. </p>
<p style="margin-top: 12px; margin-bottom: 0">"Ðức tin chính là thái độ
cởi mở của tâm hổn mà Thiên Chúa chờ đợi để biết chắc rằng những kẻ tìm
kiếm Thiên Chúa chỉ kiếm tìm Người vì một mình Người, và được thúc đẩy
do lòng mến." </p>
</td></tr><tr><td width="474"><p style="text-align: center"> <a target="_top" href="http://tinmung.net"><img border="0" src="../../../../logo/LOGOtinmung.gif" width="67" height="40"></a> <a style="text-decoration: none; font-family: Arial; font-size: 10pt" target="_top" href="http://www.tinmung.net/SUYNIEM_HANGTUAN/suyniemINDEX.htm"><img border="0" src="../../../_Nam_A/2011/MuaThuongNien/VuaVuTru/LOGOtinmung2.gif" width="68" height="42"></a> </td></tr></table><p style="text-align: center"> </p>